Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Chương 119: Ngoại truyện 12
Ông Hạ đổ bệnh.
Thời điểm Hạ Văn Nam được điện thoại là buổi tối, các đồng nghiệp trong phòng thí nghiệm đều đang chuẩn bị tan ca, Hạ Văn Nam vốn định sắp xếp phòng thí nghiệm một chút rồi về phòng trọ, kết quả là nhận được cuộc điện thoại từ hàng xóm.
Ông Hạ ngất xỉu trong nhà, may mà ngày hôm đó hàng xóm tình cờ đến tìm, nếu không thì đã không phát hiện ra. Bọn họ vội vàng gọi xe cấp cứu đưa ông đến bệnh viện.
Hạ Văn Nam nhận cuộc gọi xong, đầu óc lập tức rối bời, cậu thả đồ vật trong tay xuống, bước nhanh ra ngoài.
Lúc đi qua hành lang, Minh Lộ Xuyên gọi cậu lại: “Cậu đi đâu vậy?”
Hạ Văn Nam quay đầu nhìn về phía Minh Lộ Xuyên, cậu thấy Minh Lộ Xuyên đứng dậy khỏi bàn làm việc, laptop trên bàn còn mở.
“Ông của tôi ngất xỉu trong nhà.” Lúc mở miệng nói chuyện, Hạ Văn Nam mới phát hiện giọng mình đang run nhè nhẹ.
Minh Lộ Xuyên nhíu mày, “Có nghiêm trọng không? Bây giờ ông đang ở đâu?”
“Đang đưa đến bệnh viện.” Hạ Văn Nam nói.
“Cậu định về bây giờ sao?” Minh Lộ Xuyên hỏi.
Hạ Văn Nam gật đầu, cậu không có dư thời gian nói chuyện với Minh Lộ Xuyên, quay người tiếp tục đi ra ngoài.
Minh Lộ Xuyên theo sau, hai người bọn họ một trước một sau bước ra khỏi phòng thí nghiệm, dọc theo tia sáng lờ mờ bước xuống cầu thang.
“Cậu định trở về bằng cách nào?” Minh Lộ Xuyên chạy đến trước mặt Hạ Văn Nam.
Hạ Văn Nam không ngừng bước chân, cả quãng đường đều cúi đầu nhìn chằm chằm bậc thang: “Gọi xe.”
Minh Lộ Xuyên một mực đi theo Hạ Văn Nam xuống dưới lầu, trước khi Hạ Văn Nam bước ra khỏi tòa nhà, hắn mở miệng nói: “Để tôi đưa cậu về.”
Hạ Văn Nam dừng bước, quay đầu nhìn hắn.
Minh Lộ Xuyên đang đứng trước bậc cầu thang, ánh đèn lay lắt chiếu ngược từ sau lưng hắn khiến Hạ Văn Nam không không thể nhìn thấy sắc mặt của người trước mặt, chỉ có thể thấy ngữ khí của Minh Lộ Xuyên vô cùng điềm tĩnh, hắn lặp lại một lần nữa: “Để tôi đưa cậu về.”
Hạ Văn Nam khẽ gật đầu: “Cảm ơn anh.”
Mãi cho đến khi ngồi trên xe Minh Lộ Xuyên, nhìn chiếc xe chạy trên con đường dẫn tới ngoại thành, trong lòng Hạ Văn Nam vẫn tràn đầy lo sợ bất an.
Cậu hạ kính cửa xe xuống, cơn gió đêm hè vẫn chưa hết nóng nực phả thẳng vào mặt, trong nháy mắt khiến hô hấp người ta cảm thấy ngột ngạt.
Cũng chính lúc này, Hạ Văn Nam mới nhận ra trong xe còn mở điều hoà, cậu vội vàng đóng cửa sổ xe lại.
Lúc tấm kính dần dần nâng lên, bỗng nhiên Minh Lộ Xuyên nói: “Không sao đâu.”
“Hả?” Hạ Văn Nam không hiểu ý hắn.
Minh Lộ Xuyên không nói gì nữa, Hạ Văn Nam cũng không tiếp tục hỏi, hai người đều trở nên trầm mặc.
Khi đến được bệnh viện, trời đã khuya, thời gian thăm bệnh đã kết thúc từ lâu.
Hạ Văn Nam gặp ông nội trong phòng bệnh, tinh thần của ông lúc này đã tốt hơn nhiều, ông bảo mình đang ngủ rồi mà bị Hạ Văn Nam đánh thức, nhất quyết không cho Hạ Văn Nam ở lại qua đêm với mình.
Hạ Văn Nam đã lỡ giờ đăng ký thăm bệnh, bị y tá trực đêm mời ra khỏi phòng bệnh. Cậu rời khỏi tòa nhà nội trú, đứng trong khu vườn bên ngoài tòa nhà, ngước nhìn vô số ô cửa sổ phòng bệnh.
Từ vị trí này, cậu không thể phân biệt được đâu là phòng bệnh của ông nội.
Quay đầu, Hạ Văn Nam chợt nhận ra Minh Lộ Xuyên vẫn đi theo bên cạnh mình, thế là nói: “Cảm ơn.” Nghĩ một chút rồi lại hỏi: “Anh có muốn đi về không?”
Lúc này Minh Lộ Xuyên mới lên tiếng: “Đi đâu?”
“Tối nay tôi không về được, sáng sớm mai tôi muốn đến bệnh viện.” Hạ Văn Nam vừa nói vừa đi về hướng cổng bệnh viện.
Minh Lộ Xuyên đi theo sau lưng cậu, nói: “Sáng mai tôi đi chung với cậu.”
“Hả?” Hạ Văn Nam hơi kinh ngạc, cậu quay người lại đối mặt với Minh Lộ Xuyên, lùi lại nói: “Có phải anh lo tôi sẽ không quay về không?” Nói xong câu đó, gáy Hạ Văn Nam liền đập vào một cành cây, đau đến mức cậu ôm đầu ngồi thụp xuống.
Cậu xuýt xoa sờ đầu mình, lúc sau ngẩng đầu lên, cậu nhìn thấy đôi chân dài thẳng tắp của Minh Lộ Xuyên đã đứng ở trước mặt mình.
“Đau lắm à?” Minh Lộ Xuyên hỏi rồi hơi khom lưng, hắn vươn tay, bàn tay to rộng bao trùm lấy đỉnh đầu Hạ Văn Nam, xoa nhẹ một cái.
Nhưng có vẻ hắn không kiểm soát được lực tay, khiến Hạ Văn Nam đau đến mức la oai oái.
Minh Lộ Xuyên lập tức rút tay về.
Hạ Văn Nam ngẩng đầu, nói: “Không phải xoa như thế.”
Dường như sắc mặt Minh Lộ Xuyên lạnh đi, hắn nắm lại lòng bàn tay của mình, quay người lướt qua bên cạnh Hạ Văn Nam, đi phía trước, ngữ khí lãnh đạm nói một câu: “Vậy à?”
Hạ Văn Nam đứng lên, tăng tốc chạy theo phía sau Minh Lộ Xuyên, khoảng cách dần rút ngắn, cậu ngửa đầu thổi nhẹ lên gáy Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên khựng lại, quay đầu lại hỏi: “Cậu làm gì vậy?”
Hạ Văn Nam nói: “Chỉ cần thổi một cái là hết đau, lúc còn nhỏ không ai thổi vết thương cho anh à?”
Minh Lộ Xuyên giơ tay đặt lên gáy mình, trầm giọng: “Cậu không biết chỗ này là tuyến thể?”
Hạ Văn Nam khẽ giật mình, đúng là cậu không chú ý đến.
Minh Lộ Xuyên quay người tiếp tục đi về phía trước, vừa đi vừa nói: “Không có ai thổi cho tôi, tôi không biết.”
Tối hôm đó, Hạ Văn Nam mang Minh Lộ Xuyên về nhà mình.
Minh Lộ Xuyên nói dù sao mình cũng đến rồi, sáng sớm ngày mai nên mua quà thăm bệnh cho ông Hạ. Thực ra Hạ Văn Nam cảm thấy không cần thiết, nhưng Minh Lộ Xuyên vẫn khăng khăng như vậy, cậu không khuyên hắn nữa.
Về đến nhà, Hạ Văn Nam để Minh Lộ Xuyên ngủ trong phòng mình, còn cậu thì ngủ trên ghế sofa.
Mới trở về từ bệnh viện, Hạ Văn Nam thấy tình trạng của ông vẫn khá tốt, tâm trạng cũng dần thả lỏng. Bây giờ nằm trên ghế sofa trong nhà, khắp nơi đều là dấu vết sinh hoạt của ông, cậu lại không nhịn được bắt đầu lo lắng, lăn qua lăn lại vẫn không ngủ được.
Cậu ngồi dậy mở tivi, cầm điều khiển từ xa đổi kênh một hồi, tìm được một kênh chiếu phim khuya.
Là một bộ phim cũ hơn hai mươi năm trước, kể chuyện tình yêu của một nam Alpha và một nữ Beta, việc này ở thời điểm hiện tại khá là bình thường, nhưng hai mươi năm trước, Alpha mà hẹn hò cùng Beta được coi như là bốc đồng và nổi loạn.
Hạ Văn Nam nhìn chằm chằm tivi nhưng không để tâm đến bộ phim, nhìn một lúc lâu vẫn không biết đang chiếu cái gì.
Lúc sau cậu cảm giác lưng ghế sofa mình đang dựa vào hơn lún xuống, cậu quay đầu, thấy Minh Lộ Xuyên đang đứng ở đó, nhìn màn hình tivi.
“Chưa ngủ à?” Hạ Văn Nam hỏi.
Minh Lộ Xuyên không nói gì, hắn vòng qua ghế sofa ngồi xuống bên cạnh Hạ Văn Nam. Hắn không có quần áo để thay nên vẫn mặc áo sơ mi trắng và quần âu dài, chỉ là cổ áo sơ mi đã tháo ra vài nút, tay áo cũng được xắn lên khủy tay.
Qua hai phút, Minh Lộ Xuyên mới hỏi Hạ Văn Nam: “Tại sao cậu không ngủ?”
Hạ Văn Nam vốn đang ngồi xếp bằng trên ghế sofa, sau khi Minh Lộ Xuyên ngồi xuống thì cậu nâng một chân lên, gác cằm lên đầu gối, nói: “Tôi đang nghĩ tôi phải làm thế nào mới có thể chăm sóc tốt cho ông.”
Minh Lộ Xuyên nhìn cậu.
Hạ Văn Nam lộ vẻ buồn rầu: “Tôi vẫn muốn tiếp tục làm việc, lại không thể xin nghỉ phép mãi được. Nếu như ông nội ở nhà một mình, lỡ như lại xảy ra tình huống này một lần nữa, mà không có ai phát hiện…” Nói đến đây, Hạ Văn Nam vô thức ngừng lại, cậu không dám để bản thân nghĩ đến tình cảnh đó.
“Vậy cậu định làm thế nào?”
Hạ Văn Nam có chút mông lung: “Ông không chịu rời khỏi nơi này, không muốn lên thành phố sống cùng tôi.” Chưa kể căn phòng trọ trong nội thành của cậu quá nhỏ, không thể ở hai người.
“Cậu muốn quay về đây?” Minh Lộ Xuyên hỏi, ngữ khí trầm xuống.
Hạ Văn Nam quay đầu nhìn hắn.
Đột nhiên Minh Lộ Xuyên nắm lấy tay Hạ Văn Nam.
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Story
Chương 119: Ngoại truyện 12
10.0/10 từ 34 lượt.
