Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 65: Hồi kết (2)


Bà ngoại đã được chuyển sang phòng bệnh thường, tảng đá trong lòng Sầm Tô cuối cùng cũng rơi xuống. Ngày mai phải tham dự Diễn đàn Thượng đỉnh Trí tuệ nhân tạo trong y học, cuối cùng cô cũng không cần lúc nào cũng nơm nớp lo sợ nữa, cũng chẳng phải lo bà ngoại gặp chuyện gì.


Suốt chín ngày bà nằm trong phòng ICU, không có đêm nào cô có thể ngủ yên giấc.


Dù có nằm trong lòng Thương Quân, nửa đêm cô vẫn giật mình tỉnh giấc vô cớ.


Giống như cảm nhận được, cô vừa tỉnh chưa được bao lâu anh cũng tỉnh dậy, kéo cô vào lòng ôm chặt hơn. Anh nhẹ nhàng xoa thái dương cho cô, cũng im lặng không nói gì, chỉ lặng lẽ đồng hành để cô chìm vào giấc ngủ lần nữa.


Chín ngày qua, họ cùng nhau vượt qua như thế.


“Tối nay cuối cùng cũng có thể ngủ ngon rồi.” Tắm xong, Sầm Tô vùi đầu vào trong chăn.


Thương Quân hỏi cô: “Sáng mai mấy giờ em dậy?”


“Bảy rưỡi.”


“Có kịp đến hội trường không?”


“Kịp ạ.” Gương mặt Sầm Tô vùi sâu trong lớp chăn vương vít mùi hương mát lạnh trên người anh, cô lẩm bẩm: “Phiên thảo luận em tham gia phải chín rưỡi mới bắt đầu.”


Diễn đàn thượng đỉnh lần này có sáu phiên thảo luận, diễn đàn chủ yếu xoay quanh việc ứng dụng trí tuệ nhân tạo.


Cô nghiêng đầu nhìn anh: “Trong các ca đổi mới sáng tạo về trí tuệ nhân tạo trình bày vào ngày mai, có bốn đề án là của em.”


Thương Quân mỉm cười đứng dậy khỏi sô pha, đi qua: “Giỏi vậy sao.”


“Dĩ nhiên rồi.” Cô nói đùa: “Nếu không sao em có thể trở thành ân nhân của Thương Quân, sao anh lại lấy thân báo đáp để trả ơn chứ?”


Thương Quân bật cười: “Ai lấy thân báo đáp cơ?”


“Anh đó. Tối đầu tiên ở bên nhau anh đã “trả ơn” rồi, không nhớ sao?”


“…..”


Nếu là trước đây, lúc này Sầm Tô đã bò dậy trêu anh.


Mấy ngày nay thật sự quá mệt, cô cứ thế nằm bò trên chiếc chăn mềm mại, không buồn nhúc nhích.


Thương Quân chống tay bên cạnh cô, cúi người xuống hôn nhẹ lên d** tai cô từ phía sau, thấp giọng nói: “Không nhớ nữa.”


Hơi thở nóng ẩm phả qua sau tai khiến cô cảm thấy tê dại.


Sầm Tô bị anh đè lên, ngược lại cảm giác như đang được mát xa, cơ thể rã rời dần được thả lỏng.


Cô tiếp lời, giúp anh nhớ lại: “Một đêm “lấy thân báo đáp” ba lần, em không tin anh có thể quên.”


Thương Quân cạn lời rồi bật cười.


Anh có ấn tượng sâu đậm hay không Sầm Tô không chắc.


Nhưng cô thì nhớ rõ.


Thậm chí sự điên cuồng khi đó, những rung động của cả cơ thể lẫn con tim, cùng với tiếng th* d*c đầy gợi cảm của anh, cô đều nhớ như vừa mới diễn ra.


Thương Quân ngậm lấy vành tai cô, giọng khàn đặc: “Không quên.”


Làm sao có thể quên được.


Rời khỏi tai cô, môi anh đặt lên xương bả vai xinh đẹp của cô.


Dịch xuống chút nữa, có một nốt ruồi nhỏ xíu màu nâu nhạt.


Anh hôn đi hôn lại.


Cứ thế men theo sống lưng hôn xuống dưới.


Chiếc chăn mềm dưới người Sầm Tô bị cô siết chặt nhăn nhúm thành từng nắm.


Đèn sàn đầu giường vẫn còn sáng, cô muốn tắt nhưng bởi vì đang nằm sấp trên giường nên không với tới công tắc.


Anh muốn nhìn, muốn hôn, cô để mặc anh.


Giọng Sầm Tô mềm nhũn: “Bây giờ em như con cá chiên ấy.”


Thương Quân: “Sao lại là cá chiên?”


“Cá chiên trong sự giày vò.”


Cô giống như vừa nhảy lên bờ, toàn thân ướt đẫm, dần dần thiếu oxy, nhịp thở mỗi lúc một dồn dập.


Thương Quân lật người cô lại, vùi đầu hôn xuống.



Sầm Tô ngước nhìn trần nhà.


Nhưng trước mắt co như có một lớp sương nước phủ mờ, chẳng nhìn rõ thứ gì.


Sau đó, cô giống như được ném lại vào nước.


Tận hưởng niềm vui h**n ** mặn nồng.


Mãi đến đêm khuya, đèn trong phòng ngủ mới tắt.


Trên người cả hai đều vương lại mùi hương mát lạnh sau khi vừa tắm xong.


Thương Quân nhẹ nhàng vỗ về cô: “Ngủ đi.”


Trước đó anh chẳng dám nghĩ, lúc anh hôn cô anh lại có thể từng ngụm, từng ngụm nuốt xuống như vậy.


“Ngày mai mấy giờ anh đến công ty?” Trong cơn mơ màng, Sầm Tô lại nhớ ra.


Thương Quân nói: “Đến hội trường cùng em.”


“Anh đến đó làm gì?”


“Tìm hiểu một chút về trí tuệ nhân tạo trong y học. Sau này Thương Uẩn có tìm anh thảo luận những vấn đề nan giải, ít nhất anh cũng có thể đưa ra vài gợi ý.”


Sầm Tô hôn lên cổ anh: “Anh muốn đi xem các đề án của em thì cứ nói thẳng.”


Thương Quân cười: “Ừ, muốn đi xem vợ anh giỏi như thế nào.”


Sầm Tô ngẩng đầu, hai người lại quấn quýt hôn nhau.


…..


Bảy rưỡi sáng hôm sau, chuông báo thức vang lên đúng giờ.


Bên cạnh trống không, Sầm Tô dậy đi vệ sinh cá nhân.


Cô thay bộ đồ đã chuẩn bị sẵn từ tối qua, trang điểm nhẹ nhàng.


Trên bàn ăn đã bày sẵn bữa sáng Thương Quân bảo nhà hàng mang tới.


Sầm Tô ngồi xuống đối diện anh, hỏi anh: “Anh thấy bộ đồ hôm nay thế nào?”


Thương Quân không tiếc lời khen: “Vốn dĩ đã xinh đẹp, mặc gì cũng đẹp.”


Nói đến đây, Sầm Tô không khỏi nhắc chuyện cũ: “Thấy em xinh đẹp sao anh vẫn từ chối em như thường. Khi đó anh nói thế nào ấy nhỉ?”


Cô cố gắng nhớ lại nhưng không nhớ nguyên văn, bắt đầu lật lại lịch sử tin nhắn.


Kéo mãi về những tin đầu tiên, cuối cùng cũng tìm được.


Cô bắt chước giọng điệu của anh: “Yêu đương không nằm trong kế hoạch của tôi, rất xin lỗi. Cảm ơn đóng góp của cô đối với Y tế Tần Vận trong những năm qua, nếu như sau này có chuyện gì cần giúp đỡ cứ nói thẳng.”


Thương Quân: “…..”


Anh cười đến mức không uống nổi nước.


“Mau ăn đi, không ăn là nguội đấy.”


“Không sao, trời nóng ăn đồ nguội vừa khéo.” Sầm Tô cười đặt điện thoại xuống, cầm đũa lên vừa ăn vừa bắt đầu tính sổ: “Người nào đó còn từ chối em mấy lần cơ.”


“Đừng nói lung tung. Ngoại trừ lần đó, sau này sao anh nỡ từ chối em nữa?”


Thương Quân giải thích cho mình: “Nếu không phải tại em không chung tình, yêu đương chẳng bao giờ quá hai tháng thì anh còn không hẹn hò với em sao?”


Sầm Tô: “Em chung tình mà, thích anh lâu thế còn gì.”


Cô nhớ lại cảnh lúc gặp anh ở tứ hợp viện năm ngoái: “Khi đó anh thật sự làm em kinh ngạc.”


Ngoại hình và khí chất của anh hoàn toàn đúng gu của cô.


“Nhưng anh là sếp của em nên em đã dập tắt ý nghĩ đó ngay.”


Khoảng cách giữa hai người thật sự quá lớn.


Khi đó cô vừa trả hết nợ cho mẹ không lâu, trong tay chẳng còn chút vốn liếng nào, đến cả mua sữa chua cũng theo bản năng chờ đến lúc có khuyến mãi mới mua.


Thế giới của anh đối với cô là một nơi xa xôi, xa hoa đến mức không thể chạm tới.


Kỳ lạ là, cô không hề có cảm giác tương tự như vậy đối với Giang Minh Kỳ.


Sau khi dập tắt suy nghĩ đó, ai mà ngờ được sau này tại một khách sạn ở Thâm Quyến cô lại đi nhầm vào thang máy chuyên dụng của anh.


Vốn nghĩ chỉ là một giấc mộng dài.



Sầm Tô nếm thử một miếng đồ ăn sáng: “Đây là bữa sáng ngon nhất em từng ăn.”


Thương Quân: “Hôm qua em cũng khen bữa sáng Ngu Thệ Thương mua như vậy.”


Sầm Tô cười: “Bữa sáng hôm sau ngon hơn hôm trước, đâu có gì sai đâu.”


Thương Quân: “Thế em phải khen đầu bếp mới đúng.”


Sầm Tô bật cười.


“Tay nghề của đầu bếp ngày càng cao, đương nhiên phải khen rồi. Nhưng người mua đồ ăn sáng còn biết chọn nhà hàng, càng phải khen hơn.”


Cô bê đĩa đồ ăn ngồi sang bên cạnh anh, xích lại gần.


Thương Quân biết cô muốn làm gì, cúi đầu xuống hôn cô trước.


Bữa sáng này ăn mất gần bốn mươi phút.


Chín giờ mười phút, hai người đến hội trường.


Ngay lối vào chính, Ngu Thệ Thương đang nói chuyện với người phụ trách của đơn vị tổ chức.


Không ai ngờ người nắm quyền nhà họ Ngu sẽ đích thân xuất hiện tại hiện trường diễn đàn.


Nghĩ đến việc con gái ông hôm nay có bốn đề án trình bày, chuyện này cũng là lẽ thường tình.


Vừa mới nhận nhau, con gái lại giỏi giang như vậy, làm bố đương nhiên phải đến ủng hộ.


Hơn nữa dưới tướng nhà họ Ngu có Y tế Sầm Thụy, thân là sếp việc quan tâm đến xu hướng của ngành cũng là chuyện hợp tình hợp lý.


Sầm Tô rảo bước tiến lên phía trước: “Bố, sao bố lại tới đây?”


Ngu Thệ Thương cười ôn hòa: “Phải đón nhận lấy công nghệ, quan tâm đến sức khỏe chứ.”


Trước đây lúc Duệ Duệ thu mua sáp nhập Y tế Sầm Thụy, ông chỉ nói đó là một ngành bên lề, không cần phải tốn nhiều tâm sức. Duệ Duệ nghe xong chỉ hừ lạnh rồi dứt khoát không để ý đến ông nữa. Bây giờ suy nghĩ của ông đã hoàn toàn thay đổi, đầu tư sâu và lĩnh vực này không phải không thể.


Hai ngày trước Duệ Duệ còn nói với ông: Bên lề thì bên lề, cháu và Sầm Tô sẽ không từ bỏ, cũng sẽ không sang mảng cốt lõi của chú.


Sầm Thụy bây giờ là mảng kinh doanh bên lề của tập đoàn cũng không sao, ông có thể dần dần biến nó thành cốt lõi.


Như vậy hai đứa không cần rời khỏi Sầm Thụy mà vẫn có thể đứng ngay trong mảng cốt lõi của tập đoàn.


Sầm Tô quan tâm hỏi: “Hôm nay bà ngoại thế nào rồi ạ?”


“Trạng thái rất tốt. Biết bố đến hiện trường còn dặn bố phải quay video lúc con lên sân khấu cho bà xem.” Ngu Thệ Thương bảo con gái yên tâm: “Bên bệnh viện có mẹ con, con có mấy bác sĩ chuyên nghiệp như mấy người Khương Dương, không sao đâu.”


Sầm Tô yên tâm hẳn. Lát nữa còn phải lên sân khấu, cô vẫy tay với bố và Thương Quân: “Mọi người nói chuyện đi, con vào trước đây.”


Chín rưỡi, hội nghị chính thức bắt đầu.


Sầm Tô và hai đồng nghiệp ưu tú khác cùng bước lên sân khấu.


Hôm nay là buổi chia sẻ kinh nghiệm đổi mới sáng tạo, ba người cùng người dẫn chương trình ngồi quây quần quanh bàn tròn.


Dưới khán đài không còn chỗ trống.


Sầm Tô không biết Thương Quân và bố ngồi đâu nên không cố ý tìm kiếm.


Những đề án thực tế được tuyển chọn mà Sầm Tô chia sẻ hôm nay đều là những thành tựu trong thời gian cô nhậm chức ở Y tế Tần Vận.


Người dẫn chương trình mỉm cười nói: “Lúc mới bình chọn tôi còn lo lắng phó tổng Sầm đã rời khởi Tần Vận, nếu để cô hồi tưởng lại kinh nghiệm và sự hợp tác đội ngũ trước đây thì liệu có làm khó cô không. Không ngờ phó tổng Sầm ngược lại còn thúc đẩy sự hợp tác chiến lược giữa hai công ty.”


Sầm Tô mỉm cười đáp lại: “Cho dù không hợp tác, tôi cũng rất sẵn lòng chia sẻ. Tần Vận là công ty cũ của tôi, hơn thế nữa là nơi ước mơ của tôi bắt đầu, vị trí của nó trong lòng tôi sẽ mãi mãi không thể lay chuyển.”


Người dẫn chương trình trêu đùa: “Hôm nay giám đốc Uẩn về, sợ là sẽ cảm động đến mức lén lau nước mắt mất.”


Dưới khán đài rộ lên tiếng cười.


Mỗi lần đại hội ngành diễn ra, Thương Uẩn luôn là người bị trêu nhiều nhất, quan hệ với người dẫn chương trình cũng thân thiết nhất.


Người dẫn chương trình tiếp tục nói: “Tôi vừa nghe nói, chủ tịch Ngu Thệ Thương và tổng giám đốc Thương Quân của tập đoàn Tần Vận chúng ta hôm nay đều có mặt tại hiện trường.”


Nói rồi, người dẫn chương trình quét mắt xuống khán đài, nói với mọi người: “Thật ra tôi cũng tò mò giống các bạn, muốn biết bọn họ ngồi ở đâu. Dạo này ngày nào tôi cũng hóng hớt trên mạng, các bạn chắc cũng như vậy, đừng có không thừa nhận nhé.”


Hội trường cười ồ lên.


Người dẫn chương trình quay về phía Sầm Tô: “Có dám công khai trực tiếp trước mặt mọi người quan hệ của cô với hai người này không?”


Sầm Tô mỉm cười.


Người dẫn chương trình bổ sung thêm: “Nếu chủ tịch Ngu và tổng giám đốc Thương đều coi trọng ngành này và dự định đầu tư sâu, đối với toàn ngành chúng ta đây chính là tin vui, tương lai sẽ có thêm nhiều dự án AI nhận được hỗ trợ.”


Hiện tại ngành này không thiếu dự án, chỉ thiếu vốn nghiên cứu và phát triển.



Sầm Tô cầm micro, mỉm cười nói: “Bố tôi là ai thì chắc không cần phải giới thiệu thêm nữa nhỉ.”


Cô nhìn xuống khán đài, hàng ghế đầu không thấy bóng dáng Thương Quân, có lẽ là anh ngồi ở góc nào đó.


Người dẫn chương trình: “Mọi người đều đang đồn rằng, cô và tổng giám đốc Thương sẽ liên hôn.”


Sầm Tô đính chính: “Không tính là liên hôn, trước khi nhận thân thì tình cảm của chúng tôi đã rất tốt. Hôm nay tôi xin phép được “lợi dụng tư quyền” một lần, nhân cơ hội này bày tỏ tình cảm với tổng giám đốc Thương của chúng ta.”


Cô nhìn về hàng ghế phía sau, trực giác mách bảo anh đang ở hướng đó: “Thương Quân, em thích anh. Sau này mong anh hãy quan tâm nhiều hơn đến ngành này của bọn em, tài trợ nhiều hơn cho các diễn đàn hội thảo, tiện thể cải thiện luôn suất ăn họp hành, để mọi người được ăn ngon uống ngon.”


Mọi người cười rộ lên.


Ở hàng ghế sau, Thương Quân bị mọi người xung quanh lần lượt quay mặt lại nhìn.


Thương Quân bị nhìn đến mức có chút ngượng ngùng.


Cô trông như nói đùa, nhưng chỉ anh biết cô đang nghiêm túc tỏ tình với anh trước mặt mọi người.


Đây là lần thứ hai cô tỏ tình với anh, lần thứ hai nói với anh một cách thẳng thắn như vậy với anh “Thương Quân, em thích anh:.


Khoảnh khắc câu nói đó vừa thốt ra, tim anh đập nhanh hơn mấy nhịp.


Sau màn mở đầu nhẹ nhàng vui vẻ, trên sân khấu đã quay lại đúng chủ đề, bắt đầu trình bày các đề án đổi mới sáng tạo tiêu biểu.


Nội dung quá chuyên sâu nên Thương Quân nghe không hiểu lắm.


Ngu Thệ Thương ngồi cạnh cũng vậy, chẳng khác mấy với nghe sách trời.


Ngu Thệ Thương nghiêng đầu, hạ thấp giọng hỏi: “Lúc đầu sau khi hai đứa kết bạn wechat, ai là người liên lạc nhiều hơn?”


Thương Quân: “Lúc đầu là cô ấy, sau đó là tôi.”


Anh hỏi ngược lại: “Anh với cô Sầm thì sao?”


Anh nhớ Ngu Thệ Thương từng nói, năm đó mối tình đầu hỏi xin cách thức liên lạc của ông trước.


Ngu Thệ Thương: “Bọn tôi yêu nhau luôn hôm đó.”


Thương Quân: “…..”


Vừa rồi Ngu Thệ Thương nghe con gái tỏ tình với Thương Quân, phút chốc ông như thấy mình quay trở lại năm mười tám tuổi năm đó.


Hai mẹ con rất giống nhau, thích sẽ chủ động giành lấy.


Sầm Tông Y năm đó cũng thẳng thắn như vậy, nói thích ông rồi hỏi ông: Có muốn hẹn hò với em không?


Ông cũng chẳng có chút tiền đồ nào trả lời: Anh nghe theo em.


…..


Mãi đến mười một giờ năm mươi phút hội nghị mới kết thúc.


Ngu Thệ Thương không ăn trưa cùng con gái mà vội vàng quay lại bệnh viện gặp Sầm Tông Y.


Sầm Tông Y đang đứng ở cổng bệnh viện đợi xe đến. Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho mẹ, bà định chiều nay dẫn Quả Cầu Tuyết ra ngoài đi dạo.


Quả Cầu Tuyết giống như đứa trẻ được phán cho bố sau khi bố mẹ ly hôn vậy, bố mẹ chưa bao giờ cùng nhau đưa nó ra ngoài chơi.


Chưa đầy năm phút, chiếc xe của Ngu Thệ Thương đã dừng trước mặt bà.


Sầm Tông Y cất điện thoại, mở cửa sau rồi bước lên xe.


“Anh rảnh không?” Sau khi lên xe bà hỏi: “Chiều nay tôi định đưa Quả Cầu Tuyết đi chơi.”


Ngu Thệ Thương không chút do dự: “Rảnh.”


Mặc dù ông đã thay một cặp kính khác, nhưng dáng vẻ Quả Cầu Tuyết đeo kính vẫn vô thức khiến người ta liên tưởng đến ông.


Sầm Tông Y hỏi: “Hội nghị chiều nay của Sầm Sầm mấy giờ bắt đầu? Đừng để lỡ việc anh qua đó.”


Ngu Thệ Thương nói không đi nữa: “Chiều nay diễn đàn về nhánh ứng dụng, anh nghe càng không hiểu gì.”


Những thuật ngữ y học đó, chữ nào ông cũng biết mặt nhưng khi ghép lại thành một câu thì hoàn toàn chẳng hiểu gì.


Tuy nhiên, ở diễn đàn buổi chiều Thương Quân vẫn kiên trì có mặt.


Khác ngành như cách núi.


Mặc dù nghe không hiểu nhưng anh vẫn cố gắng lắng nghe.


Chiều nay Sầm Tô không cần lên sân khấu, cô ngồi bên cạnh Thương Quân.


Thỉnh thoảng cô lại đóng vai người phiên dịch, dùng những ví dụ đơn giản, dễ hiểu nhất để giải thích những thuật ngữ khó hiểu.



Sầm Tô cười, nói: “Học đến phát khóc luôn.”


Thương Quân khen thưởng cô của lúc trước: “Tối nay em muốn ăn gì? Anh mời.”


“Ăn tiệc hải sản.”


Lúc đi học muốn được đi ăn ngoài quán nhưng lại không nỡ.


Sầm Tô suy nghĩ một hồi rồi nói: “Ăn ở nhà đi, em vẫn chưa được thưởng thức bữa tối trên sân thượng lần nào.”


Điều thu hút cô nhất ở căn penthouse này chính là khoảng sân thượng siêu rộng, có thể thu trọn tầm nhìn cảnh đêm của nửa thành phố.


Thương Quân lập tức dặn quản gia chuẩn bị bữa tối hải sản trên sân thượng.


Quản gia hỏi:Có tổng cộng bao nhiêu người dùng bữa thế?


Thương Quân:Chỉ có cháu và Sầm Tô thôi.


Thương Quân:Mang cả cặp cốc ở nhà cũ sang nữa ạ.


Năm rưỡi hội nghị kết thúc, bọn họ không ở lại ăn suất ăn công việc mà về thẳng căn hộ.


Thời tiết đẹp, gió khẽ lướt qua mặt.


Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng khoảng sân thượng được trang trí lãng mạn ấm cúng.


Đầu bếp đang bận rộn trong bếp, quản gia nói khoảng bảy giờ có thể dùng bữa.


Sầm Tô đặc biệt đi thay váy, còn trang điểm mắt thật xinh đẹp.


Thương Quân đợi trên sân thượng khoảng nửa tiếng. Khi ráng chiều dần lặn khuất dần vào màn đêm, ánh đèn thành phố rực rỡ thắp sáng cô mới thướt tha xuất hiện.


Cô mặc chiếc váy hai dây dài màu xanh lá, chính là chiếc váy cô từng mặc tại nhà hàng trên cao ở khách sạn Thâm Quyến.


Sầm Tô không chú ý đến cặp cốc trên bàn, cô tiến thẳng về phía anh cúi người hôn lên má anh: “Có tiện cho em xin phương thức liên lạc không?”


Thương Quân nói: “Lát nữa anh sẽ cầu xin em kết bạn với anh.”


Sầm Tô cười: “Phản ứng nhanh đấy.”


Thương Quân chỉ tay về chiếc cốc bên phía cô: “Thử trà hoa hồng hôm nay đi.”


Lúc này Sầm Tô mới chú ý trên tay anh cũng đang cầm một chiếc cốc, không phải chiếc anh vẫn hay dùng.


Hình ảnh này hoàn toàn trái ngược với phong thái trầm ổn, trưởng thành thường ngày của anh.


Thương Quân: “Mẹ anh mua đấy, nói chỉ cần em thích là được.”


Là cốc sứ xương phiên bản hợp tác với thương hiệu.


Số lượng có hạn.


Bấy giờ Sầm Tô mới nhìn chiếc cốc của mình, trên thân cốc là một bông hoa hồng kiêu sa được chạm nổi, những cánh hoa xếp tầng tầng lớp lớp.


Hoàng tử bé chỉ yêu duy nhất bông hoa hồng của cậu ấy.


Thương Quân giải thích: “Vốn dĩ định khi nào đưa em về nhà mới dùng nhưng tháng này bố mẹ anh đều ở nước ngoài, không về kịp. Đưa cho em dùng trước vậy.”


Lại nói: “Ngu Thệ Thương gặp bố mẹ anh từ lâu rồi, coi như phụ huynh hai bên đã gặp nhau.”


Sáng hôm qua, ông bà nội cũng đến thăm bà ngoại. Buổi trưa, Ngu Thệ Thương và cô Sầm ăn cơm cùng ông bà. Anh và Sầm Tô đi ăn mì sốt tương đậu nên không tham gia, không biết bốn người đã nói gì.


Đa phần đều liên quan đến đám cưới.


Tất cả mọi người bao gồm cả Thương Uẩn đều rất hào hứng với đám cưới của anh và Sầm Tô.


Anh không hỏi thêm nữa, để dành cơ hội thể hiện cho Ngu Thệ Thương.


Ngoại trừ việc không biết xử lý tình cảm cá nhân của mình ra sao ra thì bất cứ việc gì Ngu Thệ Thương cũng đều là người quyết đoán và có chính kiến, anh không cần lo đám cưới không đủ long trọng.


Sầm Tô ngồi xuống, ngắm chiếc cốc của mình, cười nói: “Vậy sau này em sẽ là bông hoa hồng độc nhất vô nhị của anh nhé.”


“Anh cảm thấy em giống loại hoa hồng nào nhất?”


Thương Quân suy nghĩ: “Freud.”


Đủ nồng nhiệt, đủ đậm đà, đủ căng tràn và quyến rũ.


Mỗi lời tỏ tình của cô đều khiến anh rung động không thôi.


Cô đã lấp đầy mọi ảo tưởng của anh về người bạn đời suốt những năm qua, thậm chí còn vượt xa cả những tưởng tượng đó, cô có những tính cách mà anh chưa bao giờ nghĩ tới.


Ngay từ cái nhìn đầu tiên trong thang máy, cô đã giống như ngôn ngữ của loài hoa Freud: “Em vô tình dạo bước qua giấc mộng của anh, khiến trái tim anh hóa thành một khu vườn ngát hương thơm.”


– HOÀN CHÍNH VĂN – 


Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Story Chương 65: Hồi kết (2)
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...