Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 55: Nếu cháu biết là ai gửi đến, cháu sẽ cảm thấy ngon hơn.


Hôm nay hiếm khi Sầm Tô tan làm đúng giờ. Gần đây cô luôn đi sớm về muộn, không ở nhà ăn tối bữa nào nên bà ngoại cứ càm ràm mãi, nói đã mấy ngày rồi chẳng thấy cô đâu.


Cô ấn nút thang máy đi xuống, không để ý thang máy từ tầng nào xuống.


Cánh cửa chậm rãi mở ra, bốn mắt chạm nhau với Khang Kính Tín.


Hôm nay Khang Kính Tín đến hoàn tất thủ tục chuyển nhượng cổ phần. Người càng không muốn gặp lại cứ gặp nhau ở trong thang máy.


Tối đó trong điện thoại Sầm Tô nói rằng đây là lần cuối cùng liên lạc với ông ta, mà ông ta cũng hy vọng từ đây cắt đứt cho sạch sẽ.


Chuyển nhượng được cổ phần đi, đối với ông ta đó là một sự giải thoát.


Sầm Tô khựng lại nửa giây rồi bước vào thang máy.


Từ khi đến Thâm Quyến đây là lần thứ ba nhìn thấy ông ta, còn nhiều hơn cả hai mươi sáu năm trước cộng lại.


Cha con mà giống như người xa lạ như này, chắc chẳng có mấy ai.


Khang Kính Tín đứng ở phía sau chếch bên cạnh cô, vốn dĩ định chất vấn mấy câu nhưng lời đến bên miệng lại cảm thấy tẻ nhạt vô vị.


Vốn dĩ ông ta còn cảm thấy có phần nợ nần hai mẹ con họ, nhưng chút áy náy đã tan thành mây khói.


Thang máy vẫn chưa đến tầng một, điện thoại ông ta reo. Nhìn thấy cuộc gọi từ vợ, ông ta không nghe máy ngay, mãi đến khi thang máy dừng ở tầng một ông ta bước ra ngoài rồi mới bắt máy.


Cửa thang máy từ từ khép lại, tiếp tục đi xuống tầng hầm.


Đây có lẽ là lần gặp nhau cuối cùng của ông ta và Sầm Tô.


Nếu từ nay về sau không còn dính dáng gì đến nhau nữa cũng tốt.


Ở đầu bên kia điện thoại, vợ ông ta hỏi: “Bao giờ ông về?”


Khang Kính Tín hoàn toàn không muốn đối mặt với bà ta, có lẽ nên nói là không muốn nhìn thấy bà ta.


“Còn sớm, phải tăng ca.” Ông ta trả lời lấy lệ, hỏi ngược lại: “Có chuyện gì?”


“Về ký thỏa thuận ly hôn.”


Khang Kính Tín đau đầu: “Cổ phần chuyển cũng chuyển rồi, cũng không mất mát gì. Sau này mắt không thấy tim không phiền, không phải tốt lắm sao?”


“Chỉ có ông cảm thấy tốt đúng không?”


Khang Kính Tín không tranh cãi.


Có lẽ cả nhà chỉ có mình ông ta cảm thấy chuyển cổ phần đi là chuyện tốt, con gái vì chuyện này còn giận dỗi nửa ngày trời.


Gác lại ân oán với Sầm Tô không bàn tới, thì triển vọng của Tân Duệ rõ ràng là ai cũng thấy.


Lúc này chuyển nhượng cổ phần, chẳng khác nào bỏ lỡ cổ phiếu tiềm năng.


Điều gia đình tức nhất không phải vì kiếm được ít tiền, đầu tư cái khác vẫn có thể kiếm tiền. Cái bọn họ tức là bị Sầm Tô nắm thóp, trong lòng không thoải mái.


Ông ta thì có thoải mái gì?


Nhưng cứ nghĩ đến việc có thể mượn chuyện này để cắt đứt hoàn toàn với Sầm Tô, sự không thoải mái đó cũng tiêu tan quá nửa.


Bởi vì so với vợ mình, ông ta càng không muốn gặp Sầm Tô hôn.


Vậy nên ban đầu biết chuyện cổ phần sẽ được chuyển cho Triệu Bác Ức, ông ta dù có tức giận nhưng vẫn thuận nước đẩy thuyền.


“Khang Kính Tín, ông thật sự nghĩ tôi không dám ly hôn sao? Bây giờ ông về ngay, tối nay bắt buộc phải ký thỏa thuận ly hôn!”


Khang Kính Tín dịu giọng lại: “Đừng tức giận nữa. Còn chê bị người ta cười nhạo chưa đủ sao? Nếu ly hôn thật, chẳng phải càng đúng ý bọn họ sao?”


“Tôi không quan tâm người khác nghĩ gì. Sợ bị người khác chê cười là ông chứ gì?”


Người vợ không hề nhượng bộ: “Khang Kính Tín, ông chỉ có hai con đường. Hoặc là ly hôn, hoặc là khiến Sầm Tông Y và Sầm Tô rời khỏi Thâm Quyến.”


Bà ta có thể chịu đựng việc bị họ hàng cười chê, dù sao bọn họ đã biết chuyện, có nhịn hay không nhịn cũng chẳng thay đổi được sự thật.


Nhưng bà ta càng không thể chịu được đựng chuyện mẹ con Sầm Tông Y ở Thâm Quyến.


Bây giờ Khang Kính Tín đang nhận dự án Tinh Hải Toán Lực, mỗi tuần ít nhất phải tới bộ phận dự án họp một hai ngày, mà bộ phận dự án lại nằm cùng tòa nhà với Y tế Tân Duệ.


Điều này có nghĩa là, Khang Kính Tín sẽ gặp Sầm Tô.


Cho dù giờ có ầm ĩ như thế nào, chung quy thì máu mủ ruột rà vẫn hơn nước lã. Nếu như hai cha con thường xuyên gặp nhau, bà ta không tin thời gian lâu dài Khang Kính Tín có thể thật sự dửng dưng với đứa con gái Sầm Tô này.


Cho dù không có nhiều tình cảm, nhưng khuôn mặt cực kỳ giống Sầm Tông Y đó. Mỗi lần nhìn thấy, Khang Kính Tín chắc chắn sẽ nhớ đến Sầm Tông Y.


Nghĩ đến những chuyện này, bà ta không chịu đựng được thêm giây phút nào.


Bà ta không thể nào sống cả đời dưới cái bóng của một người khác.


Bà ta biết Khang Kính Tín không nỡ ly hôn, một khi ly hôn ông ta sẽ mất đi chỗ dựa là nhà mẹ đẻ của bà ta.


Ông ta càng không nỡ thứ gì, bà ta sẽ lấy cái đó ra uy h**p.


“Khang Kính Tín, ông nghĩ kỹ nên chọn thế nào. Đừng lấy chuyện Sầm Tô uy h**p ông ra nói nữa, một đứa trẻ mới hai mươi sáu tuổi, tôi không tin ông không đối phó nổi! Có điều là ông muốn hay không mà thôi! Bây giờ Sầm Tô đã hoàn thành nhiệm vụ nhảy dù rồi, ông bảo nói rời khỏi Tân Duệ, rời khỏi Thâm Quyến, tôi xem nó còn có lý do gì nữa!”


Khang Kính Tín khó xử: “Nếu như nó nghe lời tôi thì còn ầm ĩ đến mức này sao?”


“Đó là chuyện của ông.”


Người vợ cúp điện thoại.


Khang Kính Tín ngồi lên xe, tháo kính xuống rồi bóp sống mũi.


Chưa yên tĩnh được giây nào, cố vấn pháp lý riêng của vợ đã gọi điện thoại đến.


Khang Kính Tín thẳng thừng ấn ngắt cuộc gọi, nhắn lại một tin:Đang bận.


Thật ra ông ta biết, vợ chỉ đang uy h**p ông ta. Nhưng nếu không để bà ta được toại nguyện, bà ta sẽ ầm ĩ mãi.


Chưa biết chừng cuối cùng thật sự bị dồn vào đường cùng, bà ta lại làm liều đi tìm Sầm Tông Y.


Ông ta không hy vọng vợ biết những chuyện quá khứ đó.


“Đến chỗ mẹ tôi.” Khang Kính Tín đột ngột dặn tài xế.



“Vâng, chủ tịch Khang.”


Tài xế quay đầu xe tại giao lộ phía trước.


Mẹ Khang sống một mình, bà cụ không thích ở nhà lớn, một mình sống trong căn nhà cũ hai phòng ngủ có khoảng sân nhỏ.


Bà cụ sống khép kín, trong nhà không thuê giúp việc, chuyện gì cũng tự tay làm.


Căn nhà được dọn dẹp ngăn nắp, gọn gàng, không một hạt bụi.


Lúc Khang Kính Tín mệt sẽ thích đến chỗ mẹ ở một lúc.


Lúc Khang Kính Tín đến, mẹ Khang đang ăn cơm tối.


Chỉ có nồi cháo, rau củ cải trắng trộn và vài con tôm thuộc sót lại từ buổi trưa.


“Con đến sao không gọi điện báo trước, để mẹ nấu thêm ít cháo.”


Mẹ Khang đặt đũa xuống: “Mẹ đi luộc cho con bát sủi cảo.”


“Mẹ, mẹ mau ngồi ăn đi.” Khang Kính Tín ấn vai mẹ, không muốn bà cụ phải bận rộn thêm, bèn nói dối: “Tối nay con có buổi xã giao.”


“Có xã giao con còn qua đây? Không lỡ việc chứ?”


“Khoảng mười giờ ạ. Người vẫn còn trên máy bay.” Ông ta thuận miệng bịa.


Khang Kính Tín kéo chiếc ghế còn lại, ngồi xuống bàn ăn vuông.


Vợ và con gái không bao giờ đến đây, trong nhà chỉ có hai chiếc ghế ăn, ông ta thường xuyên đến ăn cơm cùng mẹ.


Lúc đầu mới đến Thâm Quyến mẹ không ngồi yên được, bà đi làm giúp việc theo giờ chung khu chung cư.


Bà nấu ăn ngon, làm việc nhanh nhẹn lại lấy giá không cao, sau khi hàng xóm quen mặt đều tranh nhau thuê bà cụ.


Sau khi bị vợ biết chuyện liền không cho mẹ làm nữa, nói rằng nhà bà ta không chịu nổi nỗi mất mặt này.


Mẹ vì ông ta, đành bỏ hết mọi công việc.


Nhưng ông ta biết, từ lúc rảnh rỗi mẹ chẳng vui vẻ bao nhiêu.


Nhưng mẹ lại không có học vấn, những công việc khác cũng chẳng làm được.


Lúc ông ta mười mấy tuổi, bố lâm bệnh qua đời.


Mẹ dẫn ông ta từ dưới quê lên Hải Thành làm thuê, công việc đầu tiên của bà là nấu cơm cho một xưởng nhỏ.


Lúc đó trong xưởng mới chỉ có mấy chục người.


Bà dựa vào đồng lương ít ỏi, ăn tiêu tằn tiện để nuôi ông ta ăn học ở thành phố.


Sau khi ông chủ biết rõ gia cảnh, thấy thành tích học tập của ông ta tốt đã thuê ông ta về dạy kèm cho con gái mình.


Tiền dạy thêm rất cao, coi như là giúp đỡ gia đình họ theo cách gián tiếp.


Thành tích học tập của con gái ông sự thật sự vô cùng kém, cứ vào lớp là buồn ngủ. Có lần dạy toán cho cô ấy, cô ấy lại lăn ra ngủ mất.


“Khang Kính Tín, anh dạy của anh, em ngủ của em, không xung đột gì nhau cả.”


Sao ông ta có thể thiếu trách nhiệm như thế, lần nào cũng kéo dài thời gian dạy.


Sau một năm dạy kèm, thành tích của cô chẳng mấy khởi sắc.


Ông ta đành nói chuyện với ông chủ, trong lòng cô có sự bài xích, tiếp tục dạy kèm chỉ phí tiền.


Ông chủ lại nói: “Dạy kèm vẫn có tác dụng, ít nhất con bé không còn đứng thứ nhất từ dưới lên nữa.”


Ông ta: “…..”


Cứ thế, ông ta dạy kèm cho cô từ suốt cấp hai đến tận cuối cấp ba.


Khi đó ông ta đã lên đại học, chỉ có kỳ nghỉ đông và nghỉ hè mới có thời gian về dạy cho cô.


Lúc cô mười tám tuổi, đã là thiếu nữ duyên dáng, thướt tha.


Còn xinh đẹp hơn cả những ngôi sao nữ trên truyền hình.


Sao ông ta lại không bị thu hút.


Nhưng ông ta biết rõ, khoách cách giữa hai người rất lớn.


Khi đó, xưởng của bố cô đang ở thời kỳ hoàng kim. Ở thời đại đó gia sản đã lên tới hàng trăm triệu, có lẽ còn hơn thế.


Sau khi tốt nghiệp cấp ba, cô sang London du học.


Từ đó về sau, ông ta không còn gặp lại cô nữa.


Những năm đó, dựa vào số tiền dạy kèm ông ta đã kiếm đủ tiền học và chi phí sinh hoạt, không dùng một xu nào của gia đình, thậm chí còn có tiền dư. Số tiền tiết kiệm được, ông ta đưa mẹ đến Bắc Kinh một chuyến.


Đó là lần đầu tiên mẹ được đi du lịch.


Lúc đó, dựa vào sự nỗ lực của bản thân mà mẹ cũng trở thành nhân viên quản lý trong nhà ăn, tiền lương tăng gấp đôi.


Cuối cùng bọn họ không còn phải thuê nhà nữa, mua được một căn nhà cũ rộng 67 mét vuông ở Hải Thành.


Dù sau này ông ta có vô số căn nhà sang trọng, nhưng ông ta vẫn nhớ như in diện tích của căn nhà đó.


Một buổi tối năm thứ hai sau khi tốt nghiệp, lúc đang tăng ca thì mẹ gọi điện tới, nói rằng ông chủ bị bệnh nặng, là ác tính, phải đi nơi khác khám.


“Tông Y đang đi học ở nước ngoài, không thể nào để con bé bỏ học về được, sức khỏe của mẹ Tông Y lại không tốt. Con xin nghỉ phép, đi cùng chú Sầm con. Không có chú Sầm con, làm gì có chúng ta ngày hôm nay?”


Vị ông chủ đó, chính là bố của Sầm Tông Y.


Mà cô tiểu thư ông ta dạy kèm chính là Sầm Tông Y.


Bố vợ cũ có ơn tri ngộ với ông ta, không chỉ khéo léo bảo vệ lòng tự trọng của ông ta, còn để ông ta dựa vào tri thức mà kiếm tiền, thuận lợi học xong đại học. Đến cả công việc đầu tiên của ông ta cũng là nhờ bố vợ cũ nói giúp mấy câu.


Nếu không, một người không có gia thế như ông ta, căn bản chẳng thể bước chân được vào công ty đó.


…..


Khang Kính Tín ngồi trước bàn ăn, thẫn thờ nhìn đĩa củ cải trắng trộn trên bàn.



Ông ta và Sầm Tông Y cũng từng có một khoảng thời gian được gọi là hạnh phúc.


Sau khi đăng ký kết hôn đến trước khi ly hôn.


Ông ta từng bế Sầm Tô, nắm tay con bé, một nhà ba người cùng đi dạo bên bờ biển.


Chỉ đáng tiếc hạnh phúc quá ngắn ngủ, giống như bong bóng.


Không biết từ lúc nào, mẹ đã ăn xong.


Đợi ông ta hoàn hồn lại, mẹ đã thu dọn xong bát đũa, cầm một chiếc thẻ tiết kiệm ngồi xuống.


Mẹ Khang đưa thẻ cho ông ta: “Cái này là của Sầm Sầm, nếu con có dịp đi Hải Thành thì đưa thẻ này cho con bé.”


Bà lại nói cho con trai mật khẩu là bao nhiêu.


Bà cụ vẫn chưa biết chuyện Sầm Tô đã đến Thâm Quyến.


Vì không biết chữ nhiều, nên bà cụ dùng điện thoại của người già, không biết trên mạng xảy ra chuyện gì.


Mẹ Khang: “Cả đời này, người mẹ cảm thấy có lỗi nhất chính là Sầm Sầm.”


Nói rồi, giọng bà cụ nghẹn ngào.


“Đây là lương hưu mẹ tích góp được, không liên quan gì đến vợ con.”


Bà cụ nhắc đến người nào đó ở quê: “Người ta chỉ là bố dượng thôi mà nuôi con học hết đại học. Con còn là bố ruột, bao nhiêu năm qua con chẳng thèm hỏi han gì đến con bé. Mẹ có số điện thoại của bà ngoại Sầm Sầm, nhưng không có mặt mũi gọi.”


Khang Kính Tín không nỡ để mẹ đau lòng, nhận lấy thẻ.


Nhưng Sầm Tô chắc chắn sẽ không nhận.


Ông ta định tối mai đi tìm Sầm Tông Y, mỗi người đều nhượng bộ một bước. Ông ta sẽ tăng gấp đôi số tiền bồi thường cho bọn họ, chỉ cầu xin bà và Sầm Tô rời khỏi Thâm Quyến, có thể đến Bắc Kinh sinh sống.


Vừa hay Sầm Tô cũng quen thuộc với Bắc Kinh.


Với số tiền đó, dù có định cư ở đâu cũng đủ để mua một căn nhà lớn, nửa đời sau không phải lo cơm áo gạo tiền.



Hoàng hôn buông xuống, đúng vào giờ cao điểm, Thương Quân bị kẹt cứng trên đường vành đai 2.


Anh gọi điện thoại cho em trai, hỏi cụ thể khi nào Tân Duệ và Tần Vận sẽ ký hợp đồng.


Thương Uẩn chẳng đời nào nói cho anh cả biết ngày cụ thể, giữ lại để Sầm Tô tạo bất ngờ cho anh trai.


Anh ta nghiêm giọng nói: “Vẫn chưa định ngày, xem bên Tân Duệ nữa.”


Thương Quân: “Quản lý cấp cao Tân Duệ đấu đá nội bộ, quyết định thế nào rồi?”


“Sao em biết được. Đây là bí mật của người ta. Anh muốn biết có thể hỏi Sầm Tô, lẽ nào cô ấy không nói cho anh sao?”


Thương Quân không định hỏi, hỏi rồi sẽ vô hình trung tạo áp lực cho cô.


Cúp điện thoại của em trai, anh gọi điện cho người phụ trách dự án Tinh Hải Toán Lực.


Sếp tổng rất ít khi gọi điện thoại, người phụ trách vội vàng nghe máy.


“Xin chào tổng giám đốc Thương, anh có chỉ thị gì ạ?”


Thương Quân: “Chuyển lời cho Khang Kính Tín, nếu ông ta còn không xử lý ổn thỏa chuyện gia đình ảnh hưởng tới dự án, lập tức chấm dứt hợp tác. Bộ phận pháp lý của Tinh Hải Toán Lực sẽ khởi kiện đòi bồi thường.”


Người phụ trách không nén nổi sự lo lắng, vội vàng nói giúp: “Tổng giám đốc Thương yên tâm, tôi đã nghe ngóng rồi. Chuyện nhà chủ tịch Khang đã xử lý ổn thỏa, thời gian thi công dự án còn thực hiện trước một tuần.”


Mấy ngày trước, Khang Kính Tín đã hẹn ông ta đi ăn, cũng “chạy chọt” riêng tư không ít.


Nói chuyện dự án sau này còn làm phiền ông ta nhiều.


Người phụ trách nào biết sếp tổng đang hẹn hò với con gái Khang Kính Tín, mối quan hệ ở giữa lại rắc rối đến vậy.


Vậy nên khoản phí “lót tay” của Khang Kính Tín, ông ta đành miễn cưỡng nhận lấy.


Chẳng qua chỉ là giúp ứng phó khi người của trụ sở chính xuống kiểm tra.


Sở dĩ Khang Kính Tín dám tiết lộ chuyện Sầm Tô và Thương Quân yêu nhau cho Thương Quân, thứ nhất là vì ông ta nghĩ Thương Quân cũng chẳng nghiêm túc gì. Dù sao với gia thế đó của Thương Quân, sẽ chẳng đời nào kết hôn với Sầm Tô.


Cậu hai và cô Ba nhà họ Thương đều là liên hôn, Thương Quân với tư cách là con trưởng làm sao có thể là ngoại lệ.


Hai là, trước khi ông ta tìm Triệu Tuân, ông ta đã giải quyết xong người phụ trách của dự án Tinh Hải.


Quan huyện không bằng người trực tiếp quản lý.


Cho dù Thương Quân có phàn nàn với ông ta, chỉ cần người phụ trách dự án nói giúp vài câu, nhấn mạnh công trình đã triển khai toàn diện, rất khó để thay đổi đối tác thì Thương Quân cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng.


Dự án Tinh Hải Toán Lực có rất nhiều nhà cung cấp, trong đó không thiếu con cháu anh em phía nhà bố vợ Khang Kính Tín. Một khi đã ngồi lên bàn rượu nói chuyện, làm gì còn giữ bí mật nào bí mật kia.


Chuyện Khang Kính Tín kết hôn lần thứ hai, trong nhà đã vô cùng náo loạn, người phụ trách cũng nghe được phong phanh.


Ông ta thầm nghĩ, đến ông ta cũng đã nghe thấy thì sếp biết cũng chẳng có gì là lạ.


Người phụ trách nghĩ sếp gọi điện thoại là để nhắc nhở ông ta, nào biết được sếp lại đang cảnh cáo Khang Kính Tín.


“Tổng giám đốc Thương, chuyện nhà chủ tịch Khương cũng không giống như lời đồn bên ngoài đâu ạ, nhà nào cũng có những rắc rối riêng khó giải quyết. Anh yên tâm, tôi có tính toán, tuyệt đối sẽ không để ảnh hưởng đến dự án Tinh Hải Toán Lực của chúng ta.”


Thương Quân nhàn nhạt đáp: “Vất vả cho anh rồi.” Anh bất ngờ chuyển hướng: “Nghe nói anh không thích nghi lắm với khí hậu Thâm Quyến?”


Người phụ trách được điều chuyển từ trụ sở chính bên Giang Thành qua, đã quá quen với thời tiết vùng tam giác Châu Thượng Hải.


“Không sao ạ.” Ông ta tưởng sếp quan tâm mình, tiện thể thổi phồng sự khó khăn của bản thân: “Mới bắt đầu chưa quen với khí hậu và đất trời, lại thêm thời tiết ẩm ướt mùa xuân, thật sự khó chịu. Không sao, quen dần là được, dự án mới là quan trọng.”


Thương Quân: “Sức khỏe quan trọng hơn. Anh về trụ sở chính đi, tôi sẽ cử người tiếp nhận công việc của anh, thứ hai tuần sau bàn giao.”


Người phụ trách sững sờ tại chỗ, quên cả trả lời.


Nửa tiếng sau, ông ta nhận được lệnh điều chuyển từ trụ sở chính, mang danh là thăng chức nhưng thật chất là bị giáng chức.


Việc thay đổi người phụ trách giữa chừng không phải chuyện nhỏ, huống hồ đây là dự án đầu tư hàng nghìn tỷ.


Chuyện này đã làm chấn động cả Ngu Thệ Thương và ông chủ của tập đoàn Kinh Hòa.


Ban đầu Tinh Hải Toán Lực do Tần Vận dẫn đầu đầu tư, tập đoàn Kinh Hòa theo sau, nhà họ Ngu là người cuối cùng gia nhập.



Tuy nhiên, cổ phần ba bên chiếm giữ ngang nhau.


Ba người lập tức kết nối một cuộc họp video.


Lúc này Ngu Thệ Thương đang ở sân bay, vội vàng về nước để qua nhà Sầm Tông Y ăn cơm.


Thương Quân là người cuối cùng vào họp, Ngu Thệ Thương mở miệng hỏi ngay: “Cậu bị cái gì kích động mà đêm hôm khuya khoắt đòi đổi người phụ trách dự án thế?”


Ông chủ Kinh Hòa nói: “Có lẽ cậu ta muốn tự mình làm người phụ trách.”


Thương Quân: “…..”


Suýt chút nữa bị đoán trúng.


Thấy anh không lên tiếng, Ngu Thệ Thương ngạc nhiên: “Cậu có thời gian à?”


Thương Quân: “Tôi không có thời gian. Không phải anh có sao?” Anh định để Ngu Thệ Thương kiêm vị trí người phụ trách: “Bây giờ anh ngủ ít, mỗi ngày dư ra mấy tiếng đó vừa hay để xử lý việc của dự án.”


Ngu Thệ Thương: “…..”


Thương Quân lại nói: “Hồng Kông gần Thâm Quyến, mỗi ngày đi đi lại lại không thành vấn đề, anh còn có thể thường xuyên đi thăm Quả Cầu Tuyết.”


Anh tiếp tục liệt kê những lợi ích: “Có anh phụ trách dự án, bọn tôi không cần lo lắng chất lượng và tiến độ. Với quan hệ giữa anh với Khang Kính Tín, đương nhiên sẽ giám sát chặt chẽ ông ta.”


Ngu Thệ Thương: “…..”


Ông chủ Kinh Hòa cắt ngang: “Chủ tịch Ngu và Khang Kính Tín có quan hệ gì?”


Thương Quân hỏi ngược lại: “Trong trường hợp nào thì cậu sẽ vô thức chú ý đến từng cử chỉ của một người cùng giới?”


Ông chủ Kinh Hòa: “… Đối phương là tình địch.”


Bởi vì anh ta từng trải qua chuyện này, thậm chí đến việc đối phương ăn món gì anh ta cũng phải nhìn một cái.


Nói xong, anh ta nhìn Ngu Thệ Thương với vẻ mặt không dám tin.


Ngu Thệ Thương đứng dậy đi rót cà phê, rời khỏi ống kính.


Anh ta không có mặt ở đó, Thương Quân và ông chủ Kinh Hòa đã đồng thuận hai phiếu thông qua, quyết định để anh ta làm người phụ trách dự án.


Trụ sở chính của Tinh Hải Toán Lực ra một lệnh điều chuyển, đưa người phụ trách dự án cũ trở về, nhưng mấy sếp lớn vẫn chưa chỉ định người phụ trách mới. Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao, liệu các sếp có định “đào” một người từ bên ngoài về để “nhảy dù” vào vị trí này hay không.


Thương Quân kết thúc cuộc họp video, đúng lúc chiếc Phantom dừng lại dưới chân tòa chung cư.


Gần đây nhiệt độ Bắc Kinh tăng vọt lên đến 30 độ C, trang trí hoa ở sảnh lớn cũng được thay đổi sang chủ đề “Mùa hè rực rỡ” với đủ màu sắc tươi tắn, rực rỡ.


Anh đào trong sân nhà bà nội cũng chín rộ dưới nắng hè.


Thương Quân về căn hộ, đi thẳng vào phòng thay đồ trong phòng ngủ chính. Anh chọn ra hơn chục chiếc váy phù hợp với thời tiết mùa này, lại vào phòng sách chọn thêm mấy cuốn sách, đóng gói cẩn thận cho vào trong vali.


Anh dặn vệ sĩ: “Ngày mai trước khi ra sân bay, cậu đến nhà cũ hái một ít anh đào mang theo.”


“Vâng.”


Ngày mai vệ sĩ sẽ một mình bay đến Thâm Quyến.


Gần đây Thương Quân có đại hội cổ đông, không thể rời đi được.


Anh cũng không chắc chắn ngày nào Sầm Tô có thể tới Bắc Kinh, anh đào không đợi người, những chiếc váy của mùa này cũng không thể chờ lâu.


Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng.


Vệ sĩ đã đến nhà cũ hái anh đào.


Giữa trưa, anh đào tươi rói đã đáp xuống Thâm Quyến.


Sếp Thương, tôi sắp đến nhà cô Sầm rồi.Vệ sĩ báo cáo kịp thời.


Thương Quân đang chuẩn bị ăn trưa:Ừ.


Trong nhà hàng, anh gặp Thương Uẩn.


Chuyện Tinh Hải Toán Lực thay đổi người phụ trách dự án Thương Uẩn cũng nghe nói, không ngờ anh trai lại đích thân hạ lệnh điều chuyển.


Anh ta quan sát anh trai: “Nửa đêm đột ngột thay tướng, anh có tâm sự gì à?”


Thương Quân: “Anh thì có tâm sự gì? Chẳng qua là muốn làm phong phú cuộc sống của người trung niên thôi.”


Thương Uẩn: “…..”


Cái “người trung niên” này không cần nói cũng biết chính là đang ám chỉ Ngu Thệ Thương.


Nhắc đến Ngu Thệ Thương, Thương Uẩn không khỏi lo lắng: “Sắp đại thọ bố anh ta rồi, em vẫn chưa nghĩ ra nên tặng gì.”


“Anh tặng gì thế?” Anh ta hỏi anh trai.


Thương Quân: “Anh có tặng cũng là tặng Ngu Thệ Thương.”


Chúc mừng anh ta chính thức thăng cấp trở thành người nắm quyền thật sự của nhà họ Ngu.



Cùng lúc đó, ở Thâm Quyến xa xôi Sầm Tô cũng đang ăn trưa.


Đang ăn thì nhận được điện thoại của dì.


“Sầm Sầm, hai mươi phút nữa dì sẽ có mặt ở dưới tầng công ty các cháu đợi cháu.”


“Sao dì lại có thời gian qua đây ạ?”


“Đưa ít hoa quả cho con.” 


Nói rồi, dì hạ thấp giọng: “Chủ tịch Ngu tới ăn cơm tối rồi.”


Sầm Tô: “…..”


Cô nhìn đồng hồ, mới mười hai giờ năm phút.


Đang là giờ ăn cơm trưa, vậy mà anh ta đã đợi ăn cơm tối rồi.


Dì nói: “Cậu ấy vừa mới bước vào cửa. Còn lâu mới đến bữa tối nên chiều nay dì sẽ dắt Quả Cầu Tuyết ra ngoài chơi.”



Dì nghi ngờ một cách hợp lý, ý sếp nói là không kết hôn không sinh con.


Chứ không phải bị bệnh vô sinh.


Dì lại nhìn Sầm Tông Y ở trong phòng khách, trông bà cũng đang ngơ ngác. Đại khái cũng không ngờ lại có người tới ăn cơm tối mà hơn mười hai giờ trưa đã có mặt.


Dì khép hờ cánh cửa, nói với Sầm Tô: “Bây giờ trong nhà náo nhiệt lắm.”


Không chỉ Ngu Thệ Thương, vệ sĩ của Thương Quân cũng ở đây.


“Không nói nữa, dì mang hoa quả sang cho cháu, tiện dắt Quả Cầu Tuyết qua tìm cháu chơi.”


Sầm Tô không nghĩ nhiều: “Vâng ạ.”


Hai mươi phút sau, cô cầm điện xuống tầng.


Quả Cầu Tuyết nhìn thấy cô qua cửa sổ xe, vừa mở cửa nó đã phấn khích nhảy xuống nhào thẳng vào lòng cô.


Sầm Tô cúi người đón lấy nó, để mặc nó quấn quýt.


Dì đưa cho cô một tờ khăn giấy, mở hộp bảo quản thực phẩm, nhúp một quả anh đào đưa lên miệng cô.


“Thử xem có ngon không.”


Anh đảo nhỏ nhắn, sau khi rửa sạch trông đỏ mọng và mướt mắt.


Sầm Tô cứ nghĩ là dì mua ở lề đường, gật đầu lia lịa: “Ngon lắm ạ, chua chua ngọt ngọt, đúng vị anh đào hồi nhỏ cháu ăn.”


Dì cười, nói: “Nếu cháu biết là ai gửi đến, cháu sẽ thấy ngon hơn.”


Sầm Tô sững người, đột nhiên nhớ tới lời Thương Quân từng nói. Nếu giữa tháng năm cô đến Bắc Kinh, anh sẽ bảo bà nội để dành anh đào cho cô.


Sầm Tô bảo dì đậy nắp hộp bảo quản lên: “Cháu chơi với Quả Cầu Tuyết trước đã, lát nữa mang lên từ từ ăn.”


Cô chụp ảnh lại làm kỷ niệm trước rồi mới từ từ thưởng thức.


Mãi đến khi giờ nghỉ trưa kết thúc dì mới đưa Quả Cầu Tuyết rời đi.


Thời gian vẫn còn sớm, vậy là dì lái xe đưa Quả Cầu Tuyết đi hóng gió.


Mãi đến năm giờ, dì mới chậm rãi lái về nhà.


Sự náo nhiệt trong căn nhà hôm nay thật sự đã quá sức tưởng tượng của dì.


Năm giờ năm phút, một chiếc Maybach mang biển Thâm Quyến dừng lại ở lối vào khu chung cư.


Sau khi Khang Kính Tín bước xuống từ ghế sau, ông ta xách theo vài món quà dinh dưỡng, đi thẳng vào trong.


Có một số chuyện không thể bàn bạc ổn thỏa với Sầm Tô, Khang Kính Tín chỉ có thể tìm đến Sầm Tông Y.


Nếu như không phải bất đắc dĩ, ông ta sẽ không tìm đến tận nhà.


Ngày ly hôn, Sầm Tông Y nói: Hy vọng cả đời này đừng gặp lại.


Lúc ông ta rời khỏi Hải Thành, bố vợ trước vẫn đang điều trị trong bệnh viện, lúc đó vẫn chưa biết bọn họ đã làm thủ tục ly hôn.


Không phải ông ta không muốn chờ thêm rồi mới ly hôn, là vợ hiện tại sẽ không chờ ông ta.


Khi đó đó là cơ hội duy nhất để ông ta có thể bám trụ và xây dựng sự nghiệp ở thành phố lớn.


Thâm Quyến lúc đó đang trong thời kỳ hoàng kim của sự phát triển, ông ta không muốn bỏ lỡ.


Không phải ông ta không hiểu, lúc đó bỏ rơi Sầm Tông Y đối với bà mà nói tuyệt tình, tàn nhẫn đến mức nào.


Con mới sáu tháng tuổi, mẹ vợ vẫn chưa hoàn toàn bình phục, Sầm Thụy đang đối mặt với phá sản, còn có một đống nợ.


Nhưng nếu như khi đó ông ta không quyết đoán, không nhanh chóng cắt đứt, cả đời này của ông ta có thể sẽ chôn vùi trong gia đình đó, chôn vùi ở Hải Thành.


Ông ta không can tâm.


Một tuần trước khi ly hôn, ông ta đi công tác ở Thâm Quyến.


Có một tối nhận được điện thoại của Sầm Tông Y, lúc đó ông ta đã quyết định ly hôn. Sau khi nghe máy, giọng điệu ông ta chẳng mấy mặn mà, hỏi bà có chuyện gì.


Sầm Tông Y: “Em đã nhờ người tính toán lại rồi, tiền người khác nợ bố cũng khá nhiều, nếu có thể đòi lại được…”


Ông ta ngắt lời bà: “Đòi hết được thì có thể trả sạch nợ không?”


“Có thể trả được một nửa. Không phải có rất nhiều căn nhà và cửa hàng đứng tên em sao? Em định bán hết đi. Người người nợ tiền bố đa phần đều làm ăn ở tỉnh khác, có người còn ra nước ngoài. Anh giúp em thường xuyên vào bệnh viện thăm mẹ em, có anh ở nhà, em cũng yên tâm Sầm Sầm hơn. Em sẽ đi tỉnh khác đòi tiền bọn họ, một lần đi không được thì đi nhiều lần. Đợi trả gần xong nợ, chúng ta sẽ tổ chức đám…”


Ông ta lại ngắt lời bà: “Sầm Tông Y, anh định ở lại Thâm Quyến.”


Dừng một lát, “Anh thích người khác rồi.”


Ngoại tình chẳng qua chỉ là tấm rèm che mắt, có thể che đậy được phần nào sự thật ông ta không muốn cùng bà đồng cam cộng khổ.


Khi đó quả thật ông ta đã quen người vợ hiện tại, đối phương đang theo đuổi ông ta.


Ở bên kia đầu dây điện thoại Sầm Tông Y im lặng rất lâu, sau khi hoàn hồn: “Được, tôi biết rồi. Anh về chúng ta sẽ ly hôn.”


Thật ra ông ta biết tiếp sau đó bà muốn nói tổ chức đám cưới, vậy nên trước khi bà nói ra ông ta đã chặn trước một bước.


Lúc đăng ký kết hôn, ông ta từng khao khát về một đám cưới.


Nhưng sau đó mọi thứ đã vượt khỏi tầm kiểm soát, công ty phá sản, nợ nần chồng chất…


Cho dù có thể đòi hết nợ, bán sạch bất động sản miễn cưỡng trả hết nợ nhưng cuộc đời như vậy đã không còn là điều ông ta mong muốn nữa.


Sau khi ly hôn, ông ta đưa mẹ đến Thâm Quyến.


Hôn nhân với vợ hiện tại không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió mà cũng trải qua sóng gió.


Bố mẹ vợ phản đối kịch liệt, nhưng bất lực trước sự cố chấp của con gái mình.


Trong lúc thất thần, chẳng biết ông ta đã đi tới cửa căn nhà thuê của Sầm Tô từ lúc nào.


Khang Kính Tín hít một hơi thật sâu rồi ấn chuông cửa.


“Tới đây.” Bên trong truyền ra giọng đàn ông có chút quen tai.


Khang Kính Tín còn chưa kịp nhớ ra đó là giọng của ai thì cánh cửa đã được mở ra từ bên trong.


Ông ta sững sờ, không thể nào ngờ được người mở cửa lại là Ngu Thệ Thương.


Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Story Chương 55: Nếu cháu biết là ai gửi đến, cháu sẽ cảm thấy ngon hơn.
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...