Đừng Cúi Đầu Trước Anh Ta
Chương 74: Anh nợ tôi chỉ một lời xin lỗi thôi sao?
“Oa.”
Tiếng khóc lớn vang lên trong phòng, Mạn Mạn chưa mở mắt đã bắt đầu khóc.
Thẩm Tuế Hòa đã quen, theo phản xạ tìm Giang Du Ninh. Nhưng anh theo phản xạ nhìn quanh phòng, mới phát hiện ở đây không có Giang Du Ninh. Tất cả đều phải tự mình làm. Anh vỗ vai Mạn Mạn, nhưng Mạn Mạn không chịu, vẫn cứ khóc.
Đứa bé nhỏ xíu như vậy, khóc không phải vì đói thì là vì tè. Mạn Mạn lúc này chưa mở mắt, Thẩm Tuế Hòa liền cởi tã giấy của cậu bé ra xem. Quả nhiên. Mạn Mạn đã “làm bậy” rồi.
Anh bế Mạn Mạn lên, cẩn thận tháo tã giấy ra, những việc này anh đã làm rất thành thạo rồi, lúc ở trung tâm chăm sóc sau sinh, tã giấy của Mạn Mạn về cơ bản cũng đều do anh thay. Hơn nữa Mạn Mạn có lúc buổi tối lại đặc biệt tỉnh táo, Thẩm Tuế Hòa sợ làm phiền Giang Du Ninh ngủ, liền bế Mạn Mạn sang phòng mình, đến khi khóc lớn không ngừng mới đi tìm Giang Du Ninh, nhưng chuyện như vậy cũng rất ít khi xảy ra.
Thẩm Tuế Hòa vốn định đi tìm Giang Du Ninh xin tã giấy mới để thay cho Mạn Mạn, nhưng phát hiện Giang Du Ninh đã để tất cả đồ đạc ở phòng này, thứ gì cũng có, vật tư đầy đủ. Rõ ràng là một thái độ: thăm con thì tùy ý, thăm tôi thì thôi đi.
Thẩm Tuế Hòa cuối cùng cũng hiểu được ý này từ lời nói và hành động của cô, đồng thời nhận thức về Giang Du Ninh lại lên một tầm cao mới. Trong những chuyện nghiêm túc, Giang Du Ninh không bao giờ đùa giỡn với bạn. Cô sau khi nói chuyện một cách vô cùng nghiêm túc, nhất định sẽ thực hiện. Đây là thái độ của Giang Du Ninh. Sau khi ly hôn, những gì không nên dây dưa thì đừng dây dưa.
Thẩm Tuế Hòa biết như vậy là đúng, thái độ như vậy hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng trong lòng luôn canh cánh, nhất là khi anh đã quen với cuộc sống chỉ cần ngẩng đầu là có thể nhìn thấy Giang Du Ninh.
Từ sau khi Giang Du Ninh sinh xong, Thẩm Tuế Hòa liền ý thức được anh không muốn mất đi Giang Du Ninh. Có giọng nói dịu dàng của cô, có tiếng khóc của trẻ sơ sinh, như vậy mới là cuộc sống đời thường thực sự. Chứ không phải là vừa trở về một không gian nào đó, lạnh lẽo cô quạnh, một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy, hay là những cuộc cãi vã và thuyết giáo không hồi kết, anh thật sự đã chán ngấy cuộc sống như vậy rồi. Nhưng cuộc sống đời thường như vậy, anh đã mất đi tư cách. Đây là sự thật. Khiến người ta tuyệt vọng.
Tuy nhiên Giang Du Ninh rất tốt, cô vẫn cho anh cơ hội được gặp Mạn Mạn, chứ không phải trực tiếp từ chối anh ngoài cửa. Chỉ là Thẩm Tuế Hòa không hài lòng chỉ với bấy nhiêu. Điều anh muốn, là một nơi ấm áp, là người có thể khiến anh cảm thấy bình yên. Nhưng người này, vào khoảnh khắc anh lựa chọn buông tay, đã mãi mãi mất đi.
Sau khi thay tã xong cho Mạn Mạn, Mạn Mạn cuối cùng cũng ngừng khóc, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào Thẩm Tuế Hòa, thỉnh thoảng lại cười một cái. Thẩm Tuế Hòa lấy một món đồ chơi ra trêu cậu bé. Mạn Mạn cười khanh khách, thậm chí còn đưa bàn tay nhỏ như sủi cảo ra tương tác với Thẩm Tuế Hòa.
Thẩm Tuế Hòa chơi với Mạn Mạn một lúc, cơn buồn ngủ của Mạn Mạn ập đến, thế là lại ngủ thiếp đi. Quá trình này không quá nửa tiếng. Mạn Mạn ngủ rất yên bình, Thẩm Tuế Hòa đột nhiên thở dài một hơi. Anh nhìn chằm chằm Mạn Mạn một lúc, không nhịn được lấy điện thoại ra chụp một bức ảnh. Sau đó, một bức, một bức, rồi lại một bức…
Trước đây cảm thấy những người khoe con trên mạng xã hội đều là những kẻ rảnh rỗi không có việc gì làm, nhưng lúc này Thẩm Tuế Hòa lại đặc biệt muốn đăng lên mạng xã hội. Tuy nhiên, anh đã nhịn được. Anh chỉ gửi cho Bùi Húc Thiên.
Hình ảnh
Liên tiếp bảy tám tấm.
Bên kia Bùi Húc Thiên trả lời ngay: ???
Thẩm Tuế Hòa: Thằng bé lớn rồi.
Đình đình ngọc lập*: đã ra dáng thiếu nữ xinh đẹp rồi
Thẩm Tuế Hòa: Từ này dùng để miêu tả con gái.
Bùi Húc Thiên: Không phải cậu vẫn luôn muốn có con gái sao? Cứ coi nó như con gái mà nuôi đi.
Thẩm Tuế Hòa: … Cái này không giống nhau.
Lúc chưa sinh, anh quả thực muốn có con gái hơn, nhưng bây giờ anh đã chấp nhận hiện thực. Hơn nữa… sự đáng yêu của trẻ con không phân biệt trai gái. Mạn Mạn rất đáng yêu, đặc biệt là lúc cười với anh, mắt híp lại, hai bàn tay nhỏ nắm thành quyền vung vẩy trong không trung, một chân còn nhón lên, đúng là một cục bột sữa non nớt đặc biệt.
Thẩm Tuế Hòa: Sau này nó lớn lên còn có thể cùng tôi uống rượu.
Câu nói không đầu không cuối này được gửi đi, Bùi Húc Thiên ngẩn người vài giây, sau đó mới phản ứng lại.
Bùi Húc Thiên: Cậu đã nghĩ xa đến vậy rồi à?
Thẩm Tuế Hòa: Chứ sao nữa? Hơn nữa tôi cảm thấy vẫn là không nên sinh con gái.
Bùi Húc Thiên: Ừm?
Thẩm Tuế Hòa: Lúc nó kết hôn, anh có thể sẽ rất đau lòng.
Bùi Húc Thiên: …%#…
Anh ta nghi ngờ Thẩm Tuế Hòa chỉ đang khoe khoang.
Bùi Húc Thiên: Tôi khuyên cậu nên sống cho tử tế vào.
Thẩm Tuế Hòa: Tâm trạng của một người làm bố anh không hiểu đâu.
Bùi Húc Thiên: Cười.jpg, cho nên cậu không đi làm để kiếm tiền mua sữa cho con trai cậu à?
Thẩm Tuế Hòa: …
Gần đây thời gian đi làm của anh ngày càng ngắn lại. Nhận án cũng không còn thường xuyên nữa, anh bắt đầu mất hứng thú với công việc. Cuộc sống gia đình tốt đẹp khiến người ta mất đi h*m m**n làm việc.
Cho nên, Thẩm Tuế Hòa không trả lời tin nhắn của Bùi Húc Thiên nữa. Anh mở album ảnh lướt xem những bức ảnh chụp cho Mạn Mạn. Ban đầu anh chỉ định thỉnh thoảng chụp một hai tấm để làm kỷ niệm, nhưng lúc này đã thành thói quen, muốn chụp nhiều hơn, còn muốn chọn ra vài tấm đẹp.
Trước đây album ảnh của anh trống rỗng, bây giờ cũng đã có gần trăm tấm ảnh, lướt xuống dưới còn thấy mấy tấm ảnh được anh đánh dấu sao lưu trong album.
Là những tấm ảnh Giang Du Ninh gửi cho anh lúc trước. Họ đứng giữa trời tuyết trắng xóa, đất trời một màu tinh khôi, cô mày mắt cười tươi, anh ánh mắt lạnh lùng, chỉ có khóe môi hơi nhếch lên, vẻ mặt có chút cứng nhắc. Nhưng cả hai người đều có nhan sắc không tệ, cùng khung hình cũng là ảnh đã qua chỉnh sửa.
Anh chợt nảy ra ý nghĩ, đặt tấm ảnh này làm hình nền điện thoại. Dùng điện thoại bao nhiêu năm nay, hình nền của anh đều là hình mặc định của máy, đa số là ảnh phong cảnh. Anh đã quen với sự đơn giản nên cũng không sao, nhưng sau khi đổi hình nền, anh mở màn hình lên, là một phong cách khác, khiến người ta sáng mắt.
Tuyết rơi đầy trời, Giang Du Ninh cười rất dịu dàng, ánh mắt nhìn mang theo vài phần yêu thích chân thành. Trong đôi mắt nai xinh đẹp đó, chỉ có anh.
Đây là một trong số ít những bức ảnh chụp chung của họ. Anh nhớ ngày hôm đó Giang Du Ninh rất vui, họ nắm tay nhau đi dạo trên đường. Mặt trời hôm đó rất ấm áp, gió rất dịu dàng. Ngay cả tuyết cũng ấm áp.
Thẩm Tuế Hòa nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc, ở trong phòng cũng quá nhàm chán, bèn đứng dậy rời đi. Phòng khách không một bóng người, ngay cả cô Mộ lúc nãy đang bận rộn trong bếp chắc cũng đã vào phòng sách. Lúc này đã hơn mười một giờ. Mọi khi anh sẽ ở lại đến sau mười hai giờ, cô Mộ sẽ rất miễn cưỡng giữ anh lại ăn cơm, anh cũng sẽ rất biết ý mà rời đi, nhưng hôm nay cô Mộ không nấu cơm.
Anh gõ cửa phòng Giang Du Ninh.
“Ai?” Giang Du Ninh hỏi.
Thẩm Tuế Hòa: “Tôi.”
Trong phòng im lặng vài giây, giọng Giang Du Ninh lại vang lên, “Có chuyện gì không?”
“Không.” Thẩm Tuế Hòa theo phản xạ đáp, nhưng rồi lại bổ sung: “Tôi thăm Mạn Mạn rồi.”
“Ồ. Vậy thì đi đi.” Giọng điệu của Giang Du Ninh cũng không khác mấy so với mọi khi, cô thờ ơ đuổi khách.
Thẩm Tuế Hòa tần ngần ở cửa một lúc, chậm rãi đáp: “Tôi đi đây.”
Giang Du Ninh: “Ừm.”
Thẩm Tuế Hòa: “Ngày mai tôi lại đến.”
Giang Du Ninh: “Ừm.”
Thẩm Tuế Hòa: “…”
Xem ra Giang Du Ninh thật sự không định gặp anh.
Thẩm Tuế Hòa liền chậm rãi lê bước rời đi. Trước khi đi, anh còn liếc nhìn cửa phòng Giang Du Ninh một cái. Cánh cửa đóng chặt dường như cũng đang vẫy tay với anh: Tạm biệt.
Thẩm Tuế Hòa: “…”
Tâm trạng vô cùng phức tạp.
Mộ Hy nghe theo lời Giang Du Ninh, nhân lúc Thẩm Tuế Hòa thường ngày đến thăm thì đặt Mạn Mạn vào phòng trẻ sơ sinh, sau đó đi làm việc nhà.
Đến khi Thẩm Tuế Hòa đến, bà cũng làm y nguyên những lời Giang Du Ninh dặn, cuối cùng trở về phòng sách đọc sách.
Sau khi Thẩm Tuế Hòa đi, bà mới từ phòng sách ra, vừa hay chạm mặt Giang Du Ninh vừa từ phòng mình ra.
Mộ Hy nhẹ nhàng hỏi: “Người đi rồi à?”
Giang Du Ninh hướng về phía phòng trẻ sơ sinh,”Đi rồi.”
Mộ Hy khẽ giọng đáp: “Như vậy có thích hợp không?”
“Thích hợp.” Giang Du Ninh ngồi bên cạnh nôi của Mạn Mạn, nhìn thấy trong phòng có tã giấy mới thay, quần áo của Mạn Mạn cũng đã được thay, hơn nữa quần áo cũ bị bẩn của cậu bé cũng đã được giặt sạch, về việc chăm sóc trẻ con, có thể thấy được sự cẩn thận của Thẩm Tuế Hòa.
Anh giặt quần áo trẻ con, rất sạch sẽ.
Giang Du Ninh đưa tay khều khều ngón tay nhỏ của Mạn Mạn, Mạn Mạn chép miệng một cái.
Ánh nắng chiếu lên người cô, cô nhìn Mộ Hy vẫn còn muốn nói gì đó, nhẹ nhàng nói: “Mẹ, con biết mẹ đang nghĩ gì. Chẳng qua là cảm thấy con và anh ấy đã có con, anh ấy tính tình cũng không tệ, cho nên muốn nhân cơ hội này xem có thể tái hôn với anh ấy không.”
Mộ Hy bị đoán trúng tim đen: “…”
Đúng là như vậy.
“Chẳng phải là do mẹ thấy con còn thích nó sao?” Mộ Hy bất đắc dĩ thở dài “Nếu hai đứa không còn vướng bận gì, thì cũng thôi, con từ từ thoát ra, sau này không gặp nó nữa là được. Nhưng bây giờ đã có Mạn Mạn, giữa con và nó nhất định có ràng buộc, nếu lúc đầu ly hôn không phải vì những vấn đề nguyên tắc, sau này có thể quan sát thêm, nếu có thể tái hôn cũng là một lựa chọn tốt hơn. Dù sao nó cũng là bố của Mạn Mạn, sau này nếu con tìm được người yêu con, Mạn Mạn cũng nhất định sẽ là một trong những yếu tố cân nhắc, con phải cân nhắc mức độ chấp nhận của người đó, phải cân nhắc mức độ chấp nhận của người kết hôn với con đối với Mạn Mạn, có quá nhiều vấn đề cần phải cân nhắc.”
“Con biết.” Giang Du Ninh đáp: “Những vấn đề mẹ nói con đều đã nghĩ qua, nhưng sau này con nhất thiết phải kết hôn sao?”
Mộ Hy sững sờ vài giây,”Không thì sao?”
“Con không muốn kết hôn nữa.” Giang Du Ninh lắc đầu “Hoặc là nói, sẽ không kết hôn trong thời gian ngắn.”
Mộ Hy nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt cô trông dịu dàng, nhưng lại vô cùng kiên định, hồi lâu sau Mộ Hy thở dài một hơi “Cũng được.”
“Mẹ.” Giang Du Ninh thả lỏng cơ thể, dựa vào chiếc giường phía sau, cô nhẹ nhàng gọi Mộ Hy “Con đã lãng phí mười một năm cho anh ấy, con không muốn tiếp tục dây dưa với anh ấy nữa. Dù anh ấy có tốt tính đến đâu, sự tốt đẹp mà mẹ nhìn thấy bây giờ chẳng qua chỉ là sự thúc đẩy của trách nhiệm, nhưng đối với con, con không muốn sự trách nhiệm đó của anh ấy.”
Điều cô từng muốn, là tình yêu, là tình yêu mãnh liệt như cô, hoặc ít hơn một chút cũng được. Điều cô muốn bây giờ, là tự do, là sự tự do để lựa chọn cuộc đời mình.
Thực ra trong những ngày chung sống với Thẩm Tuế Hòa, cô đã từng cân nhắc đến việc tái hôn. Nhưng chỉ cần nghĩ đến, sau khi tái hôn cô sẽ lại rơi vào cuộc sống tình cảm đầy rắc rối đó, phải cân nhắc cảm xúc của Tằng Tuyết Nghi, cân nhắc cảm xúc của Thẩm Tuế Hòa, cô sẽ lại sống mà không có chính mình. Cô cảm thấy đó chẳng qua chỉ là một cái lồng. Khó khăn lắm mới thoát ra được, tại sao lại phải chui vào nữa chứ?
Đây cũng là lý do cô quyết tâm không dây dưa với Thẩm Tuế Hòa nữa.
Điều anh muốn, Giang Du Ninh không thể cho.
Điều Giang Du Ninh muốn, anh ta không thể cho.
Hai người số phận đã định không thể đi chung một con đường, chi bằng cứ ngày càng xa nhau.
Nếu sau này thời cơ thích hợp, cô cũng muốn yêu đương, vậy thì cô sẽ cân nhắc đến tình yêu và hôn nhân.
Nhưng người này, sẽ không phải là Thẩm Tuế Hòa.
Giang Du Ninh vẫn lắc đầu: “Nếu bắt đầu một cuộc hôn nhân tạm bợ, thì con cảm thấy trách nhiệm quan trọng. Nhưng nếu là một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng tình yêu, thì trách nhiệm trong đó lại có vẻ không đáng kể.”
Thẩm Tuế Hòa là một người rất có trách nhiệm, nhưng trách nhiệm của anh trong hôn nhân lại khiến Giang Du Ninh cảm thấy ngột ngạt. Chính là bạn có thể cảm nhận được anh rất có trách nhiệm với bạn, chỉ cần là yêu cầu bạn đưa ra anh sẽ làm, nhưng anh sẽ không để ý đến bất kỳ chi tiết nào trong hôn nhân. Bạn biết anh là người tốt, nhưng sự tốt đẹp đó lại không thể tồn tại song song với hôn nhân. Thậm chí, còn đi ngược lại với tình yêu của bạn. Cho nên bạn sẽ vùng vẫy lạc lối trong cuộc hôn nhân đó, cuối cùng là thân tàn ma dại.
Mộ Hy thấy không thể thuyết phục được Giang Du Ninh, bèn im lặng.
Trong phòng chỉ còn lại một mình Giang Du Ninh, cô nhìn chằm chằm Mạn Mạn trong nôi ngẩn người. Hồi lâu sau, cô nhẹ nhàng nói: “Mẹ tin, con sẽ không trách mẹ đâu.”
“Bởi vì, mẹ là mẹ của con, mẹ rất yêu con.” Giang Du Ninh khẽ hôn lên trán cậu bé “Nhưng mẹ cũng là Giang Du Ninh, cũng nên yêu chính mình.”
Ở nhà không có việc gì làm, ngày tháng trôi qua rất nhanh, mùa đông ở Bắc Thành đến bất ngờ.
Tuyết đầu mùa vừa rơi, thời tiết dần trở lạnh, Tết Nguyên Đán qua đi, Tết Âm lịch cũng lặng lẽ đến gần.
Giang Du Ninh năm nay không cần phải bận rộn gì cả, lợi ích của việc ở cùng bố mẹ là bạn có thể mãi mãi là một đứa trẻ. Mặc dù Giang Du Ninh bây giờ đã là mẹ của một đứa trẻ.
Tết Nguyên Đán và Tết Âm lịch năm nay của Giang Du Ninh đều náo nhiệt hơn mọi khi. Đêm giao thừa, cô đón năm mới cùng Tân Ngữ và Lộ Đồng, ba người cùng nhau đếm ngược đến năm mới trong phòng Giang Du Ninh. Đêm đó ba người vây quanh nôi của Mạn Mạn chụp ảnh.
Tân Ngữ đăng lên vòng bạn bè: Tôi thật ghen tị với bạn nhỏ Mạn Mạn, còn nhỏ tuổi đã có thể chụp ảnh chung với ba mỹ nữ lớn.
Lộ Đồng nhấn thích.
Giang Du Ninh nhấn thích.
Giang Du Ninh đăng lên vòng bạn bè: Mạn Mạn, con cứ từ từ lớn lên, còn mẹ, mãi mãi trẻ trung.
Lộ Đồng, Tân Ngữ nhấn thích. Dương Cảnh Khiêm nhấn thích.
Cách năm tháng, Giang Du Ninh nhận được tin nhắn wechat của Dương Cảnh Khiêm.
Anh ta nói: Bạn học Giang, chúc mừng năm mới.
Giang Du Ninh cười trả lời anh ta: Bạn học Dương, chúc mừng năm mới.
Anh ta cuối cùng cũng lùi về vị trí bạn bè. Giang Du Ninh cũng cảm thấy vô cùng vui mừng, an ủi.
Còn Tết Âm lịch thì càng náo nhiệt hơn. Những năm trước chỉ có cô và Thẩm Tuế Hòa, đêm giao thừa cũng không mấy khi ra ngoài chơi, chỉ ở nhà xem Xuân Vãn, nhưng Xuân Vãn lại ngày càng nhàm chán, hoặc là nói thẩm mỹ của họ đã không còn theo kịp thời đại, tóm lại là trôi qua rất vô vị. Chỉ có năm ngoái bạn bè của hai người mới tụ tập ở nhà cô đón giao thừa một lần, nhưng cũng không chơi được thỏa thích, xét đến việc ngày hôm sau còn phải đi chúc Tết Tằng Tuyết Nghi, không thể dậy muộn, hơn nữa đêm trước khi đi gặp Tằng Tuyết Nghi, Giang Du Ninh đã thấp thỏm lo âu, ngủ cũng không ngon giấc.
Nhưng năm nay thì khác. Giang Du Ninh không cần phải lo lắng nhiều vấn đề như vậy nữa. Chỉ cần Mạn Mạn không khóc, cô có thể ngủ đến khi tự nhiên tỉnh dậy. Hơn nữa, nhà Lộ Đồng, Tân Ngữ không xa nhà anh Văn, họ đều đến biệt thự lớn nhà anh Văn đón giao thừa, mà anh Văn năm nay dưới sự giám sát chặt chẽ của thím út còn đưa cả Đồng Cẩn về nhà. Vốn tưởng khí chất của Đồng Cẩn và Tân Ngữ sẽ xung khắc, nhưng không ngờ hai người lại chơi với nhau vô cùng hợp. Mỹ nhân bình hoa và mỹ nhân bình hoa với nhau cũng sẽ đồng cảm tương thích.
Đêm giao thừa này, họ chơi mạt chược đến bốn giờ sáng. Bốn cô gái ngồi chung một bàn, Giang Văn ngồi sau lưng Giang Du Ninh xem. Ánh mắt nhỏ bé đầy ai oán của Đồng Cẩn cứ liếc nhìn anh ta, Giang Du Ninh dứt khoát đẩy anh Văn qua, “Đừng có xem bài của em.”
Giang Văn: “…”
Mạn Mạn ngủ trong phòng trẻ sơ sinh vô cùng say sưa.
Đúng mười hai giờ đêm, Giang Du Ninh nhận được tin nhắn của Thẩm Tuế Hòa.
Giang Du Ninh, chúc mừng năm mới, bình an vui vẻ.
Nhưng lúc đó Giang Du Ninh đang bận chơi mạt chược, hoàn toàn không để ý.
So với Giang Du Ninh đang vui vẻ, Tết Nguyên Đán và đêm giao thừa của Thẩm Tuế Hòa lại có vẻ lạnh lẽo hơn nhiều. Anh không mấy khi đón Tết Nguyên Đán, cũng không quan tâm đến đêm giao thừa, đối với anh, chẳng qua chỉ là thời gian thay đổi. Chỉ là trước đây Giang Du Ninh sẽ mở TV xem chương trình ca nhạc đón giao thừa, anh cũng xem theo, chỉ để giết thời gian mà thôi. Trước khi kết hôn, anh chưa bao giờ xem những chương trình này, xem ba năm cũng thành thói quen, năm nay không có Giang Du Ninh, anh tự mình cũng bất giác mở TV xem, chỉ là bên cạnh thiếu vắng một người, TV xem cũng chẳng có vị gì.
Vừa hay Bùi Húc Thiên gửi tin nhắn cho anh: Lão già cô đơn, ra ngoài uống rượu đi.
Thẩm Tuế Hòa: …
Tính sỉ nhục cực kỳ cực kỳ mạnh.
Anh nhắn tin cho Bùi Húc Thiên: Anh nói chuyện cứ như ếch kêu vậy
Bùi Húc Thiên: ???
Thẩm Tuế Hòa: Ngoài cô đơn cô đơn ra, không biết nói tiếng người
Bùi Húc Thiên: …
Hai gã độc thân làm tổn thương lẫn nhau.
Cuối cùng, Thẩm Tuế Hòa xách áo khoác đến Ngân Huy.
Đêm đó, họ uống rượu đến một giờ sáng. Anh lấy điện thoại ra gửi tin nhắn wechat cho Giang Du Ninh: Chúc mừng năm mới.
Nhưng lại nhìn thấy dấu chấm than màu đỏ. Giang Du Ninh sớm đã chặn wechat của anh chỉ miễn cưỡng giữ lại một số điện thoại để liên lạc. Dù vậy, số điện thoại đó cũng chỉ dùng để liên lạc khẩn cấp. Giang Du Ninh nói nếu liên lạc nhiều, sẽ chặn luôn cả số này của anh. Cho nên Thẩm Tuế Hòa mỗi lần gửi tin nhắn cho cô đều phải cân nhắc lời lẽ từ trước.
Đêm giao thừa này, anh về tuấn Á đón Tết cùng Tằng Tuyết Nghi. Những năm trước có Giang Du Ninh, anh chỉ cần mùng một về ăn Tết là được, nhưng năm nay chỉ còn một mình, Tằng Tuyết Nghi sớm đã gọi điện thoại bảo anh về nhà ăn Tết. Mối quan hệ của hai người từ sau lần ở văn phòng luật sư đó đã xuống đến mức đóng băng, Tằng Tuyết Nghi rất hiếm khi gọi điện thoại hỏi thăm bệnh tình của anh, thỉnh thoảng sẽ hỏi vài câu về chuyện con cái, nhưng Thẩm Tuế Hòa về cơ bản đều lấy lý do không liên quan đến chúng để thoái thác, anh không muốn Mạn Mạn dính dáng chút nào đến Tằng Tuyết Nghi. May mà, Tằng Tuyết Nghi đối với Mạn Mạn cũng không mấy quan tâm.
Sau khi về nhà đêm giao thừa sắc mặt Thẩm Tuế Hòa không được tốt cho lắm. Thậm chí, như để trả đũa, lúc ăn tối anh đặt thuốc cần uống sang một bên, Tằng Tuyết Nghi hỏi anh “Thứ gì vậy.”
Anh ta vẻ mặt lãnh đạm “Trị bệnh.”
Tằng Tuyết Nghi liền im bặt.
Sau khi ăn cơm xong vội vàng, Tằng Tuyết Nghi vốn định gọi anh xem Xuân Vãn, nhưng anh vừa đặt đũa xuống đã về phòng ngủ. Bên ngoài đèn đuốc sáng trưng, còn anh thì một mình cô đơn. Cánh cửa phòng ngủ ngăn cách, là trái tim đã sớm xa cách của họ.
Đêm đó, anh ngồi một mình trong phòng đến hai giờ sáng. Đúng mười hai giờ, anh gửi tin nhắn cho Giang Du Ninh: Chúc mừng năm mới, bình an vui vẻ. Anh nhớ mọi khi cứ đến mười hai giờ, Giang Du Ninh sẽ ở bên cạnh nói với anh một câu: Chúc mừng năm mới. Anh cũng sẽ đáp lại cô, chúc mừng năm mới. Năm nay, anh gửi tin nhắn cho Giang Du Ninh. Nhưng lại như đá chìm đáy biển. Anh rất nhớ câu nói chúc mừng năm mới đó.
Giang Du Ninh, chúc mừng năm mới. Năm nào cũng có năm mới, nhưng không còn Giang Du Ninh nữa.
Tiệc trăm ngày của Mạn Mạn là vào mùng tám tháng giêng, vừa hay trùng với đám cưới của Sầm Khê. Giang Du Ninh cũng không đi được, chỉ gửi tiền mừng.
Tiệc trăm ngày hôm đó là do Tăng Hàn Sơn đặt nhà hàng, những người đến cũng giống như lúc đầy tháng. Mọi người đều đã đến đông đủ, chỉ thiếu Tằng Tuyết Nghi, cả nhà cũng ngầm hiểu ý không nhắc đến chuyện này.
Đến phần bốc đồ vật đoán tương lai, Mạn Mạn giữa vô vàn đồ vật đã chọn một xấp tiền, bị cả nhà trêu là cậu bé ham tiền. Mà vào ngày tiệc trăm tuổi, Mạn Mạn đã học được cách lật người. Mọi người chỉ riêng việc trêu cậu bé lật người cũng đã mất cả buổi.
Mạn Mạn đã biết “a ba a ba” nói chuyện rồi, thực ra cũng không hẳn là nói chuyện, chỉ là biết ê a. Đặc biệt là sau khi da cậu bé lột xong, trông lại càng trắng nõn mềm mại, rất đáng yêu. Mày mắt cậu bé cũng ngày càng giống Thẩm Tuế Hòa, nhất là lúc nghiêm mặt không cười.
Rất nhanh, tiệc trăm tuổi của Mạn Mạn kết thúc, cũng có nghĩa là kỳ nghỉ thai sản của Giang Du Ninh kết thúc, cô Mộ sau khi chính thức nghỉ hưu đã xây dựng tình cảm rất sâu đậm với Mạn Mạn, cho nên Giang Du Ninh có thể yên tâm đi làm.
Ngày đầu tiên đi làm sau kỳ nghỉ thai sản, Giang Du Ninh vừa đến văn phòng, Sầm Khê đã xách sữa đậu nành và bánh quẩy vào, vừa hay có cả phần của Giang Du Ninh. Rõ ràng thời gian làm việc ở đây còn chưa nhiều bằng thời gian nghỉ phép, nhưng Giang Du Ninh vẫn muốn cảm thán một câu, cuộc sống công sở quen thuộc này.
Sầm Khê như thường lệ ngấu nghiến ăn xong bữa sáng, mở máy tính, nhưng gần đây văn phòng luật sư không bận lắm, cô ấy không cần phải suốt ngày tăng ca hay chạy đua với thời gian. Thế là sau khi ăn sáng xong, cô ấy vẫn còn thời gian nói chuyện với Giang Du Ninh.
“Chị thật sự gầy đi nhiều lắm.” Sầm Khê nói: “Cứ như là chưa từng sinh con vậy.”
Giang Du Ninh cúi đầu nhìn xuống, cô vẫn chưa gầy lại bằng cân nặng trước khi sinh con, nhưng cũng không chênh lệch nhiều. Cô vốn dĩ gầy, sau khi mang thai mới từ từ đầy đặn hơn một chút, nhưng về cơ bản cũng chỉ có eo và chân là đầy đặn, những chỗ khác thay đổi không lớn. Thêm vào đó lúc mang thai cô cũng có tập thể dục, không quá béo, hơn nữa chăm sóc trẻ sơ sinh thật sự là một việc rất mệt mỏi, mặc dù Mạn Mạn được coi là ngoan, nhưng lúc nó quấy khóc cũng thường xuyên khiến Giang Du Ninh có ý muốn nhét nó lại vào bụng, cho nên lúc này so với lúc ở cữ gầy đi rõ rệt.
Giang Du Ninh cười nói: “Chắc là do chăm con mệt đó.”
Lại nói chuyện với Sầm Khê vài câu, cô mới bắt đầu vào trạng thái làm việc.
Phương Hàm vừa vào văn phòng nhìn thấy cô, còn cười trêu chọc vài câu.
Kỳ nghỉ thai sản này của Giang Du Ninh kết thúc, mọi người đối với những chuyện trước đây của cô cũng đã quên gần hết. Thắng kiện đại ma vương giới luật sư Thẩm Tuế Hòa, trở thành tâm điểm bàn tán của mọi người, đến khi cô quay lại, những chuyện này đều đã bị mọi người quên lãng trong dòng sông ký ức. Nhưng dựa vào vụ án này, cô đã trở thành luật sư chính thức của Kim Khoa, cũng dần có những vụ án tìm đến, tuy giá trị nhỏ hơn những vụ án trước khi nghỉ phép, nhưng cũng không tệ.
Phụ nữ nghỉ thai sản đồng nghĩa với việc biến mất khỏi tầm mắt của mọi người một thời gian. Đợi đến khi khoảng thời gian này qua đi, mọi người sẽ nhanh chóng quên bạn. Sau khi vụ án Tống Thư thắng kiện, cái tên Giang Du Ninh được giới luật sư bàn tán sôi nổi, nhưng đợi đến khi cô nghỉ thai sản xong, cô đã trở thành một luật sư nhỏ bé bình thường.
Dũng cảm tiến lên cần dũng khí, dũng cảm rút lui càng cần hơn. Nhưng đã lựa chọn dũng cảm rút lui, cô không thiếu dũng khí để làm lại từ đầu. Đối với cô mà nói, có thể thắng Thẩm Tuế Hòa trên tòa án đồng nghĩa với việc thắng chính mình, cho nên sau này không còn gì phải sợ hãi.
Tháng ba vừa qua, những cơn mưa xuân của Bắc Thành đúng hẹn kéo đến, lất phất rơi xuống mặt đất, bầu trời mù sương, trông có vẻ đặc biệt tiêu điều. Nhưng một trận mưa xuân một trận ấm, thời tiết dần tốt lên. Mà nhịp sống của Giang Du Ninh cũng vô cùng có quy luật, đi làm thì nghiêm túc làm việc, tan làm về nhà chăm con. So với những đồng nghiệp khác, thời gian cô tăng ca rất ít. Cho nên cô bắt buộc phải đảm bảo hiệu suất làm việc cao nhất khi đi làm, may mà, cô thuộc loại người có năng khiếu.
Ngày thường ở công ty làm xong việc, tối về nhà trông Mạn Mạn, đợi Mạn Mạn ngủ say rồi, cô lại đọc sách hoặc xem hồ sơ vụ án, mỗi ngày khoảng mười hai giờ mới ngủ được, mà Mạn Mạn lại thức dậy một lần vào lúc ba bốn giờ sáng, cô cho Mạn Mạn bú xong rồi lại ngủ, Mạn Mạn bảy giờ sáng sẽ đúng giờ thức dậy, tiện thể làm cô cũng bị đánh thức bởi tiếng khóc. Cô thỉnh thoảng cũng bực mình, đồng hồ sinh học phiền phức này của Mạn Mạn lại giống Thẩm Tuế Hòa một cách khó hiểu, nhưng sau khi dỗ Mạn Mạn xong, cô có thể có thời gian tiếp tục đọc sách và nghiên cứu hồ sơ vụ án.
Có con không hề làm thời gian làm việc của cô bị rút ngắn, chỉ là khiến thời gian của cô trở nên rời rạc, cho nên cô cần phải chắp vá những khoảng thời gian rời rạc đó lại. Cuối cùng tính ra, thực ra còn nhiều hơn thời gian cô có thể dùng để làm việc và học tập trước đây.
Giang Du Ninh gần như làm việc liên tục không ngừng nghỉ, số lần cô ra tòa ngày càng nhiều, kinh nghiệm tích lũy cũng ngày càng nhiều. Cô cũng giống như Thẩm Tuế Hòa, chưa từng thua kiện. Cô đã tìm ra được ưu thế của mình ở đâu, lúc nhận án sẽ cân nhắc xem vụ án này có bao nhiêu phần thắng, trong phiên tòa, cô luôn có thể dùng bốn lạng địch ngàn cân. (ý nói dùng ít sức lực để giải quyết việc lớn)
Đúng như lời luật sư Triệu nói lúc trước, phong cách của cô chính là “nhát dao dịu dàng”. Trông thì vô cùng dịu dàng, nhưng lại ẩn chứa sự sắc bén. Cô giống như một thanh bảo kiếm đã được mài sắc, đến đâu cũng thuận lợi.
Nhưng thời hoàng kim qua đi thì cũng là qua đi, những vụ án này quá nhỏ, hoàn toàn không thể thu hút sự chú ý của mọi người. Cái tên Giang Du Ninh sẽ không còn được nhắc đến với sự tò mò như trước nữa.
Cho đến khi —— cô đại diện cho vụ án của một nữ minh tinh. Lại một lần nữa nổi danh.
Nữ minh tinh là một ảnh hậu quốc dân rất có sức hút, cùng chồng thể hiện tình cảm vô cùng mặn nồng trước ống kính, nhưng đột nhiên lại kiện chồng ra tòa, vì chồng mua dâm. Vụ việc này có độ phủ sóng rất cao trong cả nước, nhờ có anh Văn là người trong giới giải trí, nữ minh tinh này đã tìm đến Giang Du Ninh để giúp cô ta giải quyết vụ kiện này.
Lại một lần nữa là một vụ án rất khó tìm bằng chứng, hơn nữa luật sư đại diện của bên nam lại là Thôi Minh. Không ngờ trước đây bỏ lỡ, lần này lại đối đầu.
Nhưng Giang Du Ninh đã không còn non nớt như xưa nữa, cô tìm bằng chứng một cách dễ dàng, hơn nữa luôn có thể tìm ra điểm đột phá từ những chi tiết nhỏ, tại phiên tòa, bằng chứng của cô có lẽ không phải là có lợi nhất, nhưng trong trường hợp cả hai bên đều không có đủ bằng chứng, cô nhất định có thể từ một góc độ nào đó dùng thái độ ôn hòa nhất để khơi gợi lòng trắc ẩn của tất cả mọi người. Cuối cùng, nữ minh tinh ly hôn thành công, Giang Du Ninh thắng kiện.
Cái tên Giang Du Ninh, lại một lần nữa được nhắc đến. Trước có Thẩm Tuế Hòa, sau có Thôi Minh. Văn phòng luật sư Thiên Hợp dường như đã trở thành bước đệm trên con đường thành công của Giang Du Ninh.
Sau khi vụ án này kết thúc, Giang Du Ninh lại trở thành nhân vật nổi bật trên các tiêu đề của các tài khoản công cộng trong giới luật sư. Thậm chí có những người thích chuyện còn đặt tiêu đề thẳng thừng hơn là #Giang Du Ninh chuyên trị văn phòng luật sư Thiên Hợp#, lúc Lộ Đồng chuyển bài viết này cho Giang Du Ninh, Giang Du Ninh đang bận rộn sắp xếp hồ sơ vụ án tiếp theo. Cô mở ra lướt xem, cười cho qua chuyện. Đối với cô mà nói, bây giờ cô không phải đang so sánh với bất kỳ ai. Cô chỉ đang bù đắp lại khoảng thời gian đã mất trong quá khứ. Đồng thời, còn có cả những lời khen ngợi và vinh quang chưa từng nhận được.
“A.” Bùi Húc Thiên ngồi trong văn phòng Thẩm Tuế Hòa, lại một lần nữa cảm thán “Quá mạnh quá mạnh.”
Thẩm Tuế Hòa ngẩng đầu lên từ đống hồ sơ chất như núi “Đây đã là lần thứ năm anh nói câu này rồi đấy.”
Từ khi biết Giang Du Ninh thắng kiện, Bùi Húc Thiên liền ngồi trong văn phòng anh với tần suất cứ năm phút lại nói một lần câu này, tai Thẩm Tuế Hòa sắp đóng kén rồi.
“Tôi đây không phải là đang cảm khái sao.” Bùi Húc Thiên chậc một tiếng “Cô ấy thắng cậu, một kẻ ngoại đạo, thì cũng thôi đi, vậy mà lại có thể thắng cả Thôi Minh, rất giỏi. Rất mạnh.”
Thẩm Tuế Hòa: “…”
Anh ngẩng đầu lạnh nhạt liếc nhìn Bùi Húc Thiên một cái “Không phải anh nói cô ấy giải quyết tranh chấp cũng rất giỏi sao? Thắng Thôi Minh sao lại ngạc nhiên đến vậy?”
“Cậu không ngạc nhiên à?” Bùi Húc Thiên hỏi.
Thẩm Tuế Hòa lắc đầu, rồi lại gật đầu “Có một chút.”
Thực ra chủ yếu vẫn là vì Thôi Minh quá có uy tín trong lĩnh vực này. Lúc đầu để mời Thôi Minh về văn phòng luật sư của họ đã phải dùng đủ mọi cách, năm ngoái Thôi Minh gặp phải chuyện đó, Thẩm Tuế Hòa tiếp nhận vụ án của anh ta, sau khi biết thua kiện, Thôi Minh đối với Thẩm Tuế Hòa luôn tỏ thái độ không vừa mắt, đặc biệt là sau khi biết Thẩm Tuế Hòa còn khởi kiện Hoa Phong, lại càng cảm thấy người này có vấn đề, đã nhiều lần đối đầu với Thẩm Tuế Hòa trong các cuộc họp.
Mà Thẩm Tuế Hòa nửa năm nay tuy nhận không nhiều án, nhưng tỷ lệ thắng kiện vẫn là một trăm phần trăm. Chỉ cần không đụng đến luật hôn nhân, anh mãi mãi là vua. Dù vậy, Thôi Minh vẫn không phục Thẩm Tuế Hòa. Lần này thua Giang Du Ninh, cũng coi như là làm giảm bớt sự kiêu ngạo của anh ta.
“Thẩm tiên sinh.” Bùi Húc Thiên đột nhiên trêu chọc: “Xin hỏi vợ cũ của ngài sau khi rời xa ngài sự nghiệp lại phát triển tốt đẹp như vậy, ngài có suy nghĩ gì không?”
Thẩm Tuế Hòa: “…”
“Lão Thẩm.” Bùi Húc Thiên cười nói: “Cậu đừng có lảng tránh nữa, nói thử cảm nghĩ của cậu xem.”
Thẩm Tuế Hòa: “…Liên quan quái gì đến anh.”
Bùi Húc Thiên: “…Chậc, cậu chỉ là ghen tị, hối hận thôi.”
Thẩm Tuế Hòa tiện tay cầm một cây bút ném vào người anh ta “Tôi thấy anh rảnh rỗi quá rồi đấy, cút đi.”
Bùi Húc Thiên cười: “Chỉ là đến xem tâm trạng cậu thế nào thôi.”
“Rất tốt.” Thẩm Tuế Hòa nói: “Nếu không nhìn thấy anh, tâm trạng sẽ còn tốt hơn.”
Bùi Húc Thiên: “…”
Cuối cùng, Bùi Húc Thiên rời khỏi văn phòng.
Thẩm Tuế Hòa cũng không đọc được hồ sơ nữa, anh ngồi trên chiếc ghế văn phòng rộng rãi, ngả người ra sau, hoàn toàn thư giãn.
Cảm nhận?
Thực ra có chút chua xót. Nhưng nhiều hơn là niềm tự hào và kiêu hãnh.
Giang Du Ninh sau khi rời xa anh, là luật sư Giang tỏa sáng, là nhân vật lợi hại có thể đứng trên tòa đối đầu với Thôi Minh. Anh lại nhớ đến cảnh tượng năm ngoái đứng trên tòa đối đầu với cô, lúc đó cô còn đang mang thai Mạn Mạn, đứng ở đó, Thẩm Tuế Hòa đã cảm thấy cô thuộc về tòa án, cô có thể trở thành một luật sư tố tụng xuất sắc. Nhưng không ngờ, tốc độ trưởng thành của cô lại nhanh đến vậy. Nhanh đến mức khiến người ta kinh ngạc.
Thực ra anh cũng đã chứng kiến sự trưởng thành của cô, mỗi lần anh đến thăm Mạn Mạn, anh đều có thể nhìn thấy Giang Du Ninh cúi đầu đọc sách, cô rất tập trung, đọc rất nghiêm túc, thỉnh thoảng sẽ hỏi anh vài câu, nhưng đa số thời gian đều tránh mặt anh.
Có thể thắng được Thôi Minh, anh tin rằng Giang Du Ninh nhất định đã nỗ lực gấp mười lần, thậm chí gấp trăm lần so với Thôi Minh. Cô sinh ra đã hợp với công việc này, sự chăm chỉ của cô cũng đã bù đắp những thiếu sót trong quá khứ.
Thẩm Tuế Hòa nhớ lại lúc đó cô hỏi mình có thể trở thành một luật sư tố tụng xuất sắc không, ánh mắt cô tràn đầy sự không chắc chắn. Nhưng chính trong hoàn cảnh đó, Thẩm Tuế Hòa lại phủ định cô.
Nhưng Giang Du Ninh đã dùng thực tế để chứng minh, cô đã làm được.
Thẩm Tuế Hòa nghĩ, nếu có thể quay lại quá khứ, anh nhất định sẽ nói với Giang Du Ninh lúc đó: Em rất tuyệt, em nhất định có thể trở thành một luật sư tố tụng xuất sắc.
Nhưng anh không có cỗ máy thời gian. Những gì đã bỏ lỡ là mãi mãi bỏ lỡ. Anh đột nhiên ý thức được, những lời nói lúc đó đã gây ra tổn thương lớn đến mức nào cho Giang Du Ninh. Anh đã dập tắt đi tia hy vọng còn sót lại duy nhất của Giang Du Ninh.
Thẩm Tuế Hòa quả thực là một người không biết cách nói chuyện, đặc biệt là trong giao tiếp hàng ngày. Anh cảm thấy đối với người thân thiết nên nói thật, bởi vì anh thích nghe lời thật, nhưng lại quên mất rằng đôi khi lời thật sẽ làm tổn thương người khác.
Rất lâu sau, mặc dù biết là vô ích, nhưng anh vẫn gửi cho Giang Du Ninh một tin nhắn.
Giang Du Ninh, xin lỗi. Em rất tuyệt, em là một luật sư tố tụng xuất sắc.
Nếu là trước đây, Thẩm Tuế Hòa cho dù biết mình sai cũng sẽ không xin lỗi vào thời điểm này. Bởi vì sai là sai, cho dù xin lỗi cũng không thể bù đắp được những tổn thương đã gây ra trước đó. Vô ích. Mà anh từ trước đến nay không bao giờ làm những việc vô ích.
Nhưng lúc này anh ta gửi tin nhắn hoàn toàn là vì nhớ đến một câu Giang Du Ninh từng nói trước đây: Làm hay không là việc của anh, nghe hay không là việc của người khác.
Việc có ích hay không, nên để đối phương phán xét, chứ không phải do bản thân tự mình phán xét.
Nhận được tin nhắn này, Giang Du Ninh cảm thấy vô cùng khó hiểu. Cô không trả lời, nhưng tối tan làm, về đến nhà lại nhìn thấy Thẩm Tuế Hòa. Anh đang ở phòng khách chơi với Mạn Mạn.
Mạn Mạn đã biết bò, biết ngồi rồi, người lớn nói chuyện với cậu bé, cậu bé cũng có thể lờ mờ hiểu được.
Thẩm Tuế Hòa ngồi trên tấm thảm chuyên dụng cho Mạn Mạn bò, chơi trò cưỡi ngựa lớn với Mạn Mạn, Mạn Mạn ngồi trên cổ anh cười khanh khách.
Giang Du Ninh đối với tình huống này đã quen không còn thấy lạ. Từ khi có Mạn Mạn, hình tượng lạnh lùng của Thẩm Tuế Hòa đã hoàn toàn biến mất. Anh vẫn ít nói, nhưng lúc chơi với Mạn Mạn gần như là có gì đáp nấy, có một lần Mạn Mạn trực tiếp trèo lên người anh, anh liền bế Mạn Mạn lên cưỡi ngựa lớn, Mạn Mạn kéo tai anh, giật tóc anh, sau đó… đây liền trở thành trò chơi yêu thích nhất của Mạn Mạn.
Có một lần còn định trèo lên người Giang Du Ninh để lên cổ, Giang Du Ninh trực tiếp túm cậu bé xuống, cũng không quan tâm cậu bé có hiểu không, rất nghiêm túc nói với cậu bé: “Tóc mẹ ít lắm, không chịu nổi con giật đâu.”
Mạn Mạn: “…”
Mạn Mạn khóc. Tiếng khóc vang vọng khắp phòng, nhưng không ai quan tâm cậu bé. Về chuyện này, Giang Du Ninh sẽ không thỏa hiệp.
Thế là, Mạn Mạn càng thích Thẩm Tuế Hòa đến hơn, mỗi lần nhìn thấy Thẩm Tuế Hòa đến, cậu bé đều cười đến híp cả mắt.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Thẩm Tuế Hòa quay đầu lại nhìn Giang Du Ninh.
Mạn Mạn cũng nhìn cô, còn nghiêng đầu cười khúc khích, có lẽ là quá vui, tay dùng sức một chút, cứ nắm chặt tóc Thẩm Tuế Hòa không buông, Thẩm Tuế Hòa đau đến nhăn cả mặt, hít một hơi lạnh. Dù vậy, anh vẫn nắm chặt Mạn Mạn, sợ làm cậu bé rơi xuống.
“Em về rồi.” Thẩm Tuế Hòa lịch sự chào hỏi cô, nhưng vẫn có chút ngượng ngùng.
Giang Du Ninh chỉ gật đầu qua loa, ừ một tiếng.
Từ khi cô về, ánh mắt Thẩm Tuế Hòa liền dán chặt vào người cô, nhưng lại không dám nhìn quá lộ liễu, đợi đến khi Mạn Mạn chơi mệt, ngủ rồi, Giang Du Ninh từ trong lòng anh bế Mạn Mạn qua, đặt lên nôi, Thẩm Tuế Hòa liền đứng ở cửa.
Trong phòng tĩnh lặng, Thẩm Tuế Hòa dựa lưng vào cửa, đột nhiên nói: “Xin lỗi.”
Giọng anh vẫn lạnh lùng như mọi khi, nhưng lại có thêm vài phần ấm áp.
“Trước đây, là tôi đã dễ dàng phủ định em.”
Giang Du Ninh khẽ ngẩng mắt nhìn anh, cuối cùng cũng biết tin nhắn anh gửi hôm nay có ý gì. Cô nhìn chằm chằm vào anh, vừa hay bắt gặp ánh mắt của Thẩm Tuế Hòa. Hồi lâu sau, cô cười nói: “Đã qua rồi.”
Thẩm Tuế Hòa nói: “Tôi biết lời xin lỗi muộn màng chắc cũng vô ích. Nhưng em từng nói, việc có ích hay không nên để người trong cuộc phán xét, cho nên tôi nợ em một lời xin lỗi, bây giờ tôi nói.”
Đầu lưỡi Giang Du Ninh chạm vào khoang miệng, theo phản xạ nói: “Anh nợ tôi chỉ một lời xin lỗi thôi sao?”
Đừng Cúi Đầu Trước Anh Ta
