Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 4: Muốn mời anh ăn cơm, không biết anh rảnh không?

Sáng ngày hôm sau Sầm Tô hẹn gặp người phụ trách của hai công ty y tế, sau khi trao đổi chi tiết hai bên đều không đạt được thỏa thuận.

Công ty thứ nhất đưa ra đãi ngộ và điều kiện thuộc top đầu trong ngành, nhưng văn hóa doanh nghiệp công ty và cách quản lý của bọn họ không phù hợp với nguyên tắc mà cô luôn kiên trì.

Công ty thứ hai đưa ra mức đãi ngộ hấp dẫn hơn, lương gấp đôi của cô ở Tần Vận.

Nhưng đằng sau mức lương cao ngất ngưởng đó đi đôi với trách nhiệm và áp lực cực lớn.

Công ty này đầu năm ngoái đã mời một nhóm nghiên cứu và phát triển bên ngoài tham gia khiến bộ phận nghiên cứu và phát triển nội bộ vô cùng bất mãn. Lúc triển khai dự án, hai bên trong ngoài nảy sinh mâu thuẫn nghiêm trọng về hướng nghiên cứu, hai bên giằng co không dứt khiến ban quản lý cấp cao vô cùng đau đầu.

Những nhân sự nòng cốt của bộ phận nghiên cứu và phát triển hơn nửa là những công thần theo ông chủ từ khi khởi nghiệp. Trong mắt ông chủ, công lao của bọn họ không thể phủ nhận nhưng lại dựa công mà sinh kiêu. Ông chủ định “qua cầu rút ván” nhưng lại không muốn mang tiếng xấu tránh để những nhân viên nòng cốt khác nản lòng. Vậy là đã nghĩ ra cách điều một “người nhảy dù” từ bên ngoài vào, muốn mượn tay người đó để dọn dẹp nội bộ.

Mức lương cao kia chính là để lôi kéo cô sang làm “người nhảy dù” đó.

Ông chủ sẽ trao cho “người nhảy dù” quyền lợi lớn nhất, bộ phận nghiên cứu và phát triển cần cắt giảm ai thì cắt giảm, cần cho ai ra rìa thì cho ra rìa, tiến hành một cuộc thay máu toàn diện.

Trong bất cứ ngành nào, “người nhảy dù” ra tay thay ông chủ đều chẳng có kết cục tốt đẹp.

Đến khi cắt giảm xong những người ông chủ muốn cắt giảm, người tiếp theo rời đi chính là cô.

Những lợi hại trong đó sao Sầm Tô có thể không hiểu.

Trong một buổi sáng cô đã khéo léo từ chối lời mời của hai công ty.

Thật ra nơi cô muốn đến nhất chính là Y tế Tân Duệ, công ty con do nhà họ Ngu ở Hồng Kông nắm cổ phần khống chế.

Nhưng tạm thời Tân Duệ không tuyển người, cũng không có vị trí nào trống.

Kết thúc buổi gặp mặt Sầm Tô bắt xe quay lại khách sạn.

Hai bên đường những tòa cao ốc san sát nối tiếp nhau, nhìn ra ngoài cửa sổ cô chợt nghĩ đến Thương Quân.

Cô lấy điện thoại ra, mở khung trò chuyện bắt đầu gõ chữ.

Lúc Thương Quân nhận được tin nhắn, máy bay đã hạ cánh xuống Bắc Kinh, anh đang trên đường về căn hộ.

Sầm&cen:Thứ tư tuần sau tôi về Bắc Kinh.

Sầm&cen:Anh thì sao?

Sầm&cen:Muốn mời anh ăn cơm, không biết anh rảnh không?

Thương Quân mở wechat, tưởng là em trai Thương Uẩn gửi tin nhắn không ngờ lại là cô.

Vốn tưởng cô sẽ “muốn bắt thì phải buông” qua mấy ngày nữa mới liên lạc lại với anh, nào hôm sau đã bất ngờ gửi tin nhắn đến.

Thương Quân:Biết tôi có bạn gái hay không mà thẳng thừng hẹn tôi đi ăn?

Đương nhiên Sầm Tô biết anh không có.

Sầm&cen:Nếu như anh có sẽ không thêm tôi.

Thương Quân:Hiểu tôi vậy sao.

Sầm Tô nghe được ẩn ý trong lời anh nói, đây là đang nhắc cô nên giới thiệu bản thân.

Người đàn ông có thân phận và địa vị như Thương Quân, tuyệt đối không thể nào nói chuyện lâu với một người hoàn toàn xa lạ.

Sầm&cen:Tên wechat là họ của tôi, cũng là tên tôi.

Về chuyện gặp anh trước đó, cô chủ động thẳng thắn:Tháng bảy năm ngoái, tôi gặp anh nhà hàng tư nhân trong tứ hợp viện. Khi đó tôi đi bàn dự án cùng cấp trên, anh ở phòng riêng bên cạnh. Lúc tan tiệc tôi nhìn thấy anh trong sân, nghe người khác gọi anh là sếp Thương.

Còn một lần nữa gặp anh ở tòa nhà Tần Vận nhưng cô không nhắc đến.

Tạm thời cô không muốn để anh biết cô là nhân viên của anh.

Ánh mắt của Thương Quân dừng lại ở ba chữ “tứ hợp viện” mấy giây, bình thường hầu hết các buổi tiệc tùng, xã giao của anh đều ở đây. Nhà hàng tư nhân này không mở cửa cho khách bên ngoài, đến đây tổ chức đều là người trong cùng một giới với bọn họ.

Có lẽ anh quen cấp trên của cô.

Cho dù không thân thiết cũng nhận ra.

Cấp trên của cô là ai?

Sầm&cen:Tạm thời có thể không nói không? Các anh đều là người cùng một thế giới, tôi chỉ là nhân viên bình thường. Nếu như để anh ấy biết tôi có suy nghĩ không thích hợp với anh, chắc chắn anh ấy sẽ cảm thấy tôi đánh giá cao bản thân, tự mình đa tình.

Sầm&cen:Chuyện tự mình đa tình này để một mình anh biết là được rồi.

Thương Quân nhìn thấu cô:Đừng tự làm mình tội nghiệp để lấy lòng thương hại. Người tội nghiệp chẳng phải nên là tôi sao? Không biết cô là ai còn phải đuổi theo mà hỏi.

Sầm Tô cười:Không phải tôi đã giới thiệu bản thân rồi sao?

Thương Quân nhìn câu trả lời trước đó của cô:Cô giới thiệu với không giới thiệu cũng chẳng khác gì nhau.

Sầm&cen:Tuần sau tôi về Bắc Kinh làm thủ tục từ chức, sau này sẽ ở lại Thâm Quyến phát triển.

Sầm&cen:Sếp Thương có thể nào nể mặt tôi, tạm thời đừng tìm hiểu cấp trên của tôi là ai không? Đợi tôi về Bắc Kinh chắc chắn sẽ nói với anh.

Sầm&cen:Đương nhiên, nếu như anh thật sự muốn biết cấp trên của tôi là ai cũng không cần đi điều tra xem tôi làm ở đâu. Cách nhanh nhất chính là cap màn hình ảnh đại diện wechat của tôi sau đó đăng lên vòng bạn bè của anh, cấp trên của tôi chắc chắn sẽ nhận ra ngay.

Thương Quân: “…..”

Không hiểu sao phong cách ứng xử của đối phương làm anh chợt nhớ đến em trai và em gái của mình, khiến anh bó tay.

Sầm&cen:Anh không lên tiếng phản đối tôi coi như anh ngầm đồng ý rồi nhé.

Thương Quân không trả lời, anh vẫn chưa đến mức vào nhóm hỏi, ầm ĩ để ai cũng biết chuyện.

Sầm&cen:Cảm ơn anh.

Sầm&cen:Không ngờ lúc sắp rời Bắc Kinh còn có thể gặp được anh. Nếu như không phải vì sắp rời khỏi đó, sau này không gặp lại nhau nữa tối qua tôi sẽ không hỏi xin cách liên lạc của anh.

Sầm&cen:Có tiện hỏi bây giờ anh đang ở đâu không?

Thương Quân gõ hai chữ:Bắc Kinh.

Sầm&cen:Vậy anh làm việc đi.

Sầm&cen:Hẹn gặp ở Bắc Kinh.

Thương Quân không trả lời nữa, vừa mới khóa màn hình điện thoại ném sang một bên màn hình lại sáng lên. Cuộc gọi thoại của Thương Uẩn nhảy ra.

Cuộc gọi kết nối, Thương Uẩn hỏi anh khoảng mấy giờ đến công ty, trưa tính ăn gì.

Thương Quân rất không quen sự quan tâm đột ngột của em trai: “Ăn trên máy bay rồi. Nói đi, có chuyện gì?”

Giọng Thương Uẩn nghiêm túc: “Chuyện công ty y tế.”

Mảng y tế của Tần Vận bảy năm trước do anh ta nắm toàn quyền phụ trách, người nhà và anh cả chưa bao giờ can thiệp.

Lúc mới tiếp quản, anh ta vẫn trong trạng thái vô tư, chơi bời nhưng trọng trách đã đặt lên vai mình, buộc phải gánh vác. Bảy năm qua, anh ta không làm mọi người thất vọng, đưa y tế Tần Vận dẫn đầu trong ngành.

Y tế Tần Vận có được thành tích như ngày hôm nay không chỉ có công lao của một mình anh ta, đội nghiên cứu và phát triển cũng có đóng góp vô cùng to lớn.

Nhưng lúc công ty đang rực rỡ nhất, cũng là lúc cần cảnh giác và chuẩn bị cho rủi ro nhất Sầm Tô lại muốn rời đi.

Từ khi đến Tần Vận cô chưa bao giờ lơ là, thậm chí vì nghiên cứu và phát triển sản phẩm mới cô đang hẹn hò cũng sẵn sàng chia tay.

Nếu cô quyết định ra đi, hai bên sẽ kết thúc trong êm đẹp.

Cho dù cô đi hay ở lại, chuyện hứa với cô anh ta nói được làm được.

Hôm đó hỏi cô nhìn trúng ai, không ngờ cô lại buột miệng nói người đó là Thương Quân.

Con người trong lúc nói đùa thường dễ nói ra những lời thật lòng nhất. Nếu như cô muốn hẹn hò với Thương Quân vậy anh ta sẽ đáp ứng mong muốn của cô, coi như đó là phúc lợi bù đắp cho những công lao và đóng góp của cô trong những năm qua.

Âm mưu chính anh trai ruột của mình quả thật không nên.

Nhưng theo như anh ta được biết, những mối tình của Sầm Tô chỉ kéo dài tối đa hai tháng, anh trai cũng chẳng mất gì.

Anh ta quá hiểu Thương Quân, tuyệt đối không thể để người khác chi phối cảm xúc của mình.

Chỉ còn cách tính toán dài hạn, tính từng bước một.

Hôm nay bàn chuyện công việc chỉ là một cái cớ.

Thương Uẩn xác nhận lại với anh trai: “Khoảng mấy giờ anh đến công ty thế?”

Xe của Thương Quân đã dừng ở tầng hầm của chung cư, anh không định đến công ty nữa. Đêm qua anh họp video với bên nước ngoài hai, ba tiếng, sáng nay lại vội vàng đến sân bay tổng cộng ngủ chẳng được mấy tiếng.

Anh nói với em trai: “Có chuyện gì đến căn hộ tìm anh.” Bàn việc xong anh muốn ngủ bù.

Căn hộ nằm ở trung tâm CBD, cách tòa nhà Tần Vận khoảng mười mấy phút lái xe.

Thương Uẩn xách theo hồ sơ giấy, nửa tiếng sau đã đến dưới tòa nhà chung cư.

Anh ta thường xuyên đến, hệ thống nhận diện khuôn mặt ở cổng đã lưu thông tin của anh ta. Ngay cả nhân viên ban quản lý cũng nhận ra anh ta.

“Chào buổi chiều cậu Thương.”

Thương Uẩn gật đầu đáp lại, đang nghĩ lát nữa nên nói với anh cả như nào.

Nhân viên làm việc mở thang máy cho anh ta, quẹt thẻ ấn số tầng cần đến.

Thang máy êm ái đi lên, bởi vì tốc độ có hơi nhanh nên màng nhĩ của Thương Uẩn hơi khó chịu.

Anh ta thích ở biệt thự, trong khi anh trai lại chọn những căn hộ yên tĩnh giữa nhịp sống ồn ào, càng cao càng tốt. Căn hộ hiện tại của anh nằm ở tầng năm mươi mấy, có thể nhìn bao quát thành phố 360 độ, tầm nhìn gần như không bị che chắn.

Thang máy dừng lại, Thương Uẩn xoa tai bước ra.

Bình thường căn hộ do quản gia bên nhà cũ dẫn theo người đến dọn dẹp, không có nhân viên thường trực ở đó.

Chuông cửa vang lên, người ra mở cửa là vệ sĩ đi theo Thương Quân.

“Sếp Thương đang ở phòng làm việc ạ.”

Thương Uẩn gật đầu bày tỏ đã biết, đi thẳng về phòng làm việc.

Thương Quân đã tắm xong, nửa người dưới mặc quần ở nhà tối màu nhưng bên trên lại mặc áo sơ mi công sở màu xanh thẫm. Anh ngồi thẳng lưng trước bàn làm việc, gần như không nhìn ra được mặc quần ở nhà.

Cũng chẳng có người ngoài, Thương Uẩn nghĩ mãi chẳng ra sao anh trai lại cầu kỳ như vậy làm gì.

Trên bàn chỉ có một cốc nước, rõ ràng không phải chuẩn bị cho anh ta.

Thương Uẩn hỏi: “Anh không có cốc nào thừa à?”

Thương Quân không trả lời, giơ tay ra hiệu đưa tài liệu cho anh.

Thương Uẩn đưa tài liệu qua, không quan tâm chuyện nước nôi nữa, thuận thế ngồi thẳng xuống ghế đối diện.

Thương Quân lật xem, đọc chăm chú hai trang: “Mảng y tế anh không rành, tìm anh cũng vô ích.”

Không phải anh thoái thác, giữa các ngành luôn có khoảng cách. Mảng y tế và giải trí từ trước tới nay đều do em trai phụ trách, anh chưa bao giờ can thiệp.

Thương Quân gập hồ sơ lại để lên bàn, cầm cốc nước lên: “Em hỏi anh về công nghệ hay quỹ phòng hộ*, anh có thể trả lời em. Về mảng y tế AI, anh không hiểu rõ thị trường, không cho em lời khuyên chiến lược được.

(Quỹ phòng hộ: quỹ phòng hộ, quỹ tự bảo hiểm rủi ro hay quỹ đối xung là các quỹ đầu tư tư nhân được quản lý chủ động. Họ đầu tư vào một phạm vi đa dạng các thị trường, công cụ và chiến lược đầu tư và phụ thuộc vào các quy định hạn chế của đất nước họ.)

Trong lòng Thương Uẩn thầm nghĩ, em biết anh là người ngoài ngành.

Anh ta lấy lại tài liệu, lật xem từ đầu: “Năm nay cạnh tranh khốc liệt hơn hẳn, nếu như bộ phận nghiên cứu và phát triển không bắt theo kịp, vị trí dẫn đầu của Y tế Tần Vận khó mà giữ được.”

Thương Quân thấy em trai kể khổ, không cần đoán cũng biết không phải thằng nhóc này đến tìm anh bàn đối sách mà là đặc biệt đến để xin tiền.

Anh cũng chẳng phí lời: “Muốn hỗ trợ bao nhiêu vốn cho bộ phận nghiên cứu và phát triển.”

Thương Uẩn từ chối: “Không cần. Dòng vốn lưu động của Y tế Tần Vận vẫn dồi dào lắm.”

Thương Quân như có suy nghĩ nhìn em trai, nếu như không phải đến xin tiền xem ra đã gặp phải chuyện gì đó khó giải quyết.

Trước khi nói vấn đề nhân tài AI, Thương Uẩn nói chuyện chính trước: “Anh biết Y tế Tân Duệ không?”

“Không biết.”

“Y tế Tân Duệ là công ty con do nhà họ Ngu nắm cổ phần kiểm soát, một số sản phẩm của họ cạnh tranh trực tiếp với Tần Vận. Bạn thân Ngu Thệ Thương của anh sắp tiếp quản tập đoàn.” Thương Uẩn nói đến đây thì dừng lại.

Thương Quân chẳng để trong lòng: “Y tế chỉ là mảng phụ bên nhà họ Ngu, Ngu Thệ Thương sẽ không can thiệp, em cứ cạnh tranh bình thường. Bản thân anh cũng có không ít mảng kinh doanh đang cạnh tranh với Ngu Thệ Thương, bao nhiêu năm qua vẫn không ảnh hưởng đến mối quan hệ của anh và anh ta.”

“Vậy thì tốt.” Thương Uẩn cúi đầu tiếp tục đọc tài liệu.

Dù anh trai có nghe hiểu hay không, nhưng mọi số liệu trên đó đều là thật. Những thách thức Y tế Tần Vận sắp đối mặt là thật, không phải anh ta cố tình phóng đại.

Thời gian sau đó anh ta nghiêm túc thảo luận đối sách chiến lược của Y tế Tần Vận với anh trai.

Sau khi khéo léo dẫn dắt qua nhiều vấn đề, cuối cùng cũng nhắc đến vấn đề nhân tài AI.

Thương Quân không mấy để tâm: “Nhân tài AI đâu phải hiếm.”

“Đúng là không hiếm.” Thương Uẩn ngẩng lên, nhấn mạnh từng chữ: “Nhưng nhân tài hàng đầu em muốn lại rất hiếm.”

Giống như Sầm Tô, có tư duy có năng lực thực hành, dù gặp khó khăn kỹ thuật khó đến mấy cô cũng sẽ tìm mọi cách để vượt qua, giúp công nghệ và sản phẩm của công ty luôn dẫn đầu thị trường. Hơn nữa cô còn năng khiếu trong việc quản lý đội ngũ.

Một điều hiếm có nữa chính là cô rất khiêm tốn, trong mảng nghiên cứu và phát triển anh ta không cần phải bận tâm.

Nhân tài như vậy đúng là hiếm có khó tìm.

Trong lúc thảo luận, xấp tài liệu được lật đến trang cuối cùng.

Thương Uẩn như nhớ ra gì đó, đột nhiên ngẩng đầu xác nhận: “Anh độc thân chứ?”

“…..”

Thương Quân bị hỏi không kịp phản ứng.


Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Story Chương 4: Muốn mời anh ăn cơm, không biết anh rảnh không?
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...