Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình
Chương 83
Trong lều bạt bỗng trở nên rất trống trải.
Sau khi những người đó rời đi, Tống Chiêu một mình quỳ trên nền tuyết, cánh tay phải gập ra sau theo một tư thế kỳ dị. Cô nắm lấy vai đưa khớp xương trở về vị trí cũ, như thể đã mất đi cảm giác đau.
Thiệu Bố cầu nguyện trước tượng thần Mã Lỗ. Tống Chiêu lặng lẽ đi ngang qua sau lưng bà ấy, đỡ những bàn ghế bị đổ, cô không nhìn thần, thần cũng không nhìn cô, họ là hai linh hồn vĩ đại nhưng trống rỗng, không hề đặt hy vọng vào nhau. Thần Mã Lỗ trú ngụ trong bức tượng, còn Tống Chiêu lại không cảm nhận được thân xác mình.
Cô sẽ đổi Tố Mộc Phổ Nhật trở về. Tống Chiêu vẫn kiên định nghĩ như vậy. Từ từ quét sạch tro than dưới đất, giữa tiếng lẩm bẩm trầm thấp của Thiệu Bố, cô đứng nhìn về phía dưới núi rất lâu.
…
Chiếc xe của Quỷ Thủ chạy thẳng về phía nam, rồi quay vòng tròn lớn trên cánh đồng tuyết, những ngọn núi xa xung quanh mờ ảo, không có vật tham chiếu, Tố Mộc Phổ Nhật đã mất phương hướng.
Nòng súng chĩa vào thái dương anh, người cầm súng đã đổi, anh và tên đánh thuê ngồi cạnh nhau ở ghế sau, hai tay bị trói ngược ra sau, chỉ có thể thỉnh thoảng ngước mắt lên, quan sát khẩu súng qua gương chiếu hậu.
Đây là khẩu súng ngắn kiểu 54, khẩu Quỷ Thủ dùng trước đó là súng bắn bi sắt năm phát, nhưng cả hai đều là hàng phỏng chế, thân súng có vết hàn rõ ràng, tầm bắn và độ chính xác sẽ bị ảnh hưởng.
Súng phỏng chế rất dễ cướp cò, nhưng Quỷ Thủ có lẽ là cố ý, có lẽ đó cũng là sự uy h**p của hắn. Lúc này hắn đang nằm nghỉ ở ghế phụ, không hỏi gì cả, Tố Mộc Phổ Nhật cũng không vội mở lời, dường như chẳng hề bận tâm đến hoàn cảnh hiện tại.
Dây trói cổ tay phía sau buộc rất chặt, thấy xe lại quay một vòng lớn, Tố Mộc Phổ Nhật dứt khoát tựa lưng nhắm mắt lại, chỉ vài phút sau, cuối cùng giọng Quỷ Thủ cũng từ phía trước truyền đến:
“Bán, hay là không bán, nghĩ kỹ chưa?”
“Mày mua ngựa để làm gì?”
Tố Mộc Phổ Nhật vừa hỏi nửa câu, người bên cạnh lập tức dùng báng súng đập mạnh vào đầu anh, quát: “Sếp của tụi tao hỏi mày cải gì thì nói đó, không được nói linh tinh!”
Máu từ thái dương chảy dọc theo đuôi lông mày vào mắt, Tố Mộc Phổ Nhật không có tay để lau, lắc đầu qua lại để máu văng ra, “Nói cái quái gì vậy, không cho hỏi sao? Không cho hỏi thì làm ăn kiểu gì.”
Quỷ Thủ khẽ nâng hai ngón tay, ra hiệu cho tên đánh thuê đặt súng thẳng lại, lười nhác nói: “Mày muốn hỏi gì?”
“Mày muốn mua ngựa, mua mấy con? Ngựa đực hay ngựa cái? Kích cỡ, tuổi tác, tính khí, cần ngựa hiền hay ngựa dữ, cũng phải nói rõ chứ.”
“Cần hai con khỏe mạnh nhất, còn những con khác, chỉ cần định kỳ hợp tác làm một số kiểm tra.”
“Kiểm tra?”
Anh chỉ lặp lại một lần, khẩu súng đã áp sát thái dương, mỗi lần mạch máu rung động đều va vào nòng súng, nhưng Quỷ Thủ không ngăn cản, Tố Mộc Phổ Nhật liền hiểu, đây là phần then chốt nhất, đối phương sẽ không trả lời.
Thế là anh cũng không nói nữa.
Những lần ngắt quãng liên tục khiến Quỷ Thủ mất kiên nhẫn, hắn nhấc tay lên, tài xế phanh gấp, ngay sau đó Tố Mộc Phổ Nhật bị đẩy mạnh xuống khỏi xe! Anh chúi đầu vào đống tuyết, lật người lại giấu tay xuống dưới, từ cổ tay áo lấy ra con dao nhỏ Tống Chiêu đã nhét cho anh.
Vài tên đánh thuê vây quanh đá đấm, Tố Mộc Phổ Nhật cắt đứt dây thừng bật dậy, chưa kịp vung cú đấm nào, Quỷ Thủ đột nhiên ném tới một bản hợp đồng.
Gió lạnh lẫn tuyết tạt vào mặt, anh giũ sạch sợi dây còn sót lại trên cổ tay, nhặt bản hợp đồng lên.
… Yêu cầu ngựa không có hồ sơ tiêm chủng, trong ba tháng gần nhất chưa sử dụng thuốc kháng sinh, xét nghiệm máu phù hợp với các chỉ số sinh lý cơ bản…
… Ngựa cần được hợp tác hoàn thành quan sát thích nghi kéo dài 15 ngày tại địa điểm chỉ định, trong thời gian này cung cấp hồ sơ nhiệt độ hàng ngày, lượng thức ăn, cho phép lấy dịch tiết miệng, mẫu mô móng, để lập hồ sơ sức khỏe, đồng thời phải chịu được chọc kim tĩnh mạch…
Lướt nhanh qua, ngoài phần lớn thông tin về thu thập mẫu, còn có các tiêu chuẩn sức khỏe ngựa nghiêm ngặt, Tố Mộc Phổ Nhật còn muốn xem kỹ hơn, thì súng của Quỷ Thủ đã chĩa vào cằm anh.
“Ký.”
Tố Mộc Phổ Nhật buộc phải ngẩng đầu, hợp tác giơ hai tay lên, dưới ánh mắt u ám của Quỷ Thủ, anh quay đầu cắn vỡ đầu ngón cái tay phải, trước khi đặt dấu vân tay đỏ nhuốm máu lên hợp đồng, Tố Mộc Phổ Nhật đột nhiên dừng lại, “Tao còn một điều kiện.”
Quỷ Thủ nhíu mày, sự thiếu kiên nhẫn xen lẫn chút ngạc nhiên, bị súng chĩa vào mà còn dám mặc cả, sự phản kháng này của một con kiến khiến hắn hứng thú, khinh miệt nghiền ngẫm: “Mày nói đi.”
“Tống Chiêu bị bệnh, đến giờ vẫn chưa chữa khỏi, trước khi hợp tác trang trại ngựa kết thúc, mày không được đi tìm cô ấy nữa, càng không được động thủ với ngạch ni của tao.”
Quỷ Thủ dừng lại hai giây, hỏi: “Bệnh gì?”
Thấy Tố Mộc Phổ Nhật không trả lời, hắn cúi đầu suy nghĩ một lát, chợt hiểu ra: “Ồ, là bệnh điên giống như trước đây nhỉ.”
Nhớ lại thể lực kém cỏi và động tác chậm chạp của Tống Chiêu lúc đánh nhau, trên mặt hắn thoáng chút hối lỗi, nhíu mày thở dài một hơi, đột nhiên thu súng lại.
“Sớm biết chị Chiêu chưa khỏi bệnh, hôm nay tao đã không chọc chị ấy giận rồi. Được thôi, tao có thể đồng ý với mày, thiếu thuốc gì thì đến tìm tao, chữa bệnh này tao có kinh nghiệm nhất, mày có biết lúc cô ấy phát bệnh làm thế nào để trấn tĩnh lại không? Là thế này, phụt—”
Quỷ Thủ chụm ba ngón tay lại, làm động tác đẩy ống tiêm, nhẹ nhàng hồi tưởng: “Một mũi tiêm xuống, mọi thứ đều tốt đẹp.”
Máu toàn thân Tố Mộc Phổ Nhật chảy ngược, gắt gao siết chặt hai nắm đấm, mới nhịn được cơn xung động liều mạng. Tên đánh thuê đưa hợp đồng sang lần nữa, anh nghiến răng, đầu ngón tay nặn ra những giọt máu mới.
“Nhưng có một chuyện tao vẫn chưa hiểu rõ lắm, mày dựa vào cái gì mà nghĩ mình có tư cách để đàm phán điều kiện với tao?”
Quỷ Thủ nhàn nhã đứng bên cạnh, Tố Mộc Phổ Nhật vốn không muốn bận tâm, nhưng phía sau vẫn có người chĩa súng, anh đành nhẫn nhịn trả lời:
“Mày tìm khắp Xích Phong không chỉ một vòng, cuối cùng vẫn chọn trang trại ngựa của tao, là vì giống ngựa đủ đa dạng đúng không? Các trang trại ngựa thông thường đều là ngựa trắng Ujimqin, ngựa đen Abag, ngựa móng sắt BaiCha, hiếm khi nhập giống ngoại lai, nhưng trang trại ngựa của tao còn có ngựa Orlov Trotter, ngựa Don, ngựa Kabardin, và ngựa Tam Hà lai tạo.
Tố Mộc Phổ Nhật nhận lấy hợp đồng, không xem lại các điều khoản ở giữa nữa, tự tin lật thẳng đến trang cuối cùng, “Mày muốn lấy mẫu, giống ngựa càng nhiều, dữ liệu mới càng đầy đủ.”
Vẻ mặt Quỷ Thủ hơi thay đổi, im lặng siết chặt khẩu súng hơn, không đợi hắn có động tác cụ thể, Tố Mộc Phổ Nhật không hề sợ hãi bổ sung:
“Giết tao, mày chưa chắc sẽ bị bắt, nhưng đừng hòng làm ăn buôn bán gì nữa.”
Quỷ Thủ nhìn chằm chằm vào bóng lưng Tố Mộc Phổ Nhật đang đặt dấu vân tay, l**m chiếc răng nanh của mình, đột nhiên cười lên, nhận lại bản hợp đồng đã ký xong, hắn chui vào xe, hạ cửa kính xuống,
Gió lạnh vù vù thổi vào trong, Quỷ Thủ xoa xoa bàn tay sắp đóng băng, thành thật cảm thán: “Phương Bắc của tụi mày lạnh thật, xe của tao cũng không còn nhiều dầu lắm, vậy thì làm phiền ông chủ, đi bộ về nhà nhé.”
Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình
Đánh giá:
Truyện Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình
Story
Chương 83
10.0/10 từ 34 lượt.
