Em Là Niềm Kiêu Hãnh Của Anh

Chương 41

Nhà Vu Đồ cũng vừa mới ăn xong bữa cơm tụ họp gia đình, sau khi tiễn người thân đi, anh trở lại phòng của mình.

Tin nhắn vẫn dừng ở tin nhắn mình đã gửi đi, anh để điện thoại xuống, trong lòng có chút sốt ruột.

Chẳng lẽ thật sự phải mượn cớ lấy bằng lái?

Anh mở cửa sổ, khí lạnh bên ngoài đập vào mặt, anh dựa vào cửa sổ đốt một điếu thuốc, dần dần bình tĩnh lại.

So sánh với anh, cô chẳng qua mới không để ý anh hai ngày thôi, anh có tư cách gì ở đây phiền não.

Điện thoại trên bàn sách reo, anh đưa tay tiếp, là bạn học cao trung Lý Minh.

"Vu Đồ, hôm nay bạn học cao trung tụ họp, mọi người đều ở KTV ca hát, cậu có tới không vậy?"

Vu Đồ từ chối: "Tôi không đi."

"Mĩnh cũng biết, chẳng qua không có chuyện gì thì tới đi, Kiều Tinh Tinh cũng tới rồi đấy..."

Vu Đồ đột ngột nắm chặt điện thoại, cắt ngang cậu ta: "Cậu nói gì?"

Lý Minh nói: "Kiều Tinh Tinh đó, đại minh tinh đó, mọi ngươi đều nói muốn tới họp lớp."

Ngón tay Vu Đồ bị nóng, anh hoàn toàn không để ý tới, "Cô ấy nói lúc nào, ở đâu?"

"Trong nhóm lớp nha, cậu không xem nhóm lớp? Vốn dĩ chỉ có mười mấy người tới, bây giờ đoán chừng cũng sắp 30 người rồi, lớp trưởng đang vội vàng đổi một một phòng lớn."

Vu Đồ cúp điện thoại, mở wechat, trong nhóm lớp đã có mấy trăm tin nhắn, cậu chẳng muốn xem, ngón tay thật nhanh kéo mấy lượt, cầm lên một cái áo bành tô liền xông ra ngoài.

Cha mẹ đang xem ti vi ở phòng khách, nhìn anh như vậy cũng kinh ngạc, đứng dậy hỏi: "Đây là thế nào?"

Vu Đồ nhanh chóng đổi giày, "Con đi ra ngoài một chuyến, hai người không cần chờ con, trở về rất muộn."

Nói xong đóng cửa lại liền đi.

Vu ba cùng Vu mẹ trố mắt nhìn nhau, "Mấy tuổi rồi, cẩu thả như vậy."

Vu Đồ cũng cảm thấy mình có lẽ kích động không khác học sinh cao trung, không đúng, từ cao trung cho tới giờ anh chưa từng kích động như vậy.

Tết nguyên đán có quá nhiều người ra đường, xe taxi cách trung tâm thương mại mấy trăm mét thì bị tắc cứng, Vu Đồ thẳng thừng xuống xe, bước thật nhanh.

Kiều Tinh Tinh lúc này đã bị các bạn học ở KTV vây xem một hồi, còn hát một bài vui mừng.

Bội Bội khẩn trương ngồi cạnh cô, rất sợ có bạn học chụp loạn. Thật ra thì cô đúng là khẩn trương quá độ, minh tinh cũng là người bình thường, huống chi mọi người vẫn là bạn học cao trung, vây xem một hồi, mới lạ qua đi, thì muốn ca hát liền ca hát, muốn uống rượu liền uống rượu.

Dĩ nhiên, cũng khó tránh khỏi không ngừng có người tới cùng cô ấy nói chuyện chào hỏi muốn ký tên, vị trí bên người luôn bị tranh cướp, trừ Bội Bội luôn cố định bên tay trái, bên phải đơn giản lần lượt đổi người.

Mọi người thay nhau ca hát, lớp trưởng bận bịu kiểm đếm số người, "Có ai không tới không, aiz, học thần lớp chúng ta có phải đều không tới không?"

Một bạn học nữ nói: "Đã hỏi Hạ Tình, cô ấy nói ở quê ăn cơm cùng họ hàng, nên không tới."

Một bạn học nữ khác hỏi: "Vậy Vu Đồ thì sao?"

Lý Minh nói: "Tôi vừa gọi điện cho Vu Đồ rồi, cậu ta hình như không xem nhóm lớp, cũng chưa nói có tới hay không."

Kiều Tinh Tinh nhìn như đang cùng bạn học bên cạnh nói chuyện phiếm, nhưng sự chú ý hoàn toàn đặt ở chỗ bọn họ, cô âm thầm suy nghĩ, hóa ra là không thấy nhóm bạn học, không trách tới bây giờ vẫn chưa xuất hiện... Mới gọi điện thoại, vậy bao lâu mới có thể đến?

Đang suy nghĩ, lớp trưởng đột nhiên hỏi cô:"Kiều Tinh Tinh, có phải cùng Vu Đồ rất thân không, cậu gọi điện thoại kêu cậu ta đến đi."

Một bạn học khác phụ họa: "Đúng đó, chúng mình cũng thấy video các cậu cũng cùng chơi game, thể diện của cậu cậu ta nhất phải cho."( ý chỉ rằng Vu Đồ lạnh nhạt cao ngạo ít khi nể mặt ng khác nhưng nhất định sẽ nể mặt Tinh Tinh, bạn học này nói quá đúng rồi, lời vợ thầy Vu thì sao có thể không nghe...)

Kiều Tinh Tinh: "..."

Cô gọi hắn dĩ nhiên là không thể nào, Kiều Tinh Tinh đang suy nghĩ lý do từ chối, cửa phòng bao đột nhiên bị người dùng lực đẩy ra.

Một dáng người cao ngất xuất hiện ở cửa.

Tất cả mọi người đều nhìn ra cửa, lớp trưởng đứng lên, lớn tiếng kêu lên: "Vu Đồ!"

Kiều Tinh Tinh lập tức cúi đầu, làm bộ nghịch điện thoại di động, chỉ chừa lỗ tai dang dựng thẳng, nghe động tĩnh trong phòng bao.

Vu Đồ dù sao cũng là nhân vật từng làm mưa làm gió trong trường, sự xuất hiên của anh trong phòng bao lại dấy lên một trận ồn ào, không ít người chùng anh chào hỏi, không khí lại lần nữa náo nhiệt.

"Vu Đồ cậu cuối cùng cũng tới."

"Tới quá muộn nha phạt rượu phạt rượu."

"Học bá, đã lâu không gặp nha, bây giờ đang làm gì?"

"Vu Đồ sao cậu vẫn đẹp trai như vậy, mình cũng hói rồi."

"Vu Đồ cậu..."


Vu Đồ lần lượt cùng bạn học trò chuyện, qua một hồi náo nhiệt mới bình thường trở lại, lớp trưởng gọi anh: "Vu Đồ ngồi chỗ mình đi, uống chai bia."

Vu Đồ lịch sự lễ độ từ chối: "Chờ một lát, mình còn có chút chuyện."

Kiều Tinh Tinh lặng lẽ vén lên mí mắt, trong tầm mắt, một đôi chân thẳng dài ung dung hướng cô đi tới, cuối cùng dừng trước người cô.

Trong phòng bao chợt im lặng, những người vốn đang ca hát cũng dừng, ngay cả âm nhạc cũng chẳng thể làm ồn.

Kiều Tinh Tinh không thể không ngẩng đầu lên, Vu Đồ cúi người xuống, ngưng mắt nhìn cô hỏi: "Có phải vì anh không?"

Lời của anh không đầu không đuôi, Kiều Tinh Tinh lại biết anh đang hỏi mình có phải vì anh nên mới xuất hiện ở đây.

Đúng vậy, nếu không thì sao?

Kiều Tinh Tinh nhỏ giọng nói: "Không so đo với cậu."

Vu Đồ yên lặng, nhưng ánh mắt chăm chú nhìn cô thoáng chốc sáng như sao. Kiều Tinh Tinh bị các bạn học nhìn không được tự nhiên, nhưng còn chưa mở miệng, một cái hôn dịu dàng chạm vào môi cô.

Vu Đồ nghiêng người hôn cô.

Kiều Tinh Tinh ngây dại, nhất thời không phản ứng kịp chuyện gì đã xảy ra. Tới mấy giây sau, cô mới nghĩ đến muốn đẩy cậu ra, nhưng cô vừa nâng tay, liền bị người đoán trước bắt được.

Nụ hôn này cũng không dài.

Vu Đồ rất mau dừng lại động tác, thân mình lại không có lui ra, vẫn duy trì tự tái gần trong gang tấc như cũ, hơi thở nóng bỏng bao phu cô.

"Đi nhé?"

Anh hỏi cô.

Kiều Tinh Tinh tức giận muốn đá anh, thế này còn không đi, chờ bị bạn học vây xem sao?

Vu Đồ từ trong ánh mắt cô lấy được câu trả lời, anh kéo cô, nói với các bạn học còn đang ngẩn ngơ, "Xin lỗi, chúng mình đi trước, mọi người từ từ chơi."

Anh liền như vậy lôi kéo Kiều Tinh Tinh ra khỏi phòng bao, ném lại một đống bạn học đang ngây người như phỗng.

Thật lâu, trong phòng bao mới có bạn học cẩn thận hỏi: "Các bạn học, tôi không nhìn lầm chứ?"

Một bạn học khác lầm bầm đáp: "Chắc nhìn lầm rồi."

Kiều Tinh Tinh cùng Vu Đồ cũng chạy đi xa, cô bị anh kéo đến cầu thang thoát hiểm trong KTV.

Kiều Tinh Tinh chạy tới thở hồng hộc: "Anh, anh thật là..."

Vu Đồ lại chỉ nhìn cô truy hỏi đến cùng: "Tại sao?"

Tại sao bỗng nhiên lạ để ý đến anh?

Kiều Tinh Tinh bình phục hô hấp, hỏi anh: "Lúc em đi trao giải cho các tuyển thủ ngày thi đấu, cậu cầm điện thoại của mình đánh hai cái Pentakill? Anh không phải nói không tặng quà sinh nhật cho em sao? Tại sao lại tặng?"

Vu Đồ nhớ tới chuyện này, "Bởi vì không phải cùng em chơi, anh cho là không tính."

Anh cau mày, "Bởi vì chuyện này?"

Dĩ nhiên không phải bởi vì chuyện này.

Mà là bởi vì, cô nghĩ đến lúc đó anh ôm tâm tình phải đi xa ở trong phòng nghỉ ngơi giúp cô chơi game làm quà sinh nhật, nghĩ đến trước đó anh liều mạng muốn trước khi thi đấu tặng cho cô Pentakill, dường như đã hiểu được anh ẩn nhẫn cùng giãy giụa, cùng với những ẩn nhẫn và giãy giụa ở đó, thuộc về kiểu tình cảm của riêng Vu Đồ.

"Sao anh biết mật mã điện thoại của em?" Kiều Tinh Tinh không đáp mà hỏi ngược lại. Mật mã của cô không phải là mật mã mở cửa 1316.

"Trong lúc vô tình nhớ được." Cô ở trước mặt anh nhấn quá nhiều lần.

"Anh tổng cộng đánh hai ván, làm sao có được 3 cái Pentakill, cấp bậc của em cũng không thấp nha."

"Vào trận nói với đồng đội, cho mình kinh tế, xin giúp đỡ."

Aiz? Kiều Tinh Tinh có chút ngạc nhiên.

"Ván thứ hai có người nói, dựa vào đâu. Anh nói bạn gái đang xem, anh em, hỗ trợ."

Kiều Tinh Tinh không nhịn được cười, "Nói những lời như vậy không giống anh chút nào."

Vu Đồ nhìn chằm chằm cô, "Anh bây giờ cũng không giống anh."

Đúng là không giống hắn...

Kiều Tinh Tinh nghĩ tới cái hôn vừa rồi ở phòng bao, trên mặt không khỏi nóng lên.

Tay Vu Đồ xoa tóc cô, "Chúng ta có thể không nói game không?"


Bầu không khí bỗng nhiên lại nguy hiểm.

"Vậy nói gì?" Kiều Tinh Tinh nhỏ giọng hỏi.

Thanh âm của Vu Đồ có chút trầm khàn: "Điều này đại biểu, em đồng ý với anh sao?"

Kiều Tinh Tinh cúi đầu xuống, bắt đầu chơi lông xù trên áo lông khoác ngoài. "Em nhớ, khi đó còn hỏi anh những vấn đề khác."

"Ừ, còn có di dân lên sao Hỏa."

"Phải tiếp tục viết."

Vu Đồ hơi sửng sốt, đáy mắt nổi lên ý cười, "Được."

Kiều Tinh Tinh chần chừ một chút, có chút mất tự nhiên nói, "Nhưng không cần thức đêm nữa, em không vội."

Lần này qua một lúc lâu, Vu Đồ mới thật thấp giọng nói một tiếng: "Được."

Bên ngoài cầu thang bỗng vang lên một trận tiếng bước chân ồn ào, cùng với lời nói, "Thang máy chen chúc muốn chết, còn chẳng bằng đi thang bộ,"

Ngay sau đó "két" một tiếng, cửa thoát hiểm bị đẩy ra, Vu Đồ phản ứng nhanh ôm Kiều Tinh Tinh, đem đầu cô đè trong ngực.

Những thanh niên hẳn cũng không nghĩ đến bên trong có người, hay là...Ừm, loại tư thế này, nhất thời liền dừng trò chuyện, vừa xuống lầu vừa không ngừng quay đầu quan sát bọn họ.

Tuy là Vu Đồ luôn luôn duy trì bình tĩnh, cũng bị ánh mắt không che giấu của bọn họ làm cho lúng túng, chỉ có thể rũ mắt bắt đầu nghiên cứu tóc của Kiều Tinh Tinh.

Cũng may bọn họ rất nhanh liền đi qua.

Giữa thang lầu bay tới vài câu nói mơ hồ.

"Lại có thể ở cầu thang thoát hiểm hẹn hò, cảm giác có chuyện."

"Người con trai kia rất tuấn tú nha."

"Người ta có bạn gái, nhìn qua thấy khá gầy nha, khẳng định cũng xinh đẹp."

"Ai, qua hết năm giảm cân."

Thanh âm của bọn họ rốt cuộc hoàn toàn biến mất, Kiều Tinh Tinh chui đầu trong ngực Vu Đồ, cười khúc khích.

"Rất tuấn tú nha thầy Vu."

Vu Đồ bất đắc dĩ nói, "Cùng em ở chung một chỗ, cầu thang thoát hiểm cũng không an toàn."

Kiều Tinh Tinh hừ hừ một chút, "Sớm quen đi."

"Sớm đã thành thói quen." Hơn nữa luyện thành thuật mắt xem bốn phương tám hướng.

Vu Đồ nói: "Chúng ta đổi chỗ khác?"

"Đi đâu? Khắp nơi đều là người." Thời điểm ăn tết rạp chiếu phim hay các nơi khác đều đầy người, nơi này không giống Thượng Hải, có thể đến nhà cô.

Vu Đồ trầm ngâm khẳng định: "Có một nơi khẳng định không có người."

Kiều Tinh Tinh khẳng định không nghĩ tới Vu Đồ sẽ mang cô tới nơi này.

Trường trung học số 1 thành phố Kình.

Vu Đồ đi thương lượng với bảo vệ, Kiều Tinh Tinh đứng trước bảng hiệu của trường học quan sát mấy chữ to, không khỏi có sóng dậy trong lòng.

Một lát sau, Vu Đồ đứng chỗ bảo vệ ngoắc cô, Kiều Tinh Tinh chạy tới, bảo vệ mở cửa cho bọn họ.

Trong trường lúc này quả thực không có một bóng người, vắng vẻ u ám, chỉ mở mấy ngọn đèn trang trí, chiếu sáng đại khái các khu vực.

Chờ đi xa hơn, Kiều Tinh Tinh tò mò hỏi, "Muộn như vậy sao người ta còn để cho chúng ta đi vào?"

"Anh nói với bác ấy anh trước kia là học sinh ở đây, muốn mang bạn gái tới xem một chút."

"...Như vậy là được?"

"Người ta nói còn nhớ anh."

" Ồ ~~~ Vu đại học thần, khẳng định ấn tượng sâu sắc."

Vu Đồ liếc cô một cái, "Đáng tiếc bạn gái của anh không tiện lộ mặt, nếu không sợ rằng dễ dàng đi vào hơn nữa."

"Đương nhiên." Kiều Tinh Tinh kiêu ngạo vểnh cái đuôi.

Vu Đồ không khỏi bật cười.

"Thật ra thì chiều hôm qua anh đã tới, khi đó chú ấy không chú ý tới anh."


Đã tới? Ở lúc cô lơ đẹp anh? Anh tới nơi này làm gì?

Tâm tình Kiều Tinh Tinh bỗng nhiên rất tốt, bước chân cũng nhanh nhẹn, quyết định không so đo chuyện anh nói "bạn gái" thuận miệng như vậy.

"Ơ, sao nơi này không có sân vận động."

Kiều Tinh Tinh chỉ phía trước, trước kia vừa vào cổng trường, phía bên phải chính là sân vận động lớn, nhưng bây giờ ở chỗ sân vân động ban đầu lại trở thành một tòa nhà dạy học mười mấy tầng.

"Chắc là vì mở rộng chiêu sinh?"

Kiều Tinh Tinh nhìn toàn nhà mới mọc lên, trong lòng có chút buồn bã,

Ở nơi từng là sân vận động đó, có quá nhiều hồi ức thanh xuân. Ví dụ nói như chạy 800m mệt chết, ví dụ nói, tư thế oai hùng của người bên cạnh này trên sân bóng.

"Bây giờ anh còn đá cầu không?"

"Trong viện anh rất mạnh."

Kiều Tinh Tinh không nhịn được cười, lúc thầy Vu tự luyến, liền mặc kệ chuyện người khác.

Cô ngửa đầu nhìn tòa lầu mới, lo nghĩ: "Không có sân vận động, học sinh chạy bộ thể dục buổi sáng ở đâu?

"Bên cạnh xây trung tâm thể dục, có thể ở đó."

"Lúc chúng ta đi học, bên cạnh vẫn là ruộng hoang."

"Ừ." Vu Đồ nhớ tới, "Em có phải có một lần rủ mấy bạn học nữ chạy ra ngoài vặt hoa dại bị chủ nhiệm lớp phê bình?"

"... Anh có thể chỉ nhớ điểm tốt không = = "

Vu Đồ khẽ mỉm cười. Anh nhớ khi đó là lớp 10, anh bị chủ nhiệm lớp gọi đến phòng làm việc nói chuyện thi đấu, vừa vặn gặp một đám người bị giáo huấn lần lượt, trong đó người bị phê bình trọng điểm chính là cô. Khi đó cảm thấy lúng túng, bây giờ nghĩ lại làm người ta hiểu ra.

Hóa ra cô gái bị giáo huấn mười mấy năm trước ấy, sẽ cùng bản thân dây dưa càng sâu hơn.

Hóa ra có một ngày, bọn họ sẽ cùng nhau trở về đây, tìm kiếm những dấu tích đã qua.

Bọn họ một đường đi về phía trước, qua nhà ăn, sân bóng rổ, ký túc xá học sinh, sau đó vòng qua bờ sông cạnh đê Thiên Bộ.

Ở trên bờ đê đi một đoạn, Kiều Tinh Tinh dừng bước, chỉ cây đại thụ xa xa phía trước.

"Anh còn nhớ chỗ đó không?" Biểu tình của cô xấu xa.

Vu Đồ nhìn cây kia, dưới cây đó, bạn học Kiều Tinh Tinh có một ngày bỗng nhiên ngăn cản anh.

Anh quay đầu nhìn về phía Kiều Tinh Tinh: "Trên đường đưa em tới anh vẫn luôn nghĩ một vấn đề."

"Gì vậy?"

"Em nhắc lại nợ cũ thì làm thế nào?"

Kiều Tinh Tinh trừng anh, sau đó không nhịn được cười: "Hôm nay không nhắc, nhưng là ~~~ sớm muộn sẽ."

Vu Đồ cúi đầu xuống, "Anh rất mong đợi."

Tốt nhất nhắc cả đời.

Anh giơ tay với cô.

Kiều Tinh Tinh nhìn nhìn, suy nghĩ một chút, đưa tay ra sau lưng.

Vu Đồ kiên nhẫn chờ đợi.

Thật lâu, Kiều Tinh Tinh mới dè dặt đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.

Vu Đồ lập tức vững vàng nắm chặt.

Anh dắt cô đi, đi vào tòa nhà dạy học cũ. Ở tòa nhà dạy học đi dạo một vòng, cuối cùng bọn họ ngồi ở bậc thang bên ngoài tòa nhà.

Sau lưng chính là bảng thông báo của trường.

"Trước kia ở đây dán hình anh rất lâu, các loại tham gia thi đấu được phần thưởng khen ngợi gì các lại." Kiều Tinh Tinh nhìn về phía hắn, "Anh có còn nhớ không, lần trước em nói với anh ở nhà chị Linh, em cảm thấy sau này anh sẽ trở thành một khoa học gia về hàng không vũ trụ rất lợi hại, sau đó coi như chỉ là bạn học của anh cũng sẽ cảm thấy rất vinh dự."

"Nhớ."

"Thật ra thì không phải như vậy."

"Hử?"

"Không phải làm bạn học của anh đâu." Kiều Tinh Tinh nháy mắt với anh.


Trong lòng Vu Đồ giống như có lông vũ quẹt qua, biết mà vẫn hỏi: "Vậy là gì?"

Kiều Tinh lại phớt lờ anh.

Nhưng suy nghĩ một chút, vẫn là trả lời anh đi.

Cô nâng cằm, "Khi đó sẽ có một chút ảo tưởng kỳ quái, anh nghe rồi sẽ không cho phép đâu. Ví dụ như, sẽ ảo tưởng tới kỷ niệm thành lập trường rất lâu sau này, anh là một nhà khoa học hàng không vũ trụ rất lợi hại, trường học mời anh, sau đó em liền theo cùng nha."

Vu Đồ trước nay không hề biết, hóa ra cảm xúc mềm mại dưới đáy lòng, có thể lan thành như thế.

"Cho nên, thầy Vu, anh phải cố gắng nha, em đối với anh là có yêu cầu đấy."

Cho nên, ít nhất không nên do dự giãy giụa vì thu nhập gì đó mà không dám tiếp nhận cô, anh có nhiệm vụ càng quan trọng hơn, mục tiêu to lớn hơn đó, anh hiểu ý có em không?

Vu Đồ sao lại không hiểu.

Có lúc anh cũng kinh ngạc, rõ ràng bọn họ chân chính tiếp xúc không bao lâu, nhưng có thể tâm ý tương thông tới mức này, có lúc chỉ ánh mắt, chỉ mấy chữ ngắn gọn, liền hiểu được ý của đối phương.

Vì vậy vào giờ phút này, anh ngồi trên bậc thang ở tòa nhà trung học, cũng hiểu hơn bản thân của trước đây, bởi vì ngạo mạn thờ ơ mà bỏ lỡ điều gì.

"Tinh Tinh, có lúc anh cảm thấy, em nhìn anh có chút mù quáng."

"Trước kia anh ở cao trung này, anh cũng tự phụ mình thông minh, đi ra ngoài mới biết đất trời rộng lớn, mình nhỏ bé, anh không có là thiên tài như mình nghĩ, IQ cũng còn xa mới tới cấp bậc hàng đầu."

"Chờ một chút." Kiều Tinh Tinh nói, "Cấp bậc hàng đầu anh nói là chỉ?"

Vu Đồ bị cô cắt ngang: "... Tiền Học Sâm, Khoa La Liêu Phu, Phùng Tạp Môn."

Kiều Tinh vừa bị hắn phổ cập khoa học lịch sử giản lược hàng không vũ trụ thế giới: "... Được, anh tiếp tục..."

Vu Đồ không tiếp tục được nữa, anh cười một tiếng, "Nhưng anh sẽ cố gắng."

Anh nói: "Anh nghĩ anh có thể."

Kiều Tinh Tinh hai mắt sáng lấp lánh nhìn anh: "Ừm."

Hai người cứ lặng yên như vậy ngồi trong gió rét một hồi.

Vu Đồ đột nhiên nói: "Tinh Tinh, anh phát hiện nói em có khuynh hướng trở thành BDS."

Kiều Tinh Tinh sửng sốt: "BDS* là gì?"

Vu Đồ nói: "Tự mình tra Baidu."

"Oa, anh còn dám nói với em lời như vậy."

Trong đêm đông giá rét, trong sân trường vắng ngắt, vang lên tiếng kháng nghị thanh thúy của cô gái, đi đôi với tiếng cười trầm thấp của người đàn ông.

Bác bảo vệ ở phía xa kêu: "Phải đóng cửa rồi."

Bọn họ cùng nhau ra khỏi trường học.

Bên ngoài cổng trường là một đường xe chạy thẳng tắp rộng rãi.

Kiều Tinh Tinh ngâm nga một bài hát anh chưa từng nghe qua, Vu Đồ dắt cô, bỗng nhiên lại có cảm giác trần ai lạc định*.

*bụi trần lắng đọng, là một thành ngữ, có nghĩa là mọi thứ trải qua rất nhiều biến đổi quanh có nhưng cuối cùng cũng có kết quả xác định.

Con đường dưới chân tựa hồ càng thêm rõ ràng, mà nhân sinh của anh tựa hồ cũng trở nên đơn giản.

Chẳng qua là ——

Ở bên cô.

Sau đó, trở thành niềm kiêu hãnh của cô.

Hoàn chính văn

*Giải thích về BDS: BeiDou Navigation Satellite System. Đây là Hệ thống vệ tinh dẫn đường Bắc Đẩu, một hệ thống định vị vệ tinh toàn cầu do Trung Quốc phát triển, tương tự như hệ thống định vị toàn cầu GPS của Hoa Kỳ và hệ thống định vị vệ tinh GLONASS của Nga.

=> Ý anh là cô là người dẫn đường, góp phần giúp anh tìm lại định hướng cuộc sống.

- -----------

Editor: Cuối cùng cũng xong chính văn, đáng ra có thể sớm hơn rồi nhưng mấy ngày trước mình bị dớp vì mấy môn chuyên ngành kỳ này. Lại còn có muốn suy nghĩ bỏ học nữa cơ, một chữ thôi KHÓ.

Phiên ngoại sẽ dịch dần sau, chúc các bạn kì học mới thuận lợi và mong các thầy cô giáo bao dung hơn với thế giới này!

5:56 PM, 16/02/2019.

- ---------

Em Là Niềm Kiêu Hãnh Của Anh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Em Là Niềm Kiêu Hãnh Của Anh Truyện Em Là Niềm Kiêu Hãnh Của Anh Story Chương 41
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...