Đừng Cúi Đầu Trước Anh Ta

Chương 9: Kết thúc một cuộc hôn nhân giống như lấy đi một chiếc xương sườn từ trong cơ thể

Công việc là sự nhàm chán lặp đi lặp lại hàng ngày, Giang Du Ninh thỉnh thoảng lại bắt đầu ngẩn người ở chỗ làm, cũng không biết đang nghĩ gì.
Từ 12h đêm, vòng bạn bè đã bị đủ kiểu khoe ân ái chiếm sóng.
Những người độc thân chịu trách nhiệm nhấn thích, chúc phúc, Giang Du Ninh cũng đã nhấn thích trạng thái của rất nhiều người.
Lộ Đồng và Tân Ngữ tối qua đã qua đêm ở nhà Tân Ngữ, uống rượu đến ba giờ sáng.
312, hai người cùng lúc đăng một dòng trạng thái trên vòng bạn bè, nhắc đến nhau.
Đàn ông cho được, chị em cũng cho được.
Tân Ngữ kèm theo ảnh một bó hồng đỏ rực rỡ, Lộ Đồng kèm theo ảnh nhẫn đeo ngón út kim cương “Tình yêu đích thực”.
Có người bình luận một câu: Đời sống t*nh d*c thì chị em hình như không cho được?
Tân Ngữ: Không sao, chúng tôi có tiền, có thể đi hộp đêm.
Lộ Đồng: Chị em cùng nhau chơi đùa với đàn ông chẳng lẽ không vui sao?
Mọi người ở dưới đều tới tấp bày tỏ sự nể phục với hai cô ấy.
Tân Ngữ tối qua đã chụp ảnh ăn cơm cùng Lộ Đồng gửi cho cô, trêu chọc cô trong nhóm nhỏ ba người: Hãy tận hưởng lễ Thất Tịch cùng với Thẩm tiên sinh nhà cậu đi nhé.

——Hai đứa độc thân bọn tớ ôm nhau sưởi ấm.
——Buổi tối nói không chừng còn có thể đến quán bar tìm một cuộc gặp gỡ lãng mạn.
Cả thế giới đều nghĩ cô đang hạnh phúc đón lễ Thất Tịch, một mình cô trong phòng thao thức suốt đêm.
Mãi đến khi tan làm, Giang Du Ninh nhắn trong nhóm nhỏ: Uống rượu không ?
Tân Ngữ ???
Lộ Đồng!!!
Giang Du Ninh Tập trung ở Ngân Nguyệt, tớ mời .
Tân Ngữ Tớ đi?
Lộ ĐồngTớ đi

Quán bar Ngân Nguyệt là quán bar cao cấp xa xỉ ở Bắc Thành, nổi tiếng là động tiêu tiền, mỗi bàn tiêu thụ tối thiểu cá nhân là năm mươi tám nghìn, phòng riêng từ năm trăm nghìn trở lên.
Là nơi vui chơi của giới thượng lưu Bắc Thành, cũng có những cô gái ham vật chất vung ngàn vàng đến đây săn đại gia.
Giang Du Ninh trước đây tò mò về quán bar, Giang Văn từng dẫn cô và Tân Ngữ đến một lần, từ sau đó, rất ít khi đến quán bar.
Thỉnh thoảng uống rượu cũng là ở nhà Tân Ngữ, hoặc là đi quán bar yên tĩnh cùng với Tân Ngữ.
Ngân Nguyệt không được coi là quán bar yên tĩnh, nhưng cũng không có giao dịch công khai lộ liễu.
Tất cả mọi thứ đều được viết một cách ẩn ý trong thực đơn, có thể gọi nam, cũng có thể gọi nữ, chỉ cần có đủ tiền, loại tốt đến mấy cũng có.
Giang Du Ninh chỉ đơn thuần muốn uống rượu, còn muốn tiêu tiền.
Dùng thẻ của Thẩm Tuế Hòa.
Trước khi kết hôn, Thẩm Tuế Hòa để bày tỏ thành ý kết hôn, đã trực tiếp đưa cho cô một thẻ phụ vàng đen không giới hạn hạn mức, cô chưa từng dùng qua.
Một là bản thân cô có lương, hai là rất nhiều thứ sẽ có người tặng, cô rất ít khi cần tiêu nhiều tiền, cho dù có, bản thân cô cũng có tiền tiết kiệm.
Lúc mới từ New York trở về khi đó cô sẽ nhận dịch thuật tài liệu ngoại ngữ, tài liệu càng chuyên ngành thì giá càng cao, cô đã tiết kiệm được không ít tiền .


Sau này cũng có người lần lượt giới thiệu công việc kiểu này cho cô, chỉ là bây giờ thời gian của cô eo hẹp, nên nhận ít đi .
h*m m**n tiêu dùng của cô rất thấp, rất hiếm khi có lúc muốn tiêu tiền một cách liều mạng như thế này.
Tân Ngữ và Lộ Đồng đều kinh ngạc một phen, hai người vừa mới làm lành như xưa, dính lấy nhau như kẹo cao su, cả ngày không rời nhau .
Lúc các cô ấy đến, Giang Du Ninh đã ngồi ở quầy bar, gọi rượu gần ba trăm nghìn, thực ra cũng chỉ có hai chai.
Cô không phải là người biết thưởng thức rượu. Đánh giá rượu ngon hay dở cũng chỉ dừng lại ở bề mặt vị giác.
Cay nồng, đắng chát.
Giống hệt như cuộc hôn nhân của cô .
“Thẩm Tuế Hòa đâu? ”Tân Ngữ vừa ngồi xuống đã hùng hổ hỏi: “Anh ta ra ngoài tìm mấy em trà xanh rồi à? ”
“Không có.” Giang Du Ninh đưa ly cho cô ấy và Lộ Đồng, giọng điệu thờ ơ: “Đi công tác.”
Tân Ngữ “……Cả thế giới này chỉ có mình anh ta có việc làm thôi sao?”
Giang Du Ninh im lặng.
“Thất Tịch mà đi công tác.” Lộ Đồng chậc một tiếng ,“Luật sư Thẩm không hổ là người làm việc lớn.” Chẳng lẽ bây giờ tớ không thành công là vì không có khí phách như anh ta sao?”
Tân Ngữ đảo mắt một cái , ”Đừng có viện cớ cho sự kém cỏi của mình .”
“Tớ đây là suy đoán hợp lý.” Lộ Đồng nói“Người đàn ông đã kết hôn mà Thất Tịch còn có thể đi công tác, không phải là cuồng công việc thì chính là không muốn cùng vợ đón lễ. Anh ta dành toàn bộ thời gian cho công việc, có được thành tựu này cũng không khó hiểu .”
Hai người trêu chọc về chủ đề này một lúc, Giang Du Ninh vẫn buồn bã không vui, rượu uống hết ly này đến ly khác, như uống nước lã.
Lộ Đồng giữ tay cô lại. “Cậu tưởng mình ngàn ly không say à.”
Giang Du Ninh ngước mắt nhìn cô ấy, mặt đã đỏ bừng, mắt cũng đỏ hoe.
Tửu lượng của cô không tốt lắm, ba ly là có thể say.
Nhưng hôm nay có tâm sự, lấy ra tư thế ngàn ly không say tự rót cho mình một chai .
“Được rồi.” Tân Ngữ cầm lấy chai rượu. “Một mình uống rượu giải sầu thì có ý nghĩa gì? Lại đây, các chị uống cùng cậu.”
Giang Du Ninh từ đó không nói gì nữa, từng ly từng ly rượu nốc vào .
Ba người trông đều không tệ, đặc biệt là Tân Ngữ, chân dài đến mức không biết để đâu cho hết (ý nói rất dài, một cách nói phóng đại) .
Không bao lâu sau đã trở thành một cảnh đẹp nổi bật trong quán bar, rất nhiều người đều nghĩ các cô đến để săn đại gia.
Sau đó phát hiện là thật sự thất tình, cũng thật sự có tiền .
Hứng lên, gọi một chai Hoa Hồng Trang Viên 21 vạn, không bao lâu sau có người đến bắt chuyện với Tân Ngữ.
Tân Ngữ không chút khách khí. “Xin lỗi, tôi sợ đàn ông.”
Đợi đến khi uống xong chai Hoa Hồng Trang Viên, lại có người đến bắt chuyện, chỉ là lần này đối tượng bắt chuyện là Giang Du Ninh .
Những cậu ấm nhà giàu đã chán ngấy những đóa hồng kiều diễm, lại càng thích những mỹ nhân dịu dàng thoạt nhìn không quá nổi bật, nhưng càng nhìn càng đẹp .
Ngũ quan như được điêu khắc tỉ mỉ, đôi mắt nai long lanh ngấn nước, trên môi còn vương lại chút rượu, trông sóng sánh quyến rũ .
Dưới ánh đèn quán bar, trông vừa trong sáng lại vừa gợi cảm vừa thuần khiết, gần như là người tình một đêm hoàn hảo .
Chỉ là, người đến bắt chuyện có vẻ hơi non nớt .

“Chị ơi …em …em có thể …”Cậu ta đứng trước mặt Giang Du Ninh,nói năng lắp bắp,“Có thể xin wechat của chị không? ”
Đi thẳng vào vấn đề .
Ở nơi chuyên sản sinh ra tình một đêm như quán bar này, lời nói của cậu ta lại tỏ ra đặc biệt trong sáng.
Không phải là “Em có thể mời chị một ly không?” hoặc “Tối nay tìm chỗ nào? ”
Mà là muốn xin wechat của Giang Du Ninh .
“Cái gì?” Giang Du Ninh uống hơi nhiều, nhất thời không phản ứng kịp .
“Em thích chị. ”Chàng trai mím môi, lần này nói năng lưu loát hơn. “Em muốn xin Wechat của chị .”
Giang Du Ninh khẽ nhíu mày m, bỗng nhiên cười, khóe môi hơi nhếch lên, tạo thành một đường cong gần như hoàn hảo, đuôi mắt xếch lên, đôi mắt nai ấy như chứa đựng cả bầu trời sao và biển rộng, lấp lánh phát sáng, làn da căng mịn đến mức không nhìn thấy một lỗ chân lông nào, trông vô cùng quyến rũ .
“Chúng ta quen nhau sao ? ”Giang Du Ninh cười khẩy , mang theo vài phần khinh miệt. “Sao cậu lại thích tôi rồi?”
Phía sau chàng trai bỗng nhiên kéo đến một đám người, huýt sáo một cách ph*ng đ*ng “Nguyễn Mộ, cậu được không đó?”
“Xin wechat của chị gái mà cũng không xin được, kém thế.”
“Chị ơi, Nguyễn Mộ nhìn chị cả buổi tối rồi, cho xin wechat đi mà ~ Nguyễn Mộ nhà chúng em là thanh niên tốt tính đấy . ”
Dưới ánh đèn chiếu rọi,vành tai Nguyễn Mộ đỏ bừng,Tân Ngữ khoác vai Giang Du Ninh. “Không ngờ cục cưng nhà mình vẫn có sức hút với giới sinh viên đại học thời nay nha .”
“Đừng quậy nữa.” Giang Du Ninh liếc cô ấy một cái,sau đó tò mò hỏi: “Sao cậu biết cậu ta còn là sinh viên?”
Lộ Đồng cười, để lộ hàm răng trắng bóng. “Cậu có phải ngốc rồi không? Cậu ta đang mặc áo thun của trường Hoa Chính chúng ta mà, logo vẫn còn kia kìa . ”
Bị trêu chọc lâu như vậy , Nguyễn Mộ cũng mặc kệ rồi , cậu ta mở mã QR Wechat trên điện thoại,ra vẻ “chị không thêm em không đi”, “Em cũng không nói được ,chính là thích vậy thôi.”
“Tuy rằng trước đây không quen biết, nhưng bây giờ chúng ta quen biết rồi .”
“Em tên Nguyễn Mộ, sinh viên năm ba khoa Luật trường Hoa Chính .”
Còn là đàn em trực hệ (học cùng khoa) .
“Ồ.”Giang Du Ninh thờ ơ đáp một tiếng, tắt màn hình điện thoại, đẩy điện thoại về phía cậu ta. “Xin lỗi .”
“Em cũng không phải muốn yêu đương với chị ngay bây giờ,chỉ là thêm wechat cũng không được sao?” Nguyễn Mộ hỏi .
Giang Du Ninh ngước mắt.“Tôi đã kết hôn rồi.”

Tửu lượng của Tân Ngữ tốt, sau khi uống hết số rượu trị giá bảy con vẫn còn tỉnh táo, gọi tài xế lái thay,cùng nhau đến nhà cô ấy .
Tửu phẩm (cách cư xử khi say rượu) của Giang Du Ninh rất tốt, say rồi thì bắt đầu ngẩn người , ngẩn người mệt thì ngủ, tỉnh dậy rồi lại ngẩn người.
Trầm mặc không nói, không hé một lời.
Nói cô ấy buồn, một giọt nước mắt cũng không rơi.
Nói cô ấy không buồn, cả buổi tối mặt mày ủ rũ .
Giống như dưới mặt biển tưởng chừng tĩnh lặng đang âm ỉ một cơn bão.
Sau khi về đến nhà Tân Ngữ,cô nằm trên sofa, mở TV tiện tay chọn một bộ phim «Thời Thiếu Nữ Của Tôi»,xem được mười phút thì bắt đầu khóc .
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống sofa , cô cũng không lau,những giọt lệ lớn trong suốt lấp lánh,giống hệt như pha lê .
Tân Ngữ và Lộ Đồng đứng bên cạnh nhìn.
“Mẹ kiếp.” Tân Ngữ không chịu nổi nữa,đứng dậy đi pha nước mật ong, nhưng vừa đi vừa lẩm bẩm, “Có chuyện gì mà không nói ra được? Cứ phải tự ép mình thành cái bộ dạng chết dở này”


“Đừng nói nữa.” Lộ Đồng coi như biết chút ít nội tình, cô đưa cho Giang Du Ninh một gói khăn giấy, sau đó đứng dậy cùng Tân Ngữ vào bếp,để lại không gian cho Giang Du Ninh .
“Cô ấy thích Thẩm Tuế Hòa . ”Lộ Đồng nói nhỏ trong bếp .
“Tớ biết mà.”Tân Ngữ liếc nhìn Giang Du Ninh vẫn đang khóc, tức giận vì Giang Du Ninh không nên người. “Nếu không thì tại sao lại phải gả cho anh ta?”
“Thích từ hồi đại học. ”Lộ Đồng suy nghĩ một lúc rồi nói: “Dù sao thì cậu ấy cũng hay giấu chuyện trong lòng, tớ cũng không biết nhiều. Chắc là thích từ năm nhất đại học rồi, nhưng cậu ấy không bao giờ nhắc đến, tớ cứ tưởng cậu ấy không thích nữa, kết quả ba năm trước cậu ấy đột nhiên kết hôn với Thẩm Tuế Hòa, tớ còn rất chúc phúc.”
“Từ năm nhất đại học?! ”Tân Ngữ thật sự kinh ngạc .
Cô vẫn luôn nghĩ rằng Giang Du Ninh đối với Thẩm Tuế Hòa, có lẽ chỉ là thèm muốn vẻ đẹp bề ngoài của anh ta, đúng lúc đó cô ấy vừa bị tai nạn xe được một năm, có chút tự ti, gặp được Thẩm Tuế Hòa loại người như vậy mà gả được, coi như là hời rồi.
Kết quả, tính sơ sơ, cũng đã gần mười năm rồi .
Lộ Đồng thở dài, giúp cô ấy mở nắp chai. “Tớ cũng chỉ là phỏng đoán thôi, hồi đó cậu ấy thường xuyên đến xem phiên tòa giả định và các trận thi đấu hùng biện của Thẩm Tuế Hòa. Khoa chúng ta ở khu Lộc Cảng, nơi tổ chức thi đấu hùng biện lại ở khu Thanh Hòa, cách nhau nửa thành phố, cậu ấy một mình bắt xe buýt đi.”
Tân Ngữ ấn vào thái dương của mình.“Tin này có đáng tin không ? ”
“Tin một nửa không tin một nửa đi.” Lộ Đồng nói: “Dù sao thì tớ hỏi những người trong khoa từng tiếp xúc với Thẩm Tuế Hòa, cơ bản không ai nói Thẩm Tuế Hòa tệ cả. Cậu ấy kết hôn với Thẩm Tuế Hòa đã ba năm rồi, dù sao sớm tối bên nhau ba năm cũng đã yêu rồi, cậu đừng nói những lời đó nữa, cậu ấy nghe cũng không dễ chịu đâu .”
“Vậy thì phải làm sao?” Tân Ngữ tức giận. “Cứ mặc kệ cậu ấy muốn làm gì thì làm à? Cứ nhìn cậu ấy tự hành hạ mình như vậy sao? Sống không nổi thì ly hôn đi, đây không phải là thái độ của thanh niên thời nay đối với hôn nhân sao? Nên quyết đoán thì không quyết đoán, ngược lại còn rước họa vào thân”
“Đó là vì cậu chưa yêu bao giờ. ”Lộ Đồng cười khẩy cô ấy. “Đừng có đứng đó nói chuyện không biết đau lưng ( câu thành ngữ ý chỉ người ngoài cuộc nói thì dễ dàng vì không phải chịu đựng, không hiểu được nỗi khổ của người trong cuộc). Lúc Vượng Tử nhà cậu chết, cậu ôm nó khóc ba ngày. Nó mới ở bên cậu hai năm, bây giờ cậu bảo Ninh Ninh kết thúc ba năm hôn nhân, lại còn là kiểu sinh ly, bảo cậu ấy làm sao chấp nhận được?”
Tân Ngữ “……”
Vượng Tử là một con chó lông vàng cô nuôi .
“Nhưng Vượng Tử ngoan mà . ”Tân Ngữ phản bác. “Tớ về muộn là nó đợi ở cửa đợi tớ, mỗi sáng còn biết gọi tớ dậy, đặc biệt thông minh, bảo nó đứng là đứng, bảo nó ngồi là ngồi, Thẩm Tuế Hòa có thể ngoan ngoãn như vậy sao? Nếu ngoan ngoãn như vậy thì cậu ấy còn có thể khóc thành ra thế kia à? ”
Lộ Đồng“……”
“Thẩm Tuế Hòa là người mà. Cậu lấy anh ta so với chó à? ”
“Không phải cậu so sánh trước sao? ”Tân Ngữ múc nước mật ong đã pha xong ra. “Tớ chỉ là thuận theo lời cậu mà nói tiếp thôi .”
“Tớ đó là ví von thôi, cậu đối với một con chó còn có thể tình sâu nghĩa nặng như vậy, huống chi là Ninh Ninh đối với Thẩm Tuế Hòa. ”Lộ Đồng nhìn về phía Giang Du Ninh, cô vẫn đang co ro, bờ vai thỉnh thoảng lại run lên. “Tớ từng nghe một câu nói,kết thúc một cuộc hôn nhân giống như lấy đi một chiếc xương sườn từ trong cơ thể,lúc lấy ra đau đớn khôn tả, cho đến khi trong cơ thể mọc ra xương mới, mới có thể lành lại. Nhưng trong quá trình đó, cơ thể thiếu mất xương sườn sẽ không ngừng đau nhói từng cơn.”
“Vậy thất tình thì sao?”Tân Ngữ hỏi.
Lộ Đồng nhớ lại mối tình đầu của mình, một lúc sau mới nói “Một trận ốm nặng, khó mà chữa khỏi.”

00:03 sáng, thành phố Lâm.
Thành phố Lâm về đêm đẹp hơn Bắc Thành, có một con sông bao quanh thành phố,ven sông điểm xuyết những ánh đèn vàng mờ ảo, từ trên cao nhìn xuống, có cảm giác thu trọn mọi thứ vào trong tầm mắt.
Rạng sáng của thành phố này vẫn xe cộ tấp nập, những chiếc xe qua lại trên đường, còn Thẩm Tuế Hòa đứng trên tầng mười tám nhìn xuống.
Trong phòng riêng quá ngột ngạt, anh ra ngoài hít thở không khí.
Anh xưa nay không thích những dịp xã giao, chỉ là làm nghề luật sư này thì khó tránh khỏi việc phải giao tiếp với đủ loại người.
Nhu cầu của mỗi khách hàng không giống nhau, không phải cứ thắng kiện là mọi việc đều tốt đẹp, mà phải làm việc chu đáo tỉ mỉ, để khách hàng hài lòng. Nói trắng ra, ngành này chính là ngành dịch vụ cao cấp, bản chất vẫn là phục vụ.
Ngay cả khi đã ở vị trí của anh, cũng chỉ có thể cố gắng né tránh nhiều nhất có thể, chứ không phải hoàn toàn không cần để ý, chỉ cần ra tòa là xong việc.
Xã giao, những việc cần làm đều không thể bỏ sót.
Chuyến công tác này là một quyết định rất đột xuất.
Bên thành phố Lâm vốn do một đội đặc biệt được thành lập bởi công ty luật của họ phụ trách, nhưng trong quá trình thu thập chứng cứ đã xảy ra sai sót, dẫn đến việc thua kiện ở phiên tòa sơ thẩm.
Vị khách hàng này lại là một nhân vật lớn không thể đắc tội, anh chỉ có thể tạm thời đến đây,một là để đàm phán với khách hàng, hai là để tìm lại bằng chứng, chuẩn bị kháng cáo lần nữa, yêu cầu phúc thẩm.


Trợ lý từ trong phòng riêng đi ra, đưa điện thoại cho anh. “Điện thoại của Bùi Par.”
Thẩm Tuế Hòa cầm lấy, chưa vội nghe máy, mà hỏi tình hình bên trong. “Mọi người đều uống thỏa thích chưa.”
“ Rồi ”
Trợ lý nói“Tổng giám đốc Kim đã say rồi, đang gọi điện cho tài xế đến. ”
“Được.”Thẩm Tuế Hòa cúp điện thoại của Bùi Húc Thiên, bước về phía phòng riêng.
Anh lại ngồi uống cùng vài ly nữa, tài xế của Tổng giám đốc Kim mới đến.
Tiễn Tổng giám đốc Kim xong, anh mới cùng trợ lý xuống lầu, hai người gọi tài xế lái thay, Thẩm Tuế Hòa ngồi ở ghế sau, trước đó vẫn luôn bận rộn, không có thời gian xem điện thoại.
Bây giờ nghỉ ngơi rồi, mới định gọi lại cho Bùi Húc Thiên.
Chỉ vừa vuốt mở màn hình, liền hiện ra sáu tin nhắn.
Đều là lịch sử tiêu dùng của chiếc thẻ phụ kia.
Đầu tiên là 70 nghìn, sau đó là 90 nghìn.
120 nghìn.
190 nghìn.
210 nghìn.
80 nghìn.
Lặt vặt cộng lại gần một triệu, nguồn gốc là từ quán bar Ngân Nguyệt.
Thẩm Tuế Hòa khẽ nhíu mày, đang định nhắn tin cho Giang Du Ninh, hỏi cô có phải đang ở quán bar không, thì giây tiếp theo đã nhận được điện thoại của Bùi Húc Thiên.
Anh không chút biểu cảm vuốt nghe máy. “Ừm?”
“Luật sư Thẩm.” Bùi Húc Thiên cười khẽ nói“Sân sau nhà cậu cháy rồi kìa.
“Cái gì?”Thẩm Tuế Hòa chưa phản ứng kịp.
Bùi Húc Thiên nói“Cậu xem wechat đi, tôi vừa gửi cho cậu hai tấm ảnh. Nếu không nhận nhầm, thì đó hẳn là vợ cậu nhỉ.”
“Có điều, tôi nói giúp cho thằng bé một câu, nó còn nhỏ tuổi ……”
Điện thoại bị ngắt ngang.
Thẩm Tuế Hòa mở khung chat với Bùi Húc Thiên, nhấn vào hai tấm ảnh lớn đó.
Tấm thứ nhất là một bài đăng hoàn chỉnh trên vòng bạn bè.
——Ở quán bar gặp được cô gái khiến mình rung động điên cuồng thì phải làm sao?
Kèm theo một tấm ảnh,là ảnh chụp nghiêng của một cô gái.
Tấm thứ hai chính là ảnh rõ nét của cô gái đó.
Mái tóc xõa tự nhiên ngang tai, đang nói cười với người bên cạnh, bên tay còn đặt một ly rượu đã uống một nửa, cười lên trông rất ngoan hiền, nhưng ánh mắt lại vô cùng quyến rũ.
Chỉ là một bức ảnh chụp nghiêng tùy tiện, lại giống như ảnh đã được chỉnh sửa kỹ càng độ nét cao, đẹp đến mức khó tin.
Thẩm Tuế Hòa liếc mắt một cái đã nhận ra.
Đây là ——Giang Du Ninh .


Đừng Cúi Đầu Trước Anh Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đừng Cúi Đầu Trước Anh Ta Truyện Đừng Cúi Đầu Trước Anh Ta Story Chương 9: Kết thúc một cuộc hôn nhân giống như lấy đi một chiếc xương sườn từ trong cơ thể
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...