Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển

Chương 92


Hạ Văn Nam đuổi theo Lục Hoài Dã tới cửa, cậu nói: “Đợi đã.”


Lục Hoài Dã dừng bước, khuôn mặt nghiêm nghị quay sang nhìn Hạ Văn Nam.


Hạ Văn Nam hạ giọng, hỏi anh ta: “Rốt cuộc Minh Tư Thần xảy ra chuyện gì?”


Lục Hoài Dã lắc đầu, “Tôi cũng không biết, nên mới muốn đưa em ấy đi khám.”


Hạ Văn Nam nhớ lại dáng vẻ ban đầu cậu nhìn thấy Minh Tư Thần, “Lúc đó trông cậu ấy tỉnh táo hơn hẳn bây giờ, có một lần còn gọi tên của tôi, nhưng không hiểu tại sao sau này lại dần trở nên tệ hơn.”


Lục Hoài Dã thở dài: “Tôi cũng muốn biết lý do.”


Hạ Văn Nam nhìn anh ta: “Anh chia tay với Minh Tư Ngạn rồi à?”


Lục Hoài Dã đáp: “Cũng có thể nói là như vậy.”


“Không phải sắp kết hôn rồi sao? Tại sao lại đột nhiên đòi chia tay?”


Dường như Lục Hoài Dã không muốn trò chuyện với Hạ Văn Nam về vấn đề này, anh ta đứng ngoài cửa đưa mắt nhìn, từ góc độ này vẫn có thể thấy sườn mặt của Minh Tư Thần trong khu vườn đằng xa, một lát sau anh ta nói với Hạ Văn Nam: “Có lẽ do tôi đã thay lòng, tôi không còn cảm xúc với Tư Ngạn như lúc ban đầu nữa.”


“Ồ, anh là người thay lòng đổi dạ như vậy sao?” Hạ Văn Nam vô thức thốt lên.


Sắc mặt Lục Hoài Dã rất khó coi.



Hạ Văn Nam lại nói: “Tư Ngạn không làm gì có lỗi với anh chứ?”


Lục Hoài Dã không nói gì.


Lúc này thím Trương từ trong phòng bước ra, bà nhìn thấy Lục Hoài Dã xuất hiện ở nhà họ Minh thì hơi bất ngờ, lên tiếng chào hỏi rồi đi ra ngoài sân.


Lục Hoài Dã không đi xem Minh Tư Thần nữa, chỉ nói với Hạ Văn Nam: “Cậu có thể giúp tôi khuyên chú được không, để chú ấy đưa Tư Thần đi gặp bác sĩ.”


Hạ Văn Nam nói: “Tôi hiểu rồi.”


Lục Hoài Dã gật đầu, rời đi trước.


Hạ Văn Nam quay trở lại phòng ăn, thấy chiếc bánh sandwich cắn dở của Minh Khâm vẫn nằm trên đĩa, từ nãy đến giờ vẫn chưa ăn xong.


Cậu định ngồi xuống chờ Minh Khâm xử lý xong bữa sáng, nhưng vừa chạm mông xuống ghế thì Minh Khâm lại đứng dậy, nói: “Sáng nay đưa Tư Thần đến bệnh viện với ba đi.”


Hạ Văn Nam nhìn Minh Khâm: “Ba không ăn sáng à?”


Minh Khâm phủi tay một cái: “Không đói.”


Tài xế của Minh Lộ Xuyên đã đến, Hạ Văn Nam và Minh Khâm không đến công ty mà đưa Minh Tư Thần lên xe, để tài xế đưa bọn họ đến bệnh viện.


“Đến bệnh viện nào ạ?” Tài xế hỏi.


Minh Khâm và Minh Tư Thần ngồi cạnh nhau ở hàng ghế sau, tuy Minh Tư Thần mở mắt nhưng trông cậu ta không có chút tinh thần nào, đầu hơi nghiêng qua tựa vào vai Minh Khâm.



Hạ Văn Nam ngồi ở ghế phó lái, nghe câu hỏi của tài xế thì quay đầu lại nhìn Minh Khâm.


Minh Khâm giữ vai Minh Tư Thần, thu lại ánh mắt đang nhìn bên ngoài cửa sổ xe: “Đừng đi đến bệnh viện mà nó tái khám.”


Hạ Văn Nam suy nghĩ một lúc rồi nói: “Vậy đi bệnh viện mà con hay khám đi.”


Minh Khâm nhìn sang cậu.


Hạ Văn Nam nói: “Trong đó có một bác sĩ là bạn của con.”


Tài xế đưa bọn họ đến bệnh viện, lấy chiếc xe lăn được gấp gọn ở trong cốp xe ra, sau đó bế Minh Tư Thần từ trong xe lên xe lăn.


Hạ Văn Nam đã gọi điện thoại trước cho Lâm Trữ Thu, để cậu ta sắp xếp kiểm tra cho Minh Tư Thần.


Bọn họ đợi trong trong bệnh viện cả buổi sáng, Minh Tư Thần được sắp xếp để kiểm tra một vài hạng mục, nhưng không thể nhận được kết quả nhanh như mong muốn, ngoài ra còn một số mục khác yêu cầu phải xếp hàng chờ lượt, vì vậy không có cách nào để hoàn thành hết các kiểm tra ngay tại lúc này.


Lâm Trữ Thu đề xuất cho Minh Tư Thần nhập viện.


“Tình trạng hiện tại của cậu ấy không quá khả quan, nên tôi đề nghị cậu ấy nhập viện để quan sát thêm.” Lâm Trữ Thu nói.


Sắc mặt Minh Khâm có vẻ nghiêm trọng: “Nó đã được điều trị một thời gian dài sau khi bị tai nạn giao thông ở nước ngoài, sau khi về nước tôi cũng mời chuyên gia hội chẩn cho nó. Thời điểm sau khi phẫu thuật sọ não, bác sĩ nói rằng mặc dù chấn thương rất nghiêm trọng, nhưng do cuộc phẫu thuật thành công nên tình trạng cũng có chút khả quan. Hai năm qua vẫn luôn tái khám và điều trị phục hồi chức năng, tôi tưởng nó sẽ dần chuyển biến tốt hơn.”


Lâm Trữ Thu lắc đầu: “Con không thể trả lời cho chú ngay lúc này, trước mắt phải kiểm tra cặn kẽ kết quả mới có thể đưa ra kết luận chẩn đoán.”


Một y tá vội vàng chạy đến gọi Lâm Trữ Thu.



Lâm Trữ Thu nói xin lỗi rồi lập tức rời đi.


Trong bệnh viện chỉ còn lại Minh Khâm và Hạ Văn Nam, Minh Tư Thần hơi mệt nên đã thiếp đi trên giường bệnh.


Hạ Văn Nam đi đến bên giường, nhìn gần Minh Tư Thần hơn.


Tiếng thở của Minh Tư Thần nghe rất nặng nề, có vẻ cậu ta cũng gầy hơn so với lúc trước, cả người mỏng manh yếu ớt. Minh Tư Thần trở mình nằm nghiêng, tư thế xoay người rất khó khăn, Hạ Văn Nam không thể không giúp cậu ta.


Thời điểm Minh Tư Thần duy trì tư thế nằm đưa lưng về phía Hạ Văn Nam, bỗng nhiên Hạ Văn Nam chú ý đến hình xăm sau gáy của cậu ta. Đây là lần đầu tiên Hạ Văn Nam có thể quan sát hình xăm này ở khoảng cách gần đến vậy, cậu đưa tay khẽ chạm vào nó.


“Lúc bị tai nạn giao thông, nó cũng có một vết thương sau gáy, cái này là Tư Ngạn đưa nó đi xăm để che vết thương.” Minh Khâm nói.


Hạ Văn Nam rút tay về, nói: “Bảo sao chạm vào thấy hơi gồ ghề.” Sau đó, cậu lại cảm thấy kỳ lạ: “Vậy tại sao Tư Ngạn cũng có hình xăm này?”


“Tư Ngạn cũng xăm chung với nó, từ nhỏ đến lớn hai đứa nó lúc nào cũng ở cùng nhau, khi Tư Thần gặp tai nạn Tư Ngạn cũng ở cùng với nó, lúc đó người đau khổ nhất chính là Tư Ngạn.”


“Ồ.” Hạ Văn Nam đáp.


Đến buổi trưa, cả Minh Lộ Xuyên và Minh Tư Ngạn đều có mặt ở bệnh viện.


Minh Tư Ngạn nhìn thấy Minh Tư Thần nằm trên giường bệnh viện, liền tự trách: “Mỗi lần con đưa Tư Thần đi tái khám, bác sĩ xem kết quả kiểm tra xong cũng nói với con là không có vấn đề gì, con đã hỏi bác sĩ là tại sao tình trạng của Tư Thần ngày càng xấu đi, bác sĩ chỉ nói là do di chứng của chấn thương não.”


Minh Khâm lắc đầu, không đáp.


Minh Lộ Xuyên nói: “Bây giờ chúng ta đi ăn trưa trước đi, con để tài xế chở thím Trương đến bệnh viện chăm sóc Tư Thần rồi.”



Minh Khâm vẫn lắc đầu, nói: “Ba không đói, không muốn ăn.”


“Tư Thần bị như thế này cũng đâu phải mới ngày một ngày hai…” Hạ Văn Nam nói đến đây, nửa câu còn lại bị cậu nuốt xuống bụng. Cậu nhớ rõ ràng chuyện Tư Thần chuyển biến xấu đã xảy ra một khoảng thời gian dài rồi, lúc đó Minh Khâm chỉ lo yêu đương với Doãn Trạch Cạnh, không hề để tâm đến Tư Thần, cho nên bây giờ Minh Khâm cần gì phải làm bộ dáng sốt ruột như lửa đốt như vậy?


Nhưng Hạ Văn Nam không đành lòng nói hết câu, dù sao Minh Tư Thần cũng khác với Minh Lộ Xuyên, là con ruột của Minh Khâm, nên chắc chắn Minh Khâm vẫn còn thương xót cho Minh Tư Thần.


Chỉ sợ rằng dù bất kể là đứa con nào, Minh Khâm cũng chỉ yêu chính bản thân mình nhất. Nếu như thời điểm Minh Lộ Xuyên ra đời, Minh Khâm chưa từng có con nên không biết phải làm cha như thế nào, cũng không biết cách trao tình yêu thương cho một đứa trẻ, thì đối với Minh Tư Thần và Minh Tư Ngạn, Minh Khâm cũng chỉ cho bọn họ nhiều hơn về mặt vật chất, chứ không phải là quan tâm và yêu thương vô điều kiện.


Bởi vì chuyện Minh Lộ Xuyên nên Hạ Văn Nam cảm thấy rất khó để yêu mến con người của Minh Khâm, cũng cảm thấy sự quan tâm của Minh Khâm đối với Minh Tư Thần ngay lúc này cũng là vì mất đi chỗ dựa tình yêu của mình, cho nên mới muốn đòi hỏi tình cảm từ người khác mà thôi.


Minh Tư Ngạn nói với Minh Khâm: “Ba ơi, con sẽ ở đây chăm sóc Tư Thần, mọi người cứ đi ăn trưa đi.”


Minh Khâm vẫn chỉ lắc đầu.


Hạ Văn Nam và những người còn lại cũng không rời khỏi bệnh viện, ở lại phòng bệnh với Minh Khâm cho đến khi tài xế đưa thím Trương đến.


Minh Khâm vẫn không muốn đi, cho nên Minh Lộ Xuyên sắp xếp người đưa bữa trưa đến cho Minh Khâm.


Sau đó Minh Lộ Xuyên mới rời bệnh viện cùng với Hạ Văn Nam và Minh Tư Ngạn.


Có vẻ tâm trạng Minh Tư Ngạn không tốt lắm, một đi về phía trước, Minh Lộ Xuyên và Hạ Văn Nam chậm rãi theo sau, Hạ Văn Nam vô thức nắm lấy tay Minh Lộ Xuyên.


Hạ Văn Nam nhìn hình xăm sau gáy của Minh Tư Ngạn, tuy bị che khuất một phần do tóc và cổ áo của Minh Tư Ngạn, nhưng vẫn có thể thấy rằng nó giống hệt với hình xăm của Minh Tư Thần.


Minh Tư Ngạn dừng bước, quay lại hỏi: “Anh hai, Văn Nam, hai người có về lại công ty không?”


Minh Lộ Xuyên gật đầu: “Đi chung đi.”


Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển Truyện Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển Story Chương 92
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...