Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển

Chương 61


Hạ Văn Nam cảm thấy có gì đó không đúng, cậu hỏi Lộ Vấn Hành: “Nếu đã như vậy, tại sao những năm qua ông không làm rõ với giới truyền thông?”


“Bởi vì truyền thông không hề hỏi tôi. Chuyện này đã xảy ra từ rất nhiều năm trước rồi, cho dù có ‘lưu danh sử sách’ đi nữa cũng đã qua lâu rồi, tại sao phải nhắc lại? Nhưng nếu cậu còn thắc mắc điều gì, tôi vẫn sẽ vui vẻ trả lời.” Tông điệu của Lộ Vấn Hành rất tự nhiên, thậm chí có thể coi là lễ phép lịch sự.


Hạ Văn Nam hỏi: “Vậy ông có biết chú Minh Khâm không?”


Lúc này Lộ Vấn Hành đáp rằng: “Lúc trước từng gặp qua, cũng coi như là biết.”


Hạ Văn Nam khẽ cau mày, Lộ Vấn Hành đã phủ nhận mối quan hệ giữa ông ta và Minh Lộ Xuyên, cậu thực sự không còn lý do gì để giữ chân ông ta ở đây tìm hiểu tường tận vấn đề.


Hơn nữa, bên ngoài hành lang lúc này truyền đến tiếng người, có vẻ buổi hòa nhạc của Lê Hân đã chính thức kết thúc, bất cứ lúc nào cũng có thể có người bước vào nhà vệ sinh này.


Hẳn là Lộ Vấn Hành cũng nhận ra điều đó, ông ta kéo thấp vành mũ xuống rồi nói, “Không còn việc gì nữa thì tôi đi trước.”


“Đợi đã!” Lần này không phải Hạ Văn Nam lên tiếng, mà là Lâm Trữ Thu, giọng nói của Lâm Trữ Thu có chút run rẩy nhưng cậu ta vẫn hỏi: “Vậy ông với Lê Hân có quan hệ gì? Chẳng phải ông đã kết hôn rồi sao?”


Lộ Vấn Hành nhìn anh: “Cậu là ai?”


Lâm Trữ Thu lấy hết can đảm: “Tôi là người hâm mộ của cậu ấy.”


Lộ Vấn Hành nghe vậy thì mỉm cười, nói: “Tôi là bạn của cậu ấy, việc tôi kết hôn rồi hay chưa không liên quan gì đến cậu.” Dứt lời, ông ta mở cửa nhà vệ sinh rồi bước ra ngoài.


Buổi tối ngày hôm đó, Hạ Văn Nam dẫn Lâm Trữ Thu đến gặp Lê Hân, xin chữ ký rồi cùng nhau chụp một tấm ảnh. Nhưng bọn họ không nhìn thấy Lộ Vấn Hành trong phòng thay đồ của Lê Hân, cũng không biết Lộ Vấn Hành đã đi đâu.


Rời khỏi hậu trường nơi tổ chức buổi hòa nhạc, Hạ Văn Nam và Lâm Trữ Thu đều bơ phờ, đi đến quảng trường nhỏ bên ngoài, Lâm Trữ Thu hỏi Hạ Văn Nam: “Bây giờ làm sao về đây?”


Hạ Văn Nam: “Tàu điện ngầm không còn hoạt động nữa phải không? Bắt taxi về thôi.” 



Lâm Trữ Thu gật đầu.


Ngay lúc Hạ Văn Nam lấy điện thoại di động để đặt xe thì đột nhiên Minh Lộ Xuyên gọi đến. Minh Lộ Xuyên hỏi cậu hiện tại đang ở đâu, bảo cậu đợi rồi cho tài xế lái xe tới đón.


Hạ Văn Nam đáp ứng, cậu cũng bảo Lâm Trữ Thu chờ chung với mình, xe Minh Lộ Xuyên đến thì có thể đưa Lâm Trữ Thu về nhà trước.


Hai người ngồi xuống bậc thềm cầu thang.


Buổi tối cuối thu càng ngày càng lạnh, Hạ Văn Nam và Lâm Trữ Thu không hẹn mà cùng giơ tay tự ôm lấy mình.


“Ông ta không nói sự thật,” Lâm Trữ Thu nói.


Hạ Văn Nam nhìn cậu ta: “Tại sao mày lại nghĩ ông ta nói dối?”


“Mối quan hệ của hắn và Lê Hân, ông ta không giải thích rõ ràng.”


“Mày vẫn đang nghĩ về Lê Hân à?” Hạ Văn Nam cúi đầu, tựa cằm lên cánh tay.


“Tao cảm thấy Hân Hân quá ngây thơ nên mới bị ông ta lừa gạt.”


Hạ Văn Nam suy nghĩ một lúc, hỏi Lâm Trữ Thu: “Mày có nghĩ rằng ông ta đang nói dối chuyện của Minh Lộ Xuyên không?”


Lâm Trữ Thu nói: “Tao không biết.”


Hạ Văn Nam có chút sầu não: “Tao vẫn cảm thấy có gì đó không đúng. Mày có thấy ngoại hình của ông ta và Minh Lộ Xuyên giống nhau không?”


Lâm Trữ Thu nhỏ giọng đáp: “Giống thật.”


Hạ Văn Nam tìm kiếm bức ảnh Lộ Vấn Hành hẹn hò bị chụp lén năm đó trong điện thoại, đưa cho Lâm Trữ Thu xem: “Nhìn người này giống Minh Khâm không?”



Lâm Trữ Thu nói: “Tao chưa gặp chú Minh Khâm bao giờ…”


Hạ Văn Nam rút lại điện thoại của mình, thực ra chất lượng bức ảnh rất thấp, nhưng Omega trong đó rất giống ngoại hình của Minh Khâm, đến cả đường ngũ quan mờ nhòe cũng rất giống.


Lộ Vấn Hành nói rằng ông ta biết Minh Khâm.


“Sinh đôi có di truyền được không?” Hạ Văn Nam bỗng hỏi một câu không đầu không đuôi.


Kết quả Lâm Trữ Thu trả lời: “Được chứ.”


Hạ Văn Nam quay lại nhìn cậu ta.


Lâm Trữ Thu gật đầu khẳng định, lặp lại lần nữa: “Có thể di truyền được.”


Minh Lộ Xuyên đến đón Hạ Văn Nam. Tối nay hắn có một bữa tiệc xã giao, lúc bữa tiệc kết thúc, hắn gọi điện cho Hạ Văn Nam rồi liền bảo tài xế đến đón cậu cùng về nhà.


Ba người không tiện chen chúc ở hàng ghế sau nên Minh Lộ Xuyên ngồi ở ghế phó lái, để Hạ Văn Nam và Lâm Trữ Thu ngồi ở phía sau.


Minh Lộ Xuyên thấy Lâm Trữ Thu thì hỏi về việc điều trị phục hồi chức năng của Hạ Văn Nam. Lâm Trữ Thu cẩn thận trả lời tất cả cho hắn.


Hạ Văn Nam thì ngồi ở phía sau ngơ ngác nhìn bên ngoài cửa sổ. Cậu nghĩ rằng có khi Minh Lộ Xuyên cũng bị lừa như cậu, Lộ Vấn Hành đã khẳng định rằng ông ta không có quan hệ gì với Minh Khâm, trừ khi Lộ Vấn Hành nói dối, vậy thì Minh Lộ Xuyên không phải là con của một trong hai người bọn họ, hoặc không phải con của Lộ Vấn Hành, hoặc không phải con của Minh Khâm?


Giả thuyết ​​thứ hai quá vô lý và kỳ lạ. Hạ Văn Nam chỉ suy nghĩ một chút rồi lập tức phủ nhận.


Nhưng dù thế nào đi nữa, Minh Khâm chắc chắn đã lừa Minh Lộ Xuyên.


Bọn họ đưa Lâm Trữ Thu về nhà trước, sau đó Minh Lộ Xuyên liền chuyển xuống ngồi ở hàng ghế sau rồi tài xế chở họ về nhà.


“Buổi biểu diễn đẹp không?” Minh Lộ Xuyên nhìn thẳng phía trước, hỏi.



“Em với bác sĩ Lâm khá thân với nhau?”


“Khá thân.” Lúc này Hạ Văn Nam mới nói nhiều hơn chút, “Dù sao trong cái thành phố này cũng chỉ có cậu ấy là bạn cũ của tôi.” Nói chính xác hơn thì hồi trước không phải là bạn, nhưng bây giờ lại là bạn bè không tệ.


Bề ngoài Lâm Trữ Thu có vẻ là một người trầm tính và hướng nội, nhưng thực chất lại rất có nghĩa khí.


Hạ Văn Nam cũng không giải thích nhiều chuyển biến tâm lý trong chuyện này cho Minh Lộ Xuyên.


Minh Lộ Xuyên chỉ im lặng gật đầu.


Về đến nhà, Hạ Văn Nam chỉ nói chúc ngủ ngon với Minh Lộ Xuyên rồi trở về phòng, sau khi tắm rửa sạch sẽ thì tắt đèn nằm trên giường, nhưng lại không thể chợp mắt. Trong đầu cậu vẫn quanh quẩn nghĩ tới chuyện tối nay, cuối cùng Hạ Văn Nam vẫn vén chăn ngồi dậy, duỗi chân xuống dưới giường xỏ dép vào, đứng dậy rời khỏi phòng.


Cửa phòng Minh Lộ Xuyên không khóa, Hạ Văn Nam nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa, lê đôi dép đế mềm của mình không chút tiếng động bước đến gần chiếc giường. Căn phòng quá tối, cậu chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy dáng vẻ Minh Lộ Xuyên nằm trên giường, có vẻ như hắn đang ngủ.


Cậu cúi xuống, nhẹ nhàng gọi: “Minh Lộ Xuyên?”


Lời còn chưa dứt, Minh Lộ Xuyên trong bóng tối vươn tay chuẩn xác bóp lấy cổ cậu: “Ai?”


Hạ Văn Nam đau đớn nói: “Là tôi là tôi, mau thả tay ra!” Cậu đánh vào mu bàn tay đang bóp lấy cổ mình.


Minh Lộ Xuyên buông tay ra, đồng thời bật đèn ngủ đầu giường, ngồi dậy nhìn Hạ Văn Nam: “Em lại làm trò điên khùng gì vậy?”


“Tôi điên khùng á?” Hạ Văn Nam ấm ức, “Không phải anh mới điên à? Anh bóp cổ tôi làm gì?”


Sau một khoảng im lặng, Minh Lộ Xuyên mới nói: “Làm sao tôi biết được đó là em?”


Hạ Văn Nam không vui: “Trong nhà này ngoài anh ra thì chỉ có tôi, làm gì còn ai nữa?”


Minh Lộ Xuyên nói: “Lỡ như có quỷ thì sao?”



“Tại sao quỷ lại tìm anh? Nếu không làm chuyện xấu thì không sợ quỷ gõ cửa, phải không?” Lúc này, nhờ ánh sáng của đèn giường mà Hạ Văn Nam nhìn thấy lớp mồ hôi trên trán của Minh Lộ Xuyên, có chút kinh ngạc: “Anh tưởng là có quỷ tới thật cho nên bị giật mình?”


Minh Lộ Xuyên lạnh lùng đáp: “Giờ này không ngủ tới chỗ tôi làm gì?”


Hạ Văn Nam chần chừ một lúc rồi cởi dép bò lên giường Minh Lộ Xuyên, ngồi xếp bằng trước mặt hắn: “Tôi nói chuyện với anh một chút được không?”


Giọng điệu Minh Lộ Xuyên vẫn có vẻ không quan tâm cho lắm: “Em muốn nói cái gì?”


Hạ Văn Nam cảm thấy có hơi sợ hãi, cố gắng lấy hết dũng khí nói: “Hôm nay tôi đã đi tìm Lộ Vấn Hành.”


Quả nhiên sau khi Hạ Văn Nam vừa dứt lời, cậu nhìn thấy ánh mắt Minh Lộ Xuyên lập tức trở nên u ám, sau đó là giọng nói kìm nén tức giận của Minh Lộ Xuyên vang lên: “Em tìm ông ta làm gì?”


Hạ Văn Nam khẽ cắn môi, quyết định nói thẳng với Minh Lộ Xuyên: “Tôi biết tôi không nên tìm ông ta, tôi bị ngu, Nhưng mà tôi phát hiện ra một chuyện, hình như ba anh vẫn luôn lừa anh.”


Ming Lục Xuyên nhìn cậu không đáp.


Hạ Văn Nam nhỏ giọng đáp: “Anh đừng nhìn tôi như vậy, có phải tôi lừa anh đâu.”


“Em nói ông ấy gạt tôi chuyện gì?”


“Lộ Vấn Hành không phải là cha ruột của anh, mà có có khả năng là Alpha khác.” Nói xong, Hạ Văn Nam đột nhiên cảm thấy hình như mình vừa giác ngộ điều gì đó mới mẻ: Đây chẳng phải là chuyện tốt sao? Có lẽ người cha Alpha thật sự của Minh Lộ Xuyên là một người đàn ông tốt? Thế nhưng cậu liền cảm thấy điểm bất hợp lý: Nếu như vậy, tại sao Minh Khâm lại nói dối?


Ánh mắt của Minh Lộ Xuyên chạm vào khuôn mặt của Hạ Văn Nam: “Chuyện này có quan trọng không?”


“Cái gì?”


Minh Lộ Xuyên: “Tìm hiểu những chuyện này để làm gì? Đây cũng đâu phải là chuyện gì quan trọng.”


“Tất nhiên là quan trọng rồi!” Hạ Văn Nam bật thốt lên, “Mỗi một đoạn tình cảm trong cuộc đời đều quan trọng với anh mà phải không, trong lòng anh vẫn chưa hiểu sao?”


Minh Lộ Xuyên đột nhiên nghiêng người tới, ôm chặt lấy Hạ Văn Nam.


Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển Truyện Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển Story Chương 61
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...