Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Chương 37: Sắp bị phát hiện rồi, chủ tịch Ngu đâu? Sao anh ta không ngăn mẹ em lại?
Trước khi Ngu Thệ Thương đi tìm mẹ cô, cô và Thương Quân chỉ có thể lén lút gặp nhau.
Nhưng may mắn có người giúp đỡ nên sẽ không dễ bị mẹ bắt gặp.
Sầm Tô hỏi anh: “Anh mang theo quần bơi không? Không mang em mua cho anh.”
“… Mang rồi.”
Thương Quân hỏi cô, “Em muốn đi bơi sao?”
Sầm Tô quyết định: “Buổi tối không đi dạo trên bãi biển nữa, bãi biển nhiều người chưa biết chừng sẽ gặp hàng xóm xung quanh, cứ hẹn hò ở hồ bơi nhà chúng ta đi.”
Trước cửa nhà nghỉ có hồ bơi xây hình dáng tự do, bốn phía có cây xanh bao quanh, giữa hồ còn có nhiều cây cổ thụ, nếu bơi đến góc bơi tương đối kín sẽ không có người chú ý.
Hồ bơi là một trong những điểm đặc trưng của nhà nghỉ, bình thường luôn có người ra vào.
Khoảng thời gian này nhà nghỉ được Ngu Duệ bao trọn nên hồ bơi rộng lớn có vẻ yên tĩnh, vắng vẻ hơn.
“Trước khi đi bơi, anh bảo vệ sĩ nhắn trước với lễ tân một tiếng, nói không muốn bị người khác làm phiền, như vậy trong cửa hàng sẽ không có người lại gần hồ bơi, cũng sẽ không mang đồ uống đến.”
Sầm Tô lại nói đến bên mẹ: “Có dì ở đó nên em cũng yên tâm, dì sẽ nghĩ cách ngăn mẹ em lại.”
Vì để gặp anh, cô đã rất hao tổn tâm tư.
Trước đây hẹn hò, cô rất ít khi động não, dù sao yêu là để thư giãn, để đầu óc được nghỉ ngơi.
Ai bảo cô thích anh như vậy chứ.
Anh là người cô yêu từ cái nhìn đầu tiên, cũng là người cô tốn sức theo đuổi lâu như vậy.
Theo đuổi được rồi, càng phải biết trân trọng.
Thương Quân nói: “Không biết còn tưởng em không thể rời xa anh, đến mức một tối không gặp cũng không chịu nổi.”
Sầm Tô: “Em chính là không thể rời xa anh đó, một giây cũng không thể rời xa anh.”
Nói rồi ngón tay cô móc vào gấu áo thun T shirt màu đen của anh.
Thương Quân chỉ có thể giữ bình thản, không ngăn cô, để mặc cô làm gì thì làm.
Chẳng còn cách nào, ai bảo anh định cứ yêu cô như vậy.
Có lẽ sau này sẽ còn yêu nhiều hơn.
Về lời tình tứ không thật lòng “một giây cũng không thể rời xa anh” của cô, Thương Quân thản nhiên nói: “Ra đến bờ biển, lời em nói cũng phóng đại hơn nhỉ.”
Sầm Tô bật cười thành tiếng, ghé sát anh hơn, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm sau chiếc kính râm của anh.
Hai người nhìn nhau.
Hàng mi dài và rậm của cô gần như chạm vào tròng kính. Đường kẻ mắt hôm nay được vẽ vô cùng vừa vặn, làm đôi mắt hoa đào xinh đẹp của cô càng trở nên quyến rũ.
Khóe môi Sầm Tô hơi nhếch lên: “Anh thấy nỗi nhớ trong mắt em chưa? Em muốn dính lấy anh mãi, không muốn rời xa anh.”
Thương Quân thuận theo lời cô nói: “Không muốn rời xa thì cân nhắc chuyển đến ở cùng anh. Ba tháng sau em lại chuyển về.”
Sầm Tô: “Còn lâu em mới mắc bẫy của anh.”
Thương Quân cười, từ từ nói: “Chắc chắn không muốn sống chung với anh à?”
“Không chắc chắn, nhưng em phải chống lại cám dỗ!” Sầm Tô đứng dậy khỏi người anh, cầm đồ uống anh mua cho cô: “Cũng được lúc rồi, em phải về đây. Buổi tối gặp.”
Thương Quân không vội rời đi, gửi tin nhắn cho bạn thân:Sầm Tô muốn ngày mai anh đi tìm mẹ cô ấy nói chuyện.
Ngu Thệ Thương:Cậu đâu phải rủ tôi đến đây nghỉ dưỡng? Ngay từ đầu đã tính toán lợi dụng tôi!
Thương Quân nói:Cứ coi như đây là sự quan tâm anh dành cho Sầm Tô đi, sau này tôi sẽ trả lại anh gấp đôi.
Để Ngu Thệ Thương quan tâm Sầm Tô quá mức cũng không thiết thực, anh ta phải lo cho Ngu Duệ, bây giờ còn tiếp quản tập đoàn, có quá nhiều việc phải bận tâm.
–
Chiều tối, ánh nắng không còn gay gắt như buổi trưa.
Ngu Thệ Thương ở lì trong phòng cả ngày, quá buồn chán nên đã tăng ca nửa ngày.
Tính đến thời điểm hiện tại, đây là kỳ nghỉ dưỡng thất bại nhất.
Thương Quân và Sầm Tô đã giục anh ta đi tìm Sầm Tông Y, anh ta không cần phải cố ý né tránh ai nữa.
Sân hiên gỗ ở tầng dưới là nơi thư giãn lý tưởng nhất vào lúc chiều tối. Tầm nhìn rộng mở, không có bất cứ thứ gì che khuất, đối diện thẳng bãi biển. Ngồi ở đó hóng gió biển, nhâm nhi cốc trà hoặc cốc cà phê có thể khiến người ta tạm thời quên đi tất cả những điều không như ý trong cuộc sống.
Không ngờ có người còn đến trước cả anh ta.
Thương Quân nghe thấy tiếng liền ngẩng đầu, nhìn đồng hồ: “Đợi anh gần một tiếng rồi. Thời tiết đẹp thế này, ở trong phòng không phải lãng phí sao?”
Ngu Thệ Thương phàn nàn: “Buổi sáng không cho phép tôi ra ngoài, buổi chiều chê tôi không ra ngoài. Sao lúc trước tôi lại tin lời cậu nói đến Hải Thành nghỉ dưỡng nhỉ?”
Thương Quân cười: “Nếu như bản thân anh không muốn đến, tôi cũng chẳng khuyên nổi. Đừng đổ lỗi cho tôi.”
Anh gọi cho bạn thân một cốc trà hoa hồng.
Cô gái lễ tân bảo bọn họ đợi chút: “Bà chủ đang ở sân sau dọn hoa hồng, sắp ra rồi ạ.”
Ngu Thệ Thương đang nghĩ không biết Quả Cầu Tuyết có đang ở cùng Sầm Tông Y không, có phải nó vẫn có dáng vẻ ngốc nghếch đó không!
Thương Quân chỉ vào hồ bơi được bao quanh bởi cây xanh tươi tốt, nói với bạn thân: “Tối nay Sầm Tô muốn đến hồ bơi, tôi ở cùng cô ấy.” Điều quan trọng nằm ở phía sau: “Anh cứ ngồi ở đây đi, lỡ như mẹ Sầm Tô đi ra, anh tùy cơ ứng biến.”
“…..”
Ngu Thệ Thương vừa buồn cười vừa bực mình.
Gác cổng cho người khác, đây là lần đầu tiên trong đời anh ta làm việc này.
Cũng chỉ có Thương Quân mới dám sai bảo anh ta như vậy, đến cả Ngu Duệ cũng phải suy nghĩ kỹ càng.
Thương Quân bảo anh ta ngồi ở sân hiên chỉ để đề phòng bất trắc mà thôi.
Lỡ mẹ Sầm Tô muốn ra ngoài đi dạo, dì không thể cứng rắn ngăn cản được.
Lúc này giọng nói quen thuộc trong đại sảnh vang lên, chỉ nghe thấy Sầm Tông Y hỏi: “Cần mấy cốc trà hoa thế?”
Cô bé lễ tân cười: “Một cốc ạ.”
Sầm Tông Y dịu dàng nói với Quả Cầu Tuyết: “Cục cưng ngoan ngoãn đợi ở đây nha, cô đi pha trà.”
Suốt cả buổi chiều Quả Cầu Tuyết đều dính lấy bà, bà đi đâu nó đi đó, như hình với bóng.
Cô bé lễ tân trêu nói: “Em tên là Cục cưng sao?”
Quả Cầu Tuyết thấy Sầm Tông Y đi vào trong nhà, nó liền nhảy lên ghế sô pha, lăn lộn ngửa cả bụng ra.
Đang chơi, nó nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ở trên sân hiên qua cửa sổ sát đất.
Ngay lập tức, nó chẳng thèm suy nghĩ, lao thẳng ra ngoài.
Nó kêu hừ hừ, phi thẳng về phía Ngu Thệ Thương.
Ngu Thệ Thương dùng sức xoa đầu đó: “Mi chín chắn hơn rồi sao? Hửm?”
Quả Cầu Tuyết thè lưỡi cười ngốc nghếch, vẫy vẫy hai chân trước, cố gắng chui vào lòng anh ta.
Cô bé lễ tân vội vàng đuổi theo, liên tục xin lỗi: “Xin lỗi anh, dọa sợ anh rồi. Nó cứ thấy trai xinh gái đẹp là vô cùng nhiệt tình.”
Nửa câu sau là cô ấy bịa ngay tại chỗ, cô ấy cũng vừa gặp Quả Cầu Tuyết, hoàn toàn không biết tính cách nó như nào.
Ngu Thệ Thương nói không sao: “Nhà tôi cũng nuôi Samoyed.”
Anh ta chỉ đành giả vờ không biết Quả Cầu Tuyết: “Nó tên là gì thế?”
Lễ tân nói: “Tên là Cục cưng.”
Ngu Thệ Thương: “…..”
Đổi cả tên luôn rồi.
Trong sảnh, Sầm Tông Y pha trà hoa hồng xong thấy lễ tân không ở đó nên đích thân bê ra.
Thương Quân đã có trà, bà đặt cốc trà xuống trước mặt Ngu Thệ Thương: “Mời anh dùng.”
Lúc nhìn thấy Quả Cầu Tuyết, bà đưa mắt nhìn vị khách này một cái.
Chỉ nhìn thoáng qua, mơ hồi thấy hơi quen mặt nhưng cũng không nghĩ nhiều.
“Cục cưng, chúng ta về thôi nào.”
Quả Cầu Tuyết vội vàng rời khỏi người Ngu Thệ Thương, cũng không thè lưỡi nữa, ngoan ngoan ngồi xổm trước mặt Sầm Tông Y.
Sầm Tông Y xoa đầu nó: “Sau này con không được lao lên người người khác nữa nhé, cục cưng nhà ta ngoan nhất, đúng không nào?”
Quả Cầu Tuyết cúi đầu, mỉm cười, muốn nhìn bà lại hơi ngượng ngùng.
Ngu Thệ Thương ở bên cạnh không nỡ nhìn thẳng vào chó của mình, quay mặt đi chỗ khác.
Một người một chó cuối cùng cũng rời đi.
Anh ta bê cốc trà lên, mùi hoa hồng thoang thoảng lan tỏa theo hơi nóng.
Vừa rồi Sầm Tông Y nhìn thấy anh ta nhưng không nhận ra.
Bao nhiêu năm trôi qua, sợ ngay cả tên của anh ta cô cũng không nhớ rõ nữa.
Thương Quân không biết tâm trạng bạn thân lúc này đang xao động, anh nói: “Anh có thể bắt đầu câu chuyện bằng trà hoa hồng với mẹ Sầm Tô.”
Ngu Thệ Thương hơi lơ đãng, vừa bực Quả Cầu Tuyết lại vừa hối hận vì bản thân không nên đến đây.
Một lúc sau, anh ta mới nói: “Tôi chủ động đi tìm người ta, người không biết lại tưởng tôi có ý đồ gì với cô ấy.”
Thương Quân đánh giá anh ta: “Anh để ý đến cách nhìn của người khác từ bao giờ vậy?”
Ngu Thệ Thương thuận thế nhấp ngụm trà.
Quả thật anh ta chưa bao giờ để ý đến ánh mắt của người khác, luôn hành động theo suy nghĩ của mình.
Nhưng Sầm Tông Y thì khác.
Năm đó cô vừa tốt nghiệp liền đề nghị chia tay, nói cô muốn kết hôn nhưng anh ta vẫn chưa đến tuổi kết hôn hợp pháp…..
Lý do chia tay hoang đường như vậy cũng chỉ có cô nghĩ ra được.
Bị bỏ rơi, làm sao anh ta có thể không bận tâm đến việc Sầm Tông Y sẽ nghĩ thế nào khi anh ta chủ động bắt chuyện chứ?
Thương Quân bảo anh ta yên tâm: “Tôi và Sầm Tô sẽ không hiểu lầm anh. Đợi mẹ Sầm Tô biết anh muốn mai mối chúng tôi, bà ấy cũng sẽ không trách lầm.”
Không hiểu vì sao Ngu Thệ Thương đã có thể tưởng tượng ra được biểu cảm của Sầm Tông Y lúc nhận ra anh ta.
Cho đến khi ráng chiều nhuộm đỏ cả bờ biển, Ngu Duệ bảo nhà hàng mang bữa tối đến, hai người mới quay lại phòng.
Ở sân bên cạnh, Sầm Tô đang bày bàn ăn.
Hôm nay ráng chiều đẹp, mẹ đề nghị ăn tối ở ngoài trời.
Dì bê giúp thức ăn, kể từ khi chăm sóc Sầm Tô, cuộc sống của dì cũng trở nên thú vị hơn nhiều.
Lúc ăn cơm, Sầm Tông Y nhắc đến Quả Cầu Tuyết: “Hôm nay nó cứ lao vào người vị khách đó, cũng may người ta cũng thích Samoyed.” Bà hỏi dì, “Trước đây Quả Cầu Tuyết cũng như vậy sao?”
Trong lòng dì thầm nghĩ, do nó nhìn thấy chủ của nó.
Quả Cầu Tuyết chỉ nghịch ngợm ở nhà, đối với người ngoài không hề chủ động thân thiết.
Nhưng dì chỉ có thể để Quả Cầu Tuyết chịu tội thay: “Đúng vậy, có lẽ bản tính của nó vốn đã nhiệt tình như vậy.”
Sầm Tông Y: “Vậy ra khỏi sân phải đeo dây xích cho nó.”
Quả Cầu Tuyết ở bên cạnh bà ngoan ngoãn bao nhiêu, dắt nó ra sân sau lật hoa hồng, nó cũng không chạy linh tinh. Không ngờ bà chỉ đi pha trà trong chốc lát, nó lại chạy nhảy lung tung.
Sầm Tô múc một thìa cháo hải sản bỏ vào miệng, giả vờ như đang nói chuyện vu vơ: “Vị khách bao trọn nhà nghỉ là người ở đâu vậy mẹ?”
Sầm Tông Y: “Mẹ không biết, hỏi người ta cái này làm gì.”
Sầm Tô gật đầu, trong lòng thầm nghĩ cơ hội lúc uống trà tốt như chiều nay tại sao Ngu Thệ Thương không nhân cơ hội đó nói chuyện mấy câu nhỉ.
Sau đó không nói chuyện khách thuê phòng nữa, cô bảo dì dạy mọi người nói tiếng Quảng Đông.
Dì cười, nói: “Tôi dạy mọi người cách cãi nhau nhé.”
Sầm Tô và bà ngoại vốn chẳng biết cãi nhau nên lúc học giọng chẳng có chút khí thế nào, phát âm cũng không chuẩn, nên thỉnh thoảng mấy người lại cười phá lên.
Trên tầng nhà nghỉ cách đó một bức tường, Thương Quân và Ngu Thệ Thương đang dùng bữa tối.
Cửa phòng mở, tiếng cười từ bên cạnh cứ truyền tới từng đợt.
Thương Quân chỉ nghe được tiếng cười của Sầm Tô.
Còn bên tai Ngu Thệ Thương tràn ngập tiếng cười nói của Sầm Tông Y.
“Có phải chúng ta nói chuyện to quá không? Đừng làm phiền đến khách thuê phòng.”
Sầm Tông Y lo lắng nói.
“Không đâu.”
“Không đâu.”
Sầm Tô và dì cùng đồng thanh.
Sầm Tô vội giải thích: “Trời vẫn chưa tối. Hơn nữa chúng ta nói cũng không to, bình thường mẹ với bà ngoại yên tĩnh quen rồi, trong nhà đột nhiên náo nhiệt lên mẹ sẽ cảm thấy nói to thôi.”
Dì phụ họa theo: “Yên tâm đi, không làm ồn bọn họ đâu.”
Cho đến khi vệt ráng chiều cuối cùng tan hết, bọn họ mới ăn xong.
Sau khi dọn dẹp xong mọi thứ, Sầm Tô quay về phòng thay đồ bơi chuẩn bị đi hẹn hò.
Dì giấu giúp cô, ở lại phòng xem TV cùng Sầm Tông Y và bà ngoại.
“Sầm Sầm lại đi làm gì rồi?” Sầm Tông Y vốn định gọi con gái tới đánh bài, để bà cụ vui vẻ.
Dì đã chuẩn bị từ trước: “Con bé đang sàng lọc công ty, bảo tôi đừng làm phiền.”
Sầm Tông Y đã đứng dậy, nghe nói vậy lại ngồi xuống.
Con gái đã từng nhắc chuyện đi làm nên bà cũng không hỏi nhiều.
Tám giờ năm phút Sầm Tô đã đến hồ bơi nhưng Thương Quân vẫn chưa tới.
Cô vào bồn tắm suối nước nóng nhỏ bên cạnh trước, vừa ngâm vừa chờ.
Thương Quân bị một cuộc điện thoại công việc làm lỡ một chút thời gian, anh và Ngu Thệ Thương vừa xuống lầu đi đến sảnh.
Cô gái lễ tân thấy vị khách trẻ mặc áo choàng tắm liền biết anh muốn đi bơi. Cô ấy đang định đi lên hỏi có cần chuẩn bị đồ uống gì không thì lúc này vệ sĩ đi qua, nói sếp nhà mình lúc bơi không thích bị người khác làm phiền.
Lễ tân hiểu ý: “Vâng.”
Ra khỏi sảnh, Thương Quân đi thẳng về phía hồ bơi.
Ngu Thệ Thương ngồi xuống chiếc bàn gỗ hồi chiều. Đã từng này tuổi rồi, anh ta không chịu được cảnh cặp đôi yêu nhau dính lấy nhau như sam nên cố ý liếc về phía hồ bơi xem có cần quay lưng lại không.
Không cần phải đổi chỗ.
Không có việc gì làm, Ngu Thệ Thương dựa vào ghế, phóng ánh mắt ra xa ngắm mặt biển nhuộm màu xanh thẫm.
Mảnh đất này có lẽ chính là nơi mà Sầm Tông Y từng nhắc với anh ta, món quà mười tám tuổi bố cô tặng cô.
Bãi biển riêng, hồ bơi, suối nước nóng và biệt thự, tất cả đều trùng khớp.
Không biết cô nghĩ thế nào mà biến thành nhà nghỉ.
Lúc này, tại hồ bơi cách đó vài chục mét.
Cô đâu có dáng vẻ đi bơi, tóc dài xõa trên vai, phần đuôi tóc bị nước nóng làm ướt.
Sầm Tô mỉm cười nhìn anh: “Làm sao đây, ngâm nước nóng rồi em không muốn xuống hồ bơi nữa.”
Vốn dĩ Thương Quân không định ngâm nước nóng, phòng suite của anh có bồn tắm suối khoáng riêng, muốn ngâm lúc nào cũng được. Nhưng cô muốn ngâm nên anh cởi áo choàng tắm đặt lên ghế dài trên bờ, bước vào hồ nước nóng.
Thương Quân vừa đứng vững Sầm Tô đã ôm lấy eo anh: “Hai tháng trước em còn không dám nghĩ có thể có tiếp xúc gì với anh.” Mà lúc này hai người đang cùng nhau ngâm nước nóng ở trước cửa nhà cô.
Thương Quân cúi xuống: “So với cảm giác mới mẻ của hai tháng trước thì sao?”
“Cảm giác mới mẻ vẫn còn đó, không mất đi chút nào.”
Thậm chí còn khao khát anh hơn nữa.
Người đàn ông tìm mọi cách để thỏa mãn tâm nguyện của cô, ai có thể từ chối được.
Thương Quân dựa lưng vào thành hồ, cánh tay tự nhiên đặt lên mép hồ.
Hai người áp sát vào nhau, chỉ cách một lớp vải màu đỏ rượu, trọng lượng của vải gần như không đáng kể nên anh không cố ý ôm cô nữa.
Sầm Tô: “Lâu như vậy không gặp, anh không ôm em sao?”
Không phải Thương Quân không muốn ôm, anh đang cố gắng hết sức để kiềm chế.
Tóc cô ướt, trên mặt còn vương những giọt nước, bồ đồ bơi màu đỏ rượu đương nhiên cũng ướt đẫm.
Đôi môi đỏ mọng căng đầy, nụ cười nở rộ nơi khóe môi lay động lòng người.
Mọi thứ đang quyến rũ anh.
“Lần sau còn lén lút hẹn hò như vậy, xem anh có còn ôm em không.”
Mặc dù nói như vậy nhưng anh vẫn cúi xuống, vòng hai tay ôm cô vào lòng.
Lúc này trên chiếc ghế dài bên hồ, màn hình điện thoại của Sầm Tô dưới chiếc khăn tắm lóe sáng, dì gọi điện cho cô.
Điện thoại đặt ở chế độ im lặng nên hai người không hề hay biết.
Một đợt chuông kết thúc, dì lại gọi cuộc tiếp theo.
Hai phút trước Quả Cầu Tuyết ở trong nhà buồn chán, mấy lần dùng chân cào cào tay năm cửa muốn ra ngoài.
Sầm Tông Y nhớ ra hôm nay vẫn chưa dẫn nó đi dạo, đi tìm dây xích.
Dì thấy vậy vội nói: “Để tôi dắt cho.”
“Không cần, trùng hợp tôi cũng muốn ra ngoài đi dạo. Chị lái xe cả quãng đường dài như vậy, đi nghỉ sớm đi.”
Dì không kiên trì đòi dắt nữa, thấy không ngăn được chỉ đành quay về phòng gọi điện thoại cho Sầm Tô.
Lúc nhấn gọi, Quả Cầu Tuyết đã ra ngoài.
Vừa nãy dì còn nói dối nói Sầm Tô ở trong phòng sàng lọc tài liệu công ty, nếu như để Sầm Tông Y bắt gặp ở hồ bơi, với sự thông minh của bà chắc chắn sẽ đoán ra được bảy tám phần, có che giấu cũng vô ích.
Đợt chuông thứ hai kết thúc Sầm Tô vẫn không nghe máy.
Lúc này ở bên trong hồ nước nóng.
Sầm Tô cười, nói: “Hóa ra cảm giác lén lút yêu đương hồi cấp hai là như thế này.”
Thương Quân vừa định nói gì đó thì nghe thấy tiếng Quả Cầu Tuyết kêu hừ hừ.
Ngay sau đó là giọng của Sầm Tông Y: “Cục cưng, chúng ta không qua đó. Cô dắt con đến bên hồ bơi được không nào?”
Sầm Tô: “…..”
Cô vội vàng đẩy Thương Quân: “Chủ tịch Ngu đâu? Sao anh ta không ngăn mẹ em lại?”
Thương Quân: “Đừng vội, anh ta sẽ nghĩ cách.”
Sầm Tô cười lắc lắc anh: “Anh đang mong chủ tịch Ngu không nghĩ ra cách gì đúng không!”
Tiếng kêu của Quả Cầu Tuyết ngày một gần.
Sầm Tô nhìn xung quanh, mục tiêu khóa lại chính là cây cổ thụ giữa hồ bơi.
Cây cổ thụ đó có tuổi đời hàng trăm năm, cành cây thấp thân to khỏe.
Thương Quân: “Đừng nhìn nữa, em không trèo lên được đâu.”
Sầm Tô: “…..”
Cô tức bật cười.
Nếu như mẹ thật sự muốn dắt Quả Cầu Tuyết đi dạo quanh hồ bơi, cô trốn cũng vô dụng, kiểu gì cũng bị phát hiện.
“Cục cưng ngoan, về nhà cô cho con ăn vặt nhé, chúng ta không đi làm phiền chú.”
Quả Cầu Tuyết vừa ra khỏi nhà đã nhìn thấy Ngu Thệ Thương ngồi trước bàn gỗ ở sân hiên, theo bản năng nó giằng ra muốn đi tìm anh ta.
Sầm Tông Y sợ làm phiền đối phương, chỉ đành giữ Quả Cầu Tuyết lại, kiên nhẫn dỗ dành nó đi đến bên hồ bơi.
Lúc bà dắt Quả Cầu Tuyết ngày một gần đến hồ bơi, đằng sau vang lên một tiếng: “Bà chủ Sầm!”
Giọng nói này nghe có vẻ quen thuộc, Sầm Tông Y vội quay đầu lại.
Sầm Tô ở trong hồ nước nóng nghe thấy Ngu Thệ Thương gọi, lòng cô nhẹ nhõm hẳn.
Ngu Thệ Thương thấy đối phương xoay người lại, sau đó anh ta cũng đứng dậy: “Có thể nói chuyện riêng một chút được không?”
Quả Cầu Tuyết không lao về phía anh ta giống lúc chiều tối nữa, nó đang rất kiềm chế, vừa đi thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Sầm Tông Y một cái.
Cùng với tiếng bước chân đến gần, cuối cùng Sầm Tông Y cũng nhận ra người đàn ông trước mặt.
Hai người cách nhau khoảng một, hai mét.
Ngu Thệ Thương nhìn phản ứng của cô liền biết, cuối cùng cô cũng nhận ra anh ta.
Lúc cô dắt Quả Cầu Tuyết tiến từng bước về phía anh ta, mỗi bước đi giống như giẫm lên nhịp tim của anh ta.
Không giống như nhiều cặp yêu nhau sau khi chia tay rồi gặp lại, nhiều năm không gặp đột nhiên gặp lại liền hoảng loạn không biết phải làm sao. Sầm Tông Y bình tĩnh kéo chiếc ghế đối diện anh ta ngồi xuống, ánh mắt đầy vẻ thích thú đánh giá anh ta.
Ngu Thệ Thương cũng ngồi xuống, suy nghĩ nên mở lời như thế nào.
Sầm Tông Y đột nhiên bật cười: “Bao trọn nhà nghỉ của tôi, vượt xa hàng nghìn kilomet đến Hải Thành nghỉ dưỡng, cố ý ngồi đây đợi tôi ra, hy vọng tôi có thể nhận ra cậu. Ngu Thệ Thương, cậu vẫn chưa trưởng thành như vậy. Cậu… không phải cậu vẫn nhớ mãi không quên tôi đấy chứ?”
Ngu Thệ Thương: “…..”
Rõ ràng anh ta có thể phản bác nhưng không hiểu sao lại không làm thế.
Ngoại trừ Thương Quân gần như không có ai không e sợ anh ta, đến cả cháu gái Ngu Duệ lúc anh ta nghiêm nghị con bé cũng phải kiềm chế lại mấy phần. Người ngoài đánh giá anh ta như này: Tàn nhẫn, thủ đoạn.
Quả thật như vậy.
Nhưng mỗi lần đối diện với Sầm Tông Y, anh ta chưa bao giờ phản bác cô.
Nghĩ đến việc hai người đang chờ anh ta giải vây ở phía bên kia hồ, anh ta chỉ có thể ngồi xuống, khẽ cúi đầu uống trà hoa hồng, để mặc Sầm Tông Y trêu chọc.
Sầm Tông Y phát hiện, người đàn ông trước mặt vẫn giống như trước đây, không chịu nổi ánh mắt của bà.
Bà vẫn nhớ năm đó lúc hỏi xin cách liên lạc của anh ta, lúc đó trêu anh ta vài câu, sau đó vành tai của anh ta đã đỏ lên.
Khi đó bọn họ vẫn còn rất trẻ, anh ta mới mười tám tuổi.
Anh ta rất hay ghen, không thích bà nói chuyện với những người đàn ông khác.
Lúc bà nói anh ta không trưởng thành, anh ta sẽ buồn bực nửa ngày.
Sau đó cố gắng chứng minh trên giường rằng mình rất trưởng thành.
Ở bên nhau gần hai năm anh ta chưa bao giờ lớn tiếng với bà, chưa bao giờ cãi nhau với bà, càng không phản bác bà. Anh ta học nấu ăn cho bà, giúp bà làm bài tập, điều anh ta thích làm nhất chính là đòi hỏi tình cảm từ bà.
Bây giờ nghĩ lại, khoảng thời gian đó vô cùng đẹp đẽ.
Hai mươi sáu năm không gặp, còn dài hơn cả nửa đời người của bà.
Anh ta cũng đã thay đổi, từ sự đơn giản đơn thuần ban đầu đã trở thành con người mưu mô, tính toán trên thương trường như bây giờ.
Chỉ nhìn khuôn mặt sắc bén nghiêm nghị đó của cậu ta, anh ta vẫn chưa đến bốn mươi tuổi.
Cũng lịch lãm và trưởng thành hơn trước đây.
Nhưng thực tế đã bốn mươi sáu tuổi, e rằng sắp bước vào thời kỳ mãn kinh.
Sầm Tông Y đánh giá anh ta khoảng bốn, năm phút, anh ta cũng nhìn Quả Cầu Tuyết lâu như vậy.
Bà ngồi thẳng dậy khỏi lưng ghế, hai chân bắt chéo, tay chống lên bàn chống cằm. Dáng vẻ rất thoải mái, sau đó mỉm cười nói: “Sao đột nhiên nghĩ ra việc đến tìm tôi thế?”
Ngu Thệ Thương nhìn thẳng vào mắt bà.
Câu hỏi như này, anh ta không biết trả lời như nào.
Sầm Tông Y: “Không lẽ cuối cùng cậu cũng trở thành người cầm quyền của nhà họ Ngu, nên cố ý đến nói với tôi rằng cậu đã trưởng thành rồi sao?”
“…..”
Sầm Tông Y bật cười: “Quả nhiên là thật.”
Bà đã quen với việc anh ta không phản bác, trừ khi bà thật sự hiểu lầm cậu ta, khi đó dù có vòng vo anh ta cũng giải thích rõ ràng.
Lúc này anh ta im lặng tức là ngầm thừa nhận.
Đối với người ngoài anh ta đủ điềm đạm, tâm tư sâu kín, khó đoán.
Nhưng ở chỗ bà, anh ta vẫn là dáng vẻ của rất nhiều năm trước đây, không che giấu không giả tạo.
Không biết lúc này bị bà trêu chọc anh ta có còn giống trước đây, chỉ lầm bầm trong lòng mắng thầm bà hay không.
Ví dụ lầm bầm trong lòng rằng bà rất vô tâm.
Hoặc là chê bà giống như con nhím.
Sầm Tông Y không ngờ chia xa lâu như vậy, anh ta lại lặn ngụp trong thương trường hơn hai mươi năm, đã quen với việc hô mưa gọi gió, theo lý mà nói con người lẽ ra phải trở nên xa lạ và khó đoán. Vậy mà ở trước mặt bà, vẻ lúng túng e thẹn đó của anh ta vẫn chẳng thay đổi chút nào.
Vì bị bà nhìn chằm chằm, ánh mắt của Ngu Thệ Thương không biết nên đặt vào đâu, chỉ đành nhìn Quả Cầu Tuyết.
Anh ta chợt nhận ra, dáng vẻ e thẹn, ngốc nghếch đó của Quả Cầu Tuyết di truyền từ ai.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Mới đầu anh ta còn nhớ mình mang trọng trách, phải giúp Thương Quân hoàn thành nhiệm vụ tác hợp.
Sau đó anh ta chỉ biết đến bản thân mình, những việc khác chẳng còn nhớ gì nữa.
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Story
Chương 37: Sắp bị phát hiện rồi, chủ tịch Ngu đâu? Sao anh ta không ngăn mẹ em lại?
10.0/10 từ 32 lượt.
