Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Chương 72: (Ngoại truyện 7): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (3) – Được như ý nguyện.
Ngu Thệ Thương vừa đặt báo thức xong, đang định gọi điện cho con gái.
Muộn như này vẫn chưa về, ông không khỏi lo lắng.
Vừa nhấn gọi, ngoài cửa đã vang lên tiếng nói cười.
Sầm Tồ cúp điện thoại, đẩy cửa bước vào: “Bố, con về rồi.”
“Sao về muộn thế, mệt không con?” Ngu Thệ Thương đặt điện thoại xuống, đứng dậy đón.
“Không mệt ạ.” Sầm Tô dẫn Thương Quân đi dạo quanh khu phố cổ Hải Thành và ăn đêm: “Bố ơi, con mang đồ ăn vặt hồi nhỏ con hay ăn về cho bố.”
Ngoài snack tôm cô còn mua thêm thứ khác.
Hai trăm tệ Thương Quân cho cô, cả tối không sót lại đồng nào.
Đã rất nhiều năm cô không dùng tiền mặt, hôm nay đã tìm lại được cảm giác lúc còn bé.
Ngu Thệ Thương đón lấy túi đồ ăn vặt, một tay vòng qua ôm nhẹ con gái: “Cảm ơn con.”
Thương Quân đứng bên cạnh xen vào: “Ôm cô ấy nhiều vào. Lúc nhỏ không có bố bảo vệ, đồ ăn vặt bị bọn trẻ con cố ý đâm vào đổ hết.”
Nỗi áy náy và xót xa lập tức dâng trào.
Ngu Thệ Thương siết chặt vòng tay, ôm chặt lấy con gái, đau lòng nói: “Xin lỗi con, năm đó bố không thể bảo vệ con.”
“Không sao đâu, con cũng đâm lại tụi đó mà. Bây giờ nghĩ lại, nếu như có bố hồi nhỏ có khi con còn bị bố và mẹ đánh hội đồng ấy chứ.”
Sầm Tô trêu ông: “Bố nhìn bố xem, có bố rồi chẳng phải vẫn bị mắng đến đỏ cả tai sao.”
Nhất thời Ngu Thệ Thương dở khóc dở cười.
Lúc Sầm Tô lướt qua vành tai bố, ánh mắt cô dừng lại ở chỗ tóc mai của ông thêm mấy giây, khẽ nhíu mày.
Ngu Thệ Thương thấy biểu cảm này của con gái, tim thắt lại, vội vàng hỏi: “Bố có tóc bạc à?”
Sầm Tô nhìn kỹ lại, xoay đầu bố sang một bên: “Con nhìn nhầm, do ánh đèn. Tóc bị phản quang nên cứ tưởng là tóc bạc.”
Ngu Thệ Thương thở phào nhẹ nhõm.
Hôm nay đến nhà họ hàng, ông còn khẳng định là sắp có chuyện vui.
Nếu hai bên thái dương lấm tấm có tóc bạc thật, mặc dù ngoài miệng Sầm Tông Y không nói ra nhưng trong lòng sợ cũng nghĩ ông không còn được như trước nữa.
Thương Quân thu trọn mọi cung bậc cảm xúc phong phú biến hóa chỉ trong vài giây ngắn ngủi của bạn vong niên, anh quay đầu nói với Sầm Tô: “Đừng dọa bố em. Tuổi này không chịu nổi mấy cú dọa đó đâu.”
“…..”
Trước mặt con gái, Ngu Thệ Thương không tiện đáp trả bạn thân.
Ông buông con gái ra: “Đi dạo cả buổi chiều rồi, nghỉ ngơi sớm đi. Sáng mai bố làm bữa sáng cho con.”
Sầm Tô liệt kê một loạt những món muốn ăn: “Bố làm nhiều chút, dạo này khẩu vị của con tốt lắm.”
“Không vấn đề gì, làm cho con phần hai người.” Ngu Thệ Thương cất túi đồ ăn vặt đi: “Bố để dành ăn dần.”
Tên của những món ăn vặt này ông chưa nghe qua bao giờ, nhưng lại là cả tuổi thơ của con gái.
Bây giờ Sầm Tô mới chú ý đến Quả Cầu Tuyết: “Cục cưng, sao em không đi tìm mẹ?”
Khổ nỗi Quả Cầu Tuyết không biết nói chuyện.
Nó chỉ hừ hừ hai tiếng, nheo mắt mắt lại chấp nhận số phận đi ngủ.
Ngu Thệ Thương nói: “Nó muốn ở lại cùng bố.”
Thương Quân xoa đầu Quả Cầu Tuyết, bảo nó đứng dậy định dời cái ổ của nó một chút.
Sầm Tô: “Ngủ ở đây không phải rất tốt sao?”
Thương Quân chỉ tay về phía bàn trà: “Gần sô pha quá, anh lùi về phía sau một chút. Tránh đêm đến bố em lật người ngã xuống cũng không bị đụng trúng.”
Sầm Tô: “…..”
Ngu Thệ Thương: “…..”
Sầm Tô nhìn về chiếc sô pha chỉ rộng có chín mươi centimet, ban đêm ngủ say không để ý đúng là có nguy cơ bị lăn xuống thật.
Dù sao cũng là bạn thân hơn mười năm, Thương Quân lúc nào cũng cân nhắc mọi chuyện cho bố một cách tỉ mỉ và chu đáo.
Ngu Thệ Thương muốn nói không cần phiền phức như vậy.
Lại sợ nói nhiều thành nói dại.
Thương Quân quá nhạy bén, chỉ cần vài từ là có thể nhìn thấu được tâm tư của ông.
Lúc này tốt nhất nên nói ít lại.
Sau khi kéo bàn trà ra xa, Thương Quân lại lấy mấy chiếc gối ôm đã dọn sang một bên lúc trưa mang lại, đặt rải rác trước tấm thảm sô pha. Như vậy dù nửa đêm có lăn xuống thì cũng có gối ôm giảm chấn, không bị ngã đau.
Chi tiết nhỏ thấy chân tình.
Ngu Thệ Thương vừa cảm thấy yên lòng nhưng không kìm được cảm thán, con rể hiếu thảo quá mức đôi khi cũng trở thành một gánh nặng tâm lý.
Sau khi sắp xếp xong mọi thứ, Thương Quân nói cứ ở tạm một đêm: “Nếu như ngày mai lưng không thoải mái, anh sang nhà nghỉ ở cùng vệ sĩ.”
“… Không cần đâu.”
Ngu Thệ Thương đặt chiếc vali nằm ngang, mở ra lấy quần áo sạch, thản nhiên nói: “Hai đứa đều ở đây, bố ngủ ở nhà cho yên tâm. Dù sao nhà nghỉ cũng là khách sạn.”
Thương Quân không nói gì thêm, nắm tay Sầm Tô đi lên tầng.
Ngu Thệ Thương lấy áo choàng tắm đi tắm rửa, trong phòng vệ sinh dưới nhà đã chuẩn bị sẵn đồ dùng cá nhân mới tinh.
Dầu gội và sữa tắm vậy mà lại đúng nhãn hiệu ông dùng lúc trẻ, ông cứ nghĩ Sầm Tông Y đã quên từ lâu rồi.
Tắm xong, lau khô tóc một nửa. Cảm thấy mặc áo choàng tắm có vẻ không thích hợp, ông lại lục từ trong vali ra một chiếc áo sơ mi thay vào. Đi du lịch còn mang theo áo sơ mi, ngoại trừ Thương Quân ra chắc cũng chỉ có mình ông.
Ngu Thệ Thương thay đồ xong, tắt đèn trùm phòng khách, chỉ để lại một chiếc đèn đứng cạnh sô pha.
Ánh đèn vàng ấm áp trải dài trên sô pha, Quả Tuyết Cầu nằm bò ra ngủ say trong chiếc ổ nhỏ êm ái. Phòng khách nhỏ hẹp trở nên yên tĩnh và ấm cúng.
Ông rót một cốc nước ấm, ngồi ở sô pha thẫn thờ uống.
Rõ ràng vẫn chưa lên tầng nhưng trong lòng đã thấy bồn chồn, bất an.
Cũng may không nói cho ai khác.
Cho dù có bị Sầm Tông Y từ chối không cho vào thì cũng chỉ có hai bọn họ biết.
Trước khi lên tầng, ông nhớ lại thái độ của Sầm Tông Y đối với mình ngày hôm nay. Ngầm cho phép ông đi theo đến nhà họ hàng, chuẩn bị sẵn đồ dùng vệ sinh cá nhân, còn trải ga giường cho ông.
Nếu như không định chấp nhận ông, bà sẽ không cho ông bất cứ ảo tưởng nào.
Sau một hồi đấu tranh tâm lý, trái tim đập loạn nhịp cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Cốc nước ấm chẳng biết đã nguội ngắt từ lúc nào.
Ông nhìn thời gian, mười giờ hai mươi lăm phút.
Lúc này có lẽ con gái đã ngủ.
Để chắc chắn lúc lên tầng không gặp hai đứa, Ngu Thệ Thương mở cửa ra sân, ngước lên tầng hai.
Đèn phòng con gái đã tắt.
Căn phòng phía Tây của Sầm Tông Y vẫn sáng đèn.
Chính ông cũng không ngờ rằng, ở tuổi bốn mươi sáu mà bản thân vẫn còn làm ra những chuyện thiếu chín chắn như này.
Đứng ở trong sân một lúc, để gió biển làm tỉnh táo đầu óc rồi ông mới bước vào nhà.
Quả Cầu Tuyết đã ngủ say, Ngu Thệ Thương tắt chiếc đèn sàn.
Vừa định rời đi thì Quả Cầu Tuyết ở phía sau hừ hừ hai tiếng.
Ông đứng im không cử động.
Cũng may, nửa phút sau nó lại nằm im.
Có tật giật mình chính là miêu tả ông lúc này.
Ông nhẹ nhàng rón rén bước lên tầng hai.
Phía bên trái hành lang là phòng của con gái và bà ngoại, ông đứng trước cửa phòng bên phải giơ tay định gõ xuống nhưng lại sợ làm kinh động phía bên kia.
Ông gửi tin nhắn cho Sầm Tông Y:Anh đang đứng ở cửa phòng em.
Hai, ba phút sau cửa từ bên trong mở ra.
Sầm Tông Y mặc một chiếc váy ngủ hai dây phối ren màu tím nhạt, dáng người cao ráo đầy đặn, hoàn toàn không giống độ tuổi của bà.
Ánh mắt bà bình thản, không hề bất ngờ trước sự xuất hiện của ông.
Trong tay vẫn cầm chiếc mặt nạ vừa mới gỡ ra khỏi mặt, đang chậm rãi lau lên mu bàn tay.
Trên khắp cơ thể bà, chỉ có đôi bàn tay này là để lộ vẻ thô ráp và dấu vết của sương gió.
Mấy tháng nay bà chú ý chăm sóc lại nên đã mịn màng hơn nhiều so với lúc mới gặp lại.
Sầm Tông Y nặn nốt chút dưỡng chất còn sót lại trong mặt nạ ra đầu ngón tay, ngẩng lên nhìn ông: “Ở dưới nhà đấu tranh tâm lý bao lâu mới lên đây?”
“…..”
Sầm Tông Y cười: “Ở trước mặt tôi có gì phải ngại ngùng nữa?”
Ánh mắt lướt qua chiếc áo sơ mi trên người ông: “Mới mua sao?”
“…..”
Ngu Thệ Thương vẫn im lặng.
Nụ cười trên môi bà vẫn rạng rỡ, bà không để ông vào phòng cũng không hề từ chối.
Tâm trí ông rối bời từ lâu, nhất thời không đoán được suy nghĩ của bà.
Sầm Tông Y khẽ xoa nhẹ lớp dưỡng chất trên đầu ngón tay, cười hỏi: “Sao không nói gì?”
Ngu Thệ Thương: “Để anh vào trước nhé?”
Nói rồi, ông vô thức nhìn về phía phòng con gái, chỉ sợ đột nhiên hai đứa mở cửa.
Sầm Tông Y lùi lại một chút, khoảng trống nhường ra đủ vừa ông lách người bước vào.
Ngu Thệ Thương đóng cửa, “cạch” một tiếng khóa trái cửa.
“Em biết anh sẽ đến sao?” Ông đã bình tĩnh hơn vừa rồi một chút.
Sầm Tông Y: “Anh không đặt phòng khách sạn mà cứ nhất quyết đòi ngủ lại ở phòng khách. Nếu như không phải để tiện tìm tôi thì chẳng lẽ vì anh thích cái ghế sô pha nhà tôi à?”
“…..”
“Lúc trải ga giường cứ lề mà lề mề, rõ ràng trong lòng không muốn trải.”
“…..”
Ngu Thệ Thương phát hiện, mình vẫn giống như ngày xưa. Dù bị bà nhìn thấu bất cứ điều gì ông cũng không hề cảm thấy khó xử.
Sầm Tông Y giơ tay, lấy chiếc mặt nạ lau lên mặt ông: “Rốt cuộc thì thời gian chẳng chừa một ai, hồi anh mười tám tuổi gương mặt này còn tràn đầy collagen cơ.”
Ngu Thệ Thương: “…..”
Không đến mức phải hình dung ông như vậy.
Liên quan đến hình tượng của bản thân, ông không khỏi biện hộ: “Đừng nói bây giờ anh đã bốn mươi sáu, ngay cả lúc hai mươi sáu cũng chẳng thể nào so được với chính mình năm hai mươi tuổi.”
Sầm Tông Y không trêu ông nữa, khen ngợi: “Bây giờ là một kiểu đẹp khác, trưởng thành, nam tính hơn.”
Cuối cùng Ngu Thệ Thương cũng nghe được hai từ “trưởng thành” từ miệng bà.
Sầm Tông Y ngắm nhìn kỹ khuôn mặt ông: “Đường nét của Sầm Sầm thật ra rất giống anh, người khác nhìn qua không thấy nhưng tôi có thể. Hồi nhỏ con bé có một bức ảnh chụp góc nghiêng, thần thái giống y đúc anh.”
“Bức nào thế?”
“Bức đó anh không đó. Hôm nào biểu hiện tốt sẽ thưởng cho anh.”
Một bên dây váy ngủ của bà trượt xuống vai, Ngu Thệ Thương nhẹ nhàng kéo lên cho bà.
Sầm Tông Y cười, trước mặt bà dường như ông lúc nào cũng ga lăng và chu đáo như vậy.
Chỉ có lúc ông ghen tuông hờn dỗi mới chứng minh sự “trưởng thành” của mình trên giường.
Nói chuyện phiếm một lát, Ngu Thệ Thương dần dần thả lỏng hơn.
“Tối nay anh không ngủ sô pha.” Ông nhìn về phía giường bà ra hiệu: “Ngủ ở đây với em.”
Sầm Tông Y trêu ông: “Tắm rửa rồi chứ gì?”
Ngu Thệ Thương: “…..”
Bảo ông trả lời thế nào đây?
Ông lùi về sau một bước, cúi người xuống, một tay ôm lấy eo bà tay còn lại vừa định luồn qua chân thì bị bà vỗ nhẹ vào vai: “Đừng có làm người ta sợ. Chẳng may anh làm tôi ngã xuống đất thì làm thế nào?”
“Chẳng lẽ anh không bế nổi em?”
“Khó nói lắm.”
“Bây giờ em nặng bao nhiêu?”
“Buổi sáng thì 59kg, tối chắc khoảng 60kg.”
Với chiều cao 1m74 cộng thêm cân nặng này của bà, ở độ tuổi này của ông mà bế kiểu công chúa đúng là không dễ dàng gì.
Ngu Thệ Thương nói: “Giống như trước đây, bế được.”
Trước đây lúc gầy nhất bà 58kg, bình thường cũng gần 60kg.
Bà có làn da trắng sứ, vóc dáng cân đối đầy đặn lại yêu thích vận động, trên người không hề có chút mỡ thừa nào, hoàn toàn không nhìn ra là nặng đến vậy.
Sầm Tông Y không cho ông bế: “Giữ chút sức đi, lỡ trật lưng thật sự sẽ không giữ anh lại đâu.”
“…..”
Sầm Tông Y ngước mặt nhìn ông, quan tâm chiều cao của ông: “Vẫn cao vậy à? Có lùn đi không?”
“… Anh có bảy, tám chục tuổi đâu.”
Sầm Tông Y thấy ông không còn căng thẳng như lúc mới vào phòng, chỉ tay về phía giường lớn: “Chia cho anh một nửa, ngủ đi.”
Bà ném chiếc mặt nạ vào thùng rác, đi về phía nhà vệ sinh: “Tôi đi rửa tay, dính quá.”
Một câu nói vô tình bỗng chốc kéo Ngu Thệ Thương trở về quá khứ.
Hồi đó trong căn phòng ngủ tối om ở căn hộ, bà cũng thường xuyên nói: Dính quá, em phải đi rửa tay.
Còn nói: Đây là cháu chắt chút chít của anh đấy.
Vừa nói bà vừa quệt lên người ông.
…..
Sầm Tông Y từ nhà vệ sinh đi ra, thấy ông đứng ở đầu giường cầm một hộp thuốc lên xem.
Ngu Thệ Thương nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại: “Tông Y, em mua thuốc này khi nào vậy?”
Ông cứ ngỡ là thuốc tránh thai khẩn cấp, nhìn kỹ lại thì là thuốc uống hàng ngày.
Sầm Tông Y nói mua từ lúc ở Thâm Quyến: “Không ngờ mãi chẳng dùng đến.”
Lúc đút tôm cho ông, bà vốn đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc tái hợp nếu không đã chẳng vượt quá giới hạn.
Ai biết được sau đó dường như ông rất bận rộn, cũng không chủ động tìm bà nữa.
Ngu Thệ Thương bỏ thuốc vào hộp: “Em không cần uống thuốc, anh thắt ống dẫn tinh rồi.”
Sầm Tông Y đánh giá ông, hơi ngạc nhiên: “Chuyện lúc nào thế?”
“Sau khi chuyển nhà.”
Bà bước đến trước mặt ông, giơ tay ôm lấy eo ông.
Hơi thở của Ngu Thệ Thương khựng lại.
Sầm Tông Y ngẩng đầu: “Nếu như đã thắt rồi em sẽ cân nhắc chuyện đi đăng ký kết hôn, nếu không vẫn chưa chắc đâu.” Bà chuyển lời nói: “Nhưng anh chắc mình vẫn “được” chứ? Sao từ lúc vào phòng đến giờ anh vẫn bình thản thế?”
“… Không phải bình thản, là anh sợ ở cái tuổi này mà còn bốc đồng như lúc hai mươi sẽ doạ em.”
Sầm Tông Y cười, sau đó ôm ông một cái thật chặt.
Trong những năm đầu sau khi chia tay, chắc hẳn ông rất đau khổ.
Đau khổ là vì bà kiên quyết rời xa ông.
Đau khổ là vì nhanh như vậy bà đã kết hôn sinh con.
Ngu Thệ Thương tắt đèn phòng ngủ, cúi đầu tìm kiếm môi bà.
…..
Mười một giờ rưỡi, Sầm Tô giật mình tỉnh giấc sau một giấc ngủ.
Cô mò điện thoại xem giờ, hành động này làm kinh động đến người bên cạnh.
Thương Quân xích lại gần: “Sao vậy? Chỗ nào không khỏe à?”
“Không sao. Em tưởng trời sắp sáng.” Sầm Tô tắt màn hình: “Anh mau ngủ đi.”
Thương Quân không buồn ngủ, bình thường giờ này anh vẫn đang làm việc.
Anh quan tâm hỏi: “Có phải chiều nay đi bộ nhiều nên giờ không ngủ được không?”
Sầm Tô lắc đầu: “Có thể là vì bố em. Một mình bố ngủ ở sô pha, em cứ cảm thấy không yên tâm chút nào.”
Cô sợ đệm quá mềm, lưng của bố không chịu được.
“Dù sao em cũng không ngủ được, đi xem bố thế nào.”
Cô vừa định ngồi dậy, bị Thương Quân nhẹ nhàng ấn xuống: “Lỡ như ông ấy vừa ngủ, em đi xuống lại làm ông ấy thức giấc. Ở tuổi này rồi, vào giấc khó lắm.”
Sầm Tô chỉ đành thôi.
Cô giục anh mau ngủ, mình cũng nhắm mắt lại.
Hơi thở của cô không đều, rõ ràng chưa ngủ được.
Thương Quân nói chuyện cùng cô: “Không ngủ được thì kể cho anh nghe chuyện thú vị hồi nhỏ của em đi.”
Sầm Tô suy nghĩ: “Hình như không có chuyện gì ấn tượng đặc biệt sâu sắc cả.”
Hầu như ký ức tuổi thơ của cô đều bị Khang Kính Tín chiếm lấy.
Gần như chẳng có ngày nào cô không mong bố về.
Cho dù ban ngày ở nhà trẻ có vui đùa với bạn bè như nào, về nhà cô vẫn nhớ bố.
“Sau khi lớn thì chuyện thú vị quanh em nhiều hơn. Anh muốn nghe không?”
“Em nói đi.”
“Chính xác mà nói chỉ tính là chuyện thú vị em tình cờ gặp được. Có lần em cùng cấp trên đến trụ sở chính họp, lúc đang đợi thang máy thì thang máy chuyên dụng bên cạnh mở ra. Người bên trong vừa định bước chân ra khỏi thang máy, vừa nhìn thấy cấp trên của em ở cửa là lập tức lùi lại, cửa thang máy đóng lại rồi tiếp tục đi xuống. Lúc đó cấp trên của em đang nghe điện thoại nên chẳng phát hiện ra mình bị “ghét bỏ”.
“…..”
Thương Quân bật cười.
Anh không nhớ đó là chuyện khi nào nữa.
Có thể khoảng thời gian đó Thương Uẩn rất phiền nên anh không muốn chạm mặt.
Sầm Tô nói: “Đó là lần thứ hai em nhìn thấy anh trong suốt mấy năm làm việc ở Tần Vận.”
Chỉ một cái nhìn vội vàng, thậm chí còn ngắn ngủi hơn lần đầu tiên cô nhìn thấy anh ở tứ hợp viện.
“Nếu như lúc đó anh bước ra khỏi thang máy, khi đó chúng ta đã quen nhau rồi.”
Với sự coi trọng của Thương Uẩn đối với cô, chắc chắn sẽ giới thiệu cô với Thương Quân.
Đáng tiếc duyên chưa tới, anh đã bước ra khỏi thang máy rồi lại thu chân về.
“Khi đó chắc anh cũng chẳng chú ý đến em, chỉ lo nhìn em trai anh thôi.”
Thương Quân hoàn toàn không có ấn tượng, cười nói: “Có Thương Uẩn ở đó, anh không để ý đến những người xung quanh.”
Anh hỏi cô: “Chuyện khoảng tháng mấy?”
“Ngày 10 tháng 11 năm ngoái.”
Ngày hôm sau là ngày lễ độc thân vậy nên cô nhớ rất rõ.
Cũng có thể, cho dù chỉ là một ngày bình thường cô vẫn sẽ nhớ mãi.
Cô nói đùa: “Xem ra số của anh là phải độc thân thêm một năm nữa, vậy nên định sẵn không gặp được em đấy.”
Thương Quân: “Cho dù có gặp chắc em cũng không theo đuổi anh đâu. Khi đó anh vẫn là sếp của em.”
“Cũng đúng.” Sầm Tô đặt tay lên eo anh: “Nhưng không ngoại trừ khả năng anh sẽ theo đuổi ngược lại em.”
Thương Quân: “Có khả năng.”
Nếu cô cô không để lộ cảm xúc, không bộc lộ thiện cảm thì có lẽ anh sẽ không bài xích việc có thêm nhiều trao đổi với cô trong công việc.
Thời gian lâu dần, người chủ động có lẽ sẽ là anh.
Sầm Tô hôn anh hai cái: “Thưởng cho anh đấy.”
Càng nói chuyện càng tỉnh táo, đột nhiên muốn ăn gì đó.
Cô xuống giường lấy hũ kẹo đậu mua lúc tối, đổ mấy viên vào miệng.
Những viên kẹo ngũ sắc rực rỡ giống như tâm trạng của cô lúc này.
Cô dựa vào đầu giường, vô thức xoa bụng dưới: “Thật hy vọng là một viên kẹo nhỏ.”
Con gái có lẽ sẽ giống Thương Quân, cũng có thể giống cô hơn.
Cô sẽ cưng chiều viên kẹo nhỏ lớn lên giống như cách mẹ đã cưng chiều cô.
Thương Quân lại mong con gái giống Sầm Tô, anh khẽ hôn lên bụng cô: “Có thể cảm nhận được thai máy chưa em?”
“Rồi ạ, nhưng nhẹ lắm. Nghe nói sau hơn bốn tháng mới rõ rệt.”
Sầm Tô vỗ nhẹ lên bụng: “Nếu như là một bé sao biển mẹ vẫn sẽ yêu con như vậy.”
Trưa nay lúc ngủ trưa cô còn mơ một giấc mơ ngắn, mơ thấy mình sinh đôi một cặp trai gái.
Vui quá đến mức tự làm mình tỉnh giấc.
Thương Quân nhìn đồng hồ: “Ngủ sớm đi, không phải mai em định đi xem bình minh sao?”
Sầm Tô đứng dậy đánh răng, nằm lại giường đã mười hai giờ mười phút.
Thương Quân mở nhạc piano không lời để ru ngủ cô mới dần dần chìm vào giấc nồng.
Sáng hôm sau, sáu giờ mười lăm phút Sầm Tô đang ngủ bị đánh thức.
“Sầm Sầm? Dậy thôi nào, ra bờ biển kịp ngắm bình minh.”
Sầm Tô nướng thêm hai phút mới dậy vệ sinh cá nhân.
Sáng sớm trời hơi se lạnh, cô khoác thêm một chiếc áo mỏng.
Hai người nhẹ nhàng rón rén đóng mở cửa.
Sầm Tô hạ thấp giọng: “Xuống tầng nhẹ chân chút, đừng làm bố em tỉnh.”
Vừa dứt lời, cánh cửa phòng ngủ ở phía bên kia hành lang mở ra.
Ngu Thệ Thương vừa cài cúc áo sơ mi vừa bước ra, vừa ngẩng đầu lên ánh mắt mấy người chạm nhau. Tất cả đứng hình.
Thương Quân phá vỡ bầu không khí gượng gạo: “Anh cũng dậy sớm ngắm bình minh à?”
“… Ừ, Tông Y bảo bình minh ngoài biển đẹp.”
Ông nói dối không chớp mắt.
Sầm Tô không nhịn được, bật cười.
Ngu Thệ Thương: “… Không được cười. Bố làm vậy chẳng phải vì muốn con có một gia đình trọn vẹn sao.”
Nói xong, chính ông cũng bật cười.
Biết như này đã xuống nhà sớm hơn mấy phút.
Vốn dĩ ông định sáu giờ dậy, nhưng Sầm Tông Y nói không sao ngủ thêm một lúc nữa, dù sao hai đứa nhỏ cũng chẳng dậy sớm được.
Ông tin lời Sầm Tông Y.
“Cảm ơn bố đã cho con một gia đình trọn vẹn.” Sầm Tô nhịn cười, khoác tay bố xuống nhà.
Từ tận đáy lòng cô mừng thay cho bố mẹ, cuối cùng họ cũng buông bỏ quá khứ để bắt đầu lại từ đầu.
Dưới phòng khách, Quả Cầu Tuyết đã dậy từ lâu, tìm nửa ngày không thấy Ngu Thệ Thương đâu.
“Quả Cầu Tuyết, bố ở đây.”
Quả Cầu Tuyết nghe thấy tiếng liền lao tới, rất tủi thân.
Ngu Thệ Thương xoa đầu nó: “Bố dẫn con đi ngắm bình minh nhé.”
Quả Cầu Tuyết chẳng hiểu bình minh là gì, nhưng nghe thấy được đi chơi là nó phấn khích lao ra cửa.
Trên bãi biển lúc này có không ít bạn trẻ đang đợi mặt trời mọc.
Trước khi ra ngoài, Ngu Thệ Thương tìm dây xích buộc Quả Cầu Tuyết lại: “Không được chạy lung tung, phải nghe lời.”
Đến bãi cãi, Thương Quân ra hiệu cho hai bố con đi phía trước: “Hai người vẫn chưa có tấm ảnh chụp chung riêng nào, anh chụp cho hai người một tấm.”
Bầu trời màu cam phản chiếu xuống mặt biển vô tận, khiến trời và biển như hòa làm một.
Vạn vật đều được nhuộm bởi sắc cam nồng đượm.
Ngu Thệ Thương một tay dắt con gái, một tay dắt Quả Cầu Tuyết.
Thương Quân kịp thời bắt trọn khoảnh khắc.
Sầm Tông Y ra ngoài tìm bọn họ, bà giơ điện thoại lên chụp lại bóng lưng của hai cha con và Quả Cầu Tuyết. Đồng thời ghi lại hình ảnh con rể vào trong khung hình màu cam rực rỡ của buổi sớm mai.
Từ nhỏ con gái đã luôn mong ước có thể cùng bố nuôi một chú Samoyed, để mỗi ngày bố sẽ dắt tay con bé ra biển đi dạo cùng chú chó.
Sáng hôm nay, cuối cùng cũng được như ý nguyện.
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Story
Chương 72: (Ngoại truyện 7): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (3) – Được như ý nguyện.
10.0/10 từ 32 lượt.
