Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình
Chương 75
Bảo Âm làm sao biết được trong nhà có hộp tro cốt?
Nhân lúc hôm nay mọi người đều ra trang trại ngựa, cô ta tuyệt đối không phải bộc phát nhất thời, thậm chí còn nâng cây nạng lên, để lại dấu vết, công khai tuyên bố mình đã từng đến.
Cô ta đang muốn cái gì?
Tống Chiêu siết chặt hộp tro cốt, góc nhọn lún sâu vào lòng bàn tay cô, cô đã nhẫn nhịn Bảo Âm hết lần này đến lần khác, thông cảm vì cô ta mất chị gái, thông cảm vì cô ta còn trẻ tuổi, thông cảm vì cô ta dành trọn tình yêu mù quáng cho Tố Mộc Phổ Nhật, nhưng cô ta lại dám động đến Trần Nghĩa!
Cô muốn chặt đứt tay cô ta.
Tống Chiêu quay người bước nhanh ra ngoài, bị Tố Mộc Phổ Nhật giữ lại, điện thoại của Bảo Âm không ai bắt máy, anh chống nạng đứng dậy nói: “Anh đi tìm cô ấy.”
“Anh bị thương chưa khỏi, không thể đi.” Tống Chiêu trả lời vẫn giữ được bình tĩnh, nhưng đôi mắt đỏ hoe, cô lấy con dao trong túi ra, đặt vào tay Tố Mộc Phổ Nhật, nói từng chữ một: “Em đảm bảo, em sẽ không giết cô ta.”
Tống Chiêu ba bước thành hai bước ra khỏi cửa, chớp mắt đã lao đến cổng sân. Tố Mộc Phổ Nhật cầm nạng cuối cùng vẫn không đuổi kịp, anh chụm ngón tay huýt sáo gọi ngựa, Hắc Phong nghe tiếng chạy tới, Tống Chiêu dừng lại, quay đầu nhìn anh một cái, rồi không chút do dự nhảy lên lưng ngựa.
Một người một ngựa biến mất trong bóng cây xanh, ra khỏi thôn chỉ có một con đường chính, kỹ năng cưỡi ngựa của Tống Chiêu chưa thành thạo, cô nắm chặt dây cương, thúc giục Hắc Phong chạy với tốc độ nhanh nhất, sau một hồi phi nước đại, trước mắt cô xuất hiện hai ngã rẽ.
Không ai biết Bảo Âm rốt cuộc đã đi đâu, nhưng Tống Chiêu tin chắc cô ta sẽ không đi xa, cô ta sẽ muốn chiêm ngưỡng tác phẩm của mình, chiêm ngưỡng cơn giận mà cô ta ban cho Tống Chiêu. Huống chi, dù cô ta có thực sự đi rồi, chỉ cần gia đình còn đó, bố mẹ còn sống, Tống Chiêu vẫn có cách để tóm cổ cô ta ra.
Chọn một hướng và thúc ngựa phi nhanh, đột nhiên dư quang của cô liếc thấy gì đó, Tống Chiêu điều khiển Hắc Phong quay đầu lại—trên sườn đồi cách đó không xa, vẫn là chiếc áo đỏ tươi sáng đó, Bảo Âm đứng trên đỉnh đồi nhìn xuống toàn bộ thôn Ngưu quốc lộ. Kể từ lúc Tống Chiêu ra khỏi nhà, cô đã luôn trong tầm nhìn của cô ta.
Tống Chiêu cưỡi ngựa phi lên đồi, đối mặt với ánh nhìn đầy khiêu khích của Bảo Âm, cô nhảy xuống khỏi lưng ngựa.
“Anh ấy thật tốt với cô, ngay cả Hắc Phong cũng cho cô cưỡi.” Bảo Âm khoanh tay chờ đợi, khóe môi nở nụ cười ác ý, “Nhưng cô cũng không làm tôi thất vọng, hóa ra, cô thực sự để tâm đến người chết đó nhiều đến vậy.”
Hắc Phong như vệ sĩ lẽo đẽo theo Tống Chiêu, cô q*** t** vỗ nhẹ, ý bảo nó đi ăn cỏ. Nhìn Bảo Âm, cô hỏi: “Hôm nay mọi người đều ra trang trại ngựa tiễn cô đi, sao cô không đến tham gia.”
“Ai cần các người tiễn! Giả mù sa mưa nhìn thấy ghê tởm, tôi biết, từng người các người đều giả vờ đứng đắn, thực ra đã sớm mong tôi cút đi rồi!”
“Vậy sao cô vẫn cứ bám víu ở đây.”
“Ai bám víu! Cô đắc ý cái gì! Cô nghĩ tôi cam lòng ở lại đây sao!” Bảo Âm hét lên với cô, những lời chửi rủa đã chuẩn bị sẵn, nhưng chưa kịp nói ra thì đã bị Tống Chiêu tát một bạt tai thật mạnh.
Động tác quá nhanh, nửa người cô ta bị đánh lệch sang một bên, sau phút giây kinh ngạc, cô ta xoay người phản kháng, nhưng bị Tống Chiêu siết chặt cổ họng.
“Ai cho phép cô động vào tro cốt của tôi? Hả? Đã tử tế tiễn cô đi, cô không chịu, vậy để tôi tiễn cô đi một mình.” Tống Chiêu nghiến răng nói, ngón tay không ngừng siết chặt, trong mắt là sự lạnh lùng mà Bảo Âm chưa từng thấy qua.
“Buông ra! Đồ điên, đồ tiện nhân, dựa vào cái gì mà đánh tôi!!”
Không phải chưa từng đánh nhau với người khác, nhưng chưa từng có ai như Tống Chiêu, Bảo Âm dần hoảng sợ, cô ta nắm lấy cánh tay Tống Chiêu cào cấu, véo, cố gắng đưa tay lên cổ Tống Chiêu, cuối cùng cả hai người giằng co cùng ngã xuống.
Bảo Âm đã hoạt bát nhảy nhót hơn hai mươi năm, thể lực tốt hơn nhiều so với Tống Chiêu, người đã bị tiêm đủ loại thuốc. Cô ta liều mạng đẩy, đá, vốc đất ném vào mặt Tống Chiêu, Tống Chiêu cắn răng chịu đựng, siết cổ cô ta nhất quyết không buông tay.
Gân xanh trên trán nổi lên vì nghẹt thở, đến nước này, Bảo Âm vẫn không cam tâm cầu xin, “Buông ra, buông tôi ra! Cô và Tô Mộc hai kẻ tiện nhân, đối xử tệ bạc với chị tôi như thế! Các người sẽ bị báo ứng!!”
“Cô đã làm gì với tro cốt? Nói!”
Tống Chiêu nghiến răng nghiến lợi, Bảo Âm trừng mắt nhìn cô, nghe vậy lại cười quái gở. Cảm giác nghẹt thở tột độ khiến ngực cô ta đau như muốn nổ tung, Bảo Âm hóa thân thành phù thủy, những lời nguyền rủa đứt đoạn tràn ra khỏi cổ họng.
“Tôi không nói cho cô biết đâu.” Cô ta ngạo nghễ giơ tay phải lên, kẽ móng tay vẫn còn dính chất xám trắng tích tụ, đó là bột tro cốt của Trần Nghĩa.
“Tôi không nói cho cô biết, cô sẽ mãi mãi không biết tôi rốt cuộc đã làm gì.”
Hai tay Tống Chiêu bắt đầu run rẩy, ngay cả hơi thở cũng rối loạn, trước mắt cô trở nên đỏ rực, chỉ biết dùng sức, dùng sức nữa, cho đến khi Bảo Âm phát ra tiếng kêu thảm thiết không thể chịu đựng được.
Cuối cùng, cuối cùng, Hắc Phong đột nhiên rống lên một tiếng, ý thức Tống Chiêu chợt quay về, cô lùi lại một bước ngã bệt xuống đất, cúi đầu nhìn đôi tay mình.
Hai mắt Bảo Âm tối đen, oxy tràn vào phổi, cô ta ho sù sụ không thở nổi, ho đến mức nôn khan.
“Rốt cuộc cô đã làm gì với tro cốt.”
“Tôi cứ không nói cho cô biết đấy!”
Cô ta từ dưới đất bò dậy, nôn khan một lúc, lùi xa Tống Chiêu vài mét. Cảm giác cận kề cái chết vẫn bao trùm đầu, lúc này cô ta mới nhận ra mình vừa tủi thân vừa sợ hãi.
“Đồ khốn nạn, các người đứa nào cũng thiếu đạo đức hơn đứa nào! Các người mới nên chết, sao không có chiếc xe nào tông chết hết các người đi!”
Cô ta kéo giọng khàn khàn khóc lóc kể lể, nói đi nói lại cũng chỉ là một bài đó, từ lần đầu tiên gặp riêng Tống Chiêu, cô ta đã liên tục nhấn mạnh tình yêu mù quáng và sự tốt đẹp của chị gái mình.
Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình
Đánh giá:
Truyện Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình
Story
Chương 75
10.0/10 từ 34 lượt.
