Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 22: Anh thiên vị rõ ràng như vậy, có ai không rung động chứ.


Hai người dựa gần nhau như vậy, bề ngoài không ai tỏ ra bối rối.


Ánh mắt Sầm Tô ngập tràn ý cười: “Tôi đọc sách không phải rất tích cực sao? Ngày nào cũng kiên trì viết cảm nhận sau khi đọc sách cho anh xem.”


Thương Quân nhìn nhận sự việc một cách thực tế, khẳng định nói: “Cái này tốt.”


Sầm Tô: “Vậy có nên thưởng cho tôi không?”


Cô hơi cúi người, hơi thở của cô đan xen với hơi thở của anh. Tay chống ở sô pha sau lưng anh, cổ tay áo len rộng rãi khẽ chạm vào má anh.


Thương Quân gần như không nhận ra được yết hầu của mình đang chuyển động.


Cô đã nói muốn thưởng, anh biết mình chắc chắn sẽ đáp ứng yêu cầu của cô.


Thương Quân nhìn cô đánh giá: “Thưởng cho em có phải em có thể yên tĩnh nửa tiếng, tập trung đọc sách không?”


Anh không hy vọng cô có thể ngồi yên một tiếng đọc sách mà không cần anh ở cùng.


Sầm Tô cười đồng ý: “Vậy chắc chắn không chỉ yên tĩnh nửa tiếng.”


Đòi thưởng chẳng qua chỉ là nói đùa với anh, sao cô có thể đòi thật chứ.


Cô ở ngay gần, Thương Quân nín thở: “Tôi đi lấy phần thưởng cho em.”


Cuối cùng Sầm Tô cũng đứng thẳng dậy.


Mùi hương thoang thoảng nơi chóp mũi của Thương Quân đột nhiên rời xa, gần như không ngửi thấy.


Sầm Tô thuận thế ngồi xuống bên cạnh anh, nói không cần vội lấy: “Tôi bắt mạch cho anh trước, vừa rồi không dọa anh chứ.”


“…..”


Không đợi anh nói gì, Sầm Tô cầm lấy tay phải của anh, đặt ngón tay lên mạch đập của anh.


Thật ra cô muốn biết, tư thế vừa rồi cô muốn hôn anh, nhịp tim của anh có tăng nhanh không.


Hay thật sự bình tĩnh như vẻ bề ngoài của anh, tĩnh lặng như mặt nước.


Thương Quân nghiêng đầu, im lặng nhìn cô. Anh biết rõ ý đồ của cô nhưng vẫn ngầm cho phép cô làm như vậy.


Nếu như vừa rồi cô hôn xuống, anh sẽ tiếp tục dung túng để cô hôn hay sẽ tìm lý do né tránh nụ hôn của cô?


Đầu ngón tay của Sầm Tô dò mạch đập của anh, hai ngón tay ấn xuống.


“Thịch — thịch — thịch —” nhịp đập mạnh mẽ và dồn dập, trùng khớp với nhịp tim lúc này của cô.


Hóa ra không chỉ mình trái tim của cô loạn nhịp.


Thương Quân nhìn cô với vẻ mặt tự nhiên: “Bắt ra mạch gì rồi?”


“Mạch hỷ.”


“…..”


Thương Quân bật cười, rút tay về đứng dậy.


Sầm Tô không hề nói linh tinh, nhịp tim của anh đập nhanh với cô mà nói chẳng phải là mạch mừng sao.


Thương Quân đi lấy phần thưởng cho cô, cô nhân cơ hội này để tâm trạng bình tĩnh lại.



Mặc dù không thật sự nhận phần thưởng của anh nhưng cô vẫn tò mò người đàn ông thẳng tính như anh sẽ tặng gì.


Rất nhanh Thương Quân từ bên két sắt đi tới, trong tay cầm một thỏi vàng.


Sầm Tô bật cười, quà của người đàn ông thẳng tính như này, dù cô có vắt óc suy nghĩ cũng chẳng đoán được.


“Anh thật sự định xây “nhà vàng” cho tôi à?”


Thương Quân đưa cho cô: “Giữ cho cẩn thận.”


Sầm Tô nhận lấy, là một thanh vàng thỏi 50 gram.


“Anh còn có cả thỏi vàng nhỏ như này sao? Tưởng anh phải cất thỏi vàng từ 500 gram trở lên chứ.”


Thương Quân giải thích: “Trước đây mua để cổ vũ Thương Uẩn và Thương Thấm đọc sách, đọc xong năm cuốn đưa một thỏi, nhưng hai đứa không lấy được thỏi nào.”


Cả hai đứa đều bỏ cuộc giữa chừng, một đứa đọc được hai cuốn, một đứa khó khăn lắm mới kiên trì đọc hết ba cuốn rồi không đọc nữa.


Khi đó mua khá nhiều, cất mãi trong két sắt, không ngờ lại có dịp dùng đến.


Sầm Tô: “Thế tôi phải đọc xong bốn cuốn nữa?”


Cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng đang đọc dở sắp đọc xong.


Thương Quân nói không cần đọc năm cuốn: “Em đọc hết một cuốn sẽ tặng em một thỏi.”


Em trai và em gái phải đọc hết năm cuốn mới nhận được một thỏi, nhưng cô chỉ cần đọc xong một quyển.


Anh thiên vị rõ ràng như vậy, có ai không rung động.


Có ai có thể từ chối cho được.


Sầm Tô quyết định nhận cất đi trước, đợi sau khi kết thúc kỳ nghỉ nhận công việc mới sẽ trả lại tất cả số vàng đã nhận cho anh.


Cô cất thỏi vàng vào trong túi, không có thời gian nói chuyện phiếm nữa. Cô cầm lại cuốn sách lịch sử, nhìn được hai dòng lại nhớ ra gì đó, quay đầu nói với anh: “Anh đi làm việc đi, không cần cứ ở đây lãng phí thời gian đâu.”


Thương Quân: “…..”


Cô bận rộn tích vàng, không cần anh nữa lại bảo là lãng phí thời gian.


Anh xác nhận lại với cô: “Chắc chắn không cần tôi ở cùng?”


“Không cần.” Sầm Tô cười, lắc lắc cuốn sách trong tay: “Cố gắng hôm nay đọc xong.”


Thương Quân biết cô mê tiền, nhưng có lúc lại ra tay rất hào phóng, ví dụ như đưa phí chia tay cho bạn trai cũ không hề chớp mắt. Nghe Thương Uẩn nói, lúc cô và Giang Minh Kỳ chia tay, cô đưa cho đối phương hai trăm nghìn tệ phí chia tay.


Thương Uẩn nói nếu như anh hẹn hò với Sầm Tô, lỡ ngày nào bị đá có khi Sầm Tô còn bù đắp nhiều hơn.


“Anh, chia tay mà anh còn được đảm bảo về mặt vật chất, anh nói xem, anh còn sợ cái gì?”


…..


Thương Quân nói với cô: “Vậy tôi về phòng ngủ.”


Đi được mấy bước, anh quay đầu lại: “Đừng đến phòng ngủ dọa tôi.”


Sầm Tô cười haha: “Anh không biết khóa trái cửa sao?”

“Có chuyện gì gọi điện cho tôi.” Thương Quân ra hiệu cô tiếp tục đọc sách, anh quay người đi ra khỏi phòng sách.


Sầm Tô nói với bóng lưng của anh: “Anh yên tâm ngủ đi, trừ khi anh là bạn trai tôi, tôi mới vào phòng ngủ của anh.”


Thương Quân vẫn khóa trái cửa, vì anh phải tắm.



Anh không ngủ, ngồi trên sô pha dùng điện thoại xử lý email.


Từ sau buổi trưa đến chiều tối, dì đi vào phòng khách hai lần, một lần mang hoa quả, một lần mang sữa chua.


Dì tưởng hai người đang yêu nhau, hôm nay đến để hẹn hò. Không ngờ Sầm Tô thật sự đến mượn sách để đọc, hơn nữa còn đọc rất tập trung, thậm chí lúc dì mang hoa quả vào, mới đầu Sầm Tô còn không chú ý đến.


Cuốn sách Sầm Tô chọn có hơi dày, đọc cả buổi chiều mới đọc được một nửa.


Hôm nay chắc chắn không đọc xong.


Cô ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách, bên ngoài cửa sổ trời đã tối đen.


Cô gửi tin nhắn cho Thương Quân:Anh vẫn ngủ à?


Thương Quân:Ở phòng khách. Không phải không cho tôi vào phòng sách sao? Cản trở em làm giàu.


Sầm Tô cười:Hôm nay không làm giàu được, ngày mai mới có thể đọc xong.


Tin nhắn vừa gửi đi, cửa phòng sách đẩy ra.


Thương Quân lại nhìn cuộc trò chuyện, khóa màn hình điện thoại.


Sầm Tô cất sách vào túi: “Tôi mang cả cuốn này về.”


Thương Quân lịch sự giữ lại: “Dì đang nấu cơm, ở lại ăn cơm đi.”


“Thôi.” Sầm Tô chỉ mấy cốc trà: “Vốn dĩ buổi tối tôi ăn ít, cả buổi chiều ăn bao nhiêu hoa quả với hai hộp sữa chua, không ăn nổi.”


Tính cô không phải giả vờ khách sáo, Thương Quân không ép buộc nữa.


Cả buổi chiều đọc sách quên ăn quên ngủ, nên khích lệ thì phải khích lệ.


Anh mở két sắt, lấy thêm một thỏi vàng.


“Ngày mai trên máy bay có lẽ em sẽ đọc xong, ứng trước cho em.”


Nói rồi anh đút thỏi vàng vào trong chiếc túi xách đựng sáu cuốn sách kia.


Một ngày được thiên vị tận hai lần.


Nếu như đổi thành Thương Uẩn, thiếu một trang cũng không nhận được phần thưởng.


Sầm Tô xách túi, đối diện với ánh mắt của anh: “Kiểu gì tối nay tôi cũng đọc xong.”


Thương Quân nói không cần: “Phải kết hợp làm việc và nghỉ ngơi.”


Sầm Tô nói: “Yên tâm, sẽ không để anh nghèo đi đâu. Sau này trừ thời gian ngủ ra, một nửa thời gian của tôi dùng để đọc sách, nửa còn lại bận rộn việc khác.”


Mặc dù cô nói khá hàm ý nhưng cái “việc khác” của cô rõ ràng chỉ anh.


Hai người vừa nói vừa ra khỏi phòng sách.


Thương Quân bảo cô đợi chút, anh vào phòng ngủ lấy áo khoác.


Sầm Tô ngăn lại, nói không cần tiễn: “Giữa chúng ta không cần khách sáo.”


“Ngày kia anh đi công tác ở đâu?” Cô chuyển chủ đề hỏi.


“Hồng Kông.”


Lần sau gặp nhau chẳng biết khi nào.



Thương Quân tiễn cô đến cửa: “Thứ tư hoặc thứ năm tôi dẫn em đến nhà Ngu Thệ Thương uống trà. Cụ thể ngày nào sẽ gọi điện trước nói với em.”


Bất ngờ này đến quá đột ngột.


Nếu như không phải sợ anh bị dọa, cô thật sự muốn ôm anh một cái để bày tỏ lòng cảm ơn.


Cô muốn làm quen với Ngu Thệ Thương, anh thật sự để trong lòng.


“Cảm ơn anh.”


Sầm Tô làm động tác gọi điện thoại, xoay người đi về phía thang máy.


Thương Quân phát hiện, lúc đến thì cô tích cực, lúc đi thì dứt khoát.


Hình như cô không thích đưa đón mà thích tự do đi và đến.


Giống như thái độ của cô đối với chuyện tình cảm.


Anh đóng cửa lại, bên kia Sầm Tô đi vào thang máy.


Đợi thang máy chậm rãi đóng lại, cô cầm thỏi vàng trong túi xách nhìn đi nhìn lại.


Chuyến này thu hoạch đầy ắp, mượn được bảy cuốn sách, tích được hai thỏi vàng.


Trong sách của người khác có ngôi nhà vàng hay không cô không biết, nhưng cô có.


Thương Quân tự tay xây cho cô một căn.


Không biết là hy vọng “ngôi nhà vàng” bên trong có thêm nhiều thỏi vàng hay là đơn thuần bị nội dung sách thu hút. Sau khi về đến nhà, Sầm Tô đi tắm nước nóng trước, sấy khô tóc xong liền dựa vào đầu giường đọc tiếp.


Dù sao hôm sau không cần phải dậy sớm nên cô dứt khoát để mặc bản thân, không cần lo thức quá muộn không dậy nổi.


Đọc xong trang cuối cùng đã là 1 giờ 10 phút sáng sớm.


Vốn còn tưởng buồn ngủ không mở nổi mắt, không còn sức viết cảm nhận. Ai ngờ sau khi gấp sách lại, tắt đèn nằm xuống giường đầu vẫn rất hưng phấn.


Chốc lát chưa ngủ được, cô mò điện thoại, bắt đầu viết cảm nhận sau khi đọc sách.


Có lẽ gần đây viết nhiều hơn, bây giờ đặt bút viết không còn khó khăn như hồi cấp ba viết văn nữa, khi đó nửa ngày cũng chẳng nặn ra được mấy hàng.


Chả mấy chốc đã viết một mạch trôi chảy sáu, bảy trăm chữ.


Cô làm như lần trước, đăng lên vòng bạn bè cài đặt chỉ một mình Thương Quân thấy.


Đăng xong cô tắt điện thoại ném sang một bên, nhắm mắt lại cố tìm cảm giác buồn ngủ.


Bây giờ mới có thời gian suy nghĩ cẩn thận, thức khuya đọc hết cuốn sách này rốt cuộc là vì tích vàng hay là thật sự bị sách thu hút?


Trong lòng có một giọng nói thành thật trả lời cô: Vì để tích vàng thỏi.



Mãi đến chiều hôm sau, Thương Quân mới nhìn thấy bài viết đó trong vòng bạn bè, khi đó Sầm Tô đã trên chuyến bay đến Thâm Quyến.


Thức khuya đọc sách, anh cứ tưởng khi đó cô chỉ nói đùa.


Sau khi Sầm Tô hạ cánh xuống Thâm Quyến, cô bận rộn sắp xếp nhà mới, ngày nào cũng dành ra hai tiếng đọc sách nên không liên lạc với anh nữa.


Hôm sau anh lên đường bay đến Hồng Kông.


Bởi vì công việc bận rộn, mãi đến tối thứ tư anh mới dành ra được thời gian đến chỗ của Ngu Thệ Thương ở Deep Water Bay.



Vẫn đang trong cuộc gọi với cháu gái, điện thoại mở loa ngoài. Phần lớn là cháu gái nói, thỉnh thoảng anh ta sẽ đưa lời khuyên.


Đầu bên kia điện thoại, Ngu Duệ báo cáo xong công việc rót một ly rượu vang, dựa vào ban công nhìn ra cảnh đêm vịnh Victoria.


Cô ấy cũng chẳng rõ vì sao, bỗng nhiên thở dài một cái.


Ngu Thệ Thương: “Cháu vẫn còn trẻ, thở dài như vậy trước mặt người lớn tuổi như chú không thích hợp lắm nhỉ?”


Ngu Duệ: “Chú út, chú nói xem có phải cháu không biết đủ không? Trước đây cố gắng hết sức để vào bộ phận cốt lõi của tập đoàn, bây giờ vào được rồi lại cảm thấy chỉ có vậy thôi. Không hề vui vẻ như trong tưởng tượng.”


Ngu Thệ Thương nuốt thức ăn, ngừng vài giây mới lên tiếng: “Có được rồi đương nhiên sẽ cảm thấy cũng chỉ có vậy, làm sao có thể trân trọng.”


Ngu Duệ đang nhấp rượu, nghe ra chút u oán trong giọng nói của chú út.


Nhưng trực giác mách bảo không phải nhắm vào những lời cô ấy vừa nói.


“Chú út, chú gặp chuyện gì sao?”


Cô ấy cố ý bổ sung thêm một câu: “Cháu nói phương diện tình cảm ấy.”


Chuyện của tập đoàn vẫn chưa đến mức khiến chú út để lộ giọng điệu như thế.


Ngu Thệ Thương: “Đang nói chuyện của cháu, sao lại chuyển sang chuyển của chú rồi?”


Sau đó anh ta chuyển chủ đề: “Không phải cháu muốn lấy lại quyền quản lý của Y tế Tần Duệ sao? Bên chú có người thích hợp, có cần giới thiệu cho cháu không?”


Ngu Duệ lập tức từ chối: “Không cần ạ, cảm ơn chú út.”


Cô ấy không thích bị ràng buộc bởi ân tình cá nhân, một khi dính dáng đến ân tình, một số việc sẽ khó bàn bạc.


Không muốn chú út giới thiệu còn một lý do nữa, cô ấy có người mà mình ưng ý. Vừa giỏi nghiên cứu phát triển vừa giỏi quản lý, chỉ là đối phương vừa mới từ chức không lâu, đã khéo léo từ chối lời mời của rất nhiều doanh nghiệp, nói cần một kỳ nghỉ dài để điều chỉnh lại bản thân.


Cô ấy không vội, kiên nhẫn đợi đối phương kết thúc kỳ nghỉ dài.


Đợi thời gian thích hợp, cô ấy sẽ đích thân đi mời người đó.


Trong điện thoại truyền đến tiếng của quản gia.


Chỉ nghe quản gia nói với chú út: Thương Quân qua đây, xe sắp đến cổng.


Ngu Duệ: “Chú út, chú cứ bận đi, để hôm khác cháu đi thăm chú.”


Ngu Thệ Thương khá tin tưởng Sầm Tô, lại lần nữa hết lòng giới thiệu: “Nếu như cần cháu gọi điện cho chú, cô ấy là nhân tài kiệt xuất trong ngành.”


“Không cần ạ.”


“…..”


Đứa trẻ này, chẳng chịu nghe lời khuyên tí nào.


Ngu Thệ Thương vừa cúp máy, bên phòng khách truyền đến tiếng động, quản gia đang nhiệt tình chào Thương Quân.


Thương Quân đi một mạch từ sân đến phòng khách, từ phòng khách đến phòng ăn, không thấy chú chó nào.


Bình thường anh đến sẽ có mấy con quen thuộc nhảy bổ nhào lên người anh.


Thấy bạn thân, câu đầu tiên của Thương Quân là: “Chó nhà anh đâu?”


Ngu Thệ Thương: “Đưa đi làm đẹp rồi, mai mới về.”


Thương Quân bật cười, hôm đó anh chỉ tiện miệng nói, không ngờ Ngu Thệ Thương lại để tâm.


Samoyed vừa được làm đẹp xong, sau khi Sầm Tô nhìn thấy sợ sẽ càng muốn nuôi một con.


Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Story Chương 22: Anh thiên vị rõ ràng như vậy, có ai không rung động chứ.
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...