Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Chương 82
Minh Khâm sóng vai cùng cậu Alpha trẻ tuổi ngồi trước cây đàn piano, cậu ta hỗ trợ chú chơi một ca khúc đơn giản.
Có vẻ Minh Khâm chưa từng đánh đàn piano, tiếng nhạc lệch nhịp vang lên rõ ràng khác xa với những giai điệu du dương vừa rồi, khiến nhiều vị khách trong bữa tiệc quay đầu lại nhìn về phía người đánh đàn.
Minh Khâm vui vẻ hoàn thành cả bản nhạc rồi mới đứng dậy trả lại vị trí cho cậu Alpha kia, sau đó chậm rãi quay về chỗ của mình.
Mọi người xung quanh và Hạ Văn Nam vẫn đứng tại chỗ, lúc này cậu mới để ý thấy Hà Dục Phong đứng cách mình không xa.
Minh Khâm bước đến trước mặt Doãn Trạch Cạnh, ngẩng đầu nhìn cậu ta, thở dài nói: “Em có thể về được rồi.” Giọng điệu nghe chừng rất ung dung nhàn nhã.
Doãn Trạch Cạnh đút hai tay vào túi quần, cho dù có mặc âu phục thì cậu ta vẫn lộ ra dáng vẻ ngây ngô của một sinh viên đại học, cậu ta hỏi Minh Khâm: “Anh Khâm, bây giờ em về đâu?”
“Thích chỗ nào thì cút đến chỗ đó đi.” Minh Khâm cúi đầu, chỉnh tay phần cổ tay áo vừa xắn lên để đánh đàn, “Tôi sẽ tìm người khác giúp.”
Doãn Trạch Cạnh hất hàm về phía Alpha đánh đàn: “Cậu ta? Cậu ta có chịu giúp anh không?”
Minh Khâm nói: “Nếu cậu ta không chấp nhận thì còn có người khác, cậu cho rằng sẽ không ai bị thay thế sao?”
Tiếng nói chuyện của bọn họ không lớn, nhưng vì Minh Khâm vừa đánh đàn nên cũng thu hút sự chú ý của vài người. Hiện tại trong hoa viên, có không ít người đang len lén nhìn bọn họ, bao gồm cả Hà Dục Phong, anh ta cầm một ly rượu vờ như đang cúi đầu uống, nhưng Hạ Văn Nam biết chắc chắn anh ta đang nghe lén cuộc đối thoại của Minh Khâm và Doãn Trạch Cạnh.
Bỗng nhiên Hạ Văn Nam hiểu được tất cả những hành động này của Minh Khâm. Chú đã bị Doãn Trạch Cạnh lừa cho nên không cam tâm việc chỉ đơn giản đuổi Doãn Trạch Cạnh đi, nếu như vậy người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ rằng chú bị tổn thương, cho nên Minh Khâm phải giành được kèo trên, dùng thái độ cao cao tại thượng làm cho Doãn Trạch Cạnh nhục nhã rồi mới đuổi cậu ta đi.
Trong tương lai, cho dù Doãn Trạch Cạnh xuất hiện với thân phận cậu ấm của Mạt Trạch, Minh Khâm có thể nói rằng mình không bị Doãn Trạch Cạnh lừa, mà là chú chơi chán rồi nên đá Doãn Trạch Cạnh.
Hạ Văn Nam nhìn Minh Khâm, ở đây ánh sáng không tốt lắm, rất nhiều chi tiết nhỏ nhặt trong sắc mặt của họ không thể nhìn thấy rõ ràng, nhưng Hạ Văn Nam rất chắc chắn với suy đoán của mình.
Đột nhiên có một bàn tay chạm nhẹ lên vai Hạ Văn Nam.
Hạ Văn Nam quay lại, là Minh Lộ Xuyên. Lúc nãy Minh Lộ Xuyên được Đoàn Vấn Long giới thiệu cho một vị trưởng bối, bây giờ mới quay lại bên cạnh Hạ Văn Nam, hai người đưa mắt nhìn nhau, không nói gì.
Vẻ mặt Doãn Trạch Cạnh phức tạp hơn nhiều, cậu ta ngẩng đầu lên nhìn quanh khu vực tổ chức tiệc, ánh mắt lướt qua không ít người, cuối cùng vẫn cúi xuống nhìn Minh Khâm: “Anh Khâm, anh vẫn còn giận em à?”
Minh Khâm mỉm cười nhìn cậu ta.
Minh Khâm giơ tay lên, lòng bàn tay nhẵn mịn vỗ vỗ vào sườn mặt Doãn Trạch Cạnh: “Anh Khâm có giận gì em đâu? Chẳng phải ban đầu chúng ta đã xác định dễ hợp dễ tan rồi sao, khi nào tôi chán thì chúng ta sẽ chia tay. Cậu xem lại bản thân đi, đâu còn là một cậu sinh viên ngây ngô nhiệt huyết nữa, nên cậu về đi.”
“Có phải anh…” Doãn Trạch Cạnh muốn nói điều gì đó nhưng đành phải kìm lại. Cậu ta đứng thẳng người, nhìn Minh Khâm một lúc lâu rồi mới nói: “Được, vậy em đi đây.”
Đoàn Ninh nhìn qua, muốn nói lại thôi.
Doãn Trạch Cạnh quay người rời đi.
Bỗng nhiên Minh Khâm lớn tiếng nói: “Đồ tôi cho cậu cứ việc mang đi, còn thứ gì không phải của mình thì đừng đụng vào, dù sao cậu cũng là sinh viên đại học, không có bản lĩnh cũng không sao, nhưng ít nhất cũng phải giữ lại chút lòng tự trọng.”
Doãn Trạch Cạnh dừng bước, kiên nhẫn nghe Minh Khâm nói xong, cậu ta chỉ đáp lại một câu: “Anh Khâm, đừng để cậu ta ký hiệu anh.”
Trong khoảnh khắc đó, trái tim Minh Khâm hẫng một nhịp.
Doãn Trạch Cạnh quay người rồi tiếp tục bước ra ngoài.
Nhiều người xung quanh nhìn chằm chằm bọn họ, rồi thì thầm bàn tán.
Hạ Văn Nam cảm thấy hành động này của Minh Khâm cũng không giữ được thể diện lắm, tựa như “thương địch một vạn, hại mình tám trăm”. Mối quan hệ của những vị khách này rất rộng, chẳng mấy chốc mà chuyện của Doãn Trạch Cạnh và Minh Khâm sẽ bị lan truyền đi khắp nơi. Không biết thời điểm đó Hà Dục Phong sẽ giới thiệu cậu em trai vừa đi du về của mình với công chúng như thế nào đây? Hạ Văn Nam chỉ nghĩ thôi cũng thấy xấu hổ giùm bọn họ rồi.
Cũng chẳng rõ Doãn Trạch Cạnh đang nghĩ gì, chỉ vì chút bí mật thương mại mà bán đi thân thể của mình liệu có đáng không?
Hạ Văn Nam suy nghĩ một lúc, bỗng nhiên cậu cảm thấy mình cần phải hỏi cho ra lẽ với Doãn Trạch Cạnh. Cậu mau chóng tránh khỏi đám đông, muốn đuổi theo ra phía bên ngoài.
Minh Lộ Xuyên kéo tay cậu lại: “Em định đi tìm Doãn Trạch Cạnh?”
“Ừm.” Hạ Văn Nam gật đầu.
Minh Lộ Xuyên nói: “Tôi đi với em.”
Hạ Văn Nam: “Để em đi một mình là được rồi, có thể một số chuyện cậu ta chỉ muốn nói cho em.” Cậu nhìn Minh Lộ Xuyên một cách nghiêm túc.
Trời sinh giữa Alpha và Alpha có sự bài xích lẫn nhau, bọn họ vốn đã không thân thiết, hơn nữa Doãn Trạch Cạnh đã bị xé rách mối quan hệ đó với Minh Khâm, chỉ còn lại đối thủ thương mại mà thôi. Chắc chắn Doãn Trạch Cạnh không hề muốn nói chuyện thêm với Minh Lộ Xuyên dù chỉ vài câu.
Mà Beta lại vô hại. Đặc biệt là trong mắt của Alpha, bọn họ còn phải đề phòng Omega đ*ng d*c, lo sợ pheromone của Omega sẽ dụ dỗ họ mất đi lý trí, trong khi đó Beta thì không, trời sinh Beta yếu ớt hơn Alpha, không có pheromone để đe dọa, Alpha có thể kiểm soát Beta, cũng yên tâm khi để Beta xuất hiện tự do trước mặt mình.
Hạ Văn Nam rời khỏi buổi tiệc nhà họ Đoàn, ngay khi cậu bước ra khỏi cổng, cậu thấy Doãn Trạch Cạnh không đi quá xa, cậu ta chỉ đứng hút thuốc dưới ánh đèn đường.
Thời tiết rất lạnh, mất đi ánh đèn vàng ấm áp của buổi tiệc, ngoài trời chỉ còn những luồng gió lạnh thổi qua. Hạ Văn Nam hối hận vì đã không mặc thêm chiếc áo khoác dày, còn Doãn Trạch Cạnh ăn mặc phong phanh, thậm chí cởi cả cúc cổ áo.
Doãn Trạch Cạnh ngẩng lên liếc nhìn Hạ Văn Nam một cái, nói: “Chỗ này khó bắt taxi, anh có tiện đường lái xe tiễn em một đoạn không?”
Nhà họ Đoàn tọa lạc ở ngoại thành, chỉ có núi đồi bao quanh, hẻo lánh quạnh quẽ, gần đây cũng chỉ có những căn biệt thự biệt lập.
Hạ Văn Nam liếc nhìn vào bữa tiệc ở bên trong, không thấy có người đi ra, cậu bước đến trước mặt Doãn Trạch Cạnh rồi nói: “Anh trai của cậu không đưa cậu về à?”
Doãn Trạch Cạnh quay lại nhìn Hạ Văn Nam, trên mặt không có vẻ gì là ngạc nhiên, chỉ nói: “Thì ra mấy người đã biết rồi.” Cậu ta nghiêng đầu rít một hơi thuốc lá, tựa như nghiêm túc ngẫm nghĩ điều gì đó: “Bởi vì Mạt Trạch sắp ra mắt nước hoa pheromone nên anh Khâm nghi ngờ em sao?”
Hạ Văn Nam nói: “Không phải, là vì tôi đã khôi phục trí nhớ rồi.”
“Anh nhớ lại hết rồi?” Lúc này khuôn mặt Doãn Trạch Cạnh mới lộ vẻ kinh ngạc.
Hạ Văn Nam cười lạnh một tiếng, từng bước vạch trần sự thật: “Doãn Trạch Cạnh, có phải cậu biết được tôi đã phát giác ra thân phận của cậu, cậu sợ rằng tôi sẽ nói cho Minh Khâm biết. Buổi tối ăn cơm tại nhà họ Minh hôm đó, cậu thừa biết tôi phải lái xe không thể uống rượu, nên trước đó cậu đã bỏ thuốc ngủ liều cao vào nước cam của tôi, để hại tôi bị tai nạn giao thông. Kết quả là tôi không chết nhưng lại bị mất trí nhớ một thời gian dài, cậu liền cho rằng như vậy là an toàn? Lẽ nào cậu không nghĩ sẽ có ngày tôi khôi phục trí nhớ sao?”
Doãn Trạch Cạnh khẽ nhíu mày.
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Story
Chương 82
10.0/10 từ 34 lượt.
