Em Là Niềm Kiêu Hãnh Của Anh

Chương 36

Sau bữa tối, Vu Đồ cùng cha mẹ ra ngoài tản bộ, trên đường không ngừng bị người quen hỏi "Con trai đã về đấy à." Thành phố nhỏ chính là như vậy, láng giềng quen thuộc lẫn nhau, không có cảm giác xa cách.

Đi dạo hai vòng ở công viên nhỏ kế cận, ba Vu bị bạn chơi bài gọi lại. Ông nhìn vợ con, đang muốn từ chối, mẹ Vu lại nói, "Đi đi."

Ba Vu vui vẻ rời đi. Xem con trai mấy giờ là đủ rồi, vẫn là sức hấp dẫn của đánh bài lớn.

Mẹ Vu cười lắc đầu một cái. Hai người lại đi thêm một lúc, mẹ Vu đột nhiên hỏi: "Có phải con có tâm sự hay không?"

Vu Đồ không kinh ngạc khi bà hỏi như vậy, hồi lâu thở dài nói, buổi chiều anh cứ như người mất hồn, mà mẹ luôn nhạy cảm. Anh trầm mặc một chút mới nói: "Trước khi con về nhà lần trước, đã xin nghỉ việc ở đơn vị."

Trong mắt mẹ Vu thoáng qua kinh ngạc, hồi lâu lại thở dài nói, "Mẹ vẫn cảm thấy, con giống cậu con nhất. Khi còn bé thì đặc biệt sùng bái hắn, thường xuyên khoe khoang với các bạn nhỏ khác, cậu mình phóng tên lửa."

"Mấy anh chị em đằng ngoại, cậu con thông minh nhất, nhưng cũng vất vả nhất, hàng năm đều ở Đại Tây Bắc*, nhà cũng không để ý. Có một lần, ông ngoại con bệnh, thiếu chút nữa không qua khỏi, chúng ta làm thế nào cũng không liên lạc được với hắn. Khi đó thông tin đâu có phát triển như bây giờ. Khó khăn lắm ông ngoại mới cứu được, chúng ta cũng liên lạc với hắn, để cho cậu ấy trở về, nhưng do dự hồi lâu không đồng ý, nếu ba đỡ rồi, vậy chờ hắn kết thúc nhiệm vụ sẽ trở về, bây giờ nhiệm vụ quá trọng yếu không thể rời đi."

"Qua hơn một tháng hắn mới về thăm ông ngoại con, mọi người trong nhà đều tức giận, lơ hắn đi. Lúc ấy có một dì tới thăm ông, mắng cậu bất hiếu, cậu con liền bị mắng cũng chẳng dám nói gì. Khi đó con vẫn còn nhỏ, chợt hỏi bà ấy, "Dì à, cậu nhà dì phải đi Mỹ công tác sao?"

"Dì con thích nhất nói chuyện này, lập tức nói, để cho con chú tâm học hành tương lai xuất ngoại du học công tác. Kết quả con nói, "Vậy cậu ấy đi nước Mỹ công tác mấy năm không trở về, sao dì không nói cậu ấy không hiếu thuận?"

Mẹ Vu nói tới đây, không nhịn được cười.

Vu Đồ cũng mỉm cười, anh vẫn nhớ chuyện này, cũng nhớ anh đã hỏi những lời này sau không khí ngột ngạt kia diễn ra. Nhưng sau đó, thái độ của mọi người với cậu liền khôi phục như thường.

Có lúc người thân không phải không hiểu, chẳng qua thân cận liền khó tránh khỏi khiển trách.

Mẹ Vu nói:" Khi đó mẹ liền nghĩ, đúng vậy nha, như vậy không có cách nào ở cùng cha mẹ, xuất ngoại người người hâm mộ khen ngợi, giống cậu con hàng năm đều ở Đại Tây Bắc cống hiến, lại bị nói là không hiếu thuận không đáng giá... Đây là đạo lý gì chứ? Chúng ta đều là người lớn, còn không hiểu rõ bằng đứa trẻ mười tuổi là con.

Vu Đồ làm trò nói:"Con là khôn vặt thôi."

Mẹ Vu vỗ anh.


"Rất nhiều đạo lý rõ ràng hiểu, nhưng đến lượt mình, vẫn phạm phải hồ đồ. Chuyện mẹ hối hận nhất, chính là khi thi vào Đại học buộc con báo danh ngành Tài chính. Khi đó mẹ nghĩ rằng, thành tích của con trai tôi cao như vậy, dĩ nhiên phải báo chuyên ngành hot điểm cao nhất, nếu không lãng phí điểm cao sao? Càng về sau liền phát hiện con lén học hai chuyên ngành, mẹ mới hối hận, con đã phí công bao nhiêu vất vả bao nhiêu."

"Mấy năm này tuổi tác càng cao, càng hiểu rõ nhiều chuyện, trong phim truyền hình nói sao nhỉ, người quan trọng nhất là vui vẻ. Thích tiền liền kiếm tiền, thấy tiền chưa phải trọng yếu nhất liền làm chuyện mình hứng thú. Mẹ biết con chắc chắn không bỏ được chuyến đi này, con muốn nghỉ việc, có phải bởi lần trước mẹ bị bệnh?

Bà ngăn câu trả lời của Vu Đồ, "Con đấy, khẳng định là nghĩ nhiều. Mẹ không biết sao con lại nghĩ thông suốt rồi trở về, nhưng mẹ phải nói với con, con không nên nghĩ muốn cho chúng ta thế này thế kia, tự quản tốt bản thân là đủ rồi, bố mẹ còn chưa có già đâu. Nếu còn cảm thấy mình chưa đủ tốt, liền nghĩ đến con trai đồng nghiệp của ba con."

Vu Đồ chần chừ một chút: "...Mẹ nói người cá độ thua mấy chục vạn?"

Mẹ Vu lại gật đầu một cái: " Đúng."

Vu Đồ: "Mẹ..."

Mẹ Vu nhìn mặt anh tràn đầy bất đắc dĩ, lại bật cười: "Mẹ sau rồi, cái này khá cực đoan. Nhưng con hiểu được ý của mẹ, con đã làm đủ tốt, người khác còn hâm mộ mẹ và cha con muốn chết, chớ suy nghĩ nhiều, nhất định phải làm thật tốt."

Giống như trước đây không lâu, có người cũng cùng anh nói những lời tương tự như vậy.

Vu Đồ rất lâu sau, mới "vâng" một tiếng.

Lại cùng hai người quen đi ngang qua hàn huyên một hồi, sau khi đi qua, mẹ Vu bỗng nhiên nói, "Chuyện chung thân đại sự của con cũng phải tính toán dần đi, bà già này còn bị người ta hỏi con trai sao vẫn chưa kết hôn."

Vu Đồ sửng sốt, về chuyện hôn nhân đại sự, cha mẹ rất ít khi thúc giục anh.

"Yêu cầu đừng quá cao, không cần quá xinh đẹp, tốt nhất có thể chăm sóc mọi người." Mẹ Vu nói tiêu chuẩn điển hình của mẹ chồng.

Vu Đồ trầm mặc, mẹ Vu cảm thấy anh chắc hẳn còn chưa cân nhắc qua vấn đề này, liền không nói thêm gì nữa. Ai biết được tới cửa nhà, Vu Đồ chợt gọi bà: "Mẹ".

Mẹ Vu nhìn anh.



Vu Đồ ít nhiều có ý muốn chạy mất dạng đi. Anh chưa từng nghĩ tới mẹ là người luôn không lo lắng gì với chuyện hôn nhân đại sự của mình, lại sẽ bởi vì một câu nói của anh có nhiệt tình lớn như vậy, vặn hỏi các loại không ngừng.

Mà hiện tại, anh có gì để nói?

Ở nhà một đêm, Vu Đồ trực tiếp từ sân bay gần nhất bay đi Đôn Hoàng, sau khi cùng một số đội viên đội thử nghiệm tập hợp, ngồi xe đi vào bãi thử nghiệm trong sa mạc.

Ở trong xa mạc cách xa con người, mọi tiết tấu ngược lại chậm lại. Vu Đồ mỗi ngày chuyên chú với công việc, lắp vào lại tháo ra.

"Các ngươi bên đó rất thuận lợi?"

"Ừ, nói hoàn thành trước mấy ngày, qua vài tháng làm tiếp lần thứ hai."

Quan Tại "Ồ" một tiếng, "Khó trách Tôn tổng có thời gian tìm tôi nói chuyện."

Hắn nói Tôn tổng chính là người tổng phụ trách thử nghiệm lần này, Vu Đồ khẽ cau mày Vu Đồ: "Có vấn đề gì vậy?"

Quan Tại than thở nói: "Cậu không biết, Tôn tổng của chúng ta, là một người nghiêm túc nhanh nhẹn nha. Muốn xen vào tất cả các chuyện lớn nhỏ trong công tác, cũng rất bận tâm tới chuyện chung thân đại sự của cấp dưới trẻ tuổi, chuyện này khó trách, ông ấy vốn là muốn giới thiệu một cô gái bên Thiên Tân cho một tiểu tử trong Sở họ rất coi trọng, Bắc Kinh Thiên Tân rất gần không phải quá tốt sao. Kết quả nghe nói cậu mỗi ngày giả bộ cực kỳ ưu sầu thâm trầm, thường xuyên một mình ngắm sao, sau khi tan việc không tham gia hoạt động giải trí tập thể, làm một đống các cô em trẻ người non dạ mê mẩn, không nên không nên nha, trực tiếp làm tan vỡ hy vọng của các tiểu tử khác."

Quan Tại nói một hơi, phê bình nói:"Ta nói này lão Vu, cậu trước kia không có tật xấu giả bộ x đâu."

Vu Đồ: "...Em vừa bắt đầu thắng liên tục năm ngày, bọn họ liền khai trừ."

"Nói như vậy thì cậu càng giả bộ. Khắc chế a, dáng dấp đẹp trai còn giả bộ, còn cho người khác đường sống không." Quan Tại nghiêm túc nói, "Mục đích ta gọi cuộc điện thoại này chính là cảnh cáo cậu..."

"Cậu phải tiếp tục giả bộ như vậy đấy ha ha ha." Hắn ở đầu bên kia điện thoại phá lên một trận cười to, "Đừng có cho các anh em chỗ khác một tia hy vọng nào, quay về phong cậu là hào quang của viện ta."

Vu Đồ: "... Chị dâu ở bên cạnh anh sao? Đưa điện thoại cho chị ấy?"



Trầm Tịnh cầm lấy điện thoại.

Vu Đồ lập tức hỏi bệnh tình của Quan Tại, thanh âm của Trầm Tịnh so với trước buông lỏng rất nhiều, hơn nữa không tránh Quan Tại, nói tới chữa trị tiến triển, so với dự kiến tốt hơn nhiều.

"Hỏi như vậy nhiều cái p a." Quan Tại đoạt điện thoại về, "Tôn tổng gọi điện hỏi thăm cậu có bạn gái chưa, tôi trả lời sao đây?"

Hắn cười a a một tiếng, "Nếu không tôi đáp cậu thích bạn học cao trung Kiều Tinh Tinh?"

Vu Đồ ngẩn ra, ngay sau đó kịp phản ứng, Quan Tại hẳn đã xem được video gửi trong nhóm wechat của đơn vị. Trước đó, video anh tham gia thi đấu kpl cuối cùng cũng truyền tới trong nhóm của sở nghiên cứu, dẫn tới lượt xem đông đảo. Quan Tại thông minh cỡ nào, khẳng định liên tưởng tới những lời cậu nói ở Tây An.

"Không phải nói người ta thích cậu sao? Anh xem video cảm thấy đại muội tử* người ta đúng là có ý với cậu a, kết quả cậu hiện nay vẫn là đàn ông độc thân là chuyện gì thế?

*cô gái lớn nhà người ta

Vu Đồ cười khổ, cầm điện thoại ngồi xuống trên cát, "Tôi trước đó luôn nghĩ, tôi có thể cho cô ấy cái gì? Không có tiền không tính, ngay cả thường xuyên ở bên cô ấy cũng không làm được."

Cô ấy rất mong manh, thích làm nũng, muốn có người dỗ dành, mỗi phút mỗi giây đều trải qua êm ả và thoải mái.

Anh vốn lòng tràn đầy vui mừng. Nhưng đến một ngày, anh vừa cúi đầu, lại phát hiện bàn tay của mình thô ráp như vậy, căn bản không có cách nào đưa tay ra nắm được minh châu như vậy.

Quan Tại bên kia trầm mặc rất lâu, Vu Đồ cũng không nói chuyện, cứ như vậy treo máy, một lúc sau Quan Tại nói: "Vu Đồ, chị dâu cậu nói, không được tính toán như vậy."

Sau đó hắn liền mắng: "Cậu ngu x sao?"

Lần đầu tiên trong đời bị mắng như vậy, Vu Đồ trái lại lại cười. Anh nhìn lên trời sao so với nơi khác càng tinh khiết, thật lòng thật dạ thừa nhận: "Anh nói rất đúng."

Khi trở lại Thượng Hải, cách Tết âm lịch khoảng mười ngày, Vu Đồ trước đó có đi thăm Quan Tại, còn bị anh ta giễu cợt thật lâu.



"Chính cậu không phát hiện sao? Trước đó thích nói "Mọi người cố gắng hơn một chút". Đại Mạnh than phiền nói, "Giống y như câu thần chú của chủ nhiệm lớp 12 của tôi, tôi vừa nghe liền thấy đỉnh đầu chợt buốt."

Cậu ta nói xong liền tiếp tục lùa cơm, Vu Đồ nhưng cầm đũa ngơ ngác ở đó một lúc lâu, lúc cúi đầu gắp thức ăn lần nữa, trong mắt lại có ý cười.

Trong cuộc sống hàng ngày của Vu Đồ có thêm một mục —— viết thư.

Mỗi lần về nhà đêm khuya, cho dù khuya thế nào, trước khi ngủ, anh cũng sẽ lấy ra một tờ giấy, viết một bức thư.

Bức thư thứ nhất nội dung liên quan tới tốc độ vũ trụ cấp một, vấn đề này rất đơn giản, nhưng cũng liên quan tới một số nguyên lý và công thức mà mọi người bình thường không hiểu, Vu Đồ cố gắng hết sức dùng lời lẽ dễ hiểu giải thích nội dung sâu sắc này.

Bức thư thứ 2 liên quan tới so sánh kỹ thuật hàng không vũ trụ của Trung Quốc và nước ngoài.

Trên tờ giấy trắng như tuyết, đặt dưới ánh đèn, Vu Đồ rành mạch rõ ràng viết ——

Vấn đề này quá lớn, anh có thể phải dùng rất nhiều bức thư để trả lời em. Bức thư này chúng ta nói trước về lịch sử phát triển của hàng không vũ trụ hiện đại....

Trước khi anh đi ngủ viết xong thư, ngày hôm sau bỏ vào hộp thư trước cửa đơn vị, đến khi nghỉ Tết âm lịch, tổng cộng gửi đi 10 bức thư.

Lúc đem bức thư cuối cùng trước khi đến năm mới bỏ vào hộp thư, Vu Đồ nghĩ, nếu như trong kỳ nghỉ Tết âm lịch không có...

Vậy sau khi trở lại không thể làm gì khác hơn là bắt đầu nói di dân lên Hỏa tinh thôi.

- --------

Ye: #2670, hiệu suất hôm nay quá kém.

Dạo này mình có một ảo tưởng các bạn ạ, ảo tưởng người khác thích mình!!!!!

- ---------

Em Là Niềm Kiêu Hãnh Của Anh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Em Là Niềm Kiêu Hãnh Của Anh Truyện Em Là Niềm Kiêu Hãnh Của Anh Story Chương 36
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...