Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Chương 48: Nếu như nhận rồi, sau này phải kết hôn với anh.
Không có hộp nhung, chỉ một chiếc nhẫn tinh xảo.
Sầm Tô không trả lời, nắm trong lòng bàn tay.
Cô mượn cớ nâng ly đáp lại, nói: “Đã tặng rồi thì không được hối hận.”
“Hối hận thì không.” Thương Quân thấp giọng nói: “Anh quyết định tặng nó ngay cả sau khi chia tay, vì anh muốn dốc hết tất cả những lần thiên vị đầu tiên của mình dành cho em. Nhưng em phải suy nghĩ kỹ trước khi nhận, đây là nhẫn đôi.”
Anh nhìn vào đáy mắt cô: “Nếu như nhận rồi, sau này phải kết hôn với anh. Đến lúc đó mà muốn chia tay thì thật sự không thể chia được nữa đâu.”
Nói xong, anh lại hạ miệng ly xuống, khẽ chạm vào ly rượu của cô.
Âm thanh va chạm nhẹ nhàng, trong trẻo của hai chiếc ly đế cao, hòa cùng nhịp tim đập dữ dội của cô lúc này.
Thương Quân thu hồi ánh mắt khỏi khuôn mặt cô, nhấp một ngụm rượu mang tính tượng trưng, vẻ mặt vẫn thản nhiên.
Cũng không thể nào cứ nâng ly mãi, anh đặt chiếc ly đế cao xuống, hơi nghiêng vai về phía cô, hạ giọng nói: “Em không phải là người keo kiệt, đến cả tiền mừng cưới cũng không nỡ bỏ ra sao? Kết hôn với anh em không những không cần phải bỏ ra, mà tất cả tiền mừng trong đám cưới đều thuộc về em.”
“…..”
Sầm Tô cười: “Trước khi nhận nhẫn em hỏi trước một câu, tiền tiệc rượu và tiền rượu đến lúc đó có bị trừ vào tiền mừng không?”
“…..”
Thương Quân đột nhiên bật cười.
Mỗi lần nói chuyện, anh vĩnh viễn không thể đoán được trọng tâm câu tiếp theo của cô sẽ rơi vào đâu.
Anh nói: “Sau này thu chi trong nhà sẽ là hai khoản riêng, anh phụ trách chi tiêu, em phụ trách thu tiền.”
Sầm Tô quay người lại, mỉm cười vẫy tay gọi nhân viên phục vụ.
Nhân viên phục vụ đã để ý thấy ly của cô đã cạn, nhưng thấy hai người đang thấp giọng nói chuyện nên không tiến lên làm phiền.
Nhận được tín hiệu, cô ấy nhanh chóng bước tới, rót rượu vang cho bọn họ.
Nhân viên phục vụ vẫn đứng bên cạnh, Sầm Tô hạ thấp miệng ly xuống cụng ly với Thương Quân: “Cảm ơn tổng giám đốc Thương đã cho tôi cơ hội phát tài.”
Thương Quân: “Không có gì, chuyện đôi bên cùng có lợi.”
Nhân viên phục vụ nghĩ bọn họ đã thỏa thuận xong một dự án hợp tác, chả trách nói chuyện từ lúc ngồi xuống đến giờ.
Sau khi nhân viên phục vụ rời đi, Sầm Tô đưa tay ra sau sờ túi xách. Nhân lúc lấy điện thoại, cô bỏ nhẫn vào trong túi.
Trước đây Giang Minh Kỳ từng tò mò: Sầm Tô, có chuyện gì mà em sợ sao?
Cô cười nói: Có, sao lại không?
Giang Minh Kỳ: Sợ gì?
Cô nói: Sợ nhất một ngày nào đó tôi sẽ yêu một người.
Giang Minh Kỳ: … Ít ra em cũng phải để ý chút đến sống chết của anh chứ.
Cô luôn ý thức rõ ràng, tình yêu và hôn nhân là hai chuyện khác nhau.
Lỡ như yêu một người không môn đăng hộ đối thì quả thật sẽ rất khó giải quyết.
Gia đình đối phương chắc chắn sẽ không đồng ý, mà cô lại không phải người có tính cách để bản thân chịu ấm ức.
Vì vậy cô đã định sẵn sẽ không có kết quả với người đó.
Nhưng vừa rồi Thương Quân đưa nhẫn cho cô, bảo cô suy nghĩ kỹ trước khi nhận cô lại không hề do dự chút nào.
Mặc kệ cuối cùng có thể kết hôn ở bên nhau hay không, cứ yêu một trận thật mãnh liệt rồi tính sau.
Không phụ lòng chính mình, cũng không phụ lòng sự thiên vị mà Thương Quân dành cho cô ngay từ khi bắt đầu.
Sầm Tô cất nhẫn xong, nghiêng đầu tiếp tục nói chuyện với anh: “Anh có từng nghĩ đến việc em sẽ không nhận không?”
Thương Quân: “Đã từng nghĩ đến. Ngay từ đầu không phải anh nói rồi sao, có hay không có sau này anh vẫn muốn tặng.”
Cho dù cô không nhận, hoặc bây giờ nhận rồi sau này lại có thay đổi, cả hai tình huống anh đều đã nghĩ đến.
Nhưng dù kết quả có là gì đi nữa cũng không quan trọng, ít nhất thì lần đầu tiên anh tặng nhẫn là tặng cho cô.
Anh nhắc nhở cô: “Đừng chỉ mãi nói chuyện với anh, người bên phải em nhìn về phía Khang Kính Tín không dưới hai mươi lần rồi.”
Sầm Tô: “…..”
Lúc này cô mới nhớ ra Ngu Thệ Thương và bố mình là tình địch của nhau.
“Chủ tịch Ngu, tôi kính anh một ly. Vô cùng vinh dự được gặp anh.”
Ngu Thệ Thương cười ôn hòa, nói với giọng chỉ mình cô nghe thấy: “Về nói với mẹ cô tối nay tôi đã gặp ai nhé.”
Sầm Tô: “…..”
Đây là muốn kể lể ấm ức với mẹ cô đây mà.
Ngu Thệ Thương vốn dĩ không định cố tình giấu Khang Kính Tín về mối quan hệ của mình với Sầm Tông Y.
Nhưng nghĩ lại, ngày xưa lúc Sầm Tông Y chia tay với anh, sau khi về nước đã kết hôn với Khang Kính Tín dưới sự tác hợp của gia đình. Lòng tự tôn của đàn ông trỗi dậy, cuối cùng Ngu Thệ Thương quyết định vẫn tiếp tục giấu kín.
Nếu không Khang Kính Tín sẽ nghĩ anh ta thế nào?
Dù sao, sau này anh ta và Khang Kính Tín sẽ không gặp lại nhau nữa.
Trên bàn tiệc tưởng như nói chuyện vui vẻ, thực ra mỗi người đều mang một tâm tư riêng.
Khang Kính Tín chịu đựng giày vò nhất, cả buổi tối ông ta như ngồi trên đống lửa.
Sự xuất hiện đột ngột của Ngu Thệ Thương rõ ràng là để chống lưng cho cháu gái.
Mà Triệu Tuân ở bên kia lại quyết tâm kéo anh ta vào cuộc, ép ông ta thể hiện thái độ.
Nếu ông ta đứng về phía Ngu Duệ, điều đó cũng đồng nghĩa với việc ủng hộ Sầm Tô. Kết quả là Triệu Tuân chắc chắn sẽ tiết lộ thông tin cho bố vợ và vợ ông ta, khiến ông ta không thể nào giải thích với gia đình.
Quyền lực của gia đình bố vợ, ông ta không thể không dè chừng.
Nếu như ông ta đứng về phía Triệu Tuân, mà hiện tại ông ta đang đảm nhận dự án của Tinh Hải Toán Lực. Ngu Thệ Thương là một trong số những cổ đông lớn nên ông ta không thể dễ dàng đắc tội.
Bây giờ, dù ông ta có chọn như thế nào thì cũng bị kẹt ở giữa và khó xử.
Nghĩ đến đây, Khang Kính Tín nhìn về phía Triệu Tuân phía đối diện.
Không may, đúng lúc đối phương đưa ánh mắt u ám nhìn sang.
“Chủ tịch Khang.” Triệu Tuân giơ ly rượu kính ông ta từ xa.
Khang Kính Tín nâng ly rượu lên, khẽ ra hiệu.
Một ly rượu trắng, ông ta uống cạn một hơi.
Ở phía bên kia, Ngu Duệ đã đổi chỗ với chú út mình. Cô ấy ghé sát Sầm Tô thì thầm: “Cô đoán xem Khang Kính Tín sẽ đứng về phía ai?”
Sầm Tô: “Không cần đoán, chắc chắn là Triệu Tuân.”
Khang Kính Tín sợ đắc tội Ngu Thệ Thương nhưng càng sợ đắc tội Triệu Tuân hơn. Bởi vì thà đắc tội với quân tử còn hơn đắc tội với tiểu nhân. So với Ngu Thệ Thương, Triệu Tuân mới thật sự là tiểu nhân trên thương trường.
Ngu Duệ khẽ cười: “Quả nhiên hai chúng ta tâm đầu ý hợp.”
Cô ấy cũng linh cảm rằng ly rượu vừa rồi của Khang Kính Tín đã thể hiện rõ thái độ của ông ta.
Mặc dù trên thương trường thủ đoạn của chú út rất tàn nhẫn nhưng trước giờ đều quang minh chính đại, sẽ không chơi xấu sau lưng bạn.
Triệu Tuân thì khác, anh ta thường xuyên khiến người khác không kịp đề phòng từ phía sau. Giống như bữa tiệc chào mừng tối nay, anh ta trực tiếp mời Khang Kính Tín đến để làm Sầm Tô khó chịu.
Cô ấy kết luận Khang Kính Tín sẽ đứng về phía Triệu Tuân bởi vì Khang Kính Tín không phải mới quen Triệu Tuân ngày một ngày hai, đương nhiên hiểu rõ bản chất của đối phương.
Vì vậy giữa đắc tội chú út và Triệu Tuân, ông ta sẽ chọn vế trước.
Cho dù Khang Kính Tín đã tiếp nhận dự án Tinh Hải Toán Lực nhưng quy trình hợp đầu đã hoàn tất từ lâu, Khang Kính Tín tin chắc chú út sẽ không dễ dàng hủy bỏ hợp tác.
Đắc tội chú út, cùng lắm thì sau này không nhận được dự án của nhà họ Ngu nữa, còn lại không mất mát gì.
Tuy nhiên nếu đắc tội Triệu Tuân, từ tối nay trở đi Khang Kính Tín sẽ không có ngày tháng yên ổn nữa, gia đình chắc chắn sẽ lục đục.
Vậy nên Khang Kính Tín sẽ đứng về phía ai là điều hiển nhiên.
Ngu Duệ tiếp tục nói: “Khang Kính Tính nghĩ chọn Triệu Tuân thì có thể kê cao gối mà ngủ. Bây giờ ông ta đang bối rối, vội vàng bỏ qua một chuyện. Bí mật một khi bị một người xung quanh biết, dần dần sẽ không còn là bí mật nữa, sớm muộn gì cũng đến tai vợ ông ta.”
Người ta đôi khi hay đánh giá quá cao năng lực của bản thân, cho rằng mình đủ bản lĩnh che mắt được thiên hạ.
Sầm Tô cười nói: “Giống chủ tịch Ngu và bà Sầm.”
Ngu Duệ ngạc nhiên: “Cô cũng biết rồi sao?”
Sầm Tô khẽ hất cằm về phía Thương Quân và Giang Minh Kỳ: “Hai người họ cũng đã biết.”
Ngu Duệ: “…..”
Đúng là chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu đồn xa ngàn dặm.
Đường đường là người cầm quyền nhà họ Ngu, hồi trẻ lại là cậu em trai hay ghen và dễ xấu hổ!
Cô ấy thân là cháu gái cũng cảm thấy đỏ mặt, ngại ngùng thay.
Ngu Duệ tiếp tục thì thầm với Sầm Tô, quay lại vấn đề chính: “Cũng may cô và Thương Quân chia tay rồi. Giờ biết thủ đoạn của Triệu Tuân tàn nhẫn, đê tiện và vô sỉ đến mức nào chưa? Chỉ cần anh ta nắm được nhược điểm cô và ông chủ công ty đối thủ hẹn hò, anh ta nhất định sẽ không để cô yên. Người phụ trách nghiên cứu phát triển của công ty mình lại yêu đương với ông chủ bên đối thủ, đến lúc đó ngay cả tôi cũng không bảo vệ được cô.”
Sầm Tô bảo cô ấy yên tâm: “Trước khi thúc đẩy hợp tác giữa hai công ty, tôi sẽ không yêu đương. Thương Quân cũng sẽ không để tôi bị kẹp ở giữa khó xử.”
Ngu Duệ không phải nhất quyết muốn chia rẽ họ, chỉ trách thời điểm quá không thích hợp, cô ấy cũng thấy khó xử.
Cô ấy chuyển chủ đề: “Bản kế hoạch dự án cô đưa cho tôi, phần sau tôi xem không hiểu nên đã nhờ đội ngũ làm bản đánh giá rủi ro cho tôi.”
Sầm Tô vội vàng hỏi: “Đội của cô đề xuất thế nào?”
Ngu Duệ nói thật: “Đề xuất tôi hợp tác với Thương Uẩn.”
Trong điều kiện bảo đảm lợi nhuận mà vẫn có thể giảm thiểu rủi ro đầu tư, kiến nghị của cả đội là: Tội gì không làm.
Hơn nữa, muốn nhanh chóng phá vỡ sự kiểm soát của gia tộc Triệu Tuân, đối với công ty việc đưa viện trợ bên ngoài vào là một cách hay.
Chỉ cần không làm tổn hại đến lợi ích của cô ấy, hơn nữa có lợi nhuận thì cô ấy không bận tâm trái tim của Sầm Tô ở đâu.
Sầm Tô chạm ly với cô ấy: “Cảm ơn sếp Ngu đã tin tưởng.”
Ngu Duệ bảo cô đừng lạc quan quá sớm: “Chỉ mình tôi đồng ý cũng vô dụng, Triệu Tuân và hội đồng quản trị bên kia, về cơ bản cô không có khả năng được thông qua.”
Đương nhiên Sầm Tô biết.
Ngu Duệ: “Bọn họ sẽ không để cô hợp tác với Tần Vận. Nếu như trước đây cô vẫn còn ảo tưởng về Triệu Tuân thì tối nay cô cũng đã nhìn thấy bộ mặt thật của anh ta, một người hoàn toàn không có giới hạn.”
Gia đình còn chút giới hạn sẽ không đời nào ầm ĩ đòi phân chia gia sản lúc ông cụ Triệu vẫn còn khỏe mạnh.
Cô ấy còn nghe nói, lúc ông cụ Triệu vừa chuyển từ phòng ICU sang phòng bệnh thường thì bọn họ đã bắt đầu gây rối, chỉ là người ngoài không biết mà thôi.
Đối với người thân trong gia đình còn có thể đối xử lạnh lùng vô tình như vậy, huống hồ với người ngoài.
Triệu Tuân ít nhiều cũng có tình cảm với ông cụ, còn Triệu Bác Ức thì không có chút tình cảm nào với bố mình.
Sầm Tô ngược lại còn an ủi cô ấy: “Không vội, cứ từng bước một. Vì sao cô lại mời tôi về? Không phải là cô cảm thấy tôi có thể làm được sao? Sao bây giờ lại bắt đầu tự dập khí thế của mình, lại tiếp thêm nhuệ khí cho người khác thế? Nếu bọn họ không có giới hạn với tôi, tôi càng không có giới hạn với bọn họ, chuyện đơn giản thôi mà.”
Ngu Duệ cười: “Xem ra là tôi lo lắng thái quá.”
“Phó tổng Sầm.” Lúc này giọng của Triệu Bác Ức xen vào, ông ta giơ ly từ xa, “Chào mừng gia nhập Tân Duệ.”
Sầm Tô mỉm cười giơ lý: “Cảm ơn giám đốc Bác. Sau này mong được chỉ bảo nhiều hơn.”
Sự hòa khí bề ngoài giữa cô và Triệu Bác Ức, sau cuộc họp thường kỳ chiều mai sẽ bị phá vỡ hoàn toàn.
Cắt giảm ngân sách của ông ta, chẳng khác nào cắt đứt con đường kiếm tiền của ông ta.
Năng lực của Triệu Bác Ức không thua gì Triệu Tuân, nhưng bởi vì tính khí quá tệ, chỉ biết chạy theo lợi nhuận không được ông cụ Triệu yêu quý nên mối quan hệ cha con đã từng có lúc căng thẳng.
Lúc trước mấy người con của ông cụ Triệu ầm ĩ đòi phân chia gia sản ngay tại phòng bệnh của ông cụ, cũng chính là do ông ta cầm đầu.
Các sản phẩm cốt lõi của Tân Duệ phần lớn đều xuất phát từ đội ngũ của ông ta, nghiên cứu phát triển và phần lớn thị trường đều bị ông ta nắm chặt trong tay, đây chính là lý do Triệu Tuân chèn ép ông ta.
Triệu Bác Ức uống cạn ly rượu trắng: “Phó tổng Sầm là sinh viên xuất sắc của trường danh tiếng, tôi phải học hỏi phó tổng Sầm nhiều.”
Hai người tâng bốc nhau qua lại.
Ông ta biết, trong cuộc họp thường kỳ chiều thứ hai, cháu trai lớn của ông ta sẽ láy mình ra mổ xẻ.
Nghe nói ngân sách bị cắt giảm bao nhiêu, cuối cùng do Sầm Tô quyết định.
Vậy nên tối nay ông ta đến đây là muốn cảnh cáo Sầm Tô, trước hết hãy tự cân nhắc xem năng lực của mình đến đâu, cô có thật sự chắc là muốn nhúng tay vào vũng nước đục giữa hai chú cháu bọn họ hay không.
Sầm Tô không hề sợ hãi ông ta, vẫn luôn cười nói vui vẻ.
Lúc này nhân viên phục vụ mang mì sốt tương đậu Bắc Kinh lên.
Trong thực đơn không có món này, nhưng nhà bếp dặn cô ấy phải mang lên cho phòng riêng của ông chủ.
Ngu Duệ ra hiệu với nhân viên phục vụ: “Mang cho cô Tô xinh đẹp của chúng tôi một phần trước.”
“Vâng ạ.”
Ngu Duệ lại hỏi Thương Quân: “Tổng giám đốc Thương thì sao?”
Không đợi Thương Quân nói Giang Minh Kỳ đã trả lời thay anh: “Anh ấy không thích ăn mì sốt tương đậu, phần còn lại đưa cho tôi là được.”
Thương Quân: “…..”
Giang Minh Kỳ nói đúng, quả thật anh không thích ăn mì sốt tương đậu nhưng tối nay định nếm thử một chút.
Anh nói với nhân viên phục vụ: “Tôi nếm thử xem sao, nửa phần là đủ.”
“Vâng, tổng giám đốc Thương chờ một chút.”
Lời của nhân viên phục vụ vừa dứt thì điện thoại trên bàn của Khang Kính Tín rung. Ông ta nhìn thấy màn hình hiển thị cuộc gọi đến là vợ mình, liền xin lỗi mọi người trên bàn rồi cầm điện thoại ra khỏi phòng riêng.
Bên cạnh Giang Minh Kỳ không còn ai, nói chuyện không cần phải kiêng dè nữa.
Anh ta xích lại gần Thương Quân, thì thầm: “Anh không thích ăn mì sốt tương đậu còn nếm thử, chẳng phải tự chuốc khổ vào thân sao?”
Thương Quân: “Những lời tiếp theo tôi sắp nói, cậu lại sẽ trách tôi là chẳng màng tới sống chết của cậu.”
Giang Minh Kỳ chuẩn bị sẵn tâm lý: “Anh nói đi.”
“Tôi thử là vì, liên quan đến món mì sốt tương đậu, tôi và Sầm Tô có những ký ức chung.”
“…..”
Mì sốt tương đậu được chia xong, nhân viên phục vụ đặt đĩa thức ăn trước mặt bọn họ.
Giang Minh Kỳ đẩy đĩa của mình sang cho Thương Quân: “Cho anh hết đấy. Anh ăn là hồi tưởng lại quá khứ tốt đẹp, em ăn thì lại tức cảnh sinh tình. Các quán mì sốt tương đậu lớn ở Bắc Kinh sẽ mất đi vị khách quen là em đây.”
Thương Quân: “Không sao, tôi sẽ thường xuyên ghé qua.”
“…..” Giang Minh Kỳ thật sự muốn đòi lại đĩa mì sốt tương đậu vừa rồi.
Thương Quân quay sang hỏi Sầm Tô: “Đủ không? Có muốn thêm chút không?”
Sầm Tô không khách sáo: “Nếu ăn không hết có thể cho tôi một ít. Cảm ơn.”
Thương Quân bưng phần mì vốn dĩ thuộc về Giang Minh Kỳ lên, ra hiệu cho cô tự chọn.
Sầm Tô cầm đũa dùng chung, gắp một nửa sang đĩa của mình.
Cảnh này lọt vào mắt Triệu Tuân đối diện lại thành: Bản thân Giang Minh Kỳ không nỡ ăn, ưu tiên Sầm Tô trước, còn nhờ Thương Quân truyền lời giúp.
Thương Quân cũng dễ tính, nếu đổi lại là anh ta thì anh ta sẽ không đời nào làm người chuyển lời cho bất kỳ cặp đôi chia tay nào.
Rượu qua ba vòng, mọi người lần lượt đặt ly xuống, bắt đầu nói về diễn đàn cấp cao hôm nay.
Thương Quân và Sầm Tô không tham gia vào cuộc thảo luận, bọn họ im lặng ăn mì sốt tương đậu.
Bữa tiệc sắp kết thúc, Sầm Tô trân trọng mười mấy phút cuối cùng được dùng bữa cùng anh.
Nghĩ kỹ lại thì số lần bọn họ ăn cùng nhau là rất ít.
Ít đến mức cô có thể nhớ rõ tổng cộng đã ăn bao nhiêu lần, và ăn ở đâu.
Thậm chí ngay cả những lời đã nói khi ăn cô vẫn còn nhớ.
Cô đột nhiên ngẩng đầu, thấp giọng hỏi anh: “Ăn mì cùng em là lo lắng tâm trạng của em không tốt sao?”
Tối nay có Khang Kính Tín ở đây, có lẽ anh sợ cô khó chịu.
Thật ra cô hoàn toàn không có thời gian nghĩ đến những chuyện đó.
Thương Quân: “Lo lắng tâm trạng của em không tốt chỉ là một phần. Có một tối anh đi qua quán mì sốt tương đậu, đoán trước đó có phải em ăn ở quán đó không. Hôm đó anh đã ăn tối rồi nên không dừng xe vào nếm thử. Vừa hay hôm nay có cơ hội.”
Sầm Tô gắp một đũa mì, nhai chậm rãi rồi nói: “Sau này em dẫn anh đi ăn.”
Cô hiếm khi hứa hẹn với người khác về chuyện tương lai, việc nhận được lời hứa từ cô thật không dễ dàng.
Thương Quân cầm ly nước, khẽ ra hiệu: “Cảm ơn em. Anh coi là thật.”
Cho dù anh nói sẽ kết hôn với cô hay là cô nói sẽ dẫn anh đi ăn mì sốt tương đậu, bọn họ đều cảm thấy tương lai có quá nhiều biến số. Không phải bọn họ muốn thế nào là được thế đó, nhưng lại tin tưởng sâu sắc vào lời hứa của đối phương.
Thương Quân vẫn còn muốn hỏi cô, món mì sốt tương đậu tối nay có giống vị chính tông ở Bắc Kinh không thì lúc này Khang Kính Tín đã nghe điện thoại xong trở lại. Vị trí ngồi gần nhau nên Thương Quân không nói thêm gì nữa.
Giang Minh Kỳ dựa vào ghế, thong thả uống nước ép ngô, liếc nhìn Khang Kính Tín bên cạnh. Phát hiện sắc mặt đối phương rất khó coi, vẻ lo lắng bồn chồn lộ rõ mặc dù đã cố gắng che giấu.
Có lẽ công ty gặp phải rắc rối nan giải nào đó, nếu không thì cũng không đến mức lộ rõ cảm xúc trên mặt.
Nhân viên phục vụ đến hỏi Khang Kính Tín: “Chủ tịch Khang, ông có cần dùng món chính nào không ạ?”
Khang Kính Tín làm gì còn tâm trí để ăn, ông ta xua tay: “Không cần.”
Ông ta không thể nào ngờ được, vợ mình đã biết chuyện Sầm Tô vào làm ở Y tế Tân Duệ.
Sau khi kết nối điện thoại, vợ ông ta không hề lớn tiếng cãi vã, giọng nói bình thản đến mức đáng sợ: “Tôi nhớ anh từng nói, quá khứ là quá khứ, hiện tại là hiện tại. Xem ra, anh vẫn chưa buông bỏ được. Hay nói đúng hơn anh chưa bao giờ buông bỏ?”
Ông ta cố gắng giải thích: “Trước tối nay anh không biết Sầm Tô đã đến Tân Duệ.”
“Thật sao?”
“Anh có cần thiết phải lừa em không?”
Trong điện thoại, vợ tự giễu: “Khang Kính Tín, đầu tư vào Tân Duệ anh đã sớm lên kế hoạch rồi đúng không? Là mắt tôi mù.”
Ông ta hỏi ngược lại: “Anh có thể có kế hoạch gì chứ? Ban đầu là em cố chấp muốn đầu tư, anh đã ngăn em nhưng em không nghe.”
Người vợ cười khẩy: “Anh gọi cái đó là ngăn cản? Cái đó của anh là khích tướng!”
Ông ta kiềm chế cơn giận: “Em đừng đổ thừa cho anh!”
“Tôi đổ thừa sao?” Người vợ cười lạnh, cứ cố gắng phân bua những chuyện này đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Bà ta thừa nhận, lúc đầu đầu tư vào Tân Duệ là muốn ganh đua với Sầm Tông Y. Thứ đối phương mất đi, bà ta càng muốn đoạt lấy.
Nhưng Khang Kính Tín cũng không hề vô tội như ông ta nói, miệng thì nói ngăn cảm nhưng thực chất từng câu từng chữ đều khích bác.
“Khang Kính Tín, tôi biết trong lòng anh vẫn luôn có Sầm Tông Y.”
Ông ta đột nhiên sững sờ: “Nói bậy bạ gì đó! Người ngoài khích bác mà em cũng tin sao?!”
“Xem kìa, nóng vội rồi chứ gì? Sao nào, tôi nói trúng tim đen rồi?”
Không phải ông ta tức giận đến mất bình tĩnh.
Mà là làm sao có thể còn nghĩ đến Sầm Tông Y được.
Những năm qua ông ta chưa bao giờ ngoảnh lại nghĩ về quá khứ.
“Khang Kính Tín, có phải anh vẫn còn nghĩ ngày nào đó sẽ tìm cách nhét cổ phần của Tân Duệ cho Sầm Tô, để bù đắp lại những thiếu món nợ thiếu hai mẹ con bọn họ không? Không tổ chức đám cưới với Sầm Tông Y, anh vẫn luôn tiếc nuối đúng không?”
Đã muốn gán tội, ông ta cũng chẳng còn sức lực giải thích.
Năm đó không lâu sau khi bố vợ cũ qua đời, mẹ vợ cũ lại phải làm phẫu thuật tim, tiếp theo công ty lại xảy ra vấn đề nên đám cưới của ông ta và Sầm Tông Y đành phải hoãn lai.
Sau đó, không có sau đó nữa.
Trong điện thoại vợ vẫn tiếp tục mỉa mai: “Sao không nói chuyện nữa? Có phải vô cùng hối hận vì không tổ chức đám cưới không?”
Lúc đó, chỗ ông ta nghe điện thoại thỉnh thoảng lại có nhân viên phục vụ đi qua. Ông ta cố gắng hết sức kìm nén giọng nói: “Vợ chồng bao nhiêu năm, em không có một chút tin tưởng nào sao!”
“Bảo tôi tin cũng được, anh nghĩ cách để Sầm Tô rời khỏi Tân Duệ.”
Vợ không cho ông ta cơ hội nói tiếp, cúp máy ngay lập tức.
…..
Khang Kính Tín thu hồi dòng suy nghĩ, còn nửa ly rượu trắng, anh ta uống hết.
Nhanh như vậy vợ ông ta đã biết đến bữa tiệc chào mừng, chắc chắn người trên bàn đã tiết lộ.
Là Triệu Tuân?
Triệu Bác Ức?
Hay là Ngu Duệ?
Cả ba người đều có khả năng.
Triệu Tuân có thể không nắm bắt được suy nghĩ của ông ta, mất kiên nhẫn và thẳng thừng cảnh cáo ông ta. Việc ông ta đứng về phe nào đã không còn quan trọng với Triệu Tuân, bởi vì vợ ông ta đã kiên quyết đứng về phía Triệu Tuân.
Triệu Bác Ức cũng có lý do chính đáng để làm điều này. Bộ phận nghiên cứu phát triển của Tân Duệ trước đây luôn do Triệu Bác Ức phụ trách, bây giờ đột nhiên nhảy dù xuống một người thuộc phe kỹ thuật, về mặt lợi ích chắc chắn sẽ xảy ra xung đột.
Triệu Bác Ức có lẽ muốn mượn tay vợ chồng ông ta để giải quyết chướng ngại vật Sầm Tô.
Còn về Ngu Duệ, đoán chắc ông ta sẽ đứng về phe Triệu Tuân nên dứt khoát không để ông ta được yên ổn.
Nhất thời Khang Kính Tín không thể xác định được rốt cuộc là ai trong ba người họ.
Bữa ăn tối nay chính là một buổi Hồng Môn Yến.
Ông ta không nên đến.
Suốt bữa tiệc, ngoại trừ ánh mắt đầy ẩn ý thỉnh thoảng liếc sang bên này của Triệu Tuân, Ngu Thệ Thương cũng thỉnh thoảng lại nhìn về phía ông ta.
Ánh mắt của Ngu Thệ Thương càng khiến người ta khó đoán.
Vừa như dò xét, vừa như khinh bỉ, lại vừa như không vừa ý.
Ánh mắt liên tục đảo ngang đảo dọc.
Làm ông ta chẳng thể yên ổn chút nào.
Suốt bữa tiệc chào mừng tối nay, ngoại trừ uống rượu ra thì ông ta cũng chỉ gắp hai, ba đũa thức ăn, mà cũng chẳng thấy mùi vị gì.
Trong vô thức, Khang Kính tín lại liếc về phía Sầm Tô nhưng lại bị Giang Minh Kỳ che kín mít, không thấy gì cả.
Ngu Duệ ghé sát Sầm Tô: “Sắc mặt Khang Kính Tín có vẻ không ổn lắm.”
Sầm Tô ăn xong mì sốt tương đậu, đang uống nước trái cây: “Không phải có vẻ mà là chắc chắn không ổn.”
“Ý cô là sao?”
“Tôi bảo vệ sĩ của Thương Quân thông báo cho vợ Khang Kính Tín biết tôi ở Tân Duệ.”
Ngu Duệ vô cùng kinh ngạc: “… Làm gì có ai lại tự mình vạch trần chứ!”
Sầm Tô: “Không phải chính cô đã nói bí mật một khi bị một người biết sẽ dần dần lan truyền sao? Dù sao thì sớm muộn gì vợ ông ta cũng biết, hà cớ gì tôi phải để Triệu Tuân và Triệu Bác Ức lợi dụng cơ hội này?”
Việc cô tự mình tiết lộ còn một lý do khác. Ngu Duệ đã đồng ý với phương án dự án của cô, cô bắt buộc phải thúc đẩy nó càng nhanh càng tốt, điều này đồng nghĩa với việc phải giải quyết mọi rắc rối trước.
Mà quan hệ cha con của cô và Khang Kính Tín chính là một rắc rối lớn.
Ngu Duệ thẳng thắn: “Vợ ông ta chắc chắn sẽ không dung thứ cho cô.”
“Không sao.” Sầm Tô đã sớm lường trước, “Chỉ là để Khang Kính Tín nghĩ cách đuổi tôi đi thôi.”
Nhất thời Ngu Duệ không biết nên tiếp lời thế nào.
Bị chính bố ruột nghĩ cách đuổi đi, khó chịu biết bao nhiêu.
Ngu Duệ nâng ly cụng vào ly của cô: “Yên tâm, có tôi ở đây, đừng nói là Khang Kính Tín, ngay cả Triệu Tuân cũng đừng hòng động đến cô.”
Sầm Tô: “Cảm ơn. Cô cũng yên tâm, tôi không yếu đuối vậy đâu. Từ trước đến nay chỉ có tôi muốn rời khỏi một nơi chứ chưa từng có ai có thể đuổi tôi đi khỏi một nơi cả.”
Hai người cụng ly.
“Nói gì vui thế? Suốt cả buổi tối cứ thì thầm to nhỏ.” Ngu Thệ Thương ngắt lời bọn họ.
Ngu Duệ mỉm cười: “Đang thảo luận dáng vẻ lúc hai mươi tuổi của chú.”
“…..”
Chạm đúng nỗi đau.
Ngu Thệ Thương nghĩ đến việc ngày mai Sầm Tô còn phải dậy sớm đi làm, liền lên tiếng kết thúc bữa tiệc.
Một nhóm người vừa cười nói đi theo Ngu Thệ Thương ra khỏi phòng riêng.
Thương Quân cố ý đi sau cùng: “Phó tổng Sầm, tiện nói chuyện riêng một lát không?”
Sầm To dừng bước quay đầu lại, cô vẫn luôn chờ câu nói này của anh.
Quả nhiên đã đợi được.
Triệu Tuân hoàn toàn không hề nghi ngờ hai người có tư tình, chỉ vô thức liếc nhìn Giang Minh Kỳ. Trong lòng anh ta thầm nghĩ, tám phần là Thương Quân đang thay mặt hai người bọn họ hòa giải.
Là một người ngoài anh ta còn cảm thấy Giang Minh Kỳ không có hy vọng, bây giờ Sầm Tô đang dồn hết tâm trí vào Tân Duệ, sao có thể hẹn hò yêu đương vào lúc then chốt như này được.
Những người khác đi xa, hai người thong thả đi về phía hành lang thang máy.
Xung quanh không có người ngoài, chỉ có vệ sĩ đi theo ở khoảng cách xa.
Cuối cùng Thương Quân cũng có thể nhìn cô kỹ hơn mấy lần, từ đôi mắt tự nhiên lấp lánh của cô, đến chiếc khăn lụa quàng trên cổ, rồi đến bộ vest trên người cô
Đây là lần đầu tiên anh thấy cô mặc đồ vest.
Trước đây mỗi lần gặp nhau cô đều trang điểm lộng lẫy, thậm chí còn đặc biệt mua quần áo mới.
Sầm Tô nói: “Hoa văn chìm trên bộ vest của anh rất đặc biệt.”
Thương Quân đáp: “Bộ này trước đây từng mặc rồi.”
Lúc ở bên cô đã từng mặc.
Sầm Tô không nhớ ra: “Vậy sao?”
Khi đó chắc chắn cô đã vội ôm anh, không chú ý đến hoa văn chìm trên bộ vest của anh.
Mà bây giờ, cô có quá nhiều thời gian để quan sát kỹ lưỡng những chi tiết đã từng bị bỏ qua.
Lúc sắp đến khu vực thang máy, mọi người vẫn trò chuyện sôi nổi chờ bọn họ.
Thương Quân chào tạm biệt riêng với cô: “Thời gian tới anh sẽ rất bận, có lẽ em sẽ còn bận hơn anh, lần sau gặp nhau không biết là khi nào.”
Anh giơ tay: “Cho anh nắm một cái.”
Sầm Tô đưa tay cho anh: “Hẹn ngày gặp lại. Nếu như đợi rất lâu vẫn không đợi được em, đó là vì con đường đi về phía anh có chút khó khăn, em đi chậm quá chứ không phải đã đi nơi khác.”
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Story
Chương 48: Nếu như nhận rồi, sau này phải kết hôn với anh.
10.0/10 từ 32 lượt.
