Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình
Chương 88
Âm thanh từ trong rừng thông truyền đến, hai chiếc xe của Quỷ Thủ kẹp từ bên phải và phía sau, đâm xe của Tố Mộc Phổ Nhật vào cây. Tiếng đánh nhau, tiếng rên đau, tiếng chửi rủa vang lên không ngớt, nắm đấm của Tố Mộc Phổ Nhật dính đầy máu, sáu tên đánh thuê xông đến, ôm lấy hai chân anh rồi đẩy anh ngã xuống.
Tố Mộc Phổ Nhật đá trái đá phải, hoàn toàn khó lòng chống cự, có kẻ thậm chí còn dùng thanh sắt đập vào đầu gối anh. Trong khoảnh khắc, anh đau đến gần như mất đi ý thức, ngay sau đó, những kẻ đó đè chặt cánh tay và chân anh. Phía trước mặt là nòng súng của Quỷ Thủ, chĩa thẳng vào ngực anh.
“Tống Chiêu ở đâu?”
Quỷ Thủ vẻ mặt âm u, không còn giả vờ lương thiện nữa, Tố Mộc Phổ Nhật nhìn thẳng, không đáp lại nửa lời, Quỷ Thủ đợi hai giây, dùng tay áo lau nòng súng, lên đạn.
“Mày có xảy ra chuyện gì, cũng không liên quan đến tao, hợp đồng kinh doanh vẫn tiếp tục thực hiện.”
“Thằng ngu, chúc mày kiếp sau đầu thai tốt.”
Dường như cố ý chờ đợi lời cầu xin, hắn cố tình làm chậm từng bước, chĩa họng súng, ngón trỏ móc vào cò, còn hù dọa đi thêm hai bước, đang đắc ý trêu đùa, đột nhiên một mũi tên sắc bén lướt qua vai hắn bay tới!
Tống Chiêu đứng cách đó năm bước, hét lên: “Cút ngay!!”
Cô mới học bắn cung có một buổi chiều, độ chính xác tệ hại, Tố Mộc Phổ Nhật nhân lúc mọi người mất tập trung đã bật dậy, nhanh chóng lùi lại đứng bên cạnh Tống Chiêu.
“Sao em lại thông minh thế, học cái gì cũng được.”
Tống Chiêu lại rút một mũi tên lắp vào, đầu và tay không dám cử động, nghe thấy lời khen tự hào của Tố Mộc Phổ Nhật, cô đảo mắt, thấy anh gầy đi rất nhiều, trên mặt có máu, đều là vết thương do va chạm xe.
Trời bên ngoài đã hửng sáng, trong rừng thông vẫn còn rất tối, Quỷ Thủ nghiêng đầu nhìn chằm chằm mũi tên trên đất, đã hoàn hồn sau cơn kinh ngạc. Hắn nghiến răng ken két, vẻ mặt đầy ấm ức nói với Tống Chiêu: “Chị lại muốn giết tôi?”
Tống Chiêu ngay khi hắn vừa mở miệng lập tức bắn thêm một mũi tên nữa, lần này sượt qua tai hắn, Quỷ Thủ nghiêng đầu né, vẻ tức giận trên mặt càng sâu hơn, Tống Chiêu lúc này mới coi như tạm thời hả hê, vừa lắp tên vừa mắng: “Đã bảo anh ấy là bố mày mà còn ra tay, bất hiếu.”
Tố Mộc Phổ Nhật gật đầu phối hợp, đứng sau Tống Chiêu giang tay, vẻ mặt đáng ghét kiểu vợ mình quá yêu mình thì phải làm sao, Quỷ Thủ há miệng rồi lại ngậm, chửi tục không đủ, bất ngờ nổ súng về phía Tống Chiêu!
Tố Mộc Phổ Nhật ấn gáy Tống Chiêu cúi người xuống, quay đầu nhìn lại, viên đạn mang theo hơi nóng đã găm vào thân cây phía sau. May mắn là đạn đạo của súng phỏng chế thỉnh thoảng bị kẹt, nếu không thì đã gặp Diêm Vương. Quỷ Thủ cười lớn, nhìn vẻ mặt kinh hãi của Tống Chiêu như đứa trẻ đạt được trò nghịch ngợm.
Lòng bàn tay của Tống Chiêu đổ mồ hôi, thầm đếm còn lại mấy mũi tên, bỗng nhiên Tố Mộc Phổ Nhật dựng thẳng cây cung dài, lách người xông ra đồng thời dặn dò: “Đừng dừng lại!”
Tống Chiêu lập tức kéo cung buông tên, chớp mắt lại thay tên mới, Adrenaline tăng cao, một mình cô tạo ra một cơn mưa tên, mấy tên đánh thuê ôm đầu né tránh khắp nơi, mới biết rằng không chính xác còn đáng sợ hơn chính xác. Đường tên không thể đoán trước, hoàn toàn “không có mắt.”
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Tố Mộc Phổ Nhật đã áp sát Quỷ Thủ, anh đấm hai cú “bang bang” hạ gục vệ sĩ, rồi quay người dùng sức đá mạnh. Quỷ Thủ vội vàng né tránh, nhưng không ngờ cú đá đó trúng vào cổ tay, hắn đau đớn đồng thời hoàn hồn lại, bàn tay đang nắm súng đã trống không.
Tên của Tống Chiêu đã hết, Tố Mộc Phổ Nhật cầm khẩu súng thép năm phát liên thanh đó, cũng quay lại bên cạnh cô.
Những mũi tên này đã được Hồ Hòa Lỗ mài đi mài lại, sắc bén hơn cả lưỡi dao. Một nửa trong số sáu tên đánh thuê bị thương, mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi.
Quỷ Thủ vừa tức vừa hận, tùy tiện kéo một người qua làm lá chắn, ánh mắt nhìn hai người vẫn đầy khinh miệt — Hắn không tin những kẻ man rợ trên thảo nguyên cũng biết dùng súng, nhưng hắn không biết rằng, những năm còn có thể đi săn, Tố Mộc Phổ Nhật đã theo Cấp Nhật Tra Cái đi xuyên rừng, tự tay bắn chết bốn con cáo sa mạc.
Thấy Tố Mộc Phổ Nhật thành thạo lên đạn, nhắm bắn, sắc mặt Quỷ Thủ thay đổi, hắn né tránh nhưng không hoàn toàn, đột nhiên mở miệng nói:
“Chị Chiêu, chị là người Đại lục, hiểu rõ luật pháp Đại lục được bao nhiêu? Nếu hắn bắn tôi, làm sao để bắt? làm sao để phán? Chị hiểu rõ cuộc sống trong tù nhất, đầu giường cuối giường, có nói với hắn chưa?”
Đúng vậy, Tố Mộc Phổ Nhật không thể nổ súng.
Anh cao lớn như vậy, anh dũng mãnh như vậy, vốn dĩ tự do như vậy… Mái tóc từng do chính tay cô cạo đi, đã mọc dài trở lại đến độ dài vừa phải. Làm sao cô có thể nhẫn tâm để anh vào tù, để những quản giáo đó lại cạo trọc đầu anh một lần nữa?
Nghĩ như vậy, Tống Chiêu không kìm được nắm lấy tay anh. Một cái chạm nhỏ, Tố Mộc Phổ Nhật lập tức quay đầu lại.
“Đừng nghe hắn.” Tố Mộc Phổ Nhật cầm súng, vẫn điềm nhiên như không, không để Tống Chiêu nhận ra bất kỳ sự đau đớn nào, anh nắm chặt tay cô lại, dùng giọng nói chỉ hai người nghe thấy: “Bọn chúng đông người, phải đi nhanh. Anh bắn một phát vào khoảng trống, em đi lái xe.”
Tống Chiêu ngẳng đầu nhìn trời một cái, mặt trời vừa lên, ánh sáng xuyên qua kẽ lá lọt xuống. Báo chí được in vào trời còn rạng, sáng sớm sẽ gửi đến khắp nơi. Trời ở Hồng Kông còn sáng muộn hơn một chút, kế hoạch của cô còn kịp không? Chỉ có thể đánh cược một lần.
Không nỡ mà nhìn Tố Mộc Phổ Nhật, một lần, rồi một lần nữa, Tống Chiêu cuối cùng gật đầu. Vừa quay lưng lại, tiếng súng vang lên đột ngột, cô nhảy lên chiếc xe đó, cài số lùi và lùi nhanh, khoảnh khắc lướt qua Tố Mộc Phổ Nhật, cô lại khóa cửa xe lại!
“Chiêu Chiêu?!”
Nghe thấy tiếng gọi gấp gáp qua lớp kính, lòng cô hướng về Tố Mộc Phổ Nhật, nhưng thân thể không còn lưu luyến, Tống Chiêu tăng tốc lùi xe, tông ngã hai tên đánh thuê, cô đạp ga hết cỡ, Quỷ Thủ suýt chút nữa bị cán trúng, hắn tức giận bắn vào lốp xe, xe Tống Chiêu nghiêng đi, cô vội vàng đánh tay lái, chạy ra đường lớn.
“Đuổi! Đuổi theo cô ta!!”
Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình
Đánh giá:
Truyện Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình
Story
Chương 88
10.0/10 từ 34 lượt.
