Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình

Chương 65


Từ sân ra đến cửa nhà có một đoạn dốc dài, nhiệm vụ đẩy xe lăn cuối cùng vẫn giao cho Ô Dương Cát. Tống Chiêu đã mở sẵn cửa, khi qua ngưỡng cửa, cô thấy Tô Mộc Phổ Nhật nhíu mày vì đau, còn quay mặt đi không muốn để cô nhìn thấy.


Bên trong nhà vẫn giữ nguyên như lúc cô đi, ngay cả hai chiếc cốc nước cũng vẫn đặt cạnh nhau bên cạnh ấm đun nước. Ô Dương Cát từ trong túi lấy ra rất nhiều thuốc, lặp lại từng loại một cách dùng, cậu ta vừa nói đến nửa chừng, Bảo Âm đã hừ lạnh ngắt lời:


“Thôi đi, đừng lải nhải nữa, nói cả buổi người ta cũng có nhớ đâu, căn bản không đáng tin. Tôi không yên tâm giao anh Tô Mộc cho cô ta chăm sóc.”


“Có gì mà không yên tâm chứ! Cô đừng có lúc nào cũng xen vào được không?!” Ô Dương Cát vừa nhìn thấy Bảo Âm là đã thấy phiền. Lần trước Bảo Âm đến trang trại ngựa ở, hai người họ đã không ưa nhau rồi, “Chị Tống Chiêu nhận điện thoại là lập tức từ tỉnh ngoài quay về, sao lại không đáng tin? Chỗ nào cô cũng muốn thể hiện mình, bọn tôi vốn dĩ không mời cô đến, cứ nhất quyết đến làm gì, thật là phiền phức!”


“Tôi cứ đến! Tôi cứ đến! Cần cậu quản à? Về từ nơi khác thì sao, tôi cũng nhận điện thoại là lập tức từ tỉnh ngoài đến đây. Ban đầu tôi còn đang đi khảo sát ở A Lỗ Khoa Nhĩ Thấm, vì anh Tô Mộc tôi còn không viết cả bản thảo nữa, tôi chính là giỏi hơn cô ta!”


“Giỏi cái rắm, cô mặt dày!”


“Cứ giỏi hơn cô ta, cứ giỏi hơn cô ta!”



“Lêu lêu lêu lêu mặt dày, mua quả trứng vịt về bảo là lê!”


“Thôi đi!” Tô Mộc Phổ Nhật đau đầu ngắt lời hai người, “Về đến nhà rồi, anh cũng không sao nữa, hai đứa về trước đi.”


“Em không đi.” Bảo Âm khoanh tay dựa vào tường, bực bội trừng mắt nhìn Ô Dương Cát.


Tống Chiêu vẫn luôn xem giấy chẩn đoán của Tô Mộc Phổ Nhật — xương chày và xương mác đùi phải có đường nứt rõ ràng, không thấy di lệch xương rõ rệt, xác định là nứt xương chày và xương mác.


Cô nhớ trước đây có anh em trong Thành Trại từng bị gãy xương, nằm liệt giường mấy tháng mới xuống được. Lúc đó còn được Quỷ Thủ chữa trị, uống rất nhiều canh xương, cuối cùng vẫn bị què.


Cô nhíu chặt mày, nghĩ rằng vẫn phải nhanh chóng để Tô Mộc Phổ Nhật nằm xuống, buông giấy chẩn đoán xuống, nói với Ô Dương Cát: “Thuốc có phải đều uống theo hướng dẫn không? Tôi nhớ rồi, lát nữa sẽ xem kỹ. Còn gì cần chú ý nữa không?”


“À, thuốc ở đầu tiên thì lắc một lần mỗi ngày, rồi hình như không còn gì nữa.” Ô Dương Cát gãi đầu, cũng không nhớ ra còn gì để dặn dò, bèn nói với những người khác: “Vậy em đi đây. Chị Tống Chiêu, có chuyện gì thì gọi bọn em nhé.”


“Ừm.”



Tô Mộc Phổ Nhật nhìn hai chàng trai đang xách túi máy móc đứng ở cửa, nói với Bảo Âm: “Căn nhà anh thuê trong thôn còn một phòng trống, em dẫn mấy anh em quay phim qua đó ở đi.”


“Không phải quay phim, là quay phim quảng bá, phim quảng bá cho trang trại ngựa.” Bảo Âm nhíu mày sửa lời, rồi càu nhàu: “Em là con gái, ở chung với hai người đàn ông sao được!”


Cô ta lập chí quảng bá quê hương, sau khi trở về vẫn luôn bận rộn đó đây. Lễ hội Natamu, dân chăn nuôi chuyển bãi chăn thả mùa hè, lễ tế Ovoo, rồi cả Mã đầu cầm và dân ca Trường Điều … Cô ta đã thỏa thuận với tòa soạn tạp chí sẽ đăng nhiều kỳ về chí địa phương. Một thời gian trước gọi điện cho Tô Mộc Phổ Nhật, muốn đến viết về trang trại ngựa, nhưng anh cứ không đồng ý. Lần này nghe tin anh bị thương, cô ta mặc kệ việc viết lách về bãi chăn thả mùa hè mới được một nửa, lập tức dẫn theo bạn quay phim chạy đến.


“Vậy em qua nhà chị Thác Á ở.” Đầu Tô Mộc Phổ Nhật đau đến choáng váng, suốt ngày bị một đám nhóc vây quanh, quên mất Bảo Âm là con gái, “Vừa hay ngày mai mấy đứa muốn đi xem trang trại ngựa, bảo Thác Á dẫn đi. Lát nữa tôi sẽ gọi điện báo cho cô ấy.”


Bảo Âm còn muốn nói gì nữa, nhưng thấy Tô Mộc Phổ Nhật thực sự khó chịu, cũng không đành lòng cứ làm phiền anh mãi. Sau khi ra khỏi cửa, cô ta còn quay lại nhấn mạnh rằng ngày mai sẽ đến.


Mọi người đều đi hết, Tống Chiêu đứng cạnh bàn nhìn anh. Nửa tháng không gặp, hình như bỗng dưng xa lạ đi rất nhiều.


“Có đau không.” Cô nín nhịn cả buổi, hỏi ra một câu vô ích.


“Cũng tạm.” Tô Mộc Phổ Nhật cười cười, dù sắc mặt kém, nhưng tâm trạng lại khá tốt, “anh nghe nói Ô Dương Cát cuống quýt gọi em về, làm em sợ lắm đúng không?”



“Cậu ta nói anh hôn mê bất tỉnh.”


“Va vào đá thôi, chỉ mê man một lát, đừng tin lời cậu ta.” Anh tựa vào lưng ghế, vươn tay về phía Tống Chiêu, “Lại đây, đứng xa thế làm gì.”


Tống Chiêu đi đến gần.


“Sao lại thành ra thế này? Anh cưỡi ngựa giỏi lắm cơ mà?”


“Hai con ngựa Tam Hà mới đến, tính tình hung hãn. Lúc ngã bị móng ngựa giẫm lên, nếu không đã không đến mức này.”


“Bác sĩ nói sao?”


“Nghỉ ngơi là được.”


“Vậy anh mau nằm xuống đi.” Tống Chiêu rất lo lắng cho anh, “Lỡ như không lành lại, bị què chân, sau này anh còn cưỡi ngựa kiểu gì?”


Cô vừa nói vừa đến đỡ anh dậy. Kết quả giây sau liền hối hận, đáng lẽ nên nhờ Ô Dương Cát và bọn họ giúp một tay rồi hãy để họ đi.



Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình Truyện Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình Story Chương 65
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...