Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Chương 40: Biết đâu anh sẽ là người cô hẹn hò trong thời gian ngắn nhất.
Lúc Sầm Tô xuống nhà, trong phòng khách chỉ có Ngu Thệ Thương và bà ngoại, Quả Cầu Tuyết đang nằm dài trên sàn nhà chơi bóng.
Trên bàn trà có một cuốn album ảnh đang mở, Ngu Thệ Thương tiện tay cầm lên lật xem.
Bà ngoại ngồi bên cạnh giải thích, giọng nói tràn ngập niềm tự hào.
Trong album ảnh gần như đều là ảnh của cô, bà ngoại không thích dùng album điện tử như người trẻ tuổi mà đặc biệt tới tiệm ảnh, rửa ảnh rồi cất giữ.
Vốn dĩ cuốn album này được cất trong phòng bà ngoại, gần đây bà ngoại quan tâm đến các góc mai mối ở Thâm Quyến, tối qua còn bàn bạc với dì, nếu như có đối tượng mai mối phù hợp thì nên chọn bức ảnh nào để trao đổi với họ.
Đa số những bức ảnh cô gửi cho bà ngoại đều là ảnh làm việc, ghi lại những khoảnh khắc cô nhận danh hiệu hoặc nghiệm thu dự án. Không ngoại lệ, tất cả đều là những khoảnh khắc tỏa sáng của cô.
“Đây là lúc nó nhận được bằng sáng chế, công ty trao giải cho nó, tiền thưởng còn mua lcho cô một cái vòng tay.” Bà ngoại chỉ vào bức ảnh ở góc trên bên phải, nói với Ngu Thệ Thương.
“Cô thật có phúc. Cháu gái xuất sắc như vậy, cháu nhìn cũng ngưỡng mộ.”
Bà ngoại Lâm cười rạng rỡ: “Đứa nhỏ này quả thật không để phụ lòng kỳ vọng.”
Cũng không thể chỉ khen con cháu nhà mình mãi, bà cụ chuyển chủ đề hỏi: “Cháu à, nhà cháu có mấy đứa thế? Chắc cũng lớn cả rồi chứ?”
Ngu Thệ Thương đành phải nói dối tiếp: “Nhà cháu nhiều lắm, bảy đứa ạ.”
Quả Cầu Tuyết được tính là một, còn sáu đứa nữa gửi đến chỗ bố anh ta nuôi.
Anh ta liếc nhìn Quả Cầu Tuyết, tiếp tục trả lời bà ngoại Lâm: “Đứa lớn nhất mười bốn tuổi, đứa nhỏ nhất một tuổi năm tháng.”
“…..”
Bà ngoại Lâm há hốc miệng, bị sốc, nhất thời không nghĩ ra nên nói gì.
“… Nhiều con thì vui, nhà cửa nhộn nhịp. Nhiều con nhiều phúc.”
“Mấy trai mấy gái thế?” Người lớn thích nhất nói những chuyện này.
Ngu Thệ Thương: “Đều là con trai ạ.”
“…..”
Sầm Tô vừa đi đến phòng khách thì không nhịn được cười, thật sự sợ Ngu Thệ Thương sẽ dọa chết bà ngoại.
Cô chào một tiếng, ngồi xuống bên cạnh bà ngoại: “Gia sản nhà chủ tịch Ngu lớn, nếu ít con sao kế thừa hết được ạ.”
Bà ngoại Lâm lại hỏi Ngu Thệ Thương: “Thế cháu có mấy anh chị em?”
Ngu Thệ Thương: “Cháu có bốn người anh trai.”
Bà ngoại Lâm cảm thán: “Đúng là một gia tộc lớn.”
Ngu Thẹ Thương cười, nói: “Ban đầu mẹ cháu muốn sinh một cô con gái nhưng sinh đến cháu vẫn là con trai nên bà ấy hoàn toàn hết hy vọng luôn rồi.”
Vì vậy cháu gái Ngu Duệ là cháu gái trưởng, được mọi người vô cùng yêu thương và chiều chuộng.
Bà ngoại Lâm nhiệt tình mời: “Lần sau cháu dẫn bọn trẻ đến Hải Thành chơi đi. Nếu lúc đó cô còn khỏe mạnh sẽ trông con giúp cháu.”
Ngu Thệ Thương cảm ơn, trong lòng thầm nghĩ cô đang giúp cháu trông đứa nhỏ nhất rồi.
Anh ta đưa tay xoa đầu Quả Cầu Tuyết, chưa bao giờ thấy nó ngoan ngoãn như vậy.
Anh ta giả vờ không biết: “Cô ơi, nhà cô có mấy người con ạ?”
“Chỉ có mình Tông Y thôi.” Bà ngoại Lâm nói rằng lúc còn trẻ, tim bà đã không khỏe, phải liều mạng mới sinh được cô con gái này, từ nhỏ đã xem như sinh mạng của mình.
Ngu Thệ Thương biết vợ chồng họ chiều chuộng con gái đến mức nào, thậm chí anh ta còn không thể nuông chiều Ngu Duệ một cách vô điều kiện như vậy.
Bà ngoại Lâm nói tiếp: “Tông Y cũng chỉ có Sầm Sầm là cục cưng thôi.”
Vừa nói bà cụ vừa cầm lấy tay cháu gái, nhẹ vỗ vỗ lòng bàn tay, không nhịn được lại khen: “Đứa nhỏ này giống ông ngoại nó, thông minh, lại được mọi người quý mến nữa.”
Người già thỉnh thoảng sẽ cảm thán một cách vô cớ: “Đáng tiếc ông ngoại con bé không được nhìn thấy con bé chào đời, nếu không sẽ vui biết bao.”
Ngu Thệ Thương nghe vậy liền sững sờ.
Sầm Tô nắm lại tay bà ngoại, câu này bà ngoại đã nhắc đi nhắc lại bao nhiêu lần, gặp ai cũng kể.
Từ khi bệnh nặng, bà ngoại tự nhận thường hay nói những lời nặng nề.
Ngu Thệ Thương nhớ rõ ràng, trước khi anh ta và Sầm Tông Y chia tay, bố bà vẫn còn sống. Lúc hai bố con gọi điện thoại, anh ta còn ở bên cạnh.
Bà ngoại dần trấn tĩnh lại từ nỗi buồn: “Minh Kỳ đứa bé này sao vẫn còn ở trong bếp thế? Không nóng sao?”
Sầm Tô nhíu mày: “Bà ngoại, bà nói ai ạ?”
“Chính là cháu trai chú Ngu này của cháu này, Giang Minh Kỳ. Bà còn tưởng cháu biết cậu ấy tên là gì rồi.”
“…..”
Tám phần cái tên này là Ngu Thệ Thương nghĩ ra trong lúc vội vàng.
Lúc này, Thương Quân bê đĩa hoa quả từ trong bếp đi ra.
Bà ngoại Lâm vẫy tay: “Minh Kỳ, mau lại đây cho mát.”
Sầm Tô nhịn cười, quay mặt ra chỗ khác không nhìn anh.
Thương Quân đặt đĩa trái cây lên bàn trà trước mặt bà ngoại, thuận thế ngồi xuống bên cạnh Sầm Tô.
Ghế sô pha đủ chỗ cho bốn người ngồi thẳng hàng nhưng anh lại cố tình ngồi sát vào cô, ống quần tây thỉnh thoảng quẹt qua mắt cá chân cô.
Sầm Tô dùng khuỷu tay đẩy anh ra, ra hiệu anh ngồi dịch sang một chút, nhường chỗ cho cô.
Nhưng anh không hề nhúc nhích.
Cô không đẩy anh nữa, dứt khoát để tay lên đùi anh. Dù sao cũng ngồi cạnh nhau, bà ngoại không nhìn thấy.
Thương Quân cuối cùng cũng hài lòng, hơi dịch sang một chút.
Trong tay anh còn hai quả dâu tây, anh đưa hết cho cô.
Lúc này Ngu Thệ Thương đứng dậy: “Thương… Minh Kỳ, cháu và Sầm Tô nói chuyện với bà ngoại nhé, chú vào bếp giúp một tay.”
Suýt nữa gọi nhầm tên.
Bà ngoại Lâm ngăn lại: “Trong bếp nóng lắm.”
Ngu Thệ Thương nói đã quen: “Trước đây, ngày nào cháu cũng nấu cơm cho bạn gái.”
Sầm Tô ngạc nhiên, vừa nhai dâu tây vừa nhìn về phía anh ta.
Thật sự không thể tưởng tượng ra được cảnh Ngu Thệ Thương vào bếp.
Không phải anh ta là người bạc tình sao, còn biết nấu cơm cho bạn gái?”
Trong bếp, cả hai bếp đều bật, Sầm Tông Y bận rộn quay cuồng.
Mùi tỏi phi thơm lừng xộc vào mũi, Ngu Thệ Thương bước vào đưa tay ra sau đóng cửa lại.
Sầm Tông Y nhìn anh ta một cái: “Cậu chỉ nói một câu muốn ăn hải sản mà tôi phải bận rộn cả buổi chiều.”
Ngu Thệ Thương nói: “Trước đây anh cũng bận rộn như vậy.”
Khi đó, anh ta thường vừa nấu ăn vừa phải giúp bà làm bài tập.
Sau khi chia tay, anh ta không vào bếp nữa, đã quên cách làm hải sản từ lâu, bây giờ đứng ở đây cũng chẳng giúp được gì.
“Anh vừa mới biết, hóa ra bố em đã mất từ lâu.”
“Tôi còn tưởng cậu biết rồi chứ. Sao nào, lúc điều tra Khang Kính Tín không tiện điều tra luôn tôi à?”
“Không.”
Ngu Thệ Thương thẳng thắn nói: “Không muốn biết sau này em còn quen ai khác nữa không.”
“Có, quen thêm hai người nữa.”
“… Anh không muốn biết.”
Sầm Tông Y cười: “Cậu đã có nhiều con như vậy rồi mà vẫn không thể vượt qua được sao?”
Ngu Thệ Thương chuyển chủ đề: “Cô nói chú không kịp nhìn thấy Sầm Tô chào đời.”
“Công ty mà bố tôi để lại cũng sắp phá sản, tài sản không đủ trả nợ. Đây còn chưa phải điều tồi tệ nhất, năm đó bố tôi muốn để lại cho tôi nhiều tài sản hơn, nghe lời người khác đã đầu tư vào mấy dự án ở nước ngoài, kết quả bị lừa, còn mắc nợ một đống.”
“Khi đó tôi vừa phải chăm con, vừa phải chăm mẹ. Nhà nghỉ vừa mới bắt đầu kinh doanh, mọi thứ đều do một mình tôi lo liệu, mỗi ngày còn bận hơn cả con quay. Vậy nên tôi không có thời gian để nghĩ, liệu sau khi tôi rời đi, cậu có buồn không.”
“Cậu có cuộc đời phải sống của cậu, tôi có con đường phải đi của tôi. Cậu xem, bây giờ chúng ta đều đang sống cuộc sống mà mình mong muốn, tốt biết bao.”
Bà nói rất nhẹ nhàng, như thể đang kể chuyện của người khác.
Nhưng anh ta nghe với tâm trạng khó tả: “Khi đó sao em không liên lạc với anh?”
Sầm Tông Y cười: “Khi đó cậu bao nhiêu tuổi? Mới hai mươi tuổi, còn đang đau khổ vì trượt môn, tôi tìm cậu có thể giải quyết được gì?”
Ngu Thệ Thương: “… Ít nhất anh có thể giúp em giải quyết một ít nợ.”
“Có thể giải quyết được bao nhiêu? Hai mươi sáu năm trước cậu hỏi xin tiền bố mình để trả nợ cho một người phụ nữ cậu đã chia tay và kết hôn với người khác sao? Ngu Thệ Thương, sao cậu vẫn chưa trưởng thành vậy?”
Ngu Thệ Thương im lặng rất lâu.
“Sau này làm sao trả hết nợ?” Anh ta hỏi.
“Bán hết tất cả tài sản có thể bán, đến căn nhà cũ của tôi cũng bán.”
Sầm Tông Y vừa nấu ăn vừa nói: “Lúc sinh thời bố tôi đã mượn tiền giúp đỡ không ít bạn bè. Sau này, có một người bạn làm ăn phát đạt, đã gấp đôi số tiền vay bố tôi thành cổ phần gốc đưa cho tôi, dặn dò tôi phải giữ gìn cẩn thận. Công ty của trưởng bối này ngày một phát triển, năm nào cũng có cổ tức, mấy năm sau còn lên sàn chứng khoán. Dựa vào số cổ phần này, tôi đã trả được phần lớn khoản nợ.”
“Mấy năm mở nhà nghỉ cũng kiếm được không ít, ngoài việc cho Sầm Tô đi học đại học, mỗi năm còn có thể trả thêm một ít. Sau khi Sầm Tô tốt nghiệp liền liều mạng làm dự án, tiết kiệm từng chút một để trả nợ cùng tôi. Năm ngoái cuối cùng chúng tôi cũng trả hết tất cả các khoản nợ.”
Ngu Thệ Thương nghe thấy khó chịu: “Lúc hai mươi tuổi đúng là anh không có nhiều tiền. Nhưng lúc anh hai mươi lăm tuổi, ba mươi tuổi thì sao, rõ ràng em có thể đi tìm anh. Dù chỉ là mượn, em có email của anh, có thể liên lạc được với anh.”
Thậm chí mấy năm sau chia tay, mặc dù biết rõ bà đã kết hôn và có con gái, làm phiền bà là không thích hợp nhưng mỗi dịp Tết, anh ta vẫn không nhịn được mà gửi email cho bà nhưng bà chưa bao giờ trả lời.
Sầm Tông Y vẫn cười: “Nợ cậu và nợ ngân hàng, có gì khác nhau? Ít nhất nợ ngân hàng tôi không cần nợ ân tình.”
Ngu Thệ Thương cười khổ.
“Năm thứ mười một sau khi chia tay, anh gặp bạn em ở London. Cô ấy nói thường xuyên liên lạc với em, em sống rất hạnh phúc, con gái xinh đẹp giống em. Thật ra em sống không hề tốt, là em dặn cô ấy giấu anh đúng không?”
“Đâu có đâu, có gì mà phải giấu, cậu ấy nói sự thật mà. Thật sự lúc đó tôi rất hạnh phúc, sức khỏe của mẹ tôi tốt hơn, có thể giúp tôi đưa đón con. Sầm Tô thông minh, hoạt bát, nhà nghỉ dần đi vào quỹ đạo, phần lớn nợ đã trả hết, còn quen thêm một người bạn trai nữa.”
“…..”
Ngu Thệ Thương muốn hỏi một câu: Thế sao em không đến tìm anh hẹn hò?
Khi đó anh ta vẫn luôn độc thân.
“Em nấu ăn đi.”
Không muốn tiếp tục nói chủ đề này nữa.
Anh ta gửi tin nhắn cho thư ký:Điều tra xem công ty nhà Sầm Tông Y xảy ra chuyện gì.
Tên cụ thể của công ty anh ta không rõ.
Khi đó Sầm Tông Y chỉ lo tiêu tiền, không bao giờ quan tâm những chuyện này, mà khi đó anh ta cũng quá trẻ, cũng không hỏi nhiều.
—
“Minh Kỳ, cháu nếm thử món này đi.”
“Minh Kỳ, cháu ăn nhiều vào.”
“Minh Kỳ, có cần múc thêm cháo hải sản không?”
Suốt cả bữa cơm bà ngoài đều nhiệt tình hỏi anh.
Thương Quân nghe nhiều đến nỗi sau khi ăn xong bữa cơm cũng dần quen với cái tên Giang Minh Kỳ này.
Nhưng anh vẫn quyết định ngày mai không đến ăn cơm nữa.
Dùng tên của người yêu cũ, anh luôn cảm thấy không may mắn.
Sau bữa cơm, anh và Ngu Thệ Thương không ở lại lâu. Bà ngoài có vẻ mệt mỏi nên bọn họ xin phép về trước.
Ra khỏi sân, Ngu Thệ Thương ra hiệu cho anh: “Ra ban công ngồi đi, có chuyện muốn nói với cậu.”
Thương Quân thấy mặt anh ta nghiêm trọng, không trêu chọc nữa.
Hai người ngồi xuống trước bàn gỗ, Thương Quân hỏi anh ta có chuyện gì.
Ngu Thệ Thương đi vào thẳng vấn đề: “Tôi vừa cho người điều tra. Tiền thân của Y tế Tân Duệ là Y tế Sầm Thụy, do ông ngoại Sầm Tô sáng lập. Chuyện này mấy câu không nói rõ được, cụ thể cậu tự xem đi.”
Anh ta mở email, đẩy điện thoại cho Thương Quân.
Anh ta không thể nào ngờ được, nhiều năm sau cháu gái mình lại là người thu mua sáp nhập lại Y tế Sầm Thụy.
Thương Quân đọc xong, im lặng một lúc rồi trả lại điện thoại: “Sầm Tô từ bỏ Tần Vận đến Thâm Quyến, có lẽ là để tìm cơ hội và Tân Duệ.”
Đó là tâm huyết của ông ngoại cô, nỗi lòng của bà ngoại, và nuối tiếc của mẹ.
Vậy nên cô vô cùng quan tâm đến nhà họ Ngu, quan tâm đến Ngu Thệ Thương, quan tâm đến Ngu Duệ.
Ngu Thệ Thương thoát khỏi hộp thư, nói: “Nội bộ Tân Duệ đang đấu đá rất ác liệt, Duệ Duệ muốn nhân lúc gia tộc Triệu Tuân đang đấu đá nội bộ để lấy lại quyền vận hành. Vốn dĩ tôi muốn giới thiệu Sầm Tô cho con bé nhưng tính tình con bé bướng bỉnh, không cho tôi nhúng tay. Hôm qua còn nổi nóng với tôi một trận.”
Nếu như anh ta cứ cố chấp sắp xếp sẽ chỉ khiến trong lòng hai người nảy sinh mâu thuẫn.
Như vậy sẽ mất đi mục đích ban đầu.
Anh ta đột nhiên nhớ ra: “Khang Kính Tín làm một trong số mười cổ đông lớn của Tân Duệ.”
Khoảnh khắc Sầm Tô biết điều đó, cô sẽ cảm thấy thế nào?
Bố ruột bao nhiêu năm nay không hề hỏi han, quan tâm gì đến nợ nần của bọn họ, lại nắm giữ cổ phần của công ty do chính ông ngoại cô sáng lập.
Điện thoại Thương Quân rung, Sầm Tô gửi tin nhắn cho anh:Em muốn ra bãi biển đi dạo, anh đi không?
Thương Quân trả lời:Mới xa nhau mười phút thôi.
Sầm Sầm:Nhưng mười phút đã lâu như vậy rồi.
Thương Quân:Anh qua ngay đây.
Anh bảo Ngu Thệ Thương về phòng trước, về Y tế Tân Duệ cần phải tính toán lâu dài.
Với tính cách của Sầm Tô, chắc chắn không muốn anh nhúng tay vào.
Ngay đến việc người đưa đón cô cũng không thích, huống chi là những chuyện liên quan đến mẹ và ông ngoại, làm sao có thể nhờ vả người khác được.
Khang Kính Tín đã rời đi từ khi cô còn bé, những năm nay cả cô và Sầm Tông Y đều đã quen với việc dựa vào chính mình.
Chỉ có những thứ có được dựa vào bản thân người khác mới không lấy đi được, không thể thu hồi lại.
Cũng không cần phải lấy lòng bất cứ ai.
Anh còn chưa đi tới bãi biển đã nhìn thấy một bóng dáng yêu kiều, trong chiếc váy hai dây hoa hồng cổ điển, cô đang chơi ném bóng trên bãi cát.
Lúc rảnh rỗi cái gì cô cũng chơi, ngay cả quả bóng đồ chơi của Quả Cầu Tuyết cũng không buông qua.
Đi đến gần mới thấy cô đang đi chân trần.
Lợi ích của việc nhà sống cạnh biển là ra khỏi nhà không cần đi giày.
Sầm Tô nghe thấy tiếng quay đầu lại, cười rồi ném quả bóng nhỏ màu xanh trong tay về phía anh.
Cô ném hơi cao, Thương Quân lùi lại một bước mới bắt được.
“Còn nhớ tên thật của anh là gì không?”
“Tên thật thì không nhớ, biệt hiệu là Giang Minh Kỳ.”
Sầm Tô bị chọc cười haha, lại ném thêm một quả bóng nhỏ màu hồng khác cho anh.
Thương Quân bắt lấy, ném ngược quả bóng xanh lại cho cô.
“Gọi anh ra đây chắc không phải chỉ để chơi ném bóng với em. Nói đi, có chuyện gì?”
Sầm Tô nói thẳng: “Chiều nay Ngu Duệ gửi email cho em, mời em gia nhập Y tế Tân Duệ, giữ chức phó tổng giám đốc điều hành kiêm chịu trách nhiệm mảng kỹ thuật.”
Cô dừng lại một chút: “Có thể anh không biết, em và Y tế Tân Duệ còn có một mối duyên nợ.”
Thương Quân nói: “Biết rồi. Vừa biết năm phút trước.”
“Chủ tịch Ngu nói với anh sao?”
Nếu như anh đã biết rõ, cô cũng không nói thêm gì nữa.
Trong email Ngu Duệ thẳng thắn nói cô ấy biết mối duyên nợ giữa cô và tiền thân của Tân Duệ – Y tế Sầm Thụy, thẳng thắn hỏi liệu cô có hứng thú gia nhập hay không.
Điều kiện do cô đưa ra, chỉ cần không quá đáng đều có thể đáp ứng.
Thương Quân ném quả bóng nhỏ màu hồng cho cô, lực kiểm soát vừa đủ, cô dễ dàng bắt được.
Anh nhìn cô: “Em có biết mục đích Ngu Duệ để em gia nhập không?”
“Biết. Ông nội Triệu Tuân bị bệnh, con cháu đang tranh giành tài sản, Ngu Duệ muốn nhân cơ hội này lấy lại quyền kiểm soát công ty. Cô ấy không hiểu ngành y tế, cần thả một người quản lý cấp cao đáng tin cậy trong ngành xuống nhậm chức. Em vừa hiểu kỹ thuật vừa hiểu quản lý, mục tiêu lại rõ ràng, điều này phù hợp với yêu cầu và lợi ích của cô ấy.”
Sầm Tô vừa nói vừa ném hai quả bóng cùng lúc.
Lực tay trái và tay phải khác nhau, hai quả bóng một xa một gần.
Thương Quân bắt được quả bóng nhỏ màu xanh trước, tiến lên một bước lớn mới bắt được quả còn lại.
Anh nghịch quả bóng, nhìn về phía cô: “Em biết kết cục của người nhảy dù là gì không?”
Sao có thể không biết?
Lần đầu tiên cô đến Thâm Quyến khám bệnh cho bà ngoại đã tiện hẹn gặp mặt người phụ trách của hai công ty.
Một trong số đó muốn mời cô về chính là để làm “người nhảy dù”. Ông chủ công ty đó không hài lòng với một số người có công đã theo ông ta từ khi khởi nghiệp, cảm thấy bọn họ quá kiêu ngạo vì công lao, muốn loại bỏ người giúp mình sau khi hết việc nhưng lại không muốn mang tiếng xấu. Vậy nên đã nghĩ đến việc mời cô về, mượn tay cô hoàn thành dọn dẹp đội ngũ.
Đợi cô hoàn thành xong nhiệm vụ dọn dẹp này, người tiếp theo rời đi chính là cô.
“Người nhảy dù” không chỉ là con dao của ông chủ, là lưỡi kiếm hai lưỡi, quá sắc bèn làm xong việc cần làm thì phải cất đi, nếu không có thể vô tình làm tổn thương chính ông chủ đang cầm dao.
Vì vậy, người nhảy dù với nhiệm vụ loại bỏ những người không không phù hợp trong mọi ngành nghề từ trước đến nay đều không có được kết cục tốt đẹp.
Lần này Ngu Duệ mời cô đến, cũng làm công việc gần như tương tự.
Điều khác biệt là Ngu Duệ không phải muốn loại bỏ những công thần sau khi hết việc, mà là làm thế nào để đảm bảo đội ngũ ổn định, đảm bảo công ty vận hành bình thường, lợi ích không bị tổn hại đồng thời chuyển giao quyền lực từ gia tộc Triệu Tuân sang tay nhà họ Ngu.
Việc này khó hơn nhiều so với việc đơn thuần dọn dẹp, xử lý đội ngũ.
Cô phải đối mặt với Triệu Tuân và tất cả mọi người trong gia tộc anh ta, thậm chí còn liên quan đến lợi ích của những cổ đông khác.
Điều này không khác gì rút răng cọp, vừa khó khăn vừa nguy hiểm.
Thương Quân hỏi: “Đã quyết định đi chưa?”
Sầm Tô: “Vốn dĩ em cũng định đi làm sớm, nhưng trước đó tính tìm một công ty không có bất cứ quan hệ cạnh tranh nào với Y tế Tần Vận.”
Như vậy mới không ảnh hưởng đến việc hẹn hò với anh.
Nhưng ai ngờ được ngay lúc cô chẳng còn ôm hy vọng gì với Tân Duệ thì mọi việc lại xoay chuyển bất ngờ.
Sao Thương Quân lại không hiểu nỗi băn khoăn của cô.
Y tế Tân Duệ và Y tế Tần Vận là đối thủ cạnh tranh, anh và Ngu Thệ Thương dù có qua lại thân thiết đến mấy cũng không sao, dù sao không có ông chủ nào lại tiết lộ bí mật thương mại của công ty nhà mình cho đối thủ cạnh tranh.
Nhưng một phó tổng giám đốc điều hành của công ty, đặc biệt là người phụ trách nghiên cứu và phát triển đang hẹn hò với sếp của công ty đối thủ cạnh tranh thì mọi chuyện sẽ không thể nói rõ được nữa.
Ngay cả khi không tồn tại việc chuyển giao lợi ích hay rò rỉ bí mật, nhưng sẽ không ai tin.
Lỡ như bị vu khống thì có trăm cái miệng cũng không thể giải thích được.
Hơn nữa, việc cô đến Tân Duệ làm là đắc tội người ta, gia tộc nhà Triệu Tuân chắc chắn sẽ coi cô là cái gai trong mắt, sẽ tìm mọi cách để tìm ra sai sót và sơ hở của cô.
Nếu như bọn họ biết cô và anh có quan hệ yêu đương, ban hội đồng quản trị của Tân Duệ tuyệt đối sẽ không tha cho cô.
Công ty nào cho phép người phụ trách nghiên cứu và phát triển cùng ông chủ của công ty đối thủ cạnh tranh yêu nhau?
Anh tính toán mọi đường nhưng lại không tính toán được rằng mình và cô vừa mới hẹn hò, chưa bằng một nửa thời gian của Giang Minh Kỳ đã phải đối mặt với việc chia tay.
Biết đâu anh sẽ là người cô hẹn hò trong thời gian ngắn nhất.
Có anh là người yêu cũ ngắn hạn nhất như vậy, nỗi đau thất tình của Giang Minh Kỳ biết đâu lại được anh chữa lành.
Tối nay cô vội vàng tìm anh như vậy, chính là để nói với anh rằng ngày bọn họ có thể ở bên nhau không còn nhiều nữa.
Có thể ba đến năm ngày.
Hoặc có thể một đến hai ngày.
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Story
Chương 40: Biết đâu anh sẽ là người cô hẹn hò trong thời gian ngắn nhất.
10.0/10 từ 32 lượt.
