Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình

Chương 73


Tống Chiêu bước lên hai bước, đứng cùng Tố Mộc Phổ Nhật dưới ánh nắng mặt trời.


Cô kể về sàn đấu quyền anh chui, về căn phòng tối đã giam cầm cô, không thể trốn thoát, không thể giao tiếp, cô không hiểu những người đó đang lầm bầm nói gì, chỉ khi đến lượt cô lên đài đấu, họ mới thả cô ra khỏi căn phòng đó. Tống Chiêu không hề biết gì về quyền Anh, lên sàn đấu chỉ có thể chịu đòn, nhưng trớ trêu thay, họ lại không cho phép cô gục ngã quá nhanh.


“Lúc đó, em luôn nghĩ đến anh.”


Mỗi lần bị đánh đập tả tơi gục xuống sàn đài, cô đều không kìm được nhìn về phía cửa.


Liệu sự nhớ nhung tột độ có thể khiến hai tâm hồn thông cảm với nhau, để Tố Mộc Phổ Nhật cảm nhận được nỗi đau của cô? Hoặc có lẽ anh sẽ phát hiện ra đã rất lâu rồi cô không gửi thư cho anh, và bắt đầu tìm kiếm tung tích của cô. Giống như ngày xưa ở nhà tuyết, bên bờ sông băng, anh luôn tìm thấy cô, đưa cô đi.


Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở sự ảo tưởng.


Sau nhiều lần lặp lại, cô đã hiểu ra, mọi thứ xảy ra trong sàn đấu quyền Anh chui đó, căn bản là những trận đòn mang tính chất hành hạ, Tống Chiêu và vài cô gái khác bị lừa vào đây đều không nơi nương tựa, mỏng manh và xinh đẹp, còn những người đàn ông mặc vest chỉnh tề ngồi dưới khán đài, điều họ muốn thưởng thức, muốn cuồng hoan, chính là cảnh những người như bọn cô bị đánh đập.


Cô không dám bộc lộ thêm chút yếu đuối nào nữa.



Tống Chiêu cố gắng ăn uống để cơ thể cường tráng hơn, cắt tóc ngắn, mỗi lần bị sỉ nhục, cô lại nghiến răng cắt tóc ngắn hơn nữa, vì vậy trong một thời gian dài, Tống Chiêu luôn để kiểu tóc đầu đinh lộn xộn.


Nói đến đây, cô đùa cợt vỗ vào phần tóc vừa được tông đơ cạo của Tố Mộc Phổ Nhật.


Cổ họng Tố Mộc Phổ Nhật lại nghẹn lại bởi một cuộn bông gòn, thấm đẫm sự bất lực của anh. Mặc dù đã biết Tống Chiêu đã phải chịu rất nhiều, rất nhiều khổ cực, nhưng thực tế, mỗi chi tiết đều vượt quá sức tưởng tượng của anh.


Không đành lòng nghe thêm những chi tiết đó, anh ngắt lời, hỏi: “Sau đó thì sao.”


“Sau đó có lần em thắng một trận đấu quyền Anh, làm cho một ông chủ đã đặt cược em thua phải mất rất nhiều tiền, ông ta đã tìm vài người đến dạy cho em một bài học. Tối đó em ra ngoài ăn đêm, ba người đàn ông chặn em ở đầu hẻm, nhìn vóc dáng là biết em chắc chắn không đánh lại được. Em rất sợ hãi, lại không thể chạy thoát, trong lúc giằng co dưới đất, tiện tay em vớ được một cành cây, đâm mù con mắt của một tệt.”


“Em bật dậy chạy thẳng về phía trước, hai người còn lại phản ứng kịp, điên cuồng đuổi theo em, chỉ còn một chút nữa là bị đuổi kịp thì đột nhiên một chiếc mô tô chạy tới.”


Trần Nghĩa kéo cô lên xe và phóng như bay, cho đến khi cắt đuôi hoàn toàn hai người kia, anh ấy mới tháo mũ bảo hiểm. Hóa ra anh ấy đã đứng trên lầu đối diện con phố, nhìn thấy toàn bộ mọi chuyện vừa xảy ra.


Trước đây Tống Chiêu cũng đã chạm mặt anh ấy vài lần, hai người thậm chí còn chưa nói chuyện với nhau bao giờ, nhưng đêm hôm đó, anh ấy lại hỏi Tống Chiêu, có muốn đi theo anh ấy không.


“Anh ấy đưa em về Cửu Long Thành Trại, em được ăn thịt bò viên no căng, em ngủ li bì suốt ba ngày. Tối ngày thứ ba em bị đánh thức, bên ngoài ồn ào náo nhiệt, rất nhiều đàn ông đi xuống lầu, em đi theo, vì kiểu tóc nên bị nhầm là đàn ông, có người nhét cho em một cây gậy sắt, ra ngoài mới biết họ sắp đánh nhau.”



Tống Chiêu không thích đánh người, nhưng để trả ơn sự tiếp đãi của Trần Nghĩa trong mấy ngày nay, cô vẫn ra tay. Lúc đó Trần Nghĩa cũng ở trong đám đông, một quyền một gậy liều mạng chiến đấu, sau khi thắng trận lại ăn uống no say hai ngày, Tống Chiêu tìm anh ấy để cáo từ, Trần Nghĩa gật đầu tỏ vẻ đã biết, không nói gì cả.


Ra khỏi Thành Trại chưa được bao xa, Tống Chiêu đã phát hiện tình hình không ổn, trên phố đột nhiên có rất nhiều côn đồ, đi khắp nơi dò hỏi tung tích của cô với những người bán hàng rong. Tống Chiêu chạy đường tắt quay về sàn đấu Anh, chưa vào đến cửa đã thấy bên trong có rất nhiều người chặn lại, người cầm đầu dán một miếng gạc trên mắt trái, rõ ràng là đang đợi cô.


Trong lúc hoảng loạn, cô chạy về Thành Trại, Trần Nghĩa đang bưng một bát cơm xá xíu, xem ra đã biết trước cô sẽ quay lại.


“Thằng bị cô đâm mù mắt hôm đó, những năm nay vẫn lăn lộn trong băng Tụ Long, lại bị một con bé vắt mũi chưa sạch như cô hạ gục, sao có thể không trả thù được.”


Trái tim Tống Chiêu rơi xuống vực sâu, ở sàn đấu quyền Anh, cô đã nghe không ít người nhắc đến cái tên băng Tụ Long lừng lẫy, lúc xuống tay, cô thực sự không biết mình đã gây ra rắc rối lớn như vậy, nhưng cô vẫn cứng đầu như một con trâu:


“Là họ đến hại tôi trước!”


Trần Nghĩa tu hết gần nửa chai bia trong hai ngụm, liếc mắt nhìn cô, chế giễu cô vừa có một chút ngây thơ lại xen lẫn rất nhiều sự ngu ngốc.


“Vậy bây giờ phải làm sao? Ngoài kia nhiều người như vậy, tôi vừa ra ngoài chắc chắn sẽ bị bắt. Anh có thể, tôi, tôi …”


Tống Chiêu không còn nơi nào để đi, muốn xin anh ấy cho cô tá túc, nhưng hai người lại không quen biết nhau nhiều, cô ngại mở lời, Trần Nghĩa nuốt miếng cơm cuối cùng, đứng dậy đi lên lầu.



Chưa đầy hai phút, anh ấy sải bước quay lại, ném cho cô một bộ tóc giả màu đen gợn sóng, còn có mùi nước hoa nồng nặc, rõ ràng là lấy từ chị Đại Ba ở tiệm mát-xa.


“Cô đủ ngầu, theo tôi kiếm ăn đi.”


Tống Chiêu từ đó chuyển đến sống trong Thành Trại, nếu cần ra ngoài, cô sẽ đội mái tóc giả đó.


Phần lớn thời gian, cô đi theo Trần Nghĩa đòi nợ, giữ địa bàn, giành lãnh thổ, cho đến khi Trần Nghĩa lên được chức Hương Chủ — cho dù người của băng Tụ Long biết cô ở trong Thành Trại, họ cũng không dám tùy tiện động đến cô.


Rất nhiều chuyện sau này, nói ra cứ như một giấc mơ vậy.


Tống Chiêu dùng ngón tay cái phủi đi một chút tóc vụn trên mặt Tố Mộc Phổ Nhật, dùng chân móc một chiếc ghế đẩu nhỏ đến, ngồi bên cạnh anh, mệt mỏi tựa đầu vào đùi anh.


“Hôm anh tham gia đấu vật ở lễ hội Natamu, em vì chạm vào chiếc Hada trên Ovoo mà làm một ông lão tức giận. Ông ta giận dữ nói rất nhiều, em không hiểu một câu nào, nhưng chỉ cảm thấy ông ta đang mắng em.”


“Sau đó vẫn là Bảo Âm đến giải vây cho em, cô ta nói những chiếc Hada đó không được phép chạm vào, đặc biệt em là người Hán, chạm vào sẽ mất đi linh khí. Nhưng anh biết em đã nghĩ gì không, em nhìn thấy ông lão đó cắt bỏ chiếc Hada mà em đã chạm vào, chôn xuống đất, còn dùng rượu rửa tay mình, em chỉ cảm thấy ông ta đang chê bai em quá dơ bẩn.”       ‎


“Mùi máu tanh trên người em, những hồn ma theo sau em, làm điều ác suốt bao nhiêu năm, cuối cùng trở thành một tội phạm bị cải tạo… Mặc dù em và ông ta chưa bao giờ gặp mặt, ông ta chỉ nhìn em một cái, em đã cảm thấy ông ta đang ghét bỏ em vì những điều đó.”

 


Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình Truyện Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình Story Chương 73
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...