Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Chương 50: Anh đợi em sớm gọi anh là chồng.
Sầm Tô chưa từng yêu đương lúc đang làm dự án, đây cũng là lần đầu tiên có người đặc biệt đợi cô tan làm.
Cô hứa với anh: “Em cũng chưa đợi anh tan làm bao giờ, lúc nào phải đợi một lần mới được.”
Thương Quân: “Thế thì cố gắng đợi sớm chút. Nếu không lúc anh về Bắc Kinh, ngày nào tan làm anh cũng ngó nghiêng khắp nơi đấy.”
Sầm Tô bị anh chọc cho bật cười thành tiếng.
“Đợi em lâu lắm rồi đúng không? Hai tiếng hay ba tiếng?” Cô hỏi.
Thương Quân nói không lâu như vậy: “Anh ở trên bộ phận dự án Tinh Hải Toán Lực mãi, bảy rưỡi mới xuống. Em không trả lời tin nhắn của Ngu Duệ, chắc chắn đang tăng ca nên anh không xuống trước.”
Bây giờ Sầm Tô có chút hiểu biết về Ngu Duệ, cô ấy sẽ không dễ dàng tạo cơ hội thay cô và Thương Quân: “Ngu Duệ sẵn sàng chủ động nói với anh những chuyện này đúng là chẳng dễ dàng gì.”
Thương Quân: “Không liên quan gì đến anh, là công lao của em.”
Anh chuyển sang quan tâm, hỏi: “Chiều nay mệt không?”
“Nhìn thấy anh là hết mệt luôn.” Sầm Tô cười nói: “Có lúc em đặc biệt ghen tị với bản thân mình.”
“Ghen tị chuyện gì?”
“Ghen tị vì bản thân mình có Thương Quân, chuyện gì anh ấy cũng thiên vị em. Mặc dù lần đầu tiên gặp nhau anh ấy còn chẳng muốn cho em cách liên lạc.”
“…..” Thương Quân bật cười.
Anh tò mò: “Nếu như lần đó anh không kết bạn với em, em sẽ làm thế nào?”
Sầm Tô: “Em nghĩ anh sẽ không thật sự từ chối em đâu. Cho dù không có Ngu Thệ Thương, có lẽ anh cũng chẳng kiên trì nổi ba giây. Cuối cùng sẽ vừa thở dài vừa kết bạn với em.”
Thương Quân lại bất lực bật cười.
Sầm Tô trêu anh: “Em nói có đúng không?”
Thương Quân chỉ cười, từ chối trả lời trực tiếp.
Tòa nhà thỉnh thoảng lại có người tăng ca đi ra, đi lướt qua xe. Bọn họ không quan tâm người trong xe là ai, đều đưa mắt nhìn lên mặt Sầm Tô.
Vị phó tổng giám đốc điều hành xinh đẹp vừa “nhảy dù” xuống này không chỉ nổi tiếng ở Y tế Tân Duệ mà ngay cả nhân viên các công ty con khác trong tòa nhà cũng nghe danh về nhan sắc và năng lực của cô. Đặc biệt là chuyện cô “bị đánh” hôm nay đã lan truyền khắp các nhóm chat.
Sầm Tô lấy điện thoại từ trong túi xách, nhìn thời gian.
Mặc dù quang minh chính đại nói chuyện sẽ không khiến người khác nghi ngờ, nhưng cũng không thể cứ nói chuyện mãi được.
Thương Quân nhận ra sự không nỡ trong ánh mắt của cô: “Anh sẽ không để em phải đi rất lâu vẫn không tới được chỗ anh. Em chỉ cần giải quyết những chuyện nội bộ của Tân Duệ, những việc khác cứ giao cho anh. Thương Uẩn chắc sẽ kết hôn trước cuối năm, anh muốn đưa em về nhà trước lúc đó.”
Sầm Tô suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm: “Đưa em về nhà?”
“Anh đều đã gặp cô Sầm và bà ngoại rồi, em không gặp bố mẹ anh sao?”
Sầm Tô cười, nói: “Chiều nay vừa bị Triệu Bác Ức dọa, anh đừng có dọa em nữa.”
Thương Quân biết cô lo lắng điều gì: “Sẽ không dọa em đâu. Bố mẹ anh biết anh thích em, cũng biết anh mua nhẫn và muốn kết hôn với em. Mẹ anh còn chuẩn bị cốc nữa, là cốc đôi, đợi lúc em đến thì dùng. Họa tiết trên cốc rất rực rỡ, có lẽ em sẽ thích.”
Sầm Tô nhất thời không biết tiếp lời như nào, bị câu cuối cùng làm cho cảm động.
Được người khác để tâm đến mức này, thật khó mà không rung động.
Thương Quân kể về ông bà nội mình: “Bọn họ vẫn chưa biết. Trước khi tặng em nhẫn không chắc em có nhận hay không nên chưa nói với bọn họ. Đợi về Bắc Kinh anh sẽ giải quyết những chuyện này.”
Anh thành thật: “Việc để anh chọn một người bạn đời môn đăng hộ đối, quả thật bọn họ từng nghĩ tới, hơn nữa không chỉ một lần. Em không cần lo lắng, anh sẽ giải quyết ổn thỏa rồi mới đưa em về.”
Sầm Tô: “Nếu như rất khó giải quyết anh nói với em nhé, em và anh cùng nhau nghĩ cách.”
Cô chỉ vào đầu mình, mỉm cười nói: “Chỗ này của em thông minh lắm đấy.”
Thương Quân cười, chiều theo ý cô: “Được.”
Nhưng sao anh có thể để cô phải đối mặt với những chuyện đó.
“Ông bà nội anh không cứng rắn đến vậy. Thương Thấm cũng không tính là liên hôn, là con bé nhìn trúng em rể trước, trùng hợp môn đăng hộ đối mà thôi. Còn Thương Uẩn và Nghiêm Hạ Ngôn là thanh mai trúc mã, hai đứa nó là cặp oan gia. Nếu thật sự không muốn ở bên nhau, ai có thể ép hai đứa chứ?”
Sầm Tô cười: “Ở bên thanh mai trúc mã, nghĩ thôi đã thấy thú vị rồi.”
Thương Quân nhìn cô: “Em có trúc mã à?”
“Có chứ, tiếc là từ nhỏ vì nhiều lý do mà bất đắc dĩ phải xa nhau.” Sầm Tô bắt đầu nghiêm túc bịa: “Sau này gặp lại nhau giữa biển người mênh mông, anh ấy vậy mà lớn lên y đúc lúc nhỏ, nhìn một cái là em nhận ra ngay. Sau đó em lấy hết can đảm hỏi xin cách liên lạc với anh ấy, anh ấy không muốn cho.”
Thương Quân cười dịu dàng: “Thế em nhận nhầm người rồi, anh không phải kiểu lớn lên y đúc lúc nhỏ đâu.”
Sầm Tô cười phá lên.
Thương Quân quay lại chuyện chính: “Em không cần lo lắng bên phía ông bà nội. Những năm qua anh chỉ cống hiến hết mình cho gia đình, chưa từng đòi hỏi điều gì. Bây giờ anh muốn ở bên người mình thích, bất cứ ai cũng không nỡ mở lời phản đối.”
“Hơn nữa, còn có mẹ anh. Bà ấy vẫn luôn rất thích em, Thương Uẩn nói em là người yêu chất lượng cao đấy.”
“Lúc trước em nói em là người yêu chất lượng cao anh còn cà khịa em.” Sầm Tô cười tính sổ với anh.
Trong lúc nói cười, cô giơ tay chỉnh lại chiếc khăn lụa quanh cổ, ngón trỏ tiện tay móc sợi dây chuyền ra: “Nhìn xem vòng cổ của em có đẹp không?”
Mặt dây chuyền chính là chiếc nhẫn kim cương anh đã tặng cô.
Sầm Tô khẽ gảy ngón tay, mặt dây chuyền lại trượt vào bên trong cổ áo sơ mi.
Thương Quân không ngờ cô lại đeo nó sát người như vậy: “Nếu cô Sầm nhìn thấy em tính giải thích thế nào?”
“Mẹ em nhìn thấy rồi, biết là anh tặng.”
“Có định nói cho bà ngoại không?”
Vốn dĩ Sầm Tô không định nói, bà ngoại sợ nhất là chuyện không môn đăng hộ đối. Có lẽ là bởi vì chuyện quá khứ giữa mẹ và Ngu Thệ Thương.
Cô biết anh rất muốn có được sự công nhận của bà và mẹ, mỉm cười trả lời anh: “Nếu như bà ngoại nhìn thấy, em sẽ nói là chồng sắp cưới tương lai của em tặng.”
Thương Quân rất hài lòng với danh xưng “chồng chưa cưới” này: “Ngày nào cũng khéo miệng dỗ dành anh. Đừng để sáng sớm mai dậy lại chẳng nhớ tối nay đã nói gì.”
Sầm Tô: “Không phải em khéo miệng, là nói thật lòng. Thật sự để dỗ anh vui em đã nói là chồng em tặng rồi. Anh xem, em còn chưa nói là chồng em tặng mà.”
Cô gọi liên tiếp hai tiếng “chồng”.
Tiếng “chồng” ấy khiến trái tim Thương Quân khẽ rung động.
Tay anh đặt lên cửa sổ xe, định giúp cô chỉnh lại vạt áo sơ mi nhưng sự nhớ ra đây là dưới tầng công ty nên lại rụt tay về.
Anh nhìn cô: “Bây giờ đúng là chưa phải chồng em, chỉ là bạn trai cũ. Anh đợi em sớm gọi anh là chồng.”
Sầm Tô nói: “Thật ra đã muốn gọi anh như vậy từ lâu rồi.”
Chỉ là lúc đó chưa từng nghĩ hai người sẽ bên nhau lâu dài, xưng hô đặc biệt như vậy đến đầu môi lại nuốt xuống.
Bây giờ thì khác.
Bố mẹ anh không phản đối, đến cả cốc cũng chuẩn bị sẵn cho cô.
Nghĩ đến thời gian gặp mặt có hạn, cô cố gắng hỏi anh thêm vài câu: “Tiếp theo anh đi công tác ở đâu?”
“Trước tiên đến Hồng Kông một tuần, sau đó về Bắc Kinh. Tháng sau có đại hội cổ đông tập đoàn, anh không rời đi được.”
Vừa nói Thương Quân vừa nhìn đồng hồ.
Cảm giác vẫn chưa nói được mấy câu, nhưng lại lo lắng nói chuyện quá lâu.
Sầm Tô lại quan sát kỹ bộ vest của anh, hoa văn chìm khác hẳn với bộ tối qua.
Ánh mắt cô dời lên trên, dừng lại trên khuôn mặt nửa sáng nửa tối của anh, lần nào gặp nhau cô cũng cảm thấy nhìn bao nhiêu cũng không đủ.
Sắp đến lúc chia tay, Thương Quân nhắc nhở: “Vùa rồi gọi anh là gì còn nhớ chứ? Đợi lúc quay lại cứ gọi như vậy.”
Sầm Tô cười nói không quên, lại nhìn điện thoại một lần nữa. Thời gian cũng tương đối, không thể ở lại thêm.
Cô vẫy tay: “Em đặc biệt mong chờ được xem chiếc cốc của mình trông như nào đấy.”
Thương Quân dõi mắt nhìn theo cô đi về phía chiếc xe màu bạc, mãi đến khi cô ngồi lên ghế sau đóng cửa lại anh mới kéo cửa kính xe lên.
Lấy điện thoại, anh gọi điện cho Ngu Thệ Thương: “Vẫn chưa xuống à?”
Ngu Thệ Thương: “Không phải cậu bảo tôi đừng xuống sao?”
Anh ta ra hiệu thư ký thu dọn đồ đạc xuống dưới.
Sáng mai tập đoàn có cuộc họp, tối nay phải vội bay về Hồng Kông.
Vốn dĩ chiều nay anh ta phải về rồi nhưng Thương Quân nói lo lắng cuộc họp hôm nay của Sầm Tô không suôn sẻ nên muốn đợi gặp cô một lát.
Sầm Tô ở tầng hai mươi hai, anh ở tầng ba mươi hai.
Sau khi biết mọi chuyện của Sầm Tô đều thuận lợi, anh mới bắt tay vào làm việc của mình.
Bữa khuya sau tiệc chào mừng tối qua, Thương Uẩn và mấy người Triệu Tuân lập nhóm chơi bài. Anh ta và Thương Quân không hứng thú nên chỉ ở phòng bao của nhà hàng trên không khoảng mười mấy phút rồi di chuyển ra bàn ăn bên ngoài tương đối yên tĩnh.
Trùng hợp, vị trí bọn họ chọn đúng ngay chiếc bàn mà Sầm Tô từng xin wechat của Thương Quân.
Lúc đó anh ta đang định nói với Thương Quân về Khang Kính Tín, kết quả Thương Quân lại mở lời trước: Tôi chuẩn bị chọn một căn nhà cưới ở Thâm Quyến.
Nỗi buồn niềm vui của con người chưa bao giờ tương thông.
Anh ta không nhắc đến Khang Kính Tín làm mất hứng, hỏi Thương Quân: Chẳng phải cậu có một căn penthouse ở Thâm Quyến sao? Cũng chưa ở mấy lần, giờ mua căn khác cũng khó có vị trí nào tốt hơn căn đó, có thể dùng làm nhà cưới.
Thương Quân: Tôi định bán căn penthouse đó.
Anh ta tò mò: Cậu chưa bao giờ bán bất động sản, sao tự dưng lại muốn bán căn đó?
Thương Quân: Con gái út của Khang Kính Tín sống ở tòa chung cư đó.
Anh nghĩ đến việc Sầm Tô vẫn đang phải đi thuê nhà, trong khi Khang Kính Tín lại tặng cho con gái út một căn hộ cao cấp xa hoa làm quà đính hôn.
Thương Quân nói tiếp: Tôi định mua biệt thự.
Anh ta thắc mắc: Không phải cậu không thích ở biệt thự à?
Thương Quân: Trong nhà có Sầm Tô thì ở đâu cũng náo nhiệt như nhau, không nhất thiết phải ở trong khu trung tâm sầm uất.
Thương Quân lại nói: Biệt thự có sân, cô ấy thích nuôi thú cưng. Nếu như cô ấy chỉ muốn nuôi Quả Cầu Tuyết thôi thì có sân cũng tiện cho nó chơi bóng.
Đến cả Quả Cầu Tuyết cũng có nhà mới rồi.
Ngu Duệ nói đúng thật, anh ta còn chẳng bằng một con chó.
—
Trên đường về nhà Sầm Tô ngủ thiếp đi, chiếc ghế hạng thương gia trên xe của Ngu Duệ thật sự quá thoải mái. Cô dựa vào đó rồi ngủ thiếp đi lúc nào cũng không hay.
Điều cuối cùng cô nghĩ trước khi ngủ là mẹ của Thương Quân đã mua cốc đôi cho mình, vì thế ngay cả khi say giấc khóe môi cô vẫn cong lên.
Lúc sắp về đến nhà, điện thoại trong túi xách kêu. Là Ngu Duệ gọi đến.
Ngu Duệ vừa xử lý xong chuyện của em họ, bây giờ mới có thời gian hỏi kỹ xem chiều nay cô đã đàm phán với Triệu Bác Ức thế nào.
Sầm Tô tỉnh táo lại trong vài giây, ngồi thẳng dậy, báo cáo chi tiết một lượt quá trình đàm phán cũng như việc ứng phó với Triệu Tuân.
Ngu Duệ nghe xong liền cảm thán: “Trước đây tôi lo nhất là cô không giải quyết được Triệu Bác Ức, đối phó với Triệu Tuân ngược lại không lo lắng đến vậy.”
Sầm Tô nói thật: “Tôi cũng từng lo lắng. Nhưng sau đó tôi đã thông suốt, ông ta thiếu cái gì thì tôi bù gấp đôi cái đó.”
Ngoài dự án và ngân sách nghiên cứu và phát triển, điều cấp bách nhất hiện nay của Triệu Bác Ức là giải quyết nút thắt của dự án hiện tại. Dự án đó được đổ tiền tươi thóc thật, kéo dài suốt nhiều năm, tiêu tốn bao nhiêu tâm huyết của ông ta.
Nếu như bị cắt, ông ta tuyệt đối không cam lòng.
Triệu Tuân không giải quyết được nút thắt này, Khang Kính Tín cũng không thể nhưng cô có thể.
Đây có lẽ là điểm mấu chốt khiến Triệu Bác Ức quyết định hợp tác với cô.
Ngu Duệ vẫn còn lo ngại: “Lỡ như dự án mới khởi động, cô giúp ông ta huy động vốn xong ông ta lại lơ là không giải quyết hội đồng quản trị thay cô, hoặc là ông ta cũng nỗ lực làm nhưng vì nhiều lý do mà không giải quyết được hội đồng quản trị thì cô tính sao? Đến lúc đó cô sẽ không còn khống chế được ông ta nữa.”
Sầm Tô sớm đã có phương án đối phó: “Không sợ ông ta lơ là. Dự án mới đối với ông ta chỉ là thêu hoa trên gấm, dần dần sẽ phá vỡ sự kìm kẹp của Triệu Tuân mà thôi. Điều ông ta để tâm nhất vẫn là dự án hiện tại đang thất bại ở khâu thử nghiệm lâm sàng, đổi lại là ai cũng không cam tâm. Ông ta giúp tôi giải quyết hội đồng quản trị, thúc đẩy hợp tác với Tần Vận, tôi giúp ông ta vượt qua nút thắt kỹ thuật đó.”
Ngu Duệ lại cảm thấy may mắn vì đã tìm được một người vừa am hiểu quản lý lại vừa hiểu kỹ thuật như vậy.
“Thiên phú này của cô di truyền từ ông ngoại đúng không? Nghe nói ông ngoại cô xuất thân từ kỹ thuật, lại giỏi quản lý, thật sự rất lợi hại.”
Sầm Tô rất tự hào: “Đúng vậy, di truyền từ ông ngoại tôi.”
Không thể nào di truyền từ loại người giả nhân giả nghĩa của tên Khang Cẩu kia được.
Cô nói đùa: “Nhưng cũng phải cảm ơn mẹ tôi, bà chẳng di truyền chút nào, tất cả đều cách thế hệ truyền hết cho tôi rồi.”
Ngu Duệ cười.
Nhất thời không biết tiếp lời thế nào.
Cô ấy cảm thấy tiếc nuối thay cho chú út mình. Nếu năm xưa chú út trưởng thành hơn, không chia tay với Sầm Tông Y thì chú út và ông cụ Sầm nói chuyện sẽ rất hợp nhau.
Chú út cũng xuất thân từ dân kỹ thuật, lại am hiểu quản lý.
“Dự án mới của Triệu Bác Ức bao giờ khởi động?” Ngu Duệ quay lại chủ đề chính.
“Bản kế hoạch dự án tôi vẫn chưa xem xong, xem xong còn phải tiến hành đánh giá, rồi họp điều phối với đội ngũ của ông ta nữa. Ít nhất cũng phải hai tuần. Chuyện này không vội được.”
“Cũng đừng để mệt quá, sức khỏe phải đặt lên hàng đầu.” Ngu Duệ mời cô cuối tuần sang Hồng Kông thư giãn: “Qua chỗ tôi tắm suối nước nóng, đưa cả mẹ và bà ngoại cô đi nữa. Lần trước ăn tiệc hải sản ở nhà cô rồi, có qua có lại nên mời mọi người ăn món Quảng Đông.”
Sầm Tô suy nghĩ: “Để xem tiến độ công việc tuần này đã. Nếu như có thời gian, tôi sẽ đưa mẹ và bà ngoại qua đó.”
Hai người hẹn đến thứ sáu liên lạc lại.
Ba ngày trôi qua, chuyện giữa cô và Triệu Bác Ức trong phòng họp đã bị đồn thành — Lãnh đạo cấp cao Tân Duệ ẩu đả trong phòng họp.
Sở dĩ đồn thành phiên bản này đại khái là vì tối đó cô đứng dưới tầng nói cười vui vẻ với Thương Quân, người đi ngang qua cảm thấy cô không chịu thiệt, nếu không chẳng cười nổi.
Hơn nữa nhìn vào chiều cao và khí chất của cô, hoàn toàn không phải kiểu chân yếu tay mềm.
Sáng thứ sáu, ngân sách nghiên cứu phát triển dự án hiện tại của Triệu Bác Ức được phê duyệt. Chính xác là con số mà Sầm Tô đã cắt giảm trong cuộc họp — 100 triệu.
Từ 480 triệu giảm xuống còn đúng 100 triệu, ai nấy đều cho rằng Triệu Bác Ức sẽ không đời nào để yên.
Nhưng mấy ngày nay, bên Triệu Bác Ức vẫn im hơi lặng tiếng.
Triệu Tuân cũng cảm thấy khó hiểu. Anh ta hiểu rõ chú Hai, nóng tính như pháo động vào là nổ.
Sầm Tô cắt chi phí nghiên cứu phát triển xuống mức sát đáy, với cái tính nóng như pháo của chú Hai thì không thể nào không phản công.
Tuy nhiên sau cuộc họp thường kỳ hôm thứ hai, chú Hai không hề tìm Sầm Tô gây rắc rối thêm lần nào nữa.
Chuyện quá bất bình thường, Triệu Tuân gọi trợ lý đến: “Đi điều tra xem, đừng để Sầm Tô và chú Hai tôi ngầm đạt được thỏa thuận gì.”
Trợ lý: “Chẳng phải Ất Tinh nói trạng thái của Sầm Tô vẫn luôn không tốt sao ạ?”
“Sầm Tô cũng không ngốc, sao có thể chuyện gì cũng giao cho thư ký.”
Triệu Tuân chậm rãi nhấp một ngụm cà phê: “Cái trạng thái đó, muốn giả vờ ai chả giả vờ được?”
Trợ lý: “Vâng, tôi đi tìm hiểu ngay đây.”
Đúng lúc này điện thoại của Triệu Tuân kêu, vậy mà lại là Khang Kính Tín.
Triệu Tuân nghe máy: “Chủ tịch Khang, có gì chỉ thị sao?”
“Không dám.”
Giọng đối phương lộ rõ vẻ không thiện chí.
Triệu Tuân cũng lập tức thu lại nụ cười: “Ai đã chọc giận chủ tịch Khang vậy?”
Khang Kính Tín: “Sếp Triệu, còn diễn nữa thì không thú vị đâu.”
Triệu Tuân không hiểu chuyện gì, cười hừ một tiếng: “Diễn? Tôi diễn cái gì?”
Khang Kính Tín cười lạnh, đã nói đến mức này rồi thì thật sự chán ngắt.
Mấy ngày nay trong nhà náo loạn không yên.
Bây giờ đến cả bố mẹ vợ cũng biết chuyện Sầm Tô vào Tân Duệ, ép ông ta phải tỏ thái độ.
Cái gọi là tỏ thái độ, chính là muốn Sầm Tô rời khỏi Tân Duệ.
Triệu Tuân ghét nhất kiểu người nói chuyện lấp lửng: “Muốn kéo đến hỏi tội thì cũng phải là tôi có tội đã chứ!”
Khang Kính Tín: “Đừng có giả vờ ngây ngô nữa. Tối hôm tiệc chào mừng, tôi đã nâng ly ra hiệu, nếu buộc phải chọn phe tôi sẽ đứng về phía cậu. Nhưng cậu thì sao? Cậu khuấy cho nhà tôi không ngày nào bình yên! Bây giờ đến cả bố mẹ vợ, con gái con rể tôi đều biết chuyện. Vì để đối phó Sầm Tô, cậu đúng là không từ một thủ đoạn nào!”
Triệu Tuân cười: “Muốn gán tội thì cứ gán tội. Tùy ông.”
Anh ta không rõ vì sao Khang Kính Tín lại khẳng định là anh ta tiết lộ tin tức, nhưng không sao cả. Cái nồi oan này phải gánh thì gánh thôi, cũng coi như giúp anh ta đạt được mục đích.
Xem ra là do chú Hai làm.
Anh ta đã nói chú Hai không thể nào ngồi yên chờ chết, để mặc Sầm Tô cắt phăng kinh phí.
Trước đó anh ta còn lo Sầm Tô và chú Hai đạt được thỏa thuận gì, khiến anh ta rơi vào thế bị động.
Lúc này, Triệu Tuân không thể nào ngờ được chuyện cả nhà Khang Kính Tín biết rõ sự thật thực chất do Sầm Tô tự mình phanh phui.
Triệu Tuân nói với điện thoại, chậm rãi lên tiếng: “Chủ tịch Khang, ông trở mặt với tôi cũng vô nghĩa. Cái nhà đó của ông, ông đâu có quyền quyết định.”
Khang Kính Tín bị chạm vào lòng tự ái, thẳng thừng cúp máy.
Triệu Tuân ném điện thoại lên bàn, tiếp tục uống cà phê. Anh ta dặn trợ lý tạm thời không cần quan tâm đến bên chú Hai, hiện tại có việc quan trọng hơn: “Nếu nhà Khang Kính Tín đã loạn rồi, vậy thì cứ để nó loạn thêm chút nữa. Chẳng phải anh chị em bên vợ của ông ta vẫn chưa biết sao? Bọn họ đều cho rằng Khang Kính Tín kết hôn lần đầu. Bị che mắt bao nhiêu năm, cũng nên để bọn họ biết rồi.”
Ông ta muốn mượn tay Khang Kính Tín để đuổi Sầm Tô đi.
Sau khi Khang Kính Tín cúp điện thoại của Triệu Tuân, ông ta uống một cốc trà lớn mới dần dần bình tĩnh lại.
Về tình về lý, ông ta không nên đuổi Sầm Tô.
Nhưng ngoài cách đó ra, ông ta không còn con đường nào khác để chọn.
Sau hơn hai mươi phút đấu tranh tư tưởng, ông ta bấm số gọi cho Sầm Tô.
Hôm nay Sầm Tô tan làm sớm, tối nay dẫn bà ngoại đi ngắm cảnh đêm ở cảng Victoria.
Vừa khóa cửa văn phòng thì điện thoại kêu.
Cô vừa đi về phía thang máy vừa bắt máy: “Alo, xin hỏi đấy?”
“Sầm Sầm, là… bố.”
Khang Kính Tín chưa kịp nói rõ ý định, nỗi day dứt đã dâng trào.
“Sao, định tặng cổ phần cho tôi?”
Khang Kính Tín im lặng mấy giây: “Sầm Sầm, bởi vì con đến Tân Duệ mà… nhà bố đã loạn hết cả lên rồi. Như này có được không, bố sẽ bồi thường riêng cho con một khoản tiền mặt, con có thể từ chức ở Tân Duệ không?”
“Một khoản tiền mặt bồi thường?” Sầm Tô cười chua xót.
“Khang Kính Tín, tôi đã từng mong chờ ông suốt bao nhiêu năm. Câu này của ông sao có thể thốt ra được?”
“Sầm Sầm, xin lỗi con. Bố… thật sự bố hết cách rồi.”
“Sao lại không có cách? Ông hoàn toàn có thể chuyển nhượng cổ phần! Ông có bao nhiêu, Ngu Duệ thu mua bấy nhiêu.”
Khang Kính Tín nghẹn lời.
Không phải ông ta không muốn chuyển nhượng cổ phần của Tân Duệ, là vợ cố chấp muốn giữ lại.
Vợ nói, bà ấy đã hứa với con gái sẽ để lại số cổ phần đó làm tài sản trước hôn nhân cho con bé, tuyệt đối không thể chuyển nhượng.
Sầm Tô bảo ông ta từ bỏ ý định đó: “Trừ khi ngày nào đó ông nắm quyền kiểm soát, trở thành ông chủ của Tân Duệ tôi sẽ không ở lại dù chỉ một ngày. Còn không, ông là ai chứ? Bảo tôi đi là tôi phải đi?”
“Sầm Sầm, bố không muốn ầm ĩ với con đến mức đó. Chúng ta thương lượng tử tế có được không?”
“Ngược lại tôi muốn xem xem ông định ầm ĩ đến mức nào?” Sầm Tô cúp máy.
Đứng trước thang máy bình tĩnh tại rồi cô mới nhấn nút đi xuống.
Mẹ, con tan làm rồi. Hai người sửa soạn chút rồi xuống nhà đi ạ.
Sầm Tông Y:Chuẩn bị xong hết rồi, chỉ đợi con thôi.
Bà vừa trả lời tin nhắn con gái, vừa đi về phía phòng mẹ: “Mẹ, Sầm Sầm tan làm rồi. Chúng ta…” Thấy mẹ mình đang nói chuyện điện thoại, bà lập tức dừng lại.
Bà cụ Lâm đang gửi tin nhắn thoại: “Cháu trai, cháu khách sáo quá. Ngày mai cô sẽ sang nhà cháu chơi.”
Sầm Tông Y: “…..”
Vừa nghe thấy “cháu trai” liền biết ngay là Ngu Thệ Thương.
“Mẹ, mẹ định sang nhà Ngu Thệ Thương thật à?”
“Người ta mời nhiệt tình như thế, đến cả thức ăn cũng chuẩn bị xong rồi, nói gì thì nói cũng phải làm tròn lễ nghĩa của chủ nhà. Mẹ còn từ chối được sao?”
Bà cụ Lâm đặt điện thoại xuống: “Nhân tiện mẹ cũng muốn sang thăm mấy đứa nhỏ nhà cậu ấy.”
Bà cảm thán: “Người già rồi thích trêu trẻ con. Đứa nhỏ nhất của cậu ấy mới hơn một tuổi, đúng lúc nghịch ngợm.”
Sầm Tông Y: “…..”
Đứa nhỏ nhất mới hơn một tuổi?
Xem ra những năm qua anh ta chẳng rảnh rỗi lúc nào.
Bà quay đầu nhìn Quả Cầu Tuyết đang chơi bóng ở trong ổ, chả trách bị đưa đến đây.
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Story
Chương 50: Anh đợi em sớm gọi anh là chồng.
10.0/10 từ 32 lượt.
