Đừng Cúi Đầu Trước Anh Ta

Chương 2: Tôi là bạn thân của chị dâu cô

Giang Du Ninh vốn đang chống cằm, gật gù sắp ngủ.
Bị Tân Ngữ hét cho một tiếng, lập tức tỉnh táo.
Thẩm Tuế Hòa đứng sau lưng cô, cánh tay dài vươn ra lấy đi ly rượu.
“Luật sư Thẩm, giá trị bản thân cao như vậy rồi mà còn không nỡ để vợ uống một chai rượu của anh à?” Tân Ngữ chậc lưỡi. “Tôi còn ở đây đấy, anh dám bắt nạt cục cưng nhà tôi như thế à?”
“Ồ?” Thẩm Tuế Hòa khẽ nhướng mày, ngón tay thon dài vén tóc Giang Du Ninh, gài mớ tóc xõa của cô ra sau tai, hơi thở nóng hổi phả vào cổ cô, nơi hơi thở đi qua khiến da cô ửng đỏ.
Giọng nói vẫn lạnh lùng như mọi khi, chỉ có thêm vài phần lười biếng, “Xin lỗi, bây giờ cô ấy là của tôi.”
Mang theo vài phần khiêu khích.
Trước khi Tân Ngữ kịp phản bác thì đã đầu dây bên kia đã ngắt cuộc gọi video, điện thoại quay lại giao diện trò chuyện giữa cô và Tân Ngữ.
Phía trên hiển thị rõ ràng:
Dựa vào cái gì mà anh ta ngủ như heo, còn cậu thì phải thức trắng đêm?
Giang Du Ninh vội vàng tắt màn hình điện thoại.
Nhưng anh vẫn nhìn thấy rồi.

Sau khi điện thoại bị ngắt, Thẩm Tuế Hòa lập tức rút lui.
Không khí xung quanh cũng lạnh đi mấy phần, tất cả những gì vừa rồi như thể là ảo giác của Giang Du Ninh.
Ban đầu khi kết hôn với anh, hai người đã có thỏa thuận, trước mặt bạn bè và người thân của cả hai, nhất định phải là một cặp đôi ân ái.
Cũng sau khi kết hôn, Giang Du Ninh mới biết Thẩm Tuế Hòa không chỉ giỏi luật mà diễn cũng rất giỏi.
Sau này nếu không ai tìm anh giúp thưa kiện nữa, dựa vào ngoại hình của anh thì vào giới giải trí cũng có thể nổi như cồn.
Chỉ là tính cách không được lòng người.
Giang Du Ninh lại bắt đầu ngẩn người.
Trong đầu toàn nghĩ những chuyện linh tinh không đâu.
Thậm chí còn hiện ra cảnh anh đứng giữa sân khấu, ánh đèn sân khấu chiếu xuống.
Những suy nghĩ viển vông không thực tế, lần nào cũng đều nghĩ về Thẩm Tuế Hòa.
Mà Thẩm Tuế Hòa thì xoay người lấy một chiếc ly cao cổ, rót cho mình một ly rượu, chân dài bước một bước ngồi xuống bên cạnh Giang Du Ninh.
Chất lỏng trong ly khẽ sóng sánh, dưới ánh đèn vàng vọt phản chiếu ánh sáng màu đỏ sẫm.
Anh mặc bộ đồ ở nhà màu trắng, là đồ đôi với Giang Du Ninh, vị trí tim bên trái có một con Pikachu màu vàng.
Trông hơi trẻ con.
Anh mặc vào quả thực có chút không hợp.
Bộ đồ này là Giang Du Ninh mua, vốn dĩ cô muốn mua màu đen trắng đơn sắc, hợp với anh hơn, nhưng người bán nói hết hàng, sau đó lại gửi cho bộ này, mua về rất lâu rồi chưa mặc, kết quả hôm qua giặt giũ một lượt tổng thể quần áo, anh không có đồ mặc nên đành mặc bộ này.
Anh xắn tay áo lên, để lộ cẳng tay, khẽ nhấp một ngụm rượu.
“Điện thoại của anh làm ồn đến em à?”
“Hửm?” Giang Du Ninh chưa kịp phản ứng.

“Điện thoại quên chuyển sang chế độ im lặng rồi.” Thẩm Tuế Hòa nói: “Xin lỗi.”
Giọng điệu bình thản, không chút gợn sóng.
Toát ra vẻ khách sáo xa cách.
“Không sao.” Suy nghĩ của Giang Du Ninh từ từ quay lại, cô uống cạn ly rượu. “Em đi ngủ đây.”
Cô đứng dậy lên lầu.
Nhưng giây tiếp theo đã bị Thẩm Tuế Hòa nắm lấy tay.
Phần thịt dưới ngón tay ấm áp của anh khẽ v**t v* cổ tay cô, người cũng đứng dậy, từ từ ôm lấy cô từ phía sau.
Giang Du Ninh cao 1m65, Thẩm Tuế Hòa cao hơn cô hai mươi centimet.
Anh hơi cúi người, cằm vừa vặn đặt lên vai cô.
Anh nghiêng mặt, đôi môi ẩm ướt đặt lên cổ Giang Du Ninh.
“Còn ngủ được không?” Giọng Thẩm Tuế Hòa trầm xuống, như đang cố tình quyến rũ cô.
Giang Du Ninh không nói gì.
Sau đó, ngón tay anh vòng qua eo cô.
Hai người đã lâu không làm chuyện đó.
Thẩm Tuế Hòa nhận một vụ án khó giải quyết, bận đến tối tăm mặt mũi, có lúc ngủ thẳng ở công ty, sau khi về nhà cũng chỉ vội vàng tắm rửa rồi lên giường ngủ.
Trước khi ngủ thì cách Giang Du Ninh rất xa, chỉ sau khi ngủ say cảm thấy lạnh mới vô thức lại gần.
Giang Du Ninh cũng vậy.
Cho nên có lúc họ tỉnh dậy trong tư thế ôm nhau, nhưng ngay giây phút tỉnh lại sẽ tách khỏi đối phương.
Nếu Giang Du Ninh tỉnh dậy trước, cô có thể sẽ giả vờ ngủ một lúc.
Dù sao thì, đây cũng được coi là sự ấm áp hiếm có.
Ngày mai là ngày ra tòa.
Giang Du Ninh vốn định sau khi nói chuyện với Tân Ngữ sẽ sang phòng khách ngủ, không ngờ vẫn đánh thức anh.
Anh tùy ý chiếm đoạt sự ấm áp của cô, mà cô cũng cố gắng đáp lại.
Sau khi giày vò xong, Giang Du Ninh kiệt sức.
Cô nằm liệt trên giường không muốn cử động, trời đã tờ mờ sáng.
Thẩm Tuế Hòa vội vàng tắm rửa, sau đó pha sẵn nước nóng cho cô.
Giang Du Ninh mệt lả, nằm nghiêng trên giường, ý thức mơ hồ, sắp ngủ thiếp đi.
“Đi tắm đi.” Thẩm Tuế Hòa khẽ lay cô.
Giang Du Ninh khẽ cau mày, hiếm khi làm nũng. “Bế em đi.”
Cô lim dim mắt, hàng mi dài che đi ánh sáng trong đáy mắt.
Vốn là làn da trắng lạnh, bây giờ lại ửng hồng, trông có vài phần quyến rũ.

Yết hầu của Thẩm Tuế Hòa khẽ động.
Vẻ ngoài của Giang Du Ninh không phải kiểu đẹp kinh diễm theo tiêu chuẩn thẩm mỹ chủ đạo.
Nếu đặt trong tiêu chuẩn thẩm mỹ chủ đạo, cô có lẽ chỉ nhận được đánh giá là dịu dàng và ngoan ngoãn.
Đây cũng là ấn tượng đầu tiên của Thẩm Tuế Hòa về cô.
Dịu dàng.
Ngoan ngoãn.
Cũng có nghĩa là nghe lời.
Cho nên anh kiên quyết kết hôn với cô.
Đây là lựa chọn tốt nhất trong phạm vi có thể của anh.
Ba năm nay, Giang Du Ninh cũng không phụ sự kỳ vọng của anh.
Cô chưa bao giờ nổi nóng với anh, càng chưa từng cãi nhau.
Ở bên cô sẽ bất giác cảm thấy bình tĩnh hòa nhã, rất thoải mái.
Hai người rất hợp nhau trong chuyện này.
Ôm cô lâu như vậy, cô cũng chỉ hạ giọng cầu xin. “Đừng mà, được không.”
Thẩm Tuế Hòa nhìn dáng vẻ của cô, không nhịn được lại làm thêm một lần nữa.
Quyến rũ một cách vô thức.
Hoàn toàn phù hợp với sở thích của anh.
Anh rất thích nhìn dáng vẻ e lệ ngại ngùng của cô, giống như cây trinh nữ anh từng trồng hồi nhỏ.
Chạm một chút, rụt lại một chút, nhưng một lát sau lại hé ra.

Hôm sau.
Giang Du Ninh bị điện thoại đánh thức.
Cô mơ màng nhấc máy, lầm bầm đáp một tiếng. “Alô.”
Lời của Tân Ngữ như pháo nổ, lốp bốp ném tới.
“Tớ biết ngay là cậu chưa dậy mà, mẹ kiếp. Nhìn bộ dạng hôm qua của Thẩm Tuế Hòa là biết chắc chắn không tha cho cậu rồi, bây giờ còn mất ngủ không? Chắc là ngủ say như chết rồi ấy.”
“May mà tớ nhớ hôm nay cậu đi công tác, ngủ được hai tiếng là dậy gọi cậu dậy rồi. Mau dậy đi, không phải máy bay lúc mười rưỡi à? Từ nhà cậu ra sân bay cũng mất nửa tiếng đấy.”
Nghe thấy hai chữ “công tác”, đầu óc mơ hồ của Giang Du Ninh lập tức tỉnh táo.
Cô nhìn đồng hồ, đã chín giờ.
Tân Ngữ đoán không sai.
Có lẽ vì mệt, giấc ngủ này đặc biệt sâu, giống như ngất đi vậy.
Ngay cả Thẩm Tuế Hòa rời đi lúc nào cũng không hay biết.
Cô gắng gượng ngồi dậy, day day thái dương, vội vàng cảm ơn Tân Ngữ.
Tân Ngữ lại nói: “Tớ bây giờ đang trong trạng thái cực kỳ mệt mỏi, nếu không đã đến nhà đón cậu rồi. Vì sự an toàn của cả hai chúng ta, cậu vẫn nên bắt taxi đi, chị đây sẽ thanh toán cho cậu.”


“Cũng không cần đâu.” Giang Du Ninh bật loa ngoài điện thoại, lục lọi trong đống quần áo vương vãi bên giường, không có bộ nào mặc được.
Thẩm Tuế Hòa bình thường là một quý ông dịu dàng, nhưng trên giường lại rất hoang dã.
Đặc biệt thích xé quần áo.
Nhất là đồ ngủ.
Không biết là vì đã lâu không làm hay vì anh không hài lòng với bộ đồ đôi ở nhà đó mà quần áo hôm qua bị xé nát tươm.
Giang Du Ninh nhìn cảnh bừa bộn khắp sàn, thở dài.
Lấy một chiếc áo phông từ tủ quần áo ra thay, vào phòng vệ sinh soi gương thì phát hiện những vết lốm đốm trên xương quai xanh.
Những vết xanh xanh tím tím, lộ ra vẻ ám muội.
Giang Du Ninh lục trong tủ ra một chiếc áo sơ mi trắng, chậm rãi cài cúc, lúc này mới che đi những dấu hôn đó.
“Cậu mau ngủ đi.” Cô thúc giục Tân Ngữ. “Đừng thức khuya nữa, cẩn thận rụng tóc đấy.”
Tân Ngữ “ừm” một tiếng, “Lúc nào rảnh thì gửi số điện thoại của Thẩm Tuế Hòa qua đây, tớ đi trải nghiệm niềm vui lương một tiếng ba mươi nghìn.”
Giang Du Ninh ngạc nhiên, “Trước đây không phải đã gửi wechat cho cậu rồi sao?”
“Ai rảnh mà thêm wechat của anh ta chứ, lại chẳng phải bạn trai tớ, nói chuyện gì mà nói.” Tân Ngữ nói: “So với anh ta, tớ thích cậu hơn.”
“Được thôi.” Giang Du Ninh nói: “Lát nữa gửi cho cậu.”
Cúp điện thoại xong, Giang Du Ninh nhanh chóng vệ sinh cá nhân, xách hành lý ra ngoài.
Bắt taxi thẳng đến sân bay.
Trên xe mở lịch sử trò chuyện với Tân Ngữ.
Tân Ngữ gửi tin nhắn cho cô lúc 7:00 sáng.
Tớ đã suy nghĩ kỹ rồi, cậu không hề kiếm bộn tiền.
Nói chuyện phiếm với Thẩm Tuế Hòa một tiếng ba mươi nghìn, nhưng bình thường anh ta lại không nói chuyện với cậu.
Ngủ với anh ta tính ra vẫn là cậu thiệt.
Tổng kết: Ngủ với anh ta không kiếm được tiền bằng nói chuyện với anh ta.
Như trên, nói chuyện nhiều, ngủ ít lại.
Giang Du Ninh: …
Giết người còn giết cả trái tim (ý nói lời nói cay độc, chạm đến nỗi đau).
Cô ngồi đó im lặng mất vài giây, sau đó mới gửi số điện thoại của Thẩm Tuế Hòa qua.
Thực sự không nhịn được, vẫn phải phổ cập kiến thức cho Tân Ngữ một chút.
Cái đó gọi là tư vấn pháp luật, không phải nói chuyện phiếm.

Lúc Tân Ngữ gọi điện thoại đến, Thẩm Tuế Hòa đang ăn cơm với người của văn phòng luật.
Vụ án khó nhằn, mọi người cả tháng nay đều cùng nhau thức khuya cày cuốc rất vất vả, sáng nay kết quả phiên tòa tốt đẹp, lúc sắp tan làm có người đề nghị cùng nhau đi ăn.
Cũng gọi cả Thẩm Tuế Hòa.
Bình thường Thẩm Tuế Hòa rất ít khi tham gia những buổi tụ tập như thế này.


Là luật sư đối tác cấp cao của văn phòng luật, anh trước nay luôn là một sự tồn tại kiểu như hoa trên núi cao, mọi người gọi anh cũng chỉ là theo phép lịch sự, mà anh cũng hiểu rõ điều đó.
Cho nên sau khi anh đến cũng chỉ ăn vài miếng tượng trưng, thanh toán hóa đơn rồi lấy cớ có việc rời đi, để mọi người chơi vui vẻ.
Cuộc điện thoại này của Tân Ngữ gọi đến cũng coi như đúng lúc.
“Alô?” Thẩm Tuế Hòa đứng dậy nghe điện thoại.
Tân Ngữ nói năng thoải mái, cũng không khách sáo với anh. “Luật sư Thẩm, anh đang ở đâu thế? Tôi muốn tìm anh để trải nghiệm niềm vui lương một tiếng ba mươi nghìn.”
“Cô nói địa điểm đi, tôi qua đó bây giờ.” Thẩm Tuế Hòa nói.
Tân Ngữ lập tức cau mày. “Chậc, anh đang ở chốn mỹ nhân nào thế? Bảo bối nhà tôi vừa đi công tác là anh liền làm bậy à? Thẩm Tuế Hòa, anh cũng được lắm.”
“Thiên Hương Cư.” Thẩm Tuế Hòa mặt không cảm xúc báo địa điểm. “Còn cần tôi mời cô ăn cơm nữa à?”
Tân Ngữ cười. “Cũng không cần đâu, để tôi mời ngài Thẩm.”
Có việc cần nhờ người, thái độ phải hạ thấp.
Cuối cùng hai người ấn định địa điểm gặp mặt tại một quán cà phê không xa Thiên Hương Cư.
Tân Ngữ đến trước Thẩm Tuế Hòa.
Nhìn Thẩm Tuế Hòa đang bước tới, Tân Ngữ gửi tin nhắn thoại cho Giang Du Ninh qua điện thoại. “Bảo bối à, chồng cậu nhìn thoáng qua cũng khá đẹp trai. Nhưng cậu không ở đây, tớ cứ cảm thấy mình đang làm chuyện có lỗi với cậu.”
Thẩm Tuế Hòa vừa hay nghe được nửa câu sau, khóe môi khẽ nhếch. “Cô nghĩ nhiều thật.”
Tân Ngữ: “…”
Cô ho khẽ một tiếng, hắng giọng, một giây sau trở nên nghiêm túc. “Luật sư Thẩm, anh xem tình hình của tôi, thưa kiện có khả năng thắng không?”
“Ý tôi nói thắng là không phải bồi thường tiền, còn có thể chấm dứt hợp đồng, nếu được thì còn lấy lại được số tiền mà họ nợ tôi trước đó.”
Ngón tay thon dài của Thẩm Tuế Hòa hơi cong lại, gõ nhịp nhàng lên mặt bàn. “Nói cụ thể về…”
Lời còn chưa nói hết, đột nhiên bị một giọng nói trong trẻo cắt ngang. “Anh Tuế Hòa.”
Tân Ngữ ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một cô gái mặc váy liền màu xanh nhạt, tóc búi củ tỏi đang đi tới.
Thẩm Tuế Hòa cau mày, giọng điệu không tốt lắm. “Sao em lại ở đây?”
Cô gái cười: “Đi dạo phố với bạn mệt rồi nên đến uống trà chiều.”
“Đây đã là buổi tối rồi.” Tân Ngữ xen vào.
Cô gái bĩu môi, đầu mũi nhỏ nhắn hơi nhăn lại, làm nũng nói: “Nói chuyện hơi vui quá, nhất thời quên mất, bây giờ hơi đói rồi ạ.”
Tân Ngữ dùng ánh mắt sắc như dao nhìn về phía Thẩm Tuế Hòa, còn Thẩm Tuế Hòa thì ngón tay thon dài day thái dương, giọng điệu lạnh lùng. “Đói thì đi ăn cơm đi.”
“Anh có muốn đi cùng không?” Cô gái hỏi.
“Không.”
Hai giọng nói đồng thời vang lên, Thẩm Tuế Hòa ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải ánh mắt của Tân Ngữ.
Cô gái nhìn về phía Tân Ngữ, khẽ cau mày. “Chị gái này là ai vậy ạ?”
Tân Ngữ đứng dậy, ưu thế chiều cao lộ rõ.
Khóe môi từ từ nhếch lên, khí chất lập tức bung tỏa, nói từng chữ một: “Tôi là bạn thân của chị dâu cô.”


Đừng Cúi Đầu Trước Anh Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đừng Cúi Đầu Trước Anh Ta Truyện Đừng Cúi Đầu Trước Anh Ta Story Chương 2: Tôi là bạn thân của chị dâu cô
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...