Đừng Cúi Đầu Trước Anh Ta

Chương 109: Cậu mà khóc, mẹ tớ sẽ đánh tớ đó

Phiên ngoại: Đều Là Chuyện Thường Ngày (1)

Bạn nhỏ Giang Nhất Trạch buổi tối bị Thẩm Tuế Hòa dẫn vào phòng làm việc.
Còn Giang Du Ninh thì ngồi trên ghế sô pha nhắn tin than thở với Lộ Đồng và Tân Ngữ.
Cả đời này tớ chưa bao giờ cạn lời như vậy.
Giang Nhất Trạch thật sự chuyện gì cũng dám làm! Đánh nhau đã không thể thỏa mãn nó nữa rồi sao?
Nó lại còn dám hôn con gái nhà người ta, tớ còn không dám tưởng tượng ngày mai đứng trước mặt cô bé đó sẽ phải nói với người ta như thế nào đây! Trời ơi, ai cứu tôi với?
Tân Ngữ: Câu này tớ biết, Thẩm Tuế Hòa cứu cậu.
Lộ Đồng: Mạn Mạn hôn bé gái? Sao nó lại dám làm vậy? May mà nó còn nhỏ, nếu không là bị kiện tội quấy rối rồi.
Tân Ngữ: Nghiêm trọng đến vậy sao?

Lộ Đồng: Thực ra thì không, tớ chỉ muốn làm cho Ninh Ninh càng thêm cạn lời thôi.
Giang Du Ninh: /Cười, cậu thành công rồi đó.
Cô chính là nghĩ đến điểm này mới thấy khó chịu.
Tuy nói Mạn Mạn năm nay mới năm tuổi, trẻ con nói năng không kiêng kỵ, nhưng hành vi này quả thực rất dễ gây chuyện.
Thằng bé chỉ đơn thuần là bày tỏ sự yêu thích, nhưng nếu đối phương không cảm nhận được, rất dễ gây ra bóng đen tâm lý cho tuổi thơ của đối phương.
Giang Du Ninh ngày mai chắc chắn phải đi, cô sợ hai bố con nhà đó lại nói ra những lời kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu gì đó nữa.
Mười giờ tối.
Bạn nhỏ Giang Nhất Trạch cúi đầu ủ rũ từ phòng làm việc đi ra, theo sau là Thẩm Tuế Hòa.
“Mẹ ơi.” Giang Nhất Trạch đi đến bên cạnh Giang Du Ninh, khẽ nhận lỗi “Con biết lỗi rồi ạ.”
“Con sai ở đâu?” Giang Du Ninh hỏi.
Giang Nhất Trạch: “Con không nên hôn bạn nữ, nam nữ hữu biệt (nam nữ khác biệt).”
“Vậy sau này con sẽ làm thế nào?”
“Xin lỗi, sau này nhất định phải giữ khoảng cách với bạn nữ, hơn nữa nếu thật sự muốn hôn một bạn gái nào đó, cũng phải được sự đồng ý của bạn ấy.” Giang Nhất Trạch trả lời rất nghiêm túc.
Giang Du Ninh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cũng may, đứa trẻ này có thể dạy dỗ được.
Nếu Mạn Mạn còn nói thêm lời nào ngứa đòn nữa, có lẽ cô thật sự phải ra tay rồi.

“Vậy ngày mai đến trường con phải làm thế nào?” Giang Du Ninh khéo léo dẫn dắt.
Giang Nhất Trạch ngoan ngoãn đáp: “Xin lỗi bạn ấy, còn phải xin lỗi cô giáo nữa, vì đã làm cô giáo lo lắng.”
“Được.” Giang Du Ninh nói: “Nhớ kỹ những lời con nói hôm nay.”
Sau đó Thẩm Tuế Hòa dẫn Mạn Mạn đi tắm rửa, một lớn một nhỏ đứng trong phòng tắm.
Thẩm Tuế Hòa lấy kem đánh răng cho cậu bé, Giang Du Ninh gọi một tiếng “Thẩm Tuế Hòa, anh làm gì vậy? Nó lớn từng này rồi mà anh còn giúp nó làm mấy việc này à? Để nó tự làm đi.”
“Nó không với tới.” Thẩm Tuế Hòa như làm trộm vậy, lén đưa bàn chải đã có sẵn kem đánh răng cho Giang Nhất Trạch, khẽ nói: “Sau này tự mình làm nhé.”
Giang Nhất Trạch bĩu môi, không mấy tình nguyện: “Vâng ạ.”
Một lúc sau, Giang Nhất Trạch đánh răng xong, khẽ hỏi Thẩm Tuế Hòa, “Bố ơi, tại sao bố lại nghe lời mẹ vậy ạ?”
Thẩm Tuế Hòa: “Hả?”
“Mẹ bảo bố dạy dỗ con, bố liền dạy dỗ con, không cho bố lấy kem đánh răng cho con, bố liền không lấy nữa.” Giang Nhất Trạch thở dài “Bố sợ mẹ đến vậy sao? Mẹ có đánh bố bao giờ đâu.”
Thẩm Tuế Hòa cười, khẽ búng vào đầu cậu bé một cái “Đó không phải là sợ.”
“Vậy đó là gì ạ?” Giang Nhất Trạch lắc đầu “Con không hiểu.”
“Đó là yêu.” Thẩm Tuế Hòa nói.
Rất lâu sau, Giang Nhất Trạch hỏi: “Bố ơi, vậy bố yêu mẹ ở điểm nào ạ? Mẹ hung dữ như vậy, lại không làm việc nhà, ngoài xinh đẹp ra thì chẳng được tích sự gì!”
Thẩm Tuế Hòa đột nhiên biến sắc “Ai dạy con nói những lời này?”
“Không có ai dạy con cả.” Giang Nhất Trạch nói: “Con tự mình tổng kết đó! Con yêu mẹ là vì mẹ sinh con nuôi con, rất vất vả, nhưng bố lại không phải do mẹ sinh ra, sao lại có thể yêu mẹ được ạ?”
Thẩm Tuế Hòa: “……”
“Mẹ con không hề hung dữ.” Thẩm Tuế Hòa cong ngón tay gõ nhẹ vào đầu cậu bé “Huống hồ, mẹ con tốt như vậy, cả thế giới này yêu mẹ con đều là điều hiển nhiên.”
Giang Nhất Trạch nghĩ ngợi “Bố ơi, tình yêu của bố thật mù quáng.”
Thế giới của người lớn, cậu không hiểu.
Sáng sớm hôm sau, Mạn Mạn dậy sớm hơn bất kỳ ai, hơn nữa sau khi dậy còn gấp chăn, ở trong phòng còn đọc thuộc lòng một lúc «Tam Tự Kinh», vô cùng ngoan ngoãn.
Cậu bé chủ yếu đọc thuộc những câu: Con không dạy, lỗi của cha; Dạy không nghiêm, thầy biếng nhác (trích từ Tam Tự Kinh).
Dường như cố ý nói cho ai đó nghe vậy.

“Được rồi.” Vào lần thứ hai mươi cậu bé lặp lại, Giang Du Ninh ngắt lời “Biết con muốn diễn đạt ý gì rồi, đọc thuộc những câu khác đi, hôm nay đến trường, mẹ sẽ không đánh con đâu.”
“Vậy thì tốt quá.” Bạn nhỏ Giang Nhất Trạch thở phào nhẹ nhõm, nhưng đột nhiên ghé sát vào tai cô hỏi: “Mẹ ơi, nếu con xin lỗi rồi, mà bạn gái đó không tha thứ cho con thì sao ạ? Con có phải xin lỗi mãi không ạ?”
Giang Du Ninh: “……”
Cô suy nghĩ một lúc, lười không muốn nghĩ nữa, bèn nói một câu “Hỏi bố con đi.”
Thẩm Tuế Hòa tự nhiên nhận lời trả lời: “Con có thể giao quyền lựa chọn cho bạn gái đó, nếu bạn ấy rất ghét con, vậy thì con đừng làm phiền bạn ấy nữa, nếu bạn ấy không ghét con đến mức đó, con có thể thử xin lỗi thêm một lần nữa, điều kiện tiên quyết là phải rất chân thành, không thể để bạn gái đó cảm thấy con đang uy h**p đe dọa bạn ấy.”
Giang Nhất Trạch như hiểu như không gật đầu: “Vâng ạ.”
Mạn Mạn học ở trường mẫu giáo song ngữ, lúc này đang là giờ đông người.
Họ ngồi trong xe một lúc lâu, đợi dòng người tan bớt rồi mới xuống xe, vừa mới xuống xe, Mạn Mạn đã giơ tay lên vẫy lia lịa về phía bên phải, “Tề Dạng!
Tề Dạng!”
Cô bé liếc nhìn cậu một cái, vốn đang cười, nhưng sau khi nhìn thấy bố mẹ cậu thì lại cúi đầu ủ rũ, không thèm để ý đến cậu nữa.
Giang Nhất Trạch nói: “Mẹ ơi, bạn ấy chính là bạn cùng bàn của con.”
Giang Du Ninh liếc nhìn, cô bé quả thực trông rất xinh xắn, da trắng, mặc váy công chúa, chỉ là chiếc váy công chúa có hơi bẩn, mái tóc dài qua vai cũng không có ai buộc cho, trông rối bù, đôi mắt vốn rất to lúc này lại sưng húp, trông là một cô bé rất đáng thương.
Cái thằng Giang Nhất Trạch này, chắc chắn là thấy cô bé nhà người ta xinh xắn nên mới hôn.
Còn nhỏ tuổi đã là thành viên “hội những người trọng ngoại hình”.
Nghĩ vậy, Giang Du Ninh cong ngón tay cốc đầu cậu một cái.
Giang Nhất Trạch ôm đầu “Mẹ ơi, mẹ mạnh tay quá.”
“Nếu không thì không nhớ lâu được.” Giang Du Ninh cảnh cáo cậu, “Sau này còn hôn bạn gái nhỏ nữa, mẹ sẽ đánh con đến mức bố con cũng không nhận ra luôn.”
Giang Nhất Trạch: “……”
Cậu bé ấm ức nói: “Mẹ ơi, đã nói là không đánh con nữa mà?”
Giang Du Ninh: “Hả? Mẹ có nói à?”
Giang Nhất Trạch cãi lại “Vừa mới trên đường, mẹ nói rồi mà! Bố cũng nghe thấy đó!”
Giang Du Ninh liếc nhìn Thẩm Tuế Hòa một cái, Thẩm Tuế Hòa lập tức bịt miệng Giang Nhất Trạch lại “Bố không nghe thấy gì cả.”
Giang Nhất Trạch: “……”

Cậu không nên mong chờ bố giúp mình.
Cha hiền con hiếu gì đó, đều là vẻ bề ngoài giả dối cả.
Cậu mãi mãi không quan trọng bằng mẹ.
Bất đắc dĩ nhận ra hiện thực, Giang Nhất Trạch thở dài một hơi, bị bố mẹ dẫn đến văn phòng giáo viên.
Cậu như một quả cà tím bị sương đánh, thở dài thườn thượt.
Nhưng vừa vào văn phòng giáo viên, cậu lập tức đứng thẳng lưng, người còn ở ngoài cửa đã cúi gập người chào giáo viên một cái “Cô giáo ơi con xin lỗi! Con đã nhận thức sâu sắc lỗi lầm của mình, sau này tuyệt đối sẽ không tái phạm nữa ạ!”
Tiếng hét này rất lớn, làm cô giáo cũng giật nảy mình.
Đồng thời bị dọa sợ, còn có cô bé đang đứng trước bàn làm việc của giáo viên —— Tề Dạng.
Cô bé bĩu môi, có ý muốn khóc.
Cô giáo vội vàng dỗ dành cô bé mấy câu, lúc này mới nín.
Giang Du Ninh đến trước chào hỏi xã giao với cô giáo, không ngoài những lời như cô giáo vất vả rồi, con nhà tôi lại gây thêm phiền phức cho cô rồi, sau đó mới lái chủ đề sang chuyện ngày hôm qua, cô giáo sững người “Hôm qua?”
“Đúng vậy ạ.” Giang Du Ninh lập tức nói: “Giang Nhất Trạch về nhà đã kể hết với chúng tôi rồi, ý định ban đầu của cháu là muốn an ủi bạn cùng bàn, kết quả lại làm ơn mắc oán, chúng tôi đã nghiêm khắc giáo dục cháu rồi, không được hôn bạn gái.”
“Ồ.” Cô giáo cười một tiếng “Cô nói chuyện này à? Trẻ con mà, trẻ con nói năng không kiêng kỵ, hôm qua tôi đã giáo dục cháu rồi, cháu thông minh, nhiều chuyện nói một lần là hiểu ngay. Hôm nay tôi gọi hai vị đến không phải vì chuyện này.”
Giang Du Ninh thở phào nhẹ nhõm “Vậy là?”
“Là thế này ạ.” Cô giáo mỉm cười: “Hai hôm trước có một đoàn làm phim đến gần trường mẫu giáo của chúng ta để quay phim, cần 3 diễn viên nhí, họ cảm thấy Giang Nhất Trạch rất phù hợp, nên nhờ tôi hỏi ý kiến phụ huynh, xem có thể cho cháu đi quay không, cho nên mới mời hai vị đến trường.”
“Hả?” Giang Du Ninh ngạc nhiên “Là phim gì vậy ạ?”
“Chuyện này thì tôi cũng không rõ lắm.” Cô giáo nói: “Hình như là một đạo diễn khá nổi tiếng quay, Tề Dạng cũng được chọn rồi, nếu hai cháu đi, tôi có thể dạy bù cho các cháu riêng, hơn nữa các cháu đều thông minh, chương trình học hiện tại cũng không căng thẳng, đối với trẻ con cũng coi như là một cơ hội rèn luyện rất tốt, chỉ là cần có phụ huynh đi cùng, không biết hai vị có thời gian không ạ?”
Giang Du Ninh suy nghĩ một chút, hỏi ý kiến Giang Nhất Trạch “Con có muốn đi không?”
“Đóng phim ạ?” Giang Nhất Trạch hỏi; “Có giống như cậu và mợ không ạ?”
“Đúng vậy.”
“Vậy con muốn thử xem sao.” Giang Nhất Trạch nói xong lại hỏi cô giáo “Cô ơi, chúng con sẽ quay lâu không ạ?”
“Theo như bên đó nói thì sẽ quay năm ngày, trừ ngày nghỉ ra, các con xin nghỉ ba ngày là được.”
“Ngoài con và Tề Dạng ra còn có ai nữa không ạ?” Giang Nhất Trạch hỏi.

“Tuyệt vời.” Giang Nhất Trạch rất vui, vì Lục Tấn Dữ cũng là bạn thân của cậu.
Sau khi bàn bạc xong, Giang Du Ninh liếc nhìn Tề Dạng, cô bé đứng trước vách ngăn của bàn làm việc giáo viên, người còn chưa cao bằng vách ngăn, nhưng tay nhỏ giơ lên, nắm chặt lấy vách ngăn đó, đôi mắt to như quả nho tím ẩn chứa vẻ rụt rè, nhìn mà thấy xót xa.
Cô từ từ đi tới, lúc cách đối phương một bước thì ngồi xổm xuống, sau đó lấy từ trong túi ra viên kẹo đã chuẩn bị sẵn đưa qua “Chào con, có thể làm quen một chút được không? Cô là mẹ của Giang Nhất Trạch, Giang Du Ninh.”
Tề Dạng sụt sịt mũi, trong mắt tuy vẫn còn vẻ rụt rè, nhưng vì lịch sự vẫn gật đầu với cô một cái, khẽ chào hỏi “Con chào cô ạ.”
“Cho con kẹo này.” Giang Du Ninh dịu dàng nói: “Ăn không?”
Tề Dạng lắc đầu “Con không ăn đâu ạ, cảm ơn cô.”
Giọng Giang Du Ninh vốn đã khá dịu dàng, bây giờ lại cố ý nói như vậy, trong nháy mắt đã kéo gần khoảng cách với Tề Dạng.
“Con còn giận Giang Nhất Trạch không?” Giang Du Ninh hỏi.
Giang Nhất Trạch nghe vậy cũng lo lắng nhìn chằm chằm Tề Dạng, Tề Dạng từ từ lắc đầu, sau đó lại cúi đầu xuống “Không ạ.”
Cô bé chỉ là hôm qua rất buồn thôi, không liên quan gì đến Giang Nhất Trạch cả.
“Cô ơi.” Tề Dạng khẽ nói: “Giang Nhất Trạch không cố ý đâu ạ, cô đừng đánh bạn ấy được không ạ?”
Giang Du Ninh: “Hả? Cô có đánh bạn ấy đâu.”
“Bạn ấy nói mẹ bạn ấy hung lắm, biết bạn ấy làm sai nhất định sẽ đánh bạn ấy.” Tề Dạng nói đến đây thì cười một cái “Đánh đến mức mông nở hoa luôn đó.”
Giang Du Ninh: “……”
Ánh mắt cô hướng về phía Giang Nhất Trạch, Giang Nhất Trạch lập tức dậm chân “Tề Dạng, sao cậu lại hại tớ vậy!”
Đôi mắt xinh đẹp của Tề Dạng lập tức tối sầm lại, trong mắt đã long lanh nước mắt “Tớ… tớ…”
Cô bé không biết nên giải thích thế nào.
Giang Du Ninh đang định nói gì đó, Giang Nhất Trạch đã xông tới, cũng không biết cậu bé tìm đâu ra tờ giấy, đứng trước mặt Tề Dạng đưa cho cô bé, giọng nói cũng mềm hơn lúc nãy vài phần “Thôi mà, cậu đừng khóc nữa.”
“Tớ nói sai rồi.” Giang Nhất Trạch lấy giấy lau nước mắt cho cô bé, chỉ là lực tay rất mạnh, lau đến mức mặt Tề Dạng toàn là vết đỏ “Cậu đừng khóc, cậu mà khóc, mẹ tớ sẽ đánh tớ đó.”
Giang Du Ninh: “……”
Cô lùi về phía sau một chút, quay đầu liếc nhìn Thẩm Tuế Hòa —— Cái này là học từ ai vậy hả?
Thẩm Tuế Hòa nhún vai —— Không phải anh.
Giang Du Ninh: ……
Đúng là con nít lớn nhanh thật, sắp thành tinh cả rồi.


Đừng Cúi Đầu Trước Anh Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đừng Cúi Đầu Trước Anh Ta Truyện Đừng Cúi Đầu Trước Anh Ta Story Chương 109: Cậu mà khóc, mẹ tớ sẽ đánh tớ đó
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...