Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Chương 70
Thời điểm tất cả mọi người đang ăn sáng vào ngày hôm sau, Minh Khâm tuyên bố quyết định của mình: những công việc trong phòng thí nghiệm thuộc sự quản lý của Minh Tư Ngạn sẽ tạm dừng lại, toàn lực hỗ trợ Hạ Văn Nam nghiên cứu và phát triển sản phẩm mới.
Minh Tư Ngạn sửng sốt, ngay lập tức nói: “Ba, sao có thể như vậy được?”
Minh Khâm đáp: “Đây là kết quả mà ba và Lộ Xuyên đã thương lượng.”
Minh Tư Ngạn: “Nếu như thuận lợi, nước hoa pheromone của phòng nghiên cứu bên con cũng có thể ra mắt vào cuối năm này, nếu bây giờ ba điều nhân lực đi thì mọi quy trình sẽ phải tạm dừng.”
Minh Khâm nói với cậu ta, “Ưu tiên các dự án của Văn Nam đi.”
Từ năm ngoái, phòng nghiên cứu của Minh Tư Ngạn cũng bắt đầu lấn sân vào hạng mục nước hoa pheromone, dẫu vậy kết quả lại không quá khả quan, cho dù bây giờ có tối ưu hóa thay đổi cũng không chắc sẽ thuận lợi trên thị trường. Tất nhiên Minh Khâm không hề coi trọng bọn họ, niềm hy vọng lớn nhất của chú vẫn đặt trên người Hạ Văn Nam.
Hạ Văn Nam muốn từ chối theo bản năng, lời nói chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì cậu liếc nhìn Minh Lộ Xuyên một cái, thấy Minh Lộ Xuyên cũng không có phản ứng gì, đành cúi đầu yên lặng uống ly sữa trước mặt.
Ăn xong bữa sáng, Minh Tư Ngạn vẫn bất bình quấn lấy Minh Khâm, muốn Minh Khâm thay đổi quyết định.
Minh Lộ Xuyên lái xe cùng trở về công ty với Hạ Văn Nam. Thời điểm chuẩn bị xuất phát, hai người tình cờ gặp Doãn Trạch Cạnh cũng đang lái xe đến công ty. Hạ Văn Nam lên tiếng chào hỏi với cậu ta, Doãn Trạch Cạnh cười hì hì vẫy tay lại với Hạ Văn Nam.
Mãi đến khi tự nhốt mình trong văn phòng, những tâm tư rối như tơ vò của Hạ Văn Nam mới bình tĩnh lại một chút, cẩn thận xem xét loại nước hoa Beta trong kế hoạch.
Nếu như cùng chung một cặp với Suối Nước Thiền Viện, vậy thì nó nên là một loại nước hoa pheromone mới đúng, nhưng Beta làm sao có pheromone được?
Hạ Văn Nam không tìm ra manh mối, cậu nhận ra rằng đây không phải công việc có thể hoàn thành suôn sẻ trong ngày một ngày hai.
Buổi chiều, Hạ Văn Nam nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ Hà Dục Phong. Kể từ lần gặp nhau ở nhà hàng Tần Cung, dường như đã một khoảng thời gian dài Hạ Văn Nam không còn thấy anh ta nữa.
Sau khi nhận điện thoại, Hà Dục Phong đi thẳng vào vấn đề, nói với Hạ Văn Nam: “Tối nay thầy Lâm mời chúng ta đến nhà thầy ấy ăn cơm.”
Hạ Văn Nam nghe thấy hai chữ “thầy Lâm”, cảm thấy có chút sốt sắng, hỏi: “Sao lại gấp vậy?”
Có vẻ xung quanh Hà Dục Phong có rất nhiều người, anh ta vội vàng đáp: “Xin lỗi em, hôm qua thầy Lâm có gọi điện thoại cho anh, nhưng gần đây bận bịu quá nên anh quên báo trước cho em, nếu như hôm nay em không có thời gian thì anh sẽ nói lại với thầy, liệu chúng ta có thể đến vào ngày khác không.”
Hạ Văn Nam suy nghĩ một chút rồi nói: “Không cần đâu, tối nay chúng ta đi luôn đi.”
Hà Dục Phong nói: “Được, vậy hẹn gặp lại em tối nay.” Rồi anh ta cúp điện thoại.
Hạ Văn Nam liếc nhìn màn hình điện thoại di động, đứng lên khỏi chiếc ghế dựa, đột nhiên trong lòng cảm thấy bất an mà đi tới đi lui bên cửa sổ. Thầy Lâm là giảng viên hướng dẫn khi cậu học nghiên cứu sinh, tuy rằng cậu không có chút ký ức nào về thời điểm ấy, ngay cả hình dáng của thầy Lâm như thế nào cậu cũng chẳng rõ, thế nhưng tôn sư trọng đạo đã được khắc vào trong xương, cậu không tiện từ chối lời mời của thầy.
Đồng thời Hạ Văn Nam cũng thực sự cảm thấy lo lắng, không biết làm thế nào để đối mặt với giảng viên của mình với cái đầu trống rỗng như bây giờ.
Đi qua đi lại vài vòng, Hạ Văn Nam nhớ tới một chuyện, cậu nhấc điện thoại lên và gọi cho Hà Dục Phong.
Tiếng chuông reo vài lần mới được nhận, giọng điệu của Hà Dục Phong vô cùng nhẹ nhàng: “Đàn em?”
Hạ Văn Nam hỏi: “Nhà của thầy Lâm ở đâu vậy?”
“Em không nhớ à”
Hạ Văn Nam nói: “Thì em bị tai nạn giao thông mà, có nhiều chuyện em không thể nhớ được.”
Dường như lúc này Hà Dục Phong mới nhớ ra chuyện đó, anh ta nói: “À… vậy buổi chiều để anh qua đón em đi cùng luôn nhé.”
“Không cần đâu!” Hạ Văn Nam lập tức từ chối mà không cần suy nghĩ.
Nhưng lúc này Hà Dục Phong lại vội vàng nói: “Chờ đến lúc đó rồi nói tiếp nhé.” Rồi cúp điện thoại của Hạ Văn Nam.
Hạ Văn Nam cảm thấy Hà Dục Phong đang bận rộn, không tiện gọi cho anh ta thêm một lần nữa. Cậu ngồi trong văn phòng nhưng không thôi bức bối, cũng không thể tiếp tục làm việc, cho nên cậu quyết định đứng lên, đi thang máy đến phòng làm việc của Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên đang đọc các tài liệu phía sau bàn làm việc.
Khi Hạ Văn Nam mở cửa và bước vào, Minh Lộ Xuyên còn không ngẩng đầu lên nhìn. Hạ Văn Nam thả nhẹ bước chân đi thẳng đến phía trước bàn làm việc, Minh Lộ Xuyên vẫn đang cúi đầu làm việc, cậu không chắc liệu Minh Lộ Xuyên có chú ý đến mình hay không.
Kết quả là Minh Lộ Xuyên không ngẩng đầu lên, chỉ nói một câu: “Lại đây.”
Hạ Văn Nam đơ ra một lúc, hỏi hắn: “Lại đây là lại đâu?”
Minh Lộ Xuyên: “Qua bên phía tôi này.”
Hạ Văn Nam đi vòng qua bàn làm việc tới trước mặt hắn, bị Minh Lộ Xuyên ôm chặt lấy rồi ngồi lên đùi hắn.
Hạ Văn Nam không chút suy nghĩ muốn giãy ra, tay Minh Lộ Xuyên lại vững vàng giữ chặt eo cậu khiến cậu chỉ có thể sốt sắng lên tiếng: “Mau buông ra!”
Minh Lộ Xuyên ngẩng đầu lên nhìn cậu: “Tại sao?”
“Bị người khác nhìn thấy thì kỳ lắm.”
“Sao mà chắc được, anh quên cô thư ký Omega vụng về của anh rồi à?”
Minh Lộ Xuyên buông lỏng tay ra, sắc mặt âm u, “Tôi nói là phải điều cô ta đến nơi khác rồi.”
“Nhưng mà tội nghiệp cô ấy lắm…” Nói đến đây thì Hạ Văn Nam không nói thêm nữa, cậu quay người ngồi lên bàn làm việc của Minh Lộ Xuyên, cúi xuống nhìn hắn, nói: “Tối nay tôi có việc.”
“Việc gì?”
“Giảng viên hướng dẫn bảo em đến nhà thầy ấy ăn tối.”
“Giảng viên hướng dẫn của em?” Minh Lộ Xuyên nhìn cậu, “Không phải em chỉ mới là sinh viên thôi sao?”
Hạ Văn Nam lúng túng sờ sống mũi của mình, “Đúng vậy, ngay cả giảng viên hướng dẫn mà em cũng quên mất.” Dứt lời, cậu lại thấy có chút buồn bã, “Phải làm sao đây? Thầy Lâm gặp em xong có lẽ sẽ thất vọng lắm.”
“Sao lại thất vọng, em ưu tú như vậy mà?”
Hạ Văn Nam gật đầu lia lịa: “Đúng rồi á, nhưng mà…” Cậu không nói tiếp mà lại liếc nhìn Minh Lộ Xuyên một cái, “Hà Dục Phong cũng đi cùng với em.”
Sắc mặt Minh Lộ Xuyên âm trầm đến mức khó coi.
“Tại vì anh ta là đàn anh của em, nghe nói là thầy Lâm gọi cả hai đến ăn tối chung.”
Minh Lộ Xuyên không nói lời nào.
Hạ Văn Nam quyết định thành thật khai báo trước: “Anh ta còn bảo là khi nào tan làm sẽ đến đón em, bởi vì em không biết thầy Lâm đang sống ở đâu.”
Minh Lộ Xuyên hít sâu một hơi rồi hỏi lại: “Cho nên?”
“Cho nên anh tan ca xong thì phải nhìn thấy em ngồi lên xe của anh ta, hoặc là buổi tối nhìn anh ta lái xe đưa em về, không được phép tức giận với em, quan hệ của anh ta với em hoàn toàn trong sáng thuần khiết. Chúng ta đều là người trưởng thành có lý trí, có khả năng suy nghĩ thấu đáo, không được tự nhiên hiểu lầm rồi nổi nóng biết chưa?”
“…”
Giờ tan tầm buổi chiều, Hạ Văn Nam và Minh Lộ Xuyên cùng đứng trước cửa công ty, chờ xe của Hà Dục Phong đến.
Nếu chỉ có một mình Hạ Văn Nam ở đó thì sẽ không có chuyện gì xảy ra, đằng này Minh Lộ Xuyên cũng có mặt, tất cả nhân viên trong công ty đang trên đường ra về đều sẽ sững sờ mất một lúc rồi nói lời chào tạm biệt với Minh Lộ Xuyên. Thậm chí Hạ Văn Nam còn nhìn thấy một vị giám đốc cấp cao khác đã bước ra cửa, bỗng nhiên nhìn thấy Minh Lộ Xuyên thì lén lút lui lại vào bên trong, không biết định đi về bằng đường nào.
“Hay là anh đi về trước đi.” Hạ Văn Nam nói với Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên liếc nhìn cậu một cái: “Em sợ à?”
“Em không có sợ cái gì cả!” Hạ Văn Nam hơi bực bội, “Em còn nói chưa đủ rõ ràng với anh sao?”
“Chào giám đốc, chào quản lý Hạ ạ!” Có hai nữ nhân viên trẻ tuổi đi từ cổng lớn ra, nhìn thấy hai người thì vội vàng chào hỏi.
Hạ Văn Nam chỉ có thể gật đầu đáp lại trước, mỉm cười nói: “Xin chào, bye bye nhé.”
Nói xong, cậu kéo tay Minh Lộ Xuyên đi sang hướng bên cạnh, hy vọng có thể cách xa cổng lớn công ty ra một chút.
Mới vừa đi được nửa đường, một chiếc ô tô từ làn đường phía trước dừng lại bên cạnh bọn họ. Cửa sổ xe trượt xuống, Hà Dục Phong mỉm cười vẫy tay với Hạ Văn Nam, “Đàn em, anh đến đón em rồi này.”
Tui hồi sinh rồi đây mấy bà oiiii
Sau 1,5 tháng thức khuya và 19 tiếng ngủ bù, cuối cùng tui cũng xong 6 tháng ăn ngủ cùng khóa luận với con điểm 9,5 rồi huhu cảm động quá (Д`) Hôm nay gõ đến chương 70 nữa chứ, kh thể nhớ đc tui đã đào hố bộ này từ năm nào luôn á, thoi thì 70 chương cũng là sự nghị lực của tui đyyy =)))))
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Story
Chương 70
10.0/10 từ 34 lượt.
