Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 9: Điều kiện của anh tốt như vậy sao mãi chẳng yêu ai thế?


Tin nhắn gửi đi rồi Thương Quân lại nhớ ra lát nữa không có thời gian nói chuyện phiếm.


Tôi ở nhà cũ, buổi tối có tiệc gia đình. Nếu như cô rảnh rỗi không có việc gì làm tìm mấy quyển sách đọc đi.


Sau khi anh trả lời “lát nữa nói tiếp” Sầm Tô đã thoát khỏi cuộc trò chuyện.


Giữa những người trưởng thành mấy chữ đó phần lớn là cách nói uyển chuyển kết thúc cuộc trò chuyện, không muốn tiếp tục nói nữa.


Không ngờ anh thật sự có việc.


Sầm Sầm:Trong nhà không có sách.


Thương Quân:Bình thường cô không đọc sách?


Sầm Sầm:Trừ sách chuyên ngành ra những sách khác không đọc, cũng không có thời gian đọc.


Thương Quân:Có thời gian đều dùng để hẹn hò đúng chứ?


Sầm Tô cười, lần này đến lượt cô không biết nói gì.


Cô nhanh chóng chuyển chủ đề:Anh có list sách nào không? Giới thiệu cho tôi mấy quyển.


Nửa năm tới ngoại trừ việc ở cùng bà ngoại ra thì cô cũng không định hẹn hò, sách đối với cô mà nói thật sự sẽ trở thành vật dụng cần thiết.


Thương Quân mở ghi chú ra, chụp màn hình những quyển sách mình đã đọc mỗi tháng.


Đang chụp màn hình cửa phòng làm việc bỗng từ bên trong mở ra, anh và ông nội đều bị dọa.


Ngoài cửa có người đứng, ông cụ bị dọa sợ, vuốt ngực một lúc rồi mới nói: “Con đứng lì ở cửa không nói tiếng nào làm gì? Càng ngày càng giống Thương Uẩn!”


Thương Quân: “…..”


Họa từ trên trời rơi xuống.


Anh chụp màn hình mấy ảnh gửi cho Sầm Tô.


Sầm Tô mở ra xem, không ngờ anh lại có thói quen đọc sách. Tháng nào anh cũng kiên trì đọc sách, ít thì một hai quyển, nhiều thì đọc năm quyển.


Lĩnh vực anh đọc cũng khá rộng lớn, tủ sách có sách chuyên ngành khoa học kỹ thuật, có loại kỹ thuật giao dịch đầu tư, lịch sử, thậm chí còn có cả mấy tiểu thuyết khoa học viễn tưởng.


Sầm Sầm:Cảm ơn anh.


Sầm Sầm:Có thể giới thiệu thêm mấy quyển tiểu thuyết không?


Thương Quân cười bất lực, giọng điệu giống hệt Thương Thấm.


Anh lật lại list sách đọc mấy năm trước, chọn mấy quyển gửi cho cô.


Sầm Tô chưa bao giờ đọc tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, mua trước một quyển đọc thử.


Buổi tối rảnh rỗi không có việc gì làm cô tìm một bộ phim khoa học viễn tưởng xem, xem đến gần sáng.


Ban đêm cô nằm mơ, thế mà lại mơ thấy Giang Minh Kỳ. Anh ta bảo cô đừng thích Thương Quân nữa, lý do là: Thương Quân thích đọc sách, em không thích đọc sách, anh cũng không thích đọc sách, hai chúng ta đều thích yêu đương, hợp nhau biết bao.


…..


Hôm sau chưa đến bảy giờ cô đã tỉnh giấc.


Trước đây mỗi khi được nghỉ dài cô luôn ngủ đến khi mặt trời lên cao, nhưng lần này có lẽ bởi vì nghỉ việc, tâm trạng đã thay đổi. Nhìn ra ngoài cửa sổ trời mới hửng sáng vậy mà cô chẳng buồn ngủ nữa.


Khoác chiếc áo phao dày, cô đi ra ban công đợi ngắm bình minh.


Giờ này ở thành phố Hải, mặt trời đã rực rỡ soi xuống mặt biển.


Tối qua đi dạo về cô đã mặc thử hai bộ quần áo mới mua cho mẹ xem.


Mẹ khen không ngớt sau đó hỏi cô không định hẹn hò hay đi du lịch thư giãn à? Còn nói cảm giác cô có hơi rảnh, sợ cô rảnh rỗi quá hóa buồn.



Hóa ra không chỉ một mình Thương Quân cảm thấy cô rảnh rỗi không có việc gì làm.


Đi du lịch thư giãn không nằm trong kế hoạch, việc sau đó cần làm có hơi nhiều.


Cô định thuê một căn phòng hướng ra biển tiện nghi ở Thâm Quyến, đón bà ngoại qua đó chăm sóc.


Nếu bà ngoại sống ở Thâm Quyến thì khám bệnh cũng tiện hơn.


Cho dù không thể phẫu thuật nhưng vẫn có những phương án điều trị khác.


Nếu thật sự không được có thể đến bệnh viện ở Hồng Kông, từ Thâm Quyến qua đó cũng tiện hơn.


Sáu giờ năm mươi phút, chuông báo thức kêu – lại là một sáng thứ hai, nhắc cô đặt lịch khám chuyên khoa của bác sĩ Cố.


Sầm Tô tắt báo thức, đăng nhập vào hệ thống của bệnh viện chuẩn bị giành số.


Hôm nay may mắn, cũng có thể do tốc độ tay nhanh hơn mọi khi vậy mà cô đã thành công đặt được lịch khám chuyên khoa của bác sĩ Cố.


Khoảng bảy rưỡi, mặt trời mùa đông ở Bắc Kinh dần dần nhô lên.


Sầm Tô uống một cốc sữa nóng, canh chuẩn thời gian rồi gọi điện cho bà ngoại.


Bà ngoại Lâm vừa đặt bát xuống, còn chưa ra đến phòng khách tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên.


“Sầm Sầm, dậy sớm thế con?”


“Tối qua con ngủ sớm, dậy ngắm bình minh ạ. Bà ngoại ơi, bà ăn sáng chưa ạ?”


“Con gọi đến đúng lúc quá, bà vừa ăn xong.”


Sầm Tô nói chuyện với bà ngoại một lúc, nói khi nào đến Thâm Quyến, chuẩn bị thuê nhà ở đâu.


“Bà ngoại ơi, đợi con thuê nhà xong con đón bà qua đó ở cùng con nhé.”


Bà ngoại Lâm không cần suy nghĩ đã nói ngay: “Bà ngoại già rồi, không đi nổi nữa.”


“Không sao, không đi được con đẩy bà đi. Bà không muốn đến Thâm Quyến xem thử sao?”


“Bà từng đến Thâm Quyến rồi.”


“Con biết, nhưng đã là chuyện ba mươi năm trước rồi. Bây giờ không còn giống trước nữa, thay đổi khác lắm. Bên cạnh chính là Hồng Kông, con còn muốn đưa bà qua Hồng Kông tìm bác sĩ khám bệnh cơ.”


“Không đi! Đi Hồng Kông khám bệnh tốn biết bao nhiêu tiền!”


“Bà ngoại ơi bà yên tâm, con đã tích đủ tiền khám bệnh cho bà rồi, đi đâu cũng khám được hết. Chúng ta không nói cái này nữa. Bà vẫn chưa đến Hồng Kông bao giờ, con dẫn bà đi hít gió biển ở cảng Victoria.”


“Đi hít gió biển mà cũng phải chạy xa như vậy sao? Trước cửa nhà ngày nào gió chả thổi, còn không tốn tiền nữa.”


“…..” Sầm Tô dở khóc dở cười.


Cô quay lại chuyện chính: “Chủ yếu là để khám bệnh cho bà mà, tiện đi hít gió biển thôi. Bắc Kinh và Thượng Hải xa quá, mùa đông lại lạnh, cơ thể bà sẽ không chịu nổi nhưng đến Thâm Quyến hoàn toàn không có vấn đề gì cả.”


Bà ngoại Lâm im lặng.


Sầm Tô biết rõ nút thắt trong lòng bà, bởi vì bố cô Khang Kính Tín ở Thâm Quyến.


“Bà ngoại ơi, Thâm Quyến đâu phải của Khang Kính Tín đâu.”


“Bây giờ bà ngoại vẫn có thể đi lại được, sau này nếu thật sự không đi được nữa bà không hối hận sao?” Sầm Tô nói thêm: “Con có cảm tình với sếp tổng tập đoàn bọn con, biết rõ chẳng có kết quả vậy mà vẫn hỏi xin số liên lạc của anh ấy. Trước khi đi sẽ ăn một bữa cơm với anh ấy, sau này nghĩ lại sẽ không có gì nuối tiếc nữa.”


Cô nhân cơ hội nói thêm: “Bà ngoại, con thất tình rồi mà bà không đi cùng con sao?”


“Toàn lừa bà thôi!”


Sầm Tô làm nũng: “Bà ngoại, bà chỉ cần nói đi hay không đi cùng con thôi.”


“Đi đi đi!”


Bà ngoại Lâm quyết định đến Thâm Quyến.



Thứ nhất là bà thấy thời gian của mình không còn nhiều, muốn ra ngoài xem đây đó, thay đổi tâm trạng.


Thứ hai là cháu ngoại muốn báo hiếu, bà không thể quá cố chấp khiến cháu buồn lòng.


Thuyết phục được bà ngoại đi Thâm Quyến, tâm trạng của Sầm Tô cũng thoải mái hơn.


Sau này bà ngoại sẽ do cô chăm sóc, mẹ cũng có thể nghỉ ngơi đôi chút.


Ăn sáng xong Sầm Tô thay quần áo mới mua hôm qua, cô không biết hôm nay Thương Quân cũng đi nên chỉ trang điểm nhẹ nhàng, mười phút đã xong.


Cô nhập địa chỉ tứ hợp viện vào điện thoại, khoảng cách từ đây đến đó chưa tới ba kilomet.


Trước khi ra ngoài cô chọn một đôi giày đế bệt.


Thời gian còn sớm nên cô không gọi xe, đi bộ qua đó.


Hôm nay gió nhẹ, nắng ấm, bầu trời trong xanh như vừa được gột rửa không có một gợn mây.


Mùa này cây cối đã rụng hết lá, cành khô trơ trụi tiêu điều.


Đi trong con ngõ nhỏ, trên đầu thỉnh thoảng có đàn chim bồ câu bay qua.


Ngày đông ở Hải Thành chưa bao giờ yên bình như này.


Nhưng bà ngoại sợ lạnh, không thể đưa bà đến đây xem được.


Chả mấy chốc đã đi đến cổng tứ hợp viện, sau khi báo phòng riêng nhân viên phục vụ dẫn cô vào đó.


Một nơi ẩn mình giữa chốn đô thành ồn ào, náo nhiệt. Cô từng đến đây một lần, bước qua cánh cổng ấy cô vẫn cảm thấy nơi này như một thế giới riêng.


Trong khu vườn của tứ hợp viện, cô nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc. Hai chân anh bắt chéo, ngồi đối diện với ánh mặt trời. Bên trong áo khoác đen là một bộ vest tối màu, cổ áo sơ mi trắng vô cùng nổi bật.


Trang phục của anh giống như con ngõ nhỏ giữa mùa đông, lạnh lẽo đơn giản nhưng lại toát lên vẻ sang trọng tao nhã khiến người ta chỉ muốn nhìn thêm một chút nữa.


Anh thường đến đây xã giao, Sầm Tô không chắc trùng hợp anh có buổi hẹn ở đây hay là đặc biệt đến bữa tiệc chia tay cô.


Lúc này Thương Quân đang nói chuyện cùng ông chủ Lâu của tứ hợp viện, nửa năm trước Lâu Duy Tích mới làm phẫu thuật tim. Sau phẫu thuật suýt chút nữa không qua khỏi, đến giờ vẫn đang trong quá trình hồi phục. Lúc Tết anh không ở Bắc Kinh, không có thời gian đến thăm, hôm nay rảnh nên đến đây trước nói chuyện mấy câu cùng Lâu Duy Tích.


Lâu Duy Tích cảm thán, rõ ràng mới hơn bốn mươi tuổi mà sau khi phẫu thuật tim xong cảm giác giống như ông cụ tám mươi vậy.


Bây giờ mỗi ngày ngoại trừ hai tiếng xử lý công việc, thời gian khác không phải bóc hạt dưa thì tắm nắng, rảnh đến chán.


Ngón tay Lâu Duy Tích kẹp điếu thuốc, để lên mũi hít nhẹ.


Thương Quân nhìn anh ta: “Còn dám hút?”


“Nào dám chứ. Đây là em trai cậu có lòng tốt cho tôi, bảo tôi ngửi cho đỡ thèm.” Lâu Duy Tích thở dài: “Chủ nhiệm Cố nói rồi, còn hút nữa thì thần tiên cũng chẳng cứu được tôi.”


Đang nói chuyện Thương Quân cảm giác có ánh mắt đang dõi theo mình.


Anh ngẩng đầu nhìn qua thấy hai tay Sầm Tô đút trong túi áo khoác, đúng lúc dừng lại.


Chưa đến mười một rưỡi, không ngờ cô đến sớm vậy.


Bên cạnh có ghế trống, anh giơ tay chỉ vào đó.


Sầm Tô hiểu ý, Thương Quân bảo cô qua đó ngồi.


Cô nói với nhân viên phục vụ một tiếng rồi đi qua đó.


Mãi đến giây phút này cô mới chắc chắn, buổi tiệc chia tay Thương Uẩn tổ chức cho cô còn mời cả anh trai anh.


“Sếp Thương.” Đi đến gần, cô mỉm cười chào hỏi.


Thương Quân gật đầu đáp lại, giới thiệu cô và Lâu Duy Tích với nhau.


“Đây là ông chủ Lâu Duy Tích. Sầm Tô, Thương Uẩn tổ chức tiệc chia tay cho cô ấy.”


Vài lời ngắn gọn, giới thiệu rõ ràng.



Sau khi chào hỏi Sầm Tô ngồi xuống ghế trống, cách Thương Quân khoảng bốn, năm mươi phân.


Lâu Duy Tích trầm ngâm nhìn Sầm Tô: “Có hơi quen mặt. Có phải trước đây chúng ta từng gặp nhau không?”


Sầm Tô mỉm cười đáp: “Tôi từng đến đây xã giao.”


“Chắc là có duyên gặp qua khi đó.”


Lâu Duy Tích bảo nhân viên mang cà phê lên.


Thương Quân nghiêng đầu, nhắc nhở người bên cạnh: “Cà phê ở chỗ sếp Lâu khá ngon nhưng hơi đắng.”


Sầm Tô quay mặt lại, ánh mắt hai người chạm nhau ở khoảng cách rất gần.


Dù là lần đầu tiên gặp lại nhau tại khách sạn ở Thâm Quyến hay là ở cửa hàng flagship trung tâm thương mại tối qua, giữa cô và anh lúc nào cũng cách nhau một cái bàn, chưa bao giờ gần đến thế này.


Tối qua cô chê cà phê đắng, vậy mà anh vẫn nhớ.


Lâu Duy Tích tiếp lời, hỏi: “Không quen uống espresso sao? Không sao, thêm thêm đường và sữa.”


Sầm Tô khéo léo từ chối: “Sếp Lâu không cần phiền phức đâu, cho tôi chén trà là được, rất ít khi tôi uống cà phê.”


Lâu Duy Tích trêu: “Người bên cạnh cô cũng không thích uống cà phê. Nhưng cậu ta không giống cô, cậu ta không muốn uống cà phê là bởi vì không cần tỉnh táo, mỗi lần bị Thương Uẩn chọc tức còn tỉnh táo hơn uống cà phê.”


Sầm Tô chỉ cười theo, không tiếp lời.


Dù sao Thương Uẩn cũng là cấp trên của cô, lại quan tâm chuyện tình cảm của cô như vậy, cô không thể nào hùa trêu theo được.


Lâu Duy Tích ngồi trên ghế nằm, sau khi Sầm Tô đi qua anh ta cố gắng ngồi thẳng dậy.


Thương Quân thấy anh ta gắng sức: “Không cần khách sáo, anh cứ nằm đi.”


Anh giải thích với Sầm Tô: “Anh ta phẫu thuật tim, đang trong thời gian hồi phục.”


Chả trách lại nằm trong sân phơi nắng.


Nghe vậy Sầm Tô vội vàng bảo Lâu Duy Tích nằm nghỉ ngơi, sau đó hỏi thăm tình hình sức khỏe.


“Không sao rồi.” Lâu Duy Tích cũng không khách sáo, dựa vào ghế nằm: “Tim bị hỏng, trải qua một cuộc phẫu thuật lớn.”


Bởi vì chăm bà ngoại nên Sầm Tô cũng hiểu biết các vấn đề về tim mạch, nên hỏi phần nào có vấn đề, là mổ sửa chữa hay thay thế.


“Sửa chữa, cô hiểu rõ phương diện này nhỉ.” Lâu Duy Tích hỏi thêm, “Tôi nhớ đội ngũ Y tế Tần Vận của các cô không chuyên về mảng tim mạch mà?”


“Không phải, mảng tim mạch Tần Vận có dự án hợp tác với công ty khác.” Sầm Tô nói vì sao mình lại hiểu: “Bà ngoại tôi bị bệnh tim, khá nghiêm trọng.”


Cô cười khổ: “Coi như bệnh lâu ngày thành bác sĩ.”


Nhắc đến bệnh tim, hai người có thêm chủ đề nói chuyện.


Thương Quân nhìn cô, nhớ đến hôm trong thang máy khách sạn ở Thâm Quyến, khi đó trong tay cô có xách theo túi hồ sơ chẩn đoán hình ảnh.


Hóa ra hôm đó cô đi tìm bác sĩ cho bà ngoại.


“Ca phẫu thuật của anh do bác sĩ nào chủ trị vậy?”


“Chủ nhiệm Cố, Cố Xương Thân.”


“Bác sĩ Cố là chuyên gia trong lĩnh vực tim mạch, đặc biệt là sửa chữa van tim.”


“Quả thật rất giỏi, trước khi phẫu thuật tôi còn tưởng mình không cứu được.” Lâu Duy Tích chuyển chủ đề hỏi: “Bây giờ bà ngoại cô thế nào rồi?”


“Bệnh tình của bà rất phức tạp, tim phổi đều có vấn đề. Tuổi tác lại cao nên phẫu thuật rủi ro khá lớn, có thể sẽ không qua khỏi. Bác sĩ khuyên nên điều trị bảo tồn.”


Không khí lặng đi trong chốc lát.


Lâu Duy Tích hỏi: “Không tìm chủ nhiệm Cố khám sao?”


Sầm Tô nói: “Đang định đi khám.”



Lúc này điện thoại Lâu Duy Tích có tin nhắn gửi đến: “Xin lỗi, tôi trả lời tin nhắn.”


Anh ta mở ra xem, là Thương Uẩn:Anh tôi đến chưa?


Lâu Duy Tích:Đến lâu rồi, Sầm Tô cũng đến. Đang ở trong sân phơi nắng cùng tôi.


Lâu Duy Tích:Cậu đang tác hợp hai bọn họ?


Thương Uẩn:Cái này anh cũng nhìn ra sao?


Lâu Duy Tích:Tổ chức tiệc chia tay cho cấp dưới, còn gọi cả anh cậu, nghĩ một chút là biết có ý gì. Tim tôi không tốt chứ đầu chưa có hỏng.


Thương Uẩn cười:Thế anh đừng làm bóng đèn nữa, nên làm gì thì làm đi.


Lâu Duy Tích:Bóng đèn tôi đây cũng không vô ích đâu, nói cho cậu biết chuyện này. Bệnh tim của bà ngoại Sầm Tô rất nghiêm trọng, gần như không có hy vọng làm phẫu thuật. Cô ấy vẫn chưa tìm chủ nhiệm Cố khám bệnh. Có thể vẫn chưa đăng ký khám được.


Anh ta khóa màn hình điện thoại, lấy cớ đứng dậy, áy náy nói: “Xin lỗi, xin phép rời đi một lát. Hai người nói chuyện đi, tôi vào phòng trả lời điện thoại.”


Lâu Duy Tích chống tay vào tay vịn ghế nằm đứng dậy, để lại hai bọn họ trong sân.


Sân bên trong tứ hợp viện còn yên tĩnh hơn con ngõ, thỉnh thoảng chỉ có tiếng bước chân của nhân viên phục vụ đi qua.


Hồ sen bên cạnh, mấy con cá koi đang tung tăng bơi lội.


Hai tay Sầm Tô nâng ly trà hoa bằng thủy tinh lên, hương thơm dịu nhẹ theo hơi nóng tỏa ra vương vấn nơi chóp mũi.


Người đàn ông bên cạnh vẫn im lặng, thỉnh thoảng xem điện thoại, hình như đang đợi tin nhắn của ai đó. Có thể khiến anh kiên nhẫn ngồi đây đợi mà không gọi thẳng điện thoại qua thúc giục, đối phương không phải đối tác hợp tác quan trọng thì cũng là người được mọi người kính trọng.


Thương Quân tắt điện thoại, ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại, liếc nhìn quần áo trên người cô.


Sầm Tô nói: “Mới mua.”


Thương Quân gật đầu, nói: “Hình như không khác gì bộ hôm qua mặc đi dạo phố.” Với anh mà nói, kiểu dáng không khác nhau mấy, đến màu sắc cũng tương tự.


“Có khác chứ, bộ này mới.”


“…..”


Thấy anh cạn lời, Sầm Tô khẽ bật cười.


Thương Quân thấy vẻ đắc ý giữa hàng lông mày của cô, còn biết chọc tức người khác hơn cả Thương Uẩn.


Sầm Tô nhấp một ngụm trà hoa, đón lấy cái nhìn lạnh lẽo lại bất lực của anh, tò mò hỏi: “Điều kiện của anh tốt như vậy, sao mãi chẳng yêu ai thế?”


Thương Quân chậm rãi đáp: “Thời gian kiếm tiền còn không đủ, lấy đâu ra thời gian yêu đương.”


“Anh kiếm nhiều tiền như vậy, không có ai tiêu thế thì chẳng có cảm giác thành tựu gì cả.”


“Thương Uẩn rất biết tiêu tiền.”


“…..”


Sầm Tô bị chọc cười.


Sau mấy lần tiếp xúc Sầm Tô phát hiện Thương Quân còn hài hước hơn cô tưởng tượng.


Thủ đoạn của anh chắc dùng hết trên thương trường rồi.


Thương Quân hất cằm về phía phòng riêng: “Vào trong đợi đi.”


Nói rồi anh cũng đứng dậy.


Cầm ly thủy tinh trong tay, cô bước đi chậm rãi bên cạnh anh.


Khung cảnh như này nửa tháng trước cô chẳng dám nghĩ tới.


Thương Quân gọi điện cho em trai, hỏi bao lâu nữa đến.


Thương Uẩn nói: “Sắp rồi.”


Một câu “Sắp rồi” mà Thương Quân đợi mãi trong phòng riêng, đợi mãi hai mươi phút cũng chẳng thấy bóng dáng đâu.


Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Story Chương 9: Điều kiện của anh tốt như vậy sao mãi chẳng yêu ai thế?
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...