Đừng Học Tiến Sĩ, Sẽ Hết Độc Thân

Chương 57: Cảm giác thú vị lúc theo đuổi luôn luôn dữ dội hơn khi tận hưởng

221@-"All things that are, Are with more spirit chasèd than enjoyed." - The Merchant of Venice (Act 2, Scene 6)

---------

Thợ gõ: Dờ

Chuyển nhà - dù chỉ là chuyển nhà cách một cái hành lang thì cũng rất tốn sức và khiến người ta đau khổ, cho nên Văn Địch quyết định cứ làm từ từ. Đầu tiên qua đó ở trước, quần áo với vật dụng hàng ngày từ từ chuyển sang sau.

"Còn hai tuần nữa đàn anh mới về mà bây giờ mày đã nhường tao cả căn nhà?" Vu Tĩnh Di vô cùng vui sướng vì có được không gian cá nhân một cách bất ngờ, sau đó không biết cô nàng lấy đâu ra một cái máy pha cà phê, gửi lời chúc phúc chân thành tới cậu: "Sống chung vui vẻ."

Văn Địch cảm ơn món quà này và tỏ ra nghi ngờ về lời chúc phúc. Tương lai sống chung sẽ thật sự tốt đẹp ư?

Hiển nhiên Biên Thành cũng có lo lắng tương tự.

"Nếu như có nguy cơ đổ vỡ hôn nhân thì sao?" Anh hỏi.

Văn Địch ngẫm nghĩ rồi nói: "Chúng ta đặt ra một cơ chế báo động đi."

Văn Địch hỏi mượn một cái dây thun buộc tóc màu đen từ chỗ Vu Tĩnh Di rồi đeo lên tay Biên Thành: "Nếu anh nói gì đó hoặc là làm gì đó khiến em giận, em sẽ búng anh một cái."

Biên Thành cảm thấy đây là một ý tưởng hay, khi phạm sai lầm mà có được phản hồi thì não sẽ tạo ra một kho dữ liệu rồi tiến hành phân tích, giảm thiểu khả năng lặp lại sai lầm.

Vì vậy, dựa trên cơ sở sự tin tưởng trong tình yêu, Văn Địch đã chuyển đến sống ở nhà đối diện vào một ngày lành tháng tốt. Nếu như đây là nhà của Biên Thành, cậu cảm thấy mình nên nhập gia tùy tục, tốt nhất là sắp xếp một thói quen sinh hoạt phù hợp với tất cả mọi người. Cậu thả túi đồ lên ghế rồi nói: "Nói xem nhà anh có quy tắc gì, chắc chắn là có cả đống."

"Không nhiều đâu."

Văn Địch nhìn ba cái thùng rác to trước cửa, cảm thấy nghi ngờ.

Biên Thành đi theo ánh mắt của cậu, chỉ vào nhãn dán trên đó: "Phân loại rác, cái này thì chắc là em biết rồi."

"Ghi lòng tạc dạ."

"Tôi đã dán hình ảnh lên từng thùng rác," Biên Thành vừa chỉ vừa nói: "Cứ vứt rác theo hình là được."

Văn Địch cúi người xuống nhìn cho kỹ. "Rác tái chế" có dán hình các loại sách báo, hộp giấy, quần áo, "rác không tái chế" dán hình thuốc men, bột màu... Có lẽ là để Giang Vũ dễ hiểu hơn.

Tuy vừa mới chuyển đến, chưa sản sinh ra bất cứ loại rác nào nhưng Văn Địch đã thấy mệt rồi.

"Không được mang đồ ăn ra khỏi khu vực phòng ăn." Biên Thành lại nói.

"Đồ ăn vặt cũng không được?" Văn Địch nhức đầu, "Ai lại ăn vặt ở bàn ăn?"

Nếu như không được khoanh chân ngồi trước máy tính ăn khoai chiên xem phim thì cuộc sống còn ý nghĩa gì nữa?


Sau đó Biên Thành chỉ vào cây lau nhà dựng bên cạnh phòng tắm: "Quan trọng nhất là, mỗi người tắm xong thì phải lập tức lau sạch sàn nhà tắm. Tóc, nước đọng đều không được để lại."

Văn Địch hít sâu một hơi. Cậu và Vu Tĩnh Di đều không chịu được việc dọn dẹp một nơi phiền phức và kinh tởm như nhà vệ sinh, mỗi tuần một lần đã là cực hành hạ rồi, mỗi ngày một lần? Hay là ba người mỗi người một lần?

Lực ma sát của gạch phòng tắm sẽ bị cọ mòn mất!

Văn Địch có cảm giác muốn chạy về nhà đối diện, đây không phải là một khởi đầu tốt, cậu nghĩ mình cần phải điều chỉnh lại tâm tính, thế là chuyển chủ đề từ sinh hoạt hàng ngày sang công việc: "Em làm việc ở đâu?"

"Trong phòng ngủ có một bàn đọc sách, em có thể làm việc ở đó."

"Vậy anh thì sao?"

"Tôi có một cái bàn di động, có thể đặt lên bàn ăn rồi điều chỉnh độ cao, chắc là rất hữu ích." Biên Thành vừa nói vừa lấy cái bàn gỗ ra. Diện tích rất nhỏ, đặt một cái máy tính bảng, một cái đèn bàn với một laptop là vừa in. Bên cạnh bàn một cái nút, ấn vào là tự động chỉnh độ cao.

"Trong phòng ngủ còn một cái bảng trắng để anh tính toán mà? Chuyển ra chuyển vào phiền phức lắm, để em dùng bàn rời đi," Văn Địch nói, cuối cùng chỉ còn lại một đề tài thảo luận quan trọng, "Em ngủ ở đâu?"

Biên Thành nhìn cậu đầy kinh ngạc: "Đương nhiên là ngủ cùng tôi rồi."

"Ồ," Văn Địch nhìn anh với vẻ trêu chọc, "Cuối cùng anh cũng đoán chuẩn rồi."

"Sô pha là ghế lười, em không ngủ ở đó được," Anh chỉ vào cái sô pha vải vàng bên cạnh bàn ăn rồi nói: "Hiển nhiên cũng không thể ngủ cùng Giang Vũ, mà phòng ngủ của tôi chỉ có một cái giường đôi..."

Văn Địch giơ tay ra kéo sợi dây thun rồi búng một cái.

Tự dưng bị trừng phạt, Biên Thành cảm thấy rất hoang mang: "Tôi đã làm gì?"

"Nói quá nhiều," Văn Địch xua tay, lấy máy tính trong ba lô ra, "Nếu như không còn việc gì khác thì anh đi làm việc của anh đi."

Sau khi nhận được báo cáo phân tích định lượng, cậu đã đọc lướt qua các hướng nghiên cứu với tốc độ cực nhanh, tìm thấy nguồn cảm hứng trong một bài nghiên cứu về ứng dụng khẩu ngữ trong các vở kịch của Shakespeare trên Shakespeare Quarterly vào năm 2010. Cậu run rẩy viết ý tưởng luận văn rồi báo cáo cho lão Lưu, mong rằng lần này giáo viên hướng dẫn sẽ làm người. Dù sao thì nếu người hướng dẫn không đồng ý thì cậu lại phải đổi hướng nghiên cứu khác.

Hai tiếng sau, lão Lưu trả lời: [Sắp bốn năm rồi, cuối cùng cậu cũng chịu động não.]

Ông ta có một năng lực thần kỳ, khen ngợi người khác cũng có thể khơi lên lửa giận.

Sau đó là lời giáo huấn quen thuộc: [Tôi đã nói với cậu từ lâu rồi, đừng có tôi bảo nghiên cứu cái gì thì nghiên cứu cái nấy, cậu không thể tồn tại trong giới học thuật nếu không có khả năng sáng tạo...]

Trong khoa có một đàn anh rất nổi tiếng, sau khi lấy được giấy chứng nhận tốt nghiệp thì chạy về tòa nhà Văn Nam, gỡ luôn cánh cửa ở văn phòng của lão Lưu xuống. Văn Địch rất đồng cảm với anh ta.

Nhưng trước khi thoát khỏi bể khổ, cậu quyết định phớt lờ tất cả những nhận xét tiêu cực, chỉ nhìn vào kết quả: Ông ta đồng ý rồi.

Đột nhiên nhảy vào một lĩnh vực khác rất là khó khăn, Văn Địch đeo tai nghe lên, bật máy tính, vừa xem những nghiên cứu hiện hành vừa gặm giáo trình môn Đo lường. Cậu đang gắng sức ghi chép, sắp xếp ý tưởng, gõ phím lạch cạch thì một thứ quen thuộc đột nhiên vọng ra từ phòng ngủ... thứ âm nhạc chói tai... chết người...

Tiếng ồn!


Văn Địch đẩy bàn đứng lên, hùng hỏ mở cửa phòng ngủ ra, Biên Thành đang cầm cây vĩ, y như một tên trộm bị bắt quả tang. Cậu nắm lấy cổ tay Biên Thành, kéo sợi dây thun ra rồi bắn một phát rất tàn nhẫn.

"Anh bị làm sao thế?" Cậu chỉ vào thứ hung khí màu đỏ máu trong tay Biên Thành: "Tại sao lại cản trở em làm việc?"

"Tôi nghĩ em đeo tai nghe chống ồn rồi thì sẽ không nghe thấy."

"Nghe thấy!" Đầu Văn Địch như nứt đôi ra, "Anh bắt buộc phải chơi cái đàn này đúng không?"

"Tôi đang nghĩ một biểu thức," Biên Thành nói đầy do dự: "Chơi violin dễ có cảm hứng hơn."

"Lý luận rách nát gì thế?"

"Thật đấy," Biên Thành nói: "Âm nhạc là phương thức giao lưu với nữ thần Muse."

"Lại còn giao lưu," Văn Địch nói: "Nữ thần Muse đã điếc vì tiếng đàn của anh rồi!"

Biên Thành buông cây đàn xuống, "Đến mức độ như vậy sao?"

"Nếu có cạnh tranh kinh doanh thì không cần tưới độc cá chép lên cây kim tiền, chỉ cần anh đứng chơi đàn trước cửa công ty [1]; người Tam Thể không cần sai Giọt Nước đi, chỉ cần đưa Hạt Trí Tuệ vào trái đất rồi phát đi phát lại tiếng đàn violin của anh," Văn Địch hỏi thật lòng: "Anh không nghe ra mình đang chơi cái quái quỷ gì à?"

[1] Meme tưới chết cây kim tiền bắt nguồn từ vụ ba con game dưới trướng Netease: game Nghịch Thủy Hàn cãi nhau với game Nhất Mộng Giang Hồ, định tưới chết cây kim tiền của nhau nhưng lại tưới nhầm sang cây của con dating game For All Time.

"Tôi đang nghĩ đến biểu thức."

"Còn Giang Vũ?" Văn Địch quay đầu lại, thấy Giang Vũ đã chạy sang từ phòng bên cạnh và đứng ở cửa, nhìn bọn họ rất chăm chú: "Em không nghe thấy anh trai em kéo đàn sao?"

Giang Vũ nói: "Rất hay."

Văn Địch ngửa cổ trợn trắng mắt lên. Được lắm, cả nhà mù âm nhạc, chỉ có cậu là người bình thường.

"Tôi không chơi nữa," Biên Thành đóng hộp đàn lại, "Em làm việc đi."

Văn Địch quay về phòng ăn rồi ngồi xuống. Sau khi cố gắng gặm xong một tiết học Đo lường trong cơn bực bội, cậu đóng laptop lại rồi lấy một chai nước trái cây ra khỏi túi, uống một hơi hết sạch.

Cậu đang định ném chiếc chai vào thùng rác thì chợt nhìn thấy trước cửa còn đặt một chiếc thùng các tông, bên trong đựng đầy nắp chai. Trên thùng có ghi dòng chữ: Nhựa nắp chai không cùng loại với nhựa thân chai, trộn chúng lại với nhau sẽ làm giảm hiệu quả tái chế.

Cậu nhìn hướng dẫn, lông mày nhíu chặt lại, trong lòng dâng lên một cảm giác hủy diệt. Sau khi hít một hơi thật sâu, cuối cùng cậu cũng vặn nắp chai ra, tách hai loại riêng rồi mới vứt. Sau khi trở thành người tiên phong bảo vệ môi trường, cậu bất chợt nhận ra, bây giờ cậu cần gấp một lý do để khôi phục tình yêu. Cậu đi vào phòng ngủ, thấy Biên Thành vẫn đang vắt óc suy ngẫm với cái bảng trắng, hiển nhiên là vẫn chưa tìm thấy lối suy luận.

Nhìn thấy Văn Địch, anh quay lưng lại với những công thức chi chít, "Sao vậy?"

"Vừa rồi có một điểm em không hiểu, anh giảng cho em nghe đi."

Biên Thành lập tức đi ra ngoài.


Giảng bài vẫn là hay nhất. Giảng bài có thể làm nổi bật lên ưu thế trí tuệ của bạn đời ở mức độ cao nhất. Ngay cả kỹ năng giao tiếp khủng khiếp cũng được cải thiện một cách kỳ diệu về mức độ bình thường trong các bài giảng. Cảm xúc hỗn loạn của Văn Địch dần bình lặng như con sóng thủy triều đang rút.

Sau khi hiểu ra điểm tri thức ấy, cậu vươn vai một cái đầy lười biếng. Nhìn ghi chú trên màn hình máy tính, cậu bắt đầu than thở vật đổi sao dời.

"Hầy, bây giờ não không được như trước kia nữa, học Toán chậm quá. Lúc trước Tưởng Nam Trạch tốn mấy ngày để giải thích Tô pô Zariski cho em mà em vẫn không hiểu," Văn Địch nói: "Tuổi tác thật tàn nhẫn, lúc thi đại học em được hơn 140 điểm kìa."

"Không liên quan đến tuổi tác đâu," Biên Thành nói: "Toán hồi trung học chỉ là một góc rất nhỏ của Toán học, nó hoàn toàn khác với những vấn đề Toán học đang nghiên cứu hiện nay. Nếu chưa học Vi tích phân thì những gì em học chỉ là Toán học từ nghìn năm trước. Học Vi tích phân rồi, vậy thì coi như đã chạm vào một góc của Toán học ba trăm năm trước. Còn Tô pô là Toán học của một trăm năm trước..."

"Em hiểu rồi," Văn Địch nói: "Anh đang muốn nói trình độ Toán học của em vẫn ở thời nhà Đường, không hiểu nổi thứ Toán học tiên tiến của thời Dân quốc."

"Một nghìn năm trước là nhà Tống."

Văn Địch hít sâu một hơi, cảm thấy tình yêu vừa dâng lên lại rút xuống theo sóng thủy triều.

Cậu nhìn chằm chằm cái dây thun, Biên Thành nhìn theo ánh mắt cậu, kéo sợi dây ra rồi tự giác bắn vào tay mình một cái.

"Em mệt rồi, chúng ta đi ngủ đi." Văn Địch nói.

Ngủ rất tốt, không cần nói không cần động đậy, có thể sờ có thể ôm, có thể khám phá hết tinh hoa của người đẹp trai, nhất định có thể thắp sáng tương lai cho cuộc hôn nhân này.

Cậu ôm theo tâm lý khát khao cọng rơm cứu mạng ấy để đi đến bên giường, chậm rãi nằm xuống. Một lát sau, đèn trên trần đã tắt, phòng ngủ chìm trong bóng tối. Sau âm thanh bước chân, vị trí bên cạnh giường lõm xuống, hơi thở ấm áp lan ra từ chỗ đệm chăn bên cạnh.

Văn Địch nghiêng người, đối mặt với người bên cạnh, phát hiện ra Biên Thành cũng đang nhìn mình. Đôi mắt chạm nhau trong ánh sáng thấp thoáng, chỉ còn lại tiếng thở dưới ánh trăng mờ ảo.

Biên Thành khẽ đưa tay lên nhẹ nhàng chạm vào má cậu. Văn Địch nhắm mắt lại, áp má vào bàn tay ấm áp ấy một cách nhẹ nhàng và vô thức. Dưới tấm chăn, khoảng cách hai cơ thể lặng lẽ rút ngắn, cho đến khi cả hai cảm nhận được độ ấm từ hơi thở của nhau.

Sau đó, Biên Thành thình lình ngồi dậy.

Đột nhiên mất đi sự ấm áp của sự tiếp xúc cơ thể, Văn Địch giật mình: "Sao vậy?"

Biên Thành giơ tay bật đèn, Văn Địch bị chói mắt nên nheo mắt lại.

"Cái mác chăn này phải ở cuối giường mới đúng." Biên Thành cầm một góc chăn lên rồi nói.

Văn Địch còn chưa kịp hỏi tại sao, Biên Thành đã xoay tấm chăn 180 độ. Cái chăn bay lên không trung, gió bay ra thổi tan tất cả độ ấm, sau đó chăn lại rơi xuống giường.

"Nếu để như vừa rồi thì chỗ đắp chân và đầu sẽ bị ngược." Biên Thành giải thích.

Văn Địch mở miệng ra rồi lại khép vào, cuối cùng chỉ thốt ra một mệnh lệnh lạnh lùng: "Đi ngủ."

Đèn tắt, người nằm xuống giường, Văn Địch đã mất đi ham muốn giao lưu thân thể. Tay Biên Thành vừa chạm vào cánh tay cậu đã bị Văn Địch đánh cho một phát.

Ngủ đi, Văn Địch nhắm mắt lại, ngày mai sẽ là một ngày mới.


Nhịp tim dần chậm lại, ý thức cũng dần thư giãn hơn, khi cậu cách giấc ngủ chỉ còn một bước chân thì người bên cạnh lại thình lình ngồi dậy.

Văn Địch giật bắn cả mình, lập tức tỉnh như sáo. Cuối cùng lửa giận cũng không thể kiềm chế được nữa, bốc lên đỉnh đầu cậu: "Anh lại làm gì vậy?!"

"Ruột chăn chưa chỉnh đúng," Biên Thành sờ soạng chỉnh lại vỏ chăn để nó khớp với ruột bên trong, "Bên này co hết vào rồi, rất khó chịu."

Răng hàm của Văn Địch đã kêu lên kèn kẹt. Cậu sờ soạng trong bóng tối, nắm lấy cổ tay Biên Thành, kéo căng dây thun hết cỡ và buông tay ra, dây thun phát ra một tiếng "pạch" cực vang.

"Thứ làm người ta khó chịu nhất chính là anh đấy!" Văn Địch nói, "Coi như em xin anh, đi ngủ đi!"

"Như vậy tôi sẽ không ngủ được." Biên Thành vừa xoa chỗ tay đau vừa nói.

Văn Địch hít một hơi thật sâu, nhắc nhở rằng mình đã là người trưởng thành rồi, phải quản lý được cảm xúc và sự kích động bạo lực.

Tiếng chăn sột soạt vang lên rất lâu, mỗi giây lại làm tăng thêm tỷ lệ xảy ra án mạng.

Cuối cùng vỏ chăn cũng bằng phẳng đầy hoàn hảo, Biên Thành hài lòng nằm xuống. Văn Địch nằm cạnh lấy tay ôm mặt, hỏi bằng giọng điệu u ám: "Anh ngủ có ngáy không?"

"Trừ những lúc quá mệt, bình thường thì không."

"Rất tốt," Văn Địch buông tay xuống, "Em ngủ rất nông, có tiếng ồn là tỉnh ngay. Nếu như anh ngáy ngủ thì chúng ta sẽ phải ly hôn."

Biên Thành nhìn Văn Địch đầy sợ hãi, cậu trở mình quay lưng vào anh mà ngủ.

Căn phòng lại trở nên tĩnh lặng.

Mười phút sau, hai mươi phút sau...

Nửa đêm, tiếng ngáy như sấm.

Biên Thành mở mắt ra nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Ai hỏi ai cơ?!

Người bên cạnh thoạt nhìn có vẻ thư sinh yếu đuối, vậy mà ngáy ngủ cứ như cả một dàn giao hưởng!

Chốc thì giống thổi bễ, chốc lại giống huýt sáo, chốc lại như nồi lẩu sôi sùng sục. Lúc cao lúc thấp, lúc dừng lúc thở. Mỗi lần tiếng ngáy dừng lại, Biên Thành sắp ngủ được rồi thì đợt tấn công như sấm sét tiếp theo lại vang lên, đúng là tra tấn tinh thần!

Sau mấy lần trằn trọc, anh ngồi dậy nhìn đồng hồ, sắp 1 giờ sáng rồi. Biên Thành thở dài, cẩn thận đi ra khỏi phòng ngủ rồi khẽ khép cửa lại, sau đó lấy một tấm chăn ra khỏi kho chứa đồ, cố gắng nhét mình vào cái sô pha, chìm vào giấc ngủ trong sự yên tĩnh hiếm có.

- --------

Tác giả có lời muốn nói:

Tới đi, tổn thương lẫn nhau đi.
Đừng Học Tiến Sĩ, Sẽ Hết Độc Thân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đừng Học Tiến Sĩ, Sẽ Hết Độc Thân Truyện Đừng Học Tiến Sĩ, Sẽ Hết Độc Thân Story Chương 57: Cảm giác thú vị lúc theo đuổi luôn luôn dữ dội hơn khi tận hưởng
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...