Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển

Chương 110: Ngoại truyện 03


Hạ Văn Nam mang theo văn kiện đi đến tàu điện ngầm, cậu chen chúc trong đám người, một tay nắm lấy tay vịn treo trên đầu, một tay ôm tập văn kiện vào ngực.


Đến nơi, cậu chui ra khỏi tàu điện ngầm rồi tiếp tục đi bộ dưới mặt trời nóng bức khoảng mười phút, sau đó xông thẳng vào tòa cao ốc có hơi máy lạnh vô cùng mát mẻ, là trụ sở chính của Minh Nghiên.


Tòa nhà Minh Nghiên này đã khá cũ kỹ, sau khi tiến vào bên trong có thể thấy được những dải băng treo trang trí trên trần nhà và tường, đồng thời để lộ dáng vẻ đã từng huy hoàng và đang dần xuống dốc của Minh Nghiên, bởi chúng đã không còn phù hợp với thời đại nữa. Lúc Hạ Văn Nam tiến vào công ty, cậu từng nghe ban quản lý nói muốn cải tạo trụ sở nhưng lại không đủ ngân sách.


Hạ Văn Nam tiến vào hai bước thì nghe thấy có người gọi tên mình từ đằng sau, cậu ngoảnh đầu lại thì thấy một người mà cậu quen biết lúc mới vào công ty, là một nam Beta tên Vương Chinh.


Lần đầu hai người gặp nhau là khi đang ngồi chờ đến lượt phỏng vấn, lúc ấy bọn họ đã trò chuyện rất lâu, còn kết bạn trên Wechat nữa.


Hiện tại Vương Chinh là nhân viên phòng marketing, cậu ta mặc một âu phục và thắt cà vạt, phất tay chào hỏi Hạ Văn Nam.


Đi cùng Vương Chinh còn có ba người khác nữa, Hạ Văn Nam không quen biết bọn họ nên cậu chỉ gật đầu xem như chào hỏi, sau đó cùng bọn họ đi đến chỗ chờ thang máy.


Vương Chinh là một người hoạt ngôn và vui tính, dọc đường đi cậu ta đều chủ động bắt chuyện với Hạ Văn Nam, thẳng đến khi dừng lại trước cửa thang máy, vừa nhấn nút trên bảng điều khiển thì thang máy đúng lúc đáp xuống tầng trệt, lúc này cậu ta mới tạm dừng nói chuyện với Hạ Văn Nam.



Cửa thang máy từ từ mở ra, Hạ Văn Nam ngẩng đầu thì nhìn thấy bên trong có khoảng bốn, năm người, đứng đầu là một Alpha cao lớn mà cậu vừa gặp tối hôm qua – Minh Lộ Xuyên.


Ánh đèn từ bảng điều khiển thang máy hắt lên khuôn mặt anh tuấn của Minh Lộ Xuyên, hiện ra một màu trắng lạnh như băng cùng với ánh mắt “người sống chớ lại gần” của hắn là một sự kết hợp vô cùng hoàn mỹ.


Mấy người đứng chờ thang máy bên ngoài đều chào một tiếng “giám đốc Minh”, đồng thời vô thức lùi về sau một bước để nhường đường cho người bên trong.


Chỉ có Hạ Văn Nam ngồi ỳ trong phòng thí nghiệm bên kia nên lười biếng quen rồi, cậu lùi lại chậm một nhịp, lúc này Minh Lộ Xuyên đã bước ra từ trong thang máy, cánh tay của hắn vô tình đụng trúng tay Hạ Văn Nam, khiến tập văn kiện trong tay cậu rơi tứ tung khắp mặt đất. 


Hạ Văn Nam cúi đầu nhìn giấy tờ rơi lả tả trên đất, không nhịn được lườm Minh Lộ Xuyên một cái, đúng lúc nhìn thấy Minh Lộ Xuyên cũng đang nhìn mình, chỉ là vẻ mặt hắn âm u không chút biểu cảm dư thừa, Minh Lộ Xuyên liếc cậu một cái rồi lập tức dời mắt sang chỗ khác, tiếp tục nhanh chân đi thẳng về phía trước.


Những người khác ở trong thang máy cũng khựng lại, trong đó có một cậu Omega còn ngồi xuống giúp Hạ Văn Nam nhặt lại giấy tờ, sau đó mới đuổi theo sau lưng Minh Lộ Xuyên.


Lúc đó Hạ Văn Nam cảm thấy Omega này khá quen mắt, sau khi bước vào thang máy cậu mới nhớ ra đó là một vị phó giám đốc khác của công ty, tên là Minh Tư Ngạn.


Cửa thang máy vừa khép lại, Hạ Văn Nam lập tức nghe thấy mọi người bàn luận về Minh Lộ Xuyên và Minh Tư Ngạn, đại khái là Minh Tư Ngạn muốn thành lập một tổ nghiên cứu mới, chuyển sản phẩm mũi nhọn của công ty từ nước hoa sang các sản phẩm trang điểm và làm đẹp.


“Dù sao mấy người điều chế nước hoa bên phòng thí nghiệm kia toàn là lũ phế vật.” Có một người lên tiếng.



Vương Chinh lập tức hắng giọng một cái, huých tay vào người bên cạnh.


Hạ Văn Nam đứng phía trước bọn họ, mặc dù cậu không nhìn thấy nhưng cũng đoán được Vương Chinh đang làm gì, dù sao cậu cũng chính là người đến từ phòng thí nghiệm, là “người điều chế phế vật” mà những người kia đang nhắc tới.


Giao xong văn kiện thì đã tới giờ trưa, Vương Chinh hẹn Hạ Văn Nam cùng ăn cơm trưa nên cậu nán lại trụ sở chính.


Hai người tìm một nhà hàng an tĩnh bên ngoài công ty, sau khi ngồi xuống thì vừa ăn vừa nói đủ chuyện trên trời dưới đất.


Thực ra bọn họ liên lạc với nhau không thường xuyên lắm, chỉ có thể coi là mối quan hệ đồng nghiệp tương đối quen biết, nội dung nói chuyện phiếm cũng chỉ vòng quanh chủ đề công ty.


Địa điểm làm việc của Vương Chinh là trụ sở chính nên cũng nắm bắt rõ hơn tình hình của công ty, cậu ta nhắc đến chuyện Minh Tư Ngạn muốn thành lập tổ nghiên cứu mới, chứng tỏ rằng phòng nghiên cứu và phát triển sản phẩm cũ dưới quyền quản lý của Minh Lộ Xuyên đang không mấy khả quan.


Nói đến đây Vương Chinh bưng chén canh lên uống một hớp, xong rồi mới nói tiếp: “Thực ra bây giờ toàn bộ Minh Nghiên đều không khả quan nổi, tôi đang thử tìm vài công ty khác.”


“Hả?” Hạ Văn Nam có chút kinh ngạc, dù sao cậu và Vương Chinh đều mới làm việc ở đây không lâu.


Sắc mặt Vương Chinh lộ ra vẻ thâm sâu, có vẻ như công việc tại trụ sở chính đã cung cấp nhiều thông tin cho cậu ta, cho nên tầm nhìn cũng rộng lớn hơn Hạ Văn Nam. Vương Chinh dùng giọng điệu an ủi nói với Hạ Văn Nam: “Nếu như cậu không muốn chuyển sang công ty khác thì ít nhất cũng nên nghĩ biện pháp để được điều sang tổ nghiên cứu mới, dù sao cũng tốt hơn so với hiện tại nhiều.”



Buổi tối hôm đó, Hạ Văn Nam mệt mỏi trở về căn phòng trọ của mình, sau khi bước vào nhà, chưa kịp tắm rửa thay quần áo thì cậu đã nằm thẳng cẳng trên giường nghỉ ngơi một chốc.


Thời tiết vẫn oi bức như cũ, cho dù có mở cửa sổ thì cũng chẳng được mấy luồng gió mát mẻ thổi vào.


Hạ Văn Nam do dự một lúc rồi mới mò sang cái điều khiển từ xa mở máy điều hòa, lúc đầu cậu định tắm rửa xong mới mở điều hoà, chí ít cũng có thể tiết kiệm chút tiền điện tháng này.


Nương theo thời tiết oi bức và cả những lời nói của Vương Chinh ngày hôm nay đã tác động đến Hạ Văn Nam. Coi như không suy xét đến việc phát triển sự nghiệp và tương lai, công việc hiện giờ của Hạ Văn Nam chẳng mấy vui vẻ, không chừng thay đổi một môi trường mới sẽ tốt hơn cho cậu.


Cậu lại nhớ tới hôm nay Minh Lộ Xuyên làm rớt văn kiện của mình, hắn không thèm nói một lời đã rời đi. Rõ ràng lúc đó Minh Lộ Xuyên đã nhìn thấy cậu, rõ ràng tối hôm qua cậu đã đưa Minh Lộ Xuyên về nhà, Minh Lộ Xuyên còn nói cảm ơn cậu, kết quả là mới đó đã trở mặt giả bộ không quen biết.


Có loại lãnh đạo cấp cao này, bảo sao tất cả bộ phận nghiên cứu đều đứng yên, thậm chí cả công ty cũng chững lại. Hạ Văn Nam chỉ là một người làm công ăn lương, không đứng cùng phe với tư bản, không làm việc ở đây được thì tìm nơi khác thôi.


Cậu thở dài, xoay người định đứng dậy thì đột nhiên điện thoại rung lên một cái.


Hạ Văn Nam cầm điện thoại lên, là thông báo của Wechat, một người tên là “Chocolate Truffle” gửi tin nhắn cho cậu, cậu đọc lướt qua nhưng lười trả lời, vứt điện thoại qua một bên rồi đi tắm.


Buổi chiều, Hạ Văn Nam ngồi trong văn phòng của Từ Tung.



Mặc dù ở chung một tòa nhà nhưng vị trí văn phòng của Từ Tung là vị trí tốt nhất, buổi sáng có thể đón ánh mặt trời ấm áp, đến xế chiều khi nhiệt độ tăng cao thì căn phòng này hoàn toàn khuất bóng, cho dù không bật điều hòa cũng cảm thấy rất mát mẻ.


Từ Tung đang ngồi phía sau bàn làm việc, chân trái gác lên đầu gối chân phải, hai bàn tay đan vào nhau, hơi ngửa đầu nhìn về phía Hạ Văn Nam: “Bản kế hoạch về nước hoa pheromone của cậu tôi đã xem rồi, tôi cảm thấy không cần thiết phải đưa lên trụ sở chính.”


Hạ Văn Nam rất điềm tĩnh, thậm chí có chút lười biếng: “Vậy ạ?”


Từ Tung nói: “Ý tưởng của cậu hơi bị hão huyền đấy, việc nghiên cứu và phát minh nước hoa pheromone không phải chưa từng có công ty nào làm qua, ngay cả một phòng thí nghiệm ưu tụ những Alpha và Omega xuất sắc nhất cũng không thể thành công, huống chi là một Beta…” Anh ta nói đến đây thì ngừng lại, tựa như không cần nói nửa câu còn lại thì Hạ Văn Nam cũng nên tự hiểu ý tứ của anh ta.


“Anh đã đọc kỹ bản kế hoạch của tôi chưa ạ?” Hạ Văn Nam hỏi.


Từ Tung khẽ cười một tiếng: “Tất nhiên là đọc rồi, cậu đừng cho rằng vấn đề khó khăn của nước hoa pheromone chỉ nằm ở việc chiết xuất chất mô phỏng pheromone nhé? Cậu muốn công ty đầu tư bao nhiêu tiền cho việc nghiên cứu nước hoa từ con số 0 này của cậu đây? Hiện tại sản phẩm mũi nhọn của Minh Nghiên đã dần thay đổi rồi, công ty không có khả năng vung tiền vào một dự án nước hoa pheromone vô vọng như thế này đâu.”


Hạ Văn Nam gật đầu, lúc cậu đứng dậy khỏi ghế, điện thoại trong túi quần rung lên một cái.


Bước ra khỏi văn phòng Từ Tung, cậu lấy điện thoại di động ra, thấy Chocolate Truffle lại gửi thêm một tin nhắn Wechat cho mình, nội dung tin nhắn cũng không khác hôm qua là mấy, là một lời mời công việc.


Chocolate Truffle là một đàn anh của Hạ Văn Nam khi cậu học đại học và làm nghiên cứu sinh, tên là Hà Dục Phong. Hạ Văn Nam không muốn đến công ty của Hà Dục Phong, cũng không muốn lập tức đáp lại lời mời của anh ta.


Cậu trở lại phòng thí nghiệm đứng trước chỗ ngồi của mình, mở ngăn kéo dưới bàn ra, bên trong là một phong thư chứa đơn xin nghỉ việc.


Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển Truyện Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển Story Chương 110: Ngoại truyện 03
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...