Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 19: Nếu như có người giữ tôi lại, tôi sẽ không rời đi ngay.


Nói xong Thương Uẩn nhìn đồng hồ, mới chỉ bốn mươi lăm giây trôi qua.


Nói chỉ khuyên một phút tuyệt đối không vượt quá thời gian.


Việc tác hợp như này cần phải có chiến lược.


Trên bàn không có món nào anh ta thích, anh ta cầm dao nĩa ăn tạm mấy miếng.


Lần nào Thương Quân cũng bị mấy lời lẽ hoang đường của em trai làm cho mở mang tầm mắt.


Anh lấy điện thoại bảo quản gia gửi số điện thoại của người phụ trách tòa nhà qua.


Quản gia gọi điện thoại qua: “Có chuyện gì cháu cứ bảo chú, chú liên hệ với bên ban quản lý xử lý.”


Thương Quân nói: “Đích thân cháu liên hệ với ban quản lý.”


Rất nhanh quản gia đã gửi số điện thoại qua.


Thương Uẩn đột nhiên ngẩng đầu, chặn anh trai đang chuẩn bị gọi điện thoại.


Anh ta ra tay trước để chiếm thế chủ động: “Anh tính bảo ban quản lý tòa nhà xóa thông tin ra vào của em đúng không? Nếu như phải thì không cần gọi. Vừa rồi em đi lên đã thông báo với bọn họ xóa bỏ hoàn toàn thông tin của em khỏi hệ thống kiểm soát ra vào. Nơi đau lòng như này hà cớ gì em phải quay lại.”


Thương Quân: “…..”


Anh đặt điện thoại xuống.


Từ phản ứng của anh cả, anh ta biết mình đã đoán đúng, quả nhiên là muốn thông báo với ban quản lý tòa nhà xóa thông tin ra vào của anh ta, trong thời gian ngắn không cho phép anh ta đến đây nữa.


Thật ra anh ta cũng không thật sự bảo ban quản lý tòa nhà xóa sạch thông tin của mình, vừa rồi chẳng qua nhanh trí nghĩ ra trong lúc cấp bách.


Hai, ba mươi năm sống chung, tính cách anh ta như nào anh cả hiểu rõ vô cùng.


Đồng thời anh ta cũng hiểu rõ tính tình của anh cả.


Vậy nên lần nào cũng phải đấu trí đấu sức như này, đoán rồi lại đoán.


Bất phân thắng bại.


Lần này anh ta thắng.


Thật ra cho dù xóa thật cũng chẳng ảnh hưởng đến tình cảm của hai anh em.


Bởi vì không chỉ bị xóa một lần.


Điều khác biệt duy nhất chính là những lần trước đều là quản gia thông báo cho người phụ trách tòa nhà.


Mà lần này anh cả muốn đích thân gọi điện.


“Chỉ anh cảm thấy em ngứa mắt? Anh có biết —”


Thương Quân tiếp lời: “Có biết rằng có người em trai như em là phúc phần của anh, bao nhiêu người mong mà chẳng được, đúng không? Bây giờ em cứ hỏi trong giới xem ai muốn phúc phần này, anh bù thêm tiền tiễn đi.”



“…..”


Thương Uẩn tức đến bật cười.


Thương Quân ra hiệu: “Ăn đi.”


Anh muốn yên tĩnh một lúc.


Bây giờ Thương Uẩn mới để ý cốc sứ ở trên bàn ăn, dù là màu sắc hay chất liệu đều không giống cốc anh cả hay dùng.


Nhưng còn có một khả năng, chiếc cốc nhìn có vẻ “thô ráp” này thật ra là một sản phẩm nghệ thuật của một nghệ nhân nào đó.


Anh ta vươn cánh tay dài ra, xoay mặt trước của chiếc cốc lại xem xem có ký hiệu của nghệ nhân hay không nhưng lại vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy logo của một thương hiệu sữa chua nào đó.


Hóa ra là cốc tặng kèm khi mua sữa chua.


Nếu như anh ta nhớ không nhầm, Sầm Tô thích loại sữa chua này nhất. Có lần anh ta tham gia buổi thảo luận của nhóm nghiên cứu và phát triển, vì thảo luận đến rất muộn nên cô ấy đã phát cho mỗi người hai hộp lót dạ.


Thương Uẩn quyết định thăm dò anh trai: “Chiếc cốc này đẹp ghê, em cầm về văn phòng dùng nhé.”


Thương Quân nhìn thấu ý đồ của em trai, dứt khoát lấy lùi làm tiến, xoay người nói với dì đang ở bên kia bàn đảo: “Dì ơi, dì tìm cái hộp đóng chiếc cốc này lại để Thương Uẩn mang đi. Đóng gói thêm cả hạt cà phê nó để ở đây, một hai năm tới nó không rảnh qua đây đâu.”


“…..”


Chắc cũng không đến nỗi một, hai năm không đến.


Thương Uẩn thấy anh cả không hề luyến tiếc chút nào với chiếc cốc, lập tức mất hứng thăm dò.


Mãi đến lúc ăn sáng xong rời đi, anh ta không hề nhắc nửa chữ nào liên quan đến Sầm Tô nữa.


Trước khi đi, anh ta chỉ mang hạt cà phê của mình đi, chiếc cốc thì không lấy.


Thương Quân cầm chiếc cốc sứ lên ngắm nghía, hôm nào đó Thương Thấm qua đây nhìn thấy chiếc cốc này sẽ có phản ứng y hệt Thương Uẩn, lại muốn “mang chiếc cốc này đi” để thăm dò anh.


Anh bảo dì khử trùng sấy khô rồi cất vào trong tủ rượu.


Dì ngó nhìn chiếc cốc, Thương Thấm tặng sao?


Thương Quân cầm điện thoại ở trên bàn lên, gọi điện thoại cho người phụ trách tòa nhà.


Anh quá hiểu Thương Uẩn, nó tuyệt đối không thể nào chủ động yêu cầu xóa thông tin, chẳng qua chỉ là mánh khóe che mắt.


Có lẽ đối phương không mang theo điện thoại bên người nên không nghe máy, anh nhấn tắt.


Hôm nay được nghỉ, theo thói quen Thương Quân đến phòng sách.


Phòng lớn nhất trong căn hộ là phòng sách, có tám tủ sách cao kịch trần. Trước đây anh chưa từng để ý mình có bao nhiêu cuốn sách, hôm nay ước tính sơ qua không chỉ có năm nghìn cuốn.


Không mở máy tính, anh đi thẳng về phía tủ sách, rút một cuốn sách từ tầng để sách mới nhất. Từ khi thêm wechat của Sầm Tô và Thương Uẩn bắt đầu tác hợp hai người, trong suốt một khoảng thời gian dài đó anh chỉ đọc xong một cuốn sách, sau đó không có thời gian để giở sách ra nữa.


Vừa cầm cuốn sách đi đến trước ghế sô pha thì điện thoại kêu, người phụ trách bên tòa nhà gọi điện lại.


Thương Quân nhấn nghe, tự giới thiệu trước: “Tôi là Thương Quân.”



Người phụ trách tòa nhà quen với Thương Uẩn nhưng rất ít khi gặp vị chủ nhà thực sự này.


Thương Quân: “Xóa thông tin ra vào của em trai tôi đi, không có sự cho phép của tôi không được thêm lại.”


“… Vâng, tôi sẽ sắp xếp ngay. Tổng giám đốc Thương yên tâm, nếu không có sự đồng ý của chủ nhà chúng tôi tuyệt đối sẽ không cho phép bất cứ khách nào lên nhà.”


Trước đây Thương Quân chê em trai phiền phức, đều là quản gia gọi điện thoại cho anh ta. Lần khóa thẻ ra vào lâu nhất là một tháng, sau đó lại khôi phục như bình thường.


Lần này nghe giọng điệu của Thương Quân, dường như không có ý định khôi phục lại nữa.


Trong lòng người phụ trách tòa nhà thầm nghĩ, tám, chín phần tổng giám đốc Thương hẹn hò rồi, cần không gian riêng tư nếu không sẽ không làm căng đến mức này.



Sầm Tô chưa bao giờ cảm thấy một tuần lại lâu như vậy, cảm giác đã trôi qua rất lâu nhưng mới chỉ là thứ ba.


Ngày khởi hành đang tới gần, Sầm Tông Y lo con gái buồn nên mấy ngày nay chỉ cần rảnh là gọi video nói chuyện phiếm với con gái.


“Hôm nay không ra ngoài đi dạo sao?”


“Không ạ, con ở nhà đọc tiểu thuyết.” Sầm Tô cầm cuốn tiểu thuyết đang đặt ở trên đùi lên hướng về phía camera.


Sầm Tông Y vội nói: “Ei đừng cử động, mẹ còn chưa nhìn rõ.”


“Là tiểu thuyết khoa học viễn tưởng.” Sầm Tô đưa bìa sách hưởng thẳng vào màn hình, “Lần này mẹ nhìn rõ rồi chứ?”


“Quả nhiên mẹ con đồng lòng, cuốn này mẹ cũng có.”


Vừa nói Sầm Tông Y vừa đi về phía giá sách: “Mấy năm trước mê khoa học viễn tưởng nên mua khá nhiều.” Bà chuyển sang camera sau, hướng về phía giá sách: “Nhìn thấy không? Cuốn ở giữa đó, cùng phiên bản luôn.”


Giá sách của mẹ có rất nhiều đồ trang trí, lộng lẫy đủ màu sắc.


Trong đó có không ít đồ trang trí bằng ngọc hồng, chất ngọc ấm áp dịu dàng, độ bóng mềm mại khiến người ta không thể rời mắt.


Từ khi cô có ký ức mẹ đã sưu tầm những đồ ngọc hồng này.


Ống kính lóe lên, khuôn mặt của mẹ quay trở lại màn hình.


Sầm Tông Y biết cuốn tiểu thuyết con gái đang đọc là do Thương Quân giới thiệu, chỉ nói chuyện mấy câu chủ đề lại quay về khi nào đến Thâm Quyến: “Bây giờ bà ngoại con không qua đó được. Sau khi kết thúc liệu trình này mẹ tính để bà ổn định rồi đi. Con không cần vội quay về, nếu như đã không nỡ rời Bắc Kinh vậy thì ở thêm mấy ngày đi.”


“Không cần. Bây giờ con chỉ mong thứ bảy đến nhanh, tốt nhất mai đến luôn.”


Sầm Tông Y trêu con gái: “Thâm Quyến có người trong lòng của con à?”


Sầm Tô cười, nói: “Thứ bảy có.”


Nhắc đến thứ bảy, Sầm Tông Y đột nhiên liên tưởng đến: “Sữa chua lại khuyến mãi?”


“…..”


Sầm Tô cười vẫy tay chào tạm biệt mẹ: “Mẹ làm việc đi, con đọc tiểu thuyết đây.”


Kết thúc cuộc gọi, cô ném điện thoại sang một bên, lại vùi mình vào cuốn sách.



Chẳng mấy chốc bên ngoài cửa sổ đã tối sầm lại.


Sầm Tô vùi mình trong ghế sô pha, đọc sách đến mức hai mí mắt đánh nhau liên tục.


Cô gấp sách lại, cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho Thương Quân:Tôi không thấy được nhà vàng trong sách.


Thương Quân biết ngay cô căn bản không thể nào kiên trì được nửa tháng, giống hệt Thương Thấm.


Anh trả lời:Em đi mua thỏi vàng trọng lượng nhỏ kẹp vào trong sách ấy.


Sầm Tô bật cười:Nếu thật sự mua thỏi vàng thế tôi chỉ nhìn thỏi vàng đó thôi.


Cô lại nhắn thêm một câu:Vì để thứ bảy gặp anh tôi vẫn sẽ kiên trì.


Vì để giám sát bản thân đọc sách, Sầm Tô quyết định điểm danh mỗi ngày, chia sẻ cảm nhận đọc sách trong vòng bạn bè.


Cô trước giờ nói được làm được, sau khi tạm biệt với Thương Quân xong liền mở ghi chú ra viết.


Cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng kia cô đã đọc được hơn một nửa, viết một mạch tất cả cảm nghĩ của mình hôm nay ra.


Mặc dù trong quá trình đọc cảm thấy nội dung khô khan nhưng chi tiết đều nhớ rõ.


Sau khi tập trung vào việc liền quên mất thời gian.


Ban đầu cô không chú ý đến số chữ, mãi đến khi sao chép đăng lên vòng bạn bè mới để ý. Hồi học cấp ba viết bài văn tám trăm chữ suýt nữa lấy mạng cô, vậy mà bây giờ lại viết được một nghìn hai trăm chữ.


Cô cài đặt chế độ hiển thị, chỉ mình Thương Quân nhìn thấy.


Rất lâu rồi cô chẳng đăng dòng trạng thái nào trong vòng bạn bè, bài điểm danh hôm nay là bài đầu tiên trong suất hai năm qua.


Trước đây vì chuyện đăng bài trong vòng bạn bè mà Giang Minh Kỳ còn đặc biệt hỏi cô, có phải cô chặn anh ta không.


Mãi đến mười rưỡi tối, cuối cùng Thương Quân cũng nhấn thích.


Anh gửi tin nhắn riêng cho cô:Đăng cho tôi xem?


Cô thẳng thắn thừa nhận:Ừ, chỉ anh nhìn thấy thôi.


Cô nói:Có hơi dài, không để ý nên viết nhiều như vậy.


Thương Quân:Tôi đọc hết rồi.


Sầm Sầm:Không sót một chữ nào?


Thương Quân:Ừ.


Sầm Tô luôn có cách đưa sự mập mờ vào trong câu nói đùa, khiến bầu không khí luôn vui vẻ và không ngượng ngùng:Đọc xong có phải anh cảm thấy kinh thiên động địa đến ma quỷ cũng cảm động không?


Thương Quân:Đó là em nghĩ.


Sầm Tô cười lớn:Chúc ngủ ngon, trong mơ tôi sẽ tìm anh tính sổ.


Nói đến nằm mơ, chưa bao giờ cô mơ thấy Thương Quân.



……


Mấy ngày sau đó cô vẫn duy trì viết cảm nhận sau khi đọc sách, dài thì ba bốn trăm chữ, ngắn thì một hai trăm chữ.


Ngày nào Thương Quân cũng nhấn thích cho cô, nhưng thường rất muộn, chắc lúc đó anh mới xong việc.


Vòng bạn bè chỉ anh nhìn thấy duy trì liên lạc giữa hai người.


Tất cả bài đăng chỉ có một mình anh thích, và cô cũng chỉ chia sẻ những điều muốn nói trong lòng với một mình anh.


Sự riêng tư và độc quyền này có thể làm dịu đi nỗi dày vò chờ đợi đến ngày gặp mặt.


Cuối cùng cũng đến thứ bảy, một ngày trước khi cô rời Bắc Kinh.


Trong tủ lạnh chỉ còn một hộp sữa chua cuối cùng, cô lấy ra ăn sáng.


Nhìn tủ lạnh trống không, nghĩ đến chuyến bay sang mai, sắp phải rời xa nơi đã gắn bó nhiều năm, niềm vui sắp được gặp mặt xen lẫn với cảm giác không nỡ khó tỏ.


Ăn sáng xong Sầm Tô trang điểm ra khỏi nhà, thong thả đi dạo phố.


Cô vẫn nợ Thương Quân một món quà, nhưng vẫn chưa nghĩ xong nên tặng gì.


Anh không thiếu thứ gì, với quan hệ hiện tại của hai người rất khó chọn được quà vừa phù hợp vừa có chừng mực.


Đi dạo cả buổi sáng không thu hoạch được gì, buổi trưa cô ghé vào một quán mì trộn sốt tương đậu lâu đời được đánh giá tốt.


Cô vừa gắp một đũa mì đưa đến bên miệng thì Thương Quân gửi tin nhắn đến, hỏi chiều nay khoảng mấy giờ cô đến. Buổi trưa anh có buổi tiệc xã giao, khoảng hai rưỡi mới có thể về đến nhà.


Sầm Tô móc điện thoại ra khỏi túi, qua tấm kính cửa sổ chụp một bức ảnh tòa chung cư cao ngất gần đó rồi gửi đi.


Đã ở gần nhà anh rồi, qua đây ăn mì trộn sốt tương đậu. Trùng hợp lại ngồi đúng vị trí có thể nhìn được tòa chung cư của anh.


Thương Quân:Thích ăn mì trộn sốt tương đậu?


Sầm Tô nói:Không tính là thích hay không thích, lần đầu tiên đến tiệm mì này. Sắp rời đi rồi, sau này rất khó ăn được mùi vị chính tông như thế này nên qua đây ăn thử.


Thương Quân:Ngày mai đi sao?


Sầm Tô trả lời:Ừ.


Cô lại bắt đầu nói đùa:Nếu như có người giữ tôi lại, tôi sẽ không rời đi ngay.


Lúc nói đùa thường là lời thật lòng.


Thương Quân:Em được lòng mọi người như vậy, còn sợ không ai giữ lại?


Sầm Tô:Thế tôi gửi tin nhắn hàng loạt thử xem, xem ai nguyện ý giữ tôi lại~


Thương Quân:Thương Thấm là người đầu tiên khóc lóc đòi giữ em ở lại.


Sầm Tô cười:Cẩn thận tôi đi tìm Thương Thấm mách tội anh đó.


Mấy giây trôi qua.


Sầm Tô hỏi anh:Nếu như anh nhận được tin nhắn hàng loạt đó, anh sẽ trả lời tôi thế nào?


Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Story Chương 19: Nếu như có người giữ tôi lại, tôi sẽ không rời đi ngay.
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...