Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Chương 84
Hà Dục Phong lái xe đưa Doãn Trạch Cạnh rời đi, chiếc xe nhanh chóng lái qua góc ngoặt giao lộ phía trước, khuất khỏi tầm nhìn của Hạ Văn Nam.
Bên vệ đường chỉ còn lại một mình Hạ Văn Nam, trong nháy mắt không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo hơn, cậu vội vàng muốn băng qua đường để quay lại bữa tiệc của nhà họ Đoàn.
Làn đường của khu vực trên núi này không rộng lắm, chỉ là một làn đường đơn cho xe lưu thông từ cả hai hướng. Ngay khi Hạ Văn Nam chạm chân xuống mặt đường, cậu liền để ý đến một chiếc xe chạy đang đến từ góc đường khúc khoẻo.
Mặc dù chạy trong màn đêm nhưng chiếc xe kia không hề bật đèn, nhờ tia sáng yếu ớt của đèn đường mới có thể lờ mờ thấy được đó là một chiếc xe ô tô màu đen cũ nát.
Tuy vậy, chắc chắn người ngồi trong xe có thể nhìn thấy rõ Hạ Văn Nam đứng dưới ánh đèn đường, cũng có thể thấy được cậu đang nhanh chân chạy qua lề đường đối diện.
Nhưng chiếc xe đó không những không giảm tốc độ mà còn phóng nhanh hơn.
Hạ Văn Nam cả kinh, vội vàng chạy sang phía đối diện, khoảnh khắc cậu đặt chân lên vệ đường được xây cao hơn lòng đường một bậc, chiếc xe kia gần như sượt qua lưng cậu, thậm chí Hạ Văn Nam còn cảm nhận được kính chiếu hậu cạ vào quần áo của mình.
Cậu dừng bước, trong lòng vẫn còn cảm giác sợ hãi mà nhìn chiếc xe ô tô đang vụt nhanh, hiện tại nó đã tăng tốc chạy đi xa. Rất khó để có thể tự thuyết phục mình chỉ đang đa nghi, chứ không phải có người muốn tông chết cậu.
Hạ Văn Nam hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh tràn vào khoang mũi chạy thẳng đến phổi, khiến tâm trí cậu dần bình tĩnh lại.
Bữa tiệc sinh nhật của Đoàn Vấn Long vẫn tiếp tục, ánh đèn trong vườn hoa và máy sưởi ấm áp xua tan khí lạnh trên người Hạ Văn Nam.
Cậu dừng lại nhìn một lượt xung quanh. Cậu Alpha vẫn đang chơi piano, Minh Khâm không còn ngồi chung với cậu ta nữa. Alpha đó đang chơi một bản nhạc khiêu vũ nhẹ nhàng, một vài vị khách ôm nhau nương theo tiếng nhạc mà nhảy múa.
Hạ Văn Nam nhìn thấy Đoàn Ninh ở trên sàn nhảy, anh ta đang khiêu vũ với một Alpha, có lẽ vị Alpha kia là khách của nhà họ Đoàn. Hạ Văn Nam dám quấy rầy, cậu chỉ đứng ở một góc nhìn bọn họ.
“Em đang nhìn cái gì vậy?” Cho đến khi một giọng nói quen thuộc nghe vang lên từ phía sau cậu.
Hạ Văn Nam quay lại, nhìn thấy Minh Lộ Xuyên.
Dáng người Minh Lộ Xuyên thẳng tắp, ánh mắt hắn cũng chăm chú nhìn sàn nhảy phía trước, nói với Hạ Văn Nam: “Em nhìn Đoàn Ninh suốt một phút rồi.”
“Chính xác vậy á?” Hạ Văn Nam lấy điện thoại nhìn đồng hồ.
Minh Lộ Xuyên vươn tay ra trước mặt cậu: “Em muốn khiêu vũ?”
Hạ Văn Nam đánh cái “chát” vào tay hắn, “Không đâu ạ, thưa đồng chí.”
Sắc mặt Minh Lộ Xuyên tối xuống, bàn tay dần nắm lại thành quyền.
Kết thúc một điệu nhảy.
Dường như Alpha bên cạnh Đoàn Ninh vẫn chưa thỏa mãn, muốn mời Đoàn Ninh nhảy một điệu nữa. Hạ Văn Nam vội vã chen ngang, cười nói với vị Alpha kia: “Đến lượt tôi, tôi cũng muốn mời Đoàn Ninh khiêu vũ.”
Anh ta không biết Hạ Văn Nam là ai, nhưng nhìn thấy có một Beta xuất hiện đòi tranh giành Omega với mình, anh ta nở một nụ cười đắc thắng, nói với Hạ Văn Nam: “Như thế này đi, chúng ta hãy để Đoàn Ninh tự chọn người cậu ấy muốn khiêu vũ cùng.”
Hạ Văn Nam nói: “Được chứ!” Rồi cậu đưa tay làm động tác mời với Đoàn Ninh.
Đoàn Ninh nghe vậy thì nở nụ cười, nắm chặt tay Hạ Văn Nam rồi nói với vị Alpha kia: “Tôi chọn cậu ấy.”
Nụ cười trên môi Alpha kia cứng lại, kinh ngạc nhìn Đoàn Ninh.
Hạ Văn Nam không thể tiếp tục kiên nhẫn nữa, nắm tay kéo Đoàn Ninh chạy đi, mãi đến khi hai người rời khỏi sàn nhảy.
“Không nhảy sao?” Đoàn Ninh bối rối.
Minh Lộ Xuyên đang đứng ở đó, nghe câu hỏi của Đoàn Ninh thì đáp: “Không, cậu đừng nghĩ đến chuyện đó.”
Đoàn Ninh liếc nhìn hắn một cái, quay lại hỏi Hạ Văn Nam: “Có chuyện gì vậy?”
Hạ Văn Nam hỏi Đoàn Ninh: “Nhà anh có camera giám sát không? Cho tôi xem với.”
Đoàn Ninh cảm thấy khó hiểu, ngập ngừng gật đầu.
Ba người bọn họ cùng xem đoạn ghi hình của camera giám sát trước cổng nhà họ Đoàn.
Cổng chính nhà họ Đoàn được ba đặt camera giám sát, một ở đối diện cổng chính và hai cái còn lại ở mỗi bên trái phải, có thể quan sát hơn trăm mét khu vực lân cận.
Từ ngoài cổng rẽ trái có một khúc cua, lúc đó Hạ Văn Nam và Doãn Trạch Cạnh đang đứng nói chuyện ở bên kia đường, vị trí đó bị che khuất bởi khúc cua đó nên hai người khó có thể nhìn thấy được chiếc xe kia đi vào, nhưng camera giám sát lại có thể quay rõ được từ phía sau khúc cua.
Từ đoạn ghi hình, thời điểm Hạ Văn Nam đứng nói chuyện với Doãn Trạch Cạnh thì đã có một chiếc xe màu đen xuất hiện và dừng tại góc đường không xa. Xung quanh bị bao phủ bởi màn đêm, chiếc xe ô tô màu đen đó cũng không bật đèn nên Hạ Văn Nam và Doãn Trạch Cạnh không nhìn thấy nó.
Đợi đến khi Hà Dục Phong đưa Doãn Trạch Cạnh rời đi, Hạ Văn Nam chuẩn bị băng qua đường thì đột nhiên chiếc xe đó tăng tốc chạy đến gần. Nhưng đáng tiếc là thiếu một chút nữa mới tông được Hạ Văn Nam, chiếc xe màu đen chạy ngang qua cổng nhà họ Đoàn, nghênh ngang rời đi.
Hạ Văn Nam và Minh Lộ Xuyên đoạn camera giám sát, không ai lên tiếng.
Chỉ có Đoàn Ninh vô cùng ngạc nhiên: “Xảy ra chuyện gì vậy!?” Anh ta tua đoạn băng ghi hình để xem lại một lần nữa, có thể nhìn thấy rất rõ chiếc xe màu đen kia muốn nhắm đến Hạ Văn Nam.
Minh Lộ Xuyên đưa tay ôm lấy vai Hạ Văn Nam, rút ngắn khoảng cách giữa hai người, lồng ngực hắn kề sát bờ vai của cậu. Hạ Văn Nam lập tức cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Minh Lộ Xuyên, và cả nhịp tim đang hoảng loạn của hắn.
Có vẻ Minh Lộ Xuyên đang sợ hãi, hắn mò mẫm tìm tay Hạ Văn Nam, sau đó nắm thật chặt tay cậu trong lòng bàn tay của mình, gần như muốn siết gãy bàn tay của Hạ Văn Nam.
Hạ Văn Nam trấn an Minh Lộ Xuyên, vỗ về lên cánh tay hắn: “Không sao hết, không có chuyện gì xảy ra đâu mà.”
Sắc mặt Đoàn Ninh trở nên nghiêm túc, nói: “Cậu có muốn bảo cảnh sát không? Hẳn là có người cố tình muốn tông Văn Nam đúng không?”
Minh Lộ Xuyên nói: “Bây giờ chưa cần, tối nay là sinh nhật của chú Đoàn, đừng để chú ấy mất vui. Cậu gửi đoạn ghi hình đó cho tôi, ngày mai tôi sẽ đi báo cảnh sát.”
Đoàn Ninh cau mày, do dự gật đầu, sau đó anh ta hỏi Hạ Văn Nam: “Văn Nam, rốt cuộc có chuyện gì vậy?”
Hạ Văn Nam lắc đầu: “Tôi cũng không biết.”
Kỳ thực Hạ Văn Nam cũng cảm thấy sợ hãi, lỡ như khi đó cậu bước chậm một bước, rất có thể đã bị chiếc xe ô tô màu đen đó tông rồi, hoặc nếu như chiếc xe đó cán hụt nhưng vẫn cố chấp quay lại lao lên lề đường dành cho người đi bộ để tông cậu, có lẽ lúc đó cậu cũng không thể chạy thoát.
“Không sao cả.” Giọng Minh Lộ Xuyên trầm ồn, lòng bàn tay hắn khô ráo vững chắc, những ngón tay thon dài đan vào bàn tay Hạ Văn Nam, hắn nói: “Tối nay muộn rồi, ở bên tôi, đừng đi lung tung.”
Nỗi bất an của Hạ Văn Nam bỗng nhiên tan biến, cậu huých vào người Minh Lộ Xuyên, cười hỏi hắn: “Vậy tối mai thì sao?”
Minh Lộ Xuyên cúi đầu nhìn Hạ Văn Nam, ngữ khí vô cùng nghiêm túc: “Ngày mai cũng ở bên cạnh tôi.”
Hạ Văn Nam hỏi: “Bộ anh muốn trói em lên người anh luôn à?”
Minh Lộ Xuyên đáp lời cậu: “Chỉ cần em muốn là được.”
Hạ Văn Nam nhỏ giọng: “Thế thì để em cân nhắc.”
Đoàn Ninh nghe vậy thì nhíu mày: “Hai người phiền quá rồi đấy!”
“Bình thường mà.” Minh Lộ Xuyên kéo Hạ Văn Nam về phía sau mình, mười ngón tay đan chặt với cậu, như thể hai người là một khối dính liền, hắn nói với Đoàn Ninh: “Khi nào cậu rảnh thì chụp cho chúng tôi một bộ ảnh cưới.”
Đoàn Ninh nhìn hai người họ: “Các cậu không chụp lúc kết hôn à?”
Hạ Văn Nam cướp lời: “Lúc đó anh ấy vẫn đang vấn vương Bạch Nguyệt Quang nên mới miễn cưỡng kết hôn với tôi, cho nên cũng không chịu chụp ảnh cưới với tôi luôn.”
Minh Lộ Xuyên siết chặt tay Hạ Văn Nam, muốn cậu đừng nói nữa.
Hạ Văn Nam nhịn đau, ráng nói cho hết cả câu.
Đoàn Ninh nghe xong thì bật cười, nói với Hạ Văn Nam: “Cậu cứ nói quá, nếu anh ấy quan tâm Bạch Nguyệt Quang bằng một nửa sự quan tâm của anh ấy dành cho cậu bây giờ, thì Bạch Nguyệt Quang đã không còn là Bạch Nguyệt Quang rồi.”
Minh Lộ Xuyên lạnh lùng nói: “Tôi không có Bạch Nguyệt Quang, hai người nghĩ nhiều rồi.”
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Story
Chương 84
10.0/10 từ 34 lượt.
