Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới

Chương 7


Đêm khuya yên tĩnh.


Dưới ánh đèn đường, những con thiêu thân bay vòng quanh. Tang sự nhà họ Vương đã gần kết thúc, trước bài vị vẫn còn lập lòe ánh lửa từ tiền giấy đang cháy.


Bên ngoài cửa sổ, một mảnh vườn rau nhỏ vì thiếu bàn tay chăm sóc của bà cụ mà cỏ dại mọc um tùm. Gió thổi qua, những cọng cỏ bay lả tả, rơi xuống trước căn nhà kho bỏ hoang.


Trong bóng tối, một thiếu niên nhẹ nhàng đáp xuống đất, không phát ra một tiếng động. Ngay sau đó, một con chó đen to lớn, uy phong lẫm liệt, cũng từ trên tường nhảy xuống rồi sát lại bên cậu.


Trần Lạc Lạc vỗ lên đầu Đại Hắc, rồi chỉ về phía căn nhà kho.


“Đại Hắc, thấy không? Bữa khuya hôm nay của mày ở ngay đó.”


Đại Hắc phối hợp hừ một tiếng.


Trần Lạc Lạc kéo áo gió lên tận cổ, một tay cầm chiếc ô đen che mưa, đi đến trước cửa kho, chậm rãi dùng đầu ô đẩy cánh cửa. Cánh cửa cũ nát phát ra một tiếng “kẽo kẹt” chói tai, để lộ quang cảnh bên trong.


Nhà kho rộng chừng hai mươi mét vuông, không khí ẩm mốc nồng nặc mùi hôi thối xen lẫn mùi tanh kỳ dị. Một bên chất đống vài bao phân bón, ống nước cũ và mấy thứ linh tinh. Ở góc còn có một bao phân ure. Trần Lạc Lạc bước đến, đẩy bao ra xem thử.


Bên trong là mấy đoạn xích sắt đứt gãy, một thùng gỗ, cùng một cái bát sứ vỡ. Trong bát vẫn còn sót lại thức ăn đã mốc meo.


Mặt đất và tường loang lổ những vết bẩn. Ở vài chỗ trên tường còn lưu lại những dấu vết màu đỏ sậm.


Đại Hắc cắn góc áo Trần Lạc Lạc, đuôi quẫy mạnh. Trong mắt nó ánh lên sắc đỏ, cổ họng gầm gừ vài tiếng, trông như không thể chờ thêm được nữa.


“Biết rồi.” Trần Lạc Lạc gõ đầu ô xuống nền.


“Có vẻ nó đã chạy mất.”


Đại Hắc lập tức buông góc áo ra.


Trần Lạc Lạc đảo mắt một vòng, trong lòng đã đoán được phần nào. Đột nhiên, ngay dưới chân cậu, mặt đất nhòe đi, xuất hiện một cánh cửa động màu đen. Trần Lạc Lạc khẽ cong môi:


“Thấy chưa, Đại Hắc? Tao đã nói bữa khuya của mày chạy không thoát.”


Đại Hắc vui mừng sủa một tiếng.


Trần Lạc Lạc nhảy xuống cửa động, Đại Hắc theo sát sau.



Tổ X – Bộ xử lý các sự kiện dị thường.


Mạnh Khánh Ninh vừa xử lý xong công việc thì nghe tiếng gõ cửa. Một nữ sinh trẻ mặc đồng phục màu bạc bước vào:


“Tổ trưởng, về chuyện mẫu trùng ký sinh cấp D, chúng ta vừa có kết quả mới.”


“Nói đi.”


“Qua phân tích, hiện tại cấp bậc của mẫu trùng rất có khả năng đã đạt tới cấp B.”


Mạnh Khánh Ninh cau mày. Loại sâu nhỏ này vốn uy h**p không lớn, khi chưa ký sinh vào cơ thể người thì thậm chí dân thường cũng có thể đạp chết. Phiền toái là, chỉ cần mẫu trùng chưa bị tiêu diệt thì chúng có thể sinh sản liên tục. Hơn nữa, được tử trùng cung cấp dưỡng chất, sức mạnh của mẫu trùng sẽ nhanh chóng tăng lên.


“Hoắc Khoảnh và Trần Lê đâu?”


“Họ nói tối nay đến nhà họ Vương điều tra.”


Mạnh Khánh Ninh gật đầu, nhưng ngay sau đó như sực nhớ ra điều gì, trừng to mắt: “Bọn họ đến đâu cơ?!”


Nữ sinh hoảng sợ, nhưng vẫn trả lời:


“Nhà họ Vương ạ.”


Nếu nhớ không nhầm thì Trần Lạc Lạc cũng từng nói muốn đến nhà họ Vương điều tra.


Mạnh Khánh Ninh ôm trán. Không lẽ… lại trùng hợp như vậy? Không thể nào…


Lúc này, Hoắc Khoảnh và Trần Lê đã vào đến vườn rau nhỏ nhà họ Vương.


Không còn cách nào khác, nhà họ Vương ở ngay tầng một, trèo tường vào đối với bọn họ quá đơn giản. Ban đầu họ chỉ định vào từ phía sau, không ngờ lại phát hiện một vườn rau và căn kho cũ.


Cả hai lập tức quyết định đến xem thử.


Trần Lê đẩy cửa, bước nhẹ vào. Ngay khi vào, hắn liền bịt mũi:


“Mùi này thật sự muốn lấy mạng người.”


Hoắc Khoảnh đã bắt đầu tìm kiếm khắp nơi.


Trần Lê cũng không dám lười, dù mặt đầy vẻ chán ghét vẫn phải lục lọi. Chưa tìm được gì, thì Hoắc Khoảnh đã bước tới một vị trí, ngồi xuống, tay chạm nền đất:


“Có người đến trước chúng ta một bước.”


Trần Lê đang cầm mấy đoạn xích sắt, nghe vậy liền trợn mắt:


“Gì cơ?”


Hoắc Khoảnh đứng dậy: “Đối phương đã xé mở một cái khe ở đây.”


“Cái gì?! Xé mở khe?!”


Trần Lê gần như hét lên.


Muốn xé mở một cái khe thì ít nhất phải là dị năng giả cấp S trở lên. Vậy mà người đến trước bọn họ lại làm được?!



Trần Lê sững sờ hồi lâu, rồi hỏi:


“Giờ chúng ta làm gì?”


Hoắc Khoảnh liếc hắn một cái, ngồi xuống đặt tay lên đất, giọng điềm nhiên:


“Tất nhiên là đi vào.”


Trần Lê chợt bừng tỉnh. Đúng vậy, suýt nữa hắn quên mất là người bên cạnh hắn đây cũng là một kẻ b**n th**… có thể tay không mở ra khe.



Đây không phải lần đầu Trần Lạc Lạc vào khe. Một số loài quái vật nhát gan, khi sắp thua sẽ chạy về nơi ở của chúng.


Cậu nhìn mặt đất đen kịt dưới chân, cảm nhận cơn gió tanh hôi thổi qua. Không gian nơi đây rộng rãi, tĩnh lặng, bầu trời là một màu xám tối.


Cậu hít sâu, bước đến gần một bóng người đang co ro phía trước.


Đó là một người đàn ông trung niên nhếch nhác, quần áo rách rưới, như đã mười ngày nửa tháng không tắm. Tóc dài chấm vai, râu ria xồm xoàm trông chẳng khác nào một kẻ lang thang ven đường. Miệng ông ta lẩm bẩm những câu khó nghe rõ.


Trần Lạc Lạc dừng lại cách ông ta chừng hai mét, nhìn thẳng:


“Chú Vương, lâu rồi không gặp.”


Người đàn ông đột ngột ngẩng đầu, nhìn cậu như bấu được cọng rơm cứu mạng:


“Không phải tôi giết… không phải tôi… tôi không cố ý… tôi không cố ý…”


Trần Lạc Lạc mặt không biểu cảm, ngồi xổm xuống: “Bà Vương mất rồi, chú có đến thắp hương cho bà không?”


Người đàn ông như bị bấm nút dừng, ngây ra nhìn cậu.


Trần Lạc Lạc đứng lên, đánh giá ông ta:


“Tôi muốn cứu chú, nhưng không thể.”


“Chú đã chết rồi.”


Vành mắt Vương Bằng dần đỏ lên, cả người run rẩy:


“… Là tôi sai… tất cả là tôi sai… Nếu tôi không nói những lời đó thì đã tốt rồi… là tôi sai… tôi sai…”


Vương Bằng lại bắt đầu lảm nhảm trong cơn thần kinh rối loạn. Trần Lạc Lạc thấy cơ thể Vương Bằng bắt đầu biến dạng, giống như một bức tranh bị xóa rồi vẽ lại, nhuộm thành màu đen kịt.


Da ông ta bắt đầu nứt nẻ, phủ lên một lớp giáp đen, cánh tay không ngừng dài ra, đôi mắt đỏ rực đáng sợ, cơ thể trương phình thành một khối tròn lớn. Từ da ông ta xé rách mọc ra những chiếc râu, không ngừng dài thêm, trên râu còn phủ lớp lông tơ sắc bén như dao.


Chẳng mấy chốc, người đàn ông trước mắt đã biến mất, thay vào đó là một con sâu khổng lồ đen sì.


Bên cạnh Trần Lạc Lạc, Đại Hắc sủa “gâu gâu” đầy hưng phấn, ánh mắt sáng rực không che giấu được.


“Lên hẳn cấp B rồi cơ đấy.” Trần Lạc Lạc khẽ xuýt xoa.


“Con sâu này chắc ăn ngon lắm đây.”


Bên trong con sâu, giọng Vương Bằng vỡ vụn vẫn lặp lại không ngừng:


“Xin lỗi mọi người… là tôi sai, không đúng… Không! Tôi không sai! Tôi phải giết cô ta… Nếu không giết, cô ta không có tôi thì biết làm sao bây giờ?”


Trần Lạc Lạc cụp mắt.


“Giải quyết nhanh lên rồi về còn ngủ thêm được chút, thức đêm dễ lùn.”


Cậu xoay nhẹ chiếc ô đen trong tay, mũi ô lóe lên một tia sáng lạnh. Như cảm nhận được nguy hiểm, trùng mẫu há to miệng, phát ra tiếng kêu chói tai. Mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội, từ lớp đất đen, vô số con sâu đồng loạt trườn ra.


Mỗi con đều to bằng nửa người, hàng nghìn đôi mắt đỏ tươi nhìn chằm chằm Trần Lạc Lạc.


Nhìn một lượt, cả không gian như bị quân đoàn sâu đen nuốt trọn, còn Trần Lạc Lạc lại đứng giữa vòng vây như một kẻ xâm nhập thế giới của chúng.


“Đúng là trùng mẫu có khác.” Cậu vỗ đầu Đại Hắc.


“Tự chọn lấy hai con to thế này, là đủ no rồi.”


Đại Hắc “ô ô ô” mấy tiếng, dụi đầu làm nũng vào người cậu.


“Đêm ăn nhiều khó tiêu đấy.” Cậu nói nghiêm giọng, lại vỗ đầu nó một cái.


Đại Hắc rên thêm hai tiếng, miễn cưỡng chấp nhận.


Trần Lạc Lạc hít sâu một hơi, nhắm mắt, rồi khi mở ra, đôi mắt hổ phách đã hóa thành đỏ rực.


“Tao vốn chẳng muốn đốt sâu đâu, mùi ghê chết đi được.” Cậu lẩm bẩm. Dưới chân, ngọn lửa bùng lên dữ dội, như sóng lửa tràn về phía đàn sâu.


Cả không gian nhuộm đỏ rực. Sâu đen bị thiêu cháy, rung lắc điên cuồng, không con nào dám lại gần.


Đại Hắc hướng về phía cậu sủa “gâu gâu gâu” như oán trách.


Cậu mở tay.


“Còn dây dưa nữa thì lát là chẳng còn con nào đâu.”


Nghe vậy, Đại Hắc lập tức hóa lớn, từ chú chó đức hiền lành biến thành con quái thú đen sì, lộ nanh trắng sắc, lao thẳng vào đàn sâu.


Trần Lạc Lạc bước trong biển lửa, tiến thẳng về phía trùng mẫu.


Trùng mẫu há rộng miệng gầm gừ uy h**p, tứ chi bới tung mặt đất.



Chỉ tiếc, đối diện cậu là một con sâu đen kịt.


Nhìn vào đôi mắt đỏ của nó, cậu chỉ vào mắt mình.


“Nói xem, mắt chúng ta rất giống nhau đúng không?”


Như bị chọc giận, trùng mẫu lao tới. Cậu không đổi sắc, giương ô đâm thẳng vào miệng nó.


Khi rút ra, mũi ô dính máu xanh tanh nồng.


Cậu lùi lại một bước, liếc nhìn chiếc ô, nhăn mặt lắc đầu.


“Đúng là làm ngầu thì phải trả giá.”


Nhưng đánh nhau mà không ngầu thì còn gì thú vị.


Ngón tay cậu bùng lên lửa, trùng mẫu lùi lại, nhưng phía sau nó là biển lửa. Xung quanh, sâu bị thiêu sạch. Như biết trước cái chết đã đến nên nó gào lên thảm thiết, luồng khí đen đặc tràn ra từ cơ thể.


Đại Hắc đang ăn dở hai con sâu, ngửi thấy mùi liền suýt nôn, vội chạy về cạnh Trần Lạc Lạc.


Cậu nhăn mũi rồi nói: “Ký sinh trùng cấp D, dù lên được B thì vẫn chỉ thế này.”


Cậu búng tay, một tiếng vang thanh thoát vang lên. Trùng mẫu khựng lại một khắc, rồi bùng nổ. Lửa trào lên dữ dội, cuốn theo cả khí đen, ập xuống như thủy triều, nhấn chìm toàn bộ thế giới, gần như xóa sạch cả mặt đất.


Trùng mẫu hóa thành tro bụi, chỉ còn bóng người đàn ông mơ hồ.


“Là tôi sai… Là tôi sai…”


Vương Bằng, gần như trong suốt, đôi mắt đỏ hoe, quay lại nhìn Trần Lạc Lạc, nước mắt giàn giụa.


“Nếu tôi không nói… tôi không muốn chết… thì tốt rồi.”


Ngọn lửa cuốn bay vạt áo của Trần Lạc Lạc, cũng cuốn theo áo của Hoắc Khoảnh và Trần Lê vừa bước vào khe nứt.


Giữa biển lửa, thiếu niên mặc áo gió đen, cổ áo che hơn nửa gương mặt, tóc bị gió thổi tung, bên cạnh là con chó dữ đen sì che chở. Ngọn lửa vờn quanh cậu, mơ hồ không thấy rõ, nhưng Hoắc Khoảnh vẫn thấy được đôi mắt đỏ rực như chính ngọn lửa kia.


“Bùm” một tiếng, anh nghe rõ tiếng tim mình đập.


Chỉ trong chớp mắt, thiếu niên đã biến mất, chỉ còn lại biển lửa.


Như thể khoảnh khắc vừa rồi chỉ là ảo giác.


Hoắc Khoảnh nhìn vào chỗ cậu biến mất, giọng hơi nghẹn: “Người đó là ai?”


Trần Lê vỗ mạnh vào mặt, vẻ bất lực.


“Không biết. Nhưng tôi biết tổng bộ chắc chắn sẽ không bỏ qua một dị năng giả như vậy.”


Bằng sức một mình mà hủy diệt toàn bộ khe nứt.


Mẹ kiếp, lại thêm một kẻ b**n th**.Đêm khuya yên tĩnh.


Dưới ánh đèn đường, những con thiêu thân bay vòng quanh. Tang sự nhà họ Vương đã gần kết thúc, trước bài vị vẫn còn lập lòe ánh lửa từ tiền giấy đang cháy.


Bên ngoài cửa sổ, một mảnh vườn rau nhỏ vì thiếu bàn tay chăm sóc của bà cụ mà cỏ dại mọc um tùm. Gió thổi qua, những cọng cỏ bay lả tả, rơi xuống trước căn nhà kho bỏ hoang.


Trong bóng tối, một thiếu niên nhẹ nhàng đáp xuống đất, không phát ra một tiếng động. Ngay sau đó, một con chó đen to lớn, uy phong lẫm liệt, cũng từ trên tường nhảy xuống rồi sát lại bên cậu.


Trần Lạc Lạc vỗ lên đầu Đại Hắc, rồi chỉ về phía căn nhà kho.


“Đại Hắc, thấy không? Bữa khuya hôm nay của mày ở ngay đó.”


Đại Hắc phối hợp hừ một tiếng.


Trần Lạc Lạc kéo áo gió lên tận cổ, một tay cầm chiếc ô đen che mưa, đi đến trước cửa kho, chậm rãi dùng đầu ô đẩy cánh cửa. Cánh cửa cũ nát phát ra một tiếng “kẽo kẹt” chói tai, để lộ quang cảnh bên trong.


Nhà kho rộng chừng hai mươi mét vuông, không khí ẩm mốc nồng nặc mùi hôi thối xen lẫn mùi tanh kỳ dị. Một bên chất đống vài bao phân bón, ống nước cũ và mấy thứ linh tinh. Ở góc còn có một bao phân ure. Trần Lạc Lạc bước đến, đẩy bao ra xem thử.


Bên trong là mấy đoạn xích sắt đứt gãy, một thùng gỗ, cùng một cái bát sứ vỡ. Trong bát vẫn còn sót lại thức ăn đã mốc meo.


Mặt đất và tường loang lổ những vết bẩn. Ở vài chỗ trên tường còn lưu lại những dấu vết màu đỏ sậm.


Đại Hắc cắn góc áo Trần Lạc Lạc, đuôi quẫy mạnh. Trong mắt nó ánh lên sắc đỏ, cổ họng gầm gừ vài tiếng, trông như không thể chờ thêm được nữa.


“Biết rồi.” Trần Lạc Lạc gõ đầu ô xuống nền.


“Có vẻ nó đã chạy mất.”


Đại Hắc lập tức buông góc áo ra.


Trần Lạc Lạc đảo mắt một vòng, trong lòng đã đoán được phần nào. Đột nhiên, ngay dưới chân cậu, mặt đất nhòe đi, xuất hiện một cánh cửa động màu đen. Trần Lạc Lạc khẽ cong môi:


“Thấy chưa, Đại Hắc? Tao đã nói bữa khuya của mày chạy không thoát.”


Đại Hắc vui mừng sủa một tiếng.


Trần Lạc Lạc nhảy xuống cửa động, Đại Hắc theo sát sau.



Tổ X – Bộ xử lý các sự kiện dị thường.


Mạnh Khánh Ninh vừa xử lý xong công việc thì nghe tiếng gõ cửa. Một nữ sinh trẻ mặc đồng phục màu bạc bước vào:


“Tổ trưởng, về chuyện mẫu trùng ký sinh cấp D, chúng ta vừa có kết quả mới.”



“Qua phân tích, hiện tại cấp bậc của mẫu trùng rất có khả năng đã đạt tới cấp B.”


Mạnh Khánh Ninh cau mày. Loại sâu nhỏ này vốn uy h**p không lớn, khi chưa ký sinh vào cơ thể người thì thậm chí dân thường cũng có thể đạp chết. Phiền toái là, chỉ cần mẫu trùng chưa bị tiêu diệt thì chúng có thể sinh sản liên tục. Hơn nữa, được tử trùng cung cấp dưỡng chất, sức mạnh của mẫu trùng sẽ nhanh chóng tăng lên.


“Hoắc Khoảnh và Trần Lê đâu?”


“Họ nói tối nay đến nhà họ Vương điều tra.”


Mạnh Khánh Ninh gật đầu, nhưng ngay sau đó như sực nhớ ra điều gì, trừng to mắt: “Bọn họ đến đâu cơ?!”


Nữ sinh hoảng sợ, nhưng vẫn trả lời:


“Nhà họ Vương ạ.”


Nếu nhớ không nhầm thì Trần Lạc Lạc cũng từng nói muốn đến nhà họ Vương điều tra.


Mạnh Khánh Ninh ôm trán. Không lẽ… lại trùng hợp như vậy? Không thể nào…


Lúc này, Hoắc Khoảnh và Trần Lê đã vào đến vườn rau nhỏ nhà họ Vương.


Không còn cách nào khác, nhà họ Vương ở ngay tầng một, trèo tường vào đối với bọn họ quá đơn giản. Ban đầu họ chỉ định vào từ phía sau, không ngờ lại phát hiện một vườn rau và căn kho cũ.


Cả hai lập tức quyết định đến xem thử.


Trần Lê đẩy cửa, bước nhẹ vào. Ngay khi vào, hắn liền bịt mũi:


“Mùi này thật sự muốn lấy mạng người.”


Hoắc Khoảnh đã bắt đầu tìm kiếm khắp nơi.


Trần Lê cũng không dám lười, dù mặt đầy vẻ chán ghét vẫn phải lục lọi. Chưa tìm được gì, thì Hoắc Khoảnh đã bước tới một vị trí, ngồi xuống, tay chạm nền đất:


“Có người đến trước chúng ta một bước.”


Trần Lê đang cầm mấy đoạn xích sắt, nghe vậy liền trợn mắt:


“Gì cơ?”


Hoắc Khoảnh đứng dậy: “Đối phương đã xé mở một cái khe ở đây.”


“Cái gì?! Xé mở khe?!”


Trần Lê gần như hét lên.


Muốn xé mở một cái khe thì ít nhất phải là dị năng giả cấp S trở lên. Vậy mà người đến trước bọn họ lại làm được?!


Trần Lê sững sờ hồi lâu, rồi hỏi:


“Giờ chúng ta làm gì?”


Hoắc Khoảnh liếc hắn một cái, ngồi xuống đặt tay lên đất, giọng điềm nhiên:


“Tất nhiên là đi vào.”


Trần Lê chợt bừng tỉnh. Đúng vậy, suýt nữa hắn quên mất là người bên cạnh hắn đây cũng là một kẻ b**n th**… có thể tay không mở ra khe.



Đây không phải lần đầu Trần Lạc Lạc vào khe. Một số loài quái vật nhát gan, khi sắp thua sẽ chạy về nơi ở của chúng.


Cậu nhìn mặt đất đen kịt dưới chân, cảm nhận cơn gió tanh hôi thổi qua. Không gian nơi đây rộng rãi, tĩnh lặng, bầu trời là một màu xám tối.


Cậu hít sâu, bước đến gần một bóng người đang co ro phía trước.


Đó là một người đàn ông trung niên nhếch nhác, quần áo rách rưới, như đã mười ngày nửa tháng không tắm. Tóc dài chấm vai, râu ria xồm xoàm trông chẳng khác nào một kẻ lang thang ven đường. Miệng ông ta lẩm bẩm những câu khó nghe rõ.


Trần Lạc Lạc dừng lại cách ông ta chừng hai mét, nhìn thẳng:


“Chú Vương, lâu rồi không gặp.”


Người đàn ông đột ngột ngẩng đầu, nhìn cậu như bấu được cọng rơm cứu mạng:


“Không phải tôi giết… không phải tôi… tôi không cố ý… tôi không cố ý…”


Trần Lạc Lạc mặt không biểu cảm, ngồi xổm xuống: “Bà Vương mất rồi, chú có đến thắp hương cho bà không?”


Người đàn ông như bị bấm nút dừng, ngây ra nhìn cậu.


Trần Lạc Lạc đứng lên, đánh giá ông ta:


“Tôi muốn cứu chú, nhưng không thể.”


“Chú đã chết rồi.”


Vành mắt Vương Bằng dần đỏ lên, cả người run rẩy:


“… Là tôi sai… tất cả là tôi sai… Nếu tôi không nói những lời đó thì đã tốt rồi… là tôi sai… tôi sai…”


Vương Bằng lại bắt đầu lảm nhảm trong cơn thần kinh rối loạn. Trần Lạc Lạc thấy cơ thể Vương Bằng bắt đầu biến dạng, giống như một bức tranh bị xóa rồi vẽ lại, nhuộm thành màu đen kịt.


Da ông ta bắt đầu nứt nẻ, phủ lên một lớp giáp đen, cánh tay không ngừng dài ra, đôi mắt đỏ rực đáng sợ, cơ thể trương phình thành một khối tròn lớn. Từ da ông ta xé rách mọc ra những chiếc râu, không ngừng dài thêm, trên râu còn phủ lớp lông tơ sắc bén như dao.


Chẳng mấy chốc, người đàn ông trước mắt đã biến mất, thay vào đó là một con sâu khổng lồ đen sì.


Bên cạnh Trần Lạc Lạc, Đại Hắc sủa “gâu gâu” đầy hưng phấn, ánh mắt sáng rực không che giấu được.



“Con sâu này chắc ăn ngon lắm đây.”


Bên trong con sâu, giọng Vương Bằng vỡ vụn vẫn lặp lại không ngừng:


“Xin lỗi mọi người… là tôi sai, không đúng… Không! Tôi không sai! Tôi phải giết cô ta… Nếu không giết, cô ta không có tôi thì biết làm sao bây giờ?”


Trần Lạc Lạc cụp mắt.


“Giải quyết nhanh lên rồi về còn ngủ thêm được chút, thức đêm dễ lùn.”


Cậu xoay nhẹ chiếc ô đen trong tay, mũi ô lóe lên một tia sáng lạnh. Như cảm nhận được nguy hiểm, trùng mẫu há to miệng, phát ra tiếng kêu chói tai. Mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội, từ lớp đất đen, vô số con sâu đồng loạt trườn ra.


Mỗi con đều to bằng nửa người, hàng nghìn đôi mắt đỏ tươi nhìn chằm chằm Trần Lạc Lạc.


Nhìn một lượt, cả không gian như bị quân đoàn sâu đen nuốt trọn, còn Trần Lạc Lạc lại đứng giữa vòng vây như một kẻ xâm nhập thế giới của chúng.


“Đúng là trùng mẫu có khác.” Cậu vỗ đầu Đại Hắc.


“Tự chọn lấy hai con to thế này, là đủ no rồi.”


Đại Hắc “ô ô ô” mấy tiếng, dụi đầu làm nũng vào người cậu.


“Đêm ăn nhiều khó tiêu đấy.” Cậu nói nghiêm giọng, lại vỗ đầu nó một cái.


Đại Hắc rên thêm hai tiếng, miễn cưỡng chấp nhận.


Trần Lạc Lạc hít sâu một hơi, nhắm mắt, rồi khi mở ra, đôi mắt hổ phách đã hóa thành đỏ rực.


“Tao vốn chẳng muốn đốt sâu đâu, mùi ghê chết đi được.” Cậu lẩm bẩm. Dưới chân, ngọn lửa bùng lên dữ dội, như sóng lửa tràn về phía đàn sâu.


Cả không gian nhuộm đỏ rực. Sâu đen bị thiêu cháy, rung lắc điên cuồng, không con nào dám lại gần.


Đại Hắc hướng về phía cậu sủa “gâu gâu gâu” như oán trách.


Cậu mở tay.


“Còn dây dưa nữa thì lát là chẳng còn con nào đâu.”


Nghe vậy, Đại Hắc lập tức hóa lớn, từ chú chó đức hiền lành biến thành con quái thú đen sì, lộ nanh trắng sắc, lao thẳng vào đàn sâu.


Trần Lạc Lạc bước trong biển lửa, tiến thẳng về phía trùng mẫu.


Trùng mẫu há rộng miệng gầm gừ uy h**p, tứ chi bới tung mặt đất.


“Tao đã nói là sẽ tìm được mày.” Cậu mỉm cười, nụ cười trên gương mặt đẹp đẽ lại thêm vài phần yêu mị, lời nói nhẹ như đang thì thầm với người tình.


Chỉ tiếc, đối diện cậu là một con sâu đen kịt.


Nhìn vào đôi mắt đỏ của nó, cậu chỉ vào mắt mình.


“Nói xem, mắt chúng ta rất giống nhau đúng không?”


Như bị chọc giận, trùng mẫu lao tới. Cậu không đổi sắc, giương ô đâm thẳng vào miệng nó.


Khi rút ra, mũi ô dính máu xanh tanh nồng.


Cậu lùi lại một bước, liếc nhìn chiếc ô, nhăn mặt lắc đầu.


“Đúng là làm ngầu thì phải trả giá.”


Nhưng đánh nhau mà không ngầu thì còn gì thú vị.


Ngón tay cậu bùng lên lửa, trùng mẫu lùi lại, nhưng phía sau nó là biển lửa. Xung quanh, sâu bị thiêu sạch. Như biết trước cái chết đã đến nên nó gào lên thảm thiết, luồng khí đen đặc tràn ra từ cơ thể.


Đại Hắc đang ăn dở hai con sâu, ngửi thấy mùi liền suýt nôn, vội chạy về cạnh Trần Lạc Lạc.


Cậu nhăn mũi rồi nói: “Ký sinh trùng cấp D, dù lên được B thì vẫn chỉ thế này.”


Cậu búng tay, một tiếng vang thanh thoát vang lên. Trùng mẫu khựng lại một khắc, rồi bùng nổ. Lửa trào lên dữ dội, cuốn theo cả khí đen, ập xuống như thủy triều, nhấn chìm toàn bộ thế giới, gần như xóa sạch cả mặt đất.


Trùng mẫu hóa thành tro bụi, chỉ còn bóng người đàn ông mơ hồ.


“Là tôi sai… Là tôi sai…”


Vương Bằng, gần như trong suốt, đôi mắt đỏ hoe, quay lại nhìn Trần Lạc Lạc, nước mắt giàn giụa.


“Nếu tôi không nói… tôi không muốn chết… thì tốt rồi.”


Ngọn lửa cuốn bay vạt áo của Trần Lạc Lạc, cũng cuốn theo áo của Hoắc Khoảnh và Trần Lê vừa bước vào khe nứt.


Giữa biển lửa, thiếu niên mặc áo gió đen, cổ áo che hơn nửa gương mặt, tóc bị gió thổi tung, bên cạnh là con chó dữ đen sì che chở. Ngọn lửa vờn quanh cậu, mơ hồ không thấy rõ, nhưng Hoắc Khoảnh vẫn thấy được đôi mắt đỏ rực như chính ngọn lửa kia.


“Bùm” một tiếng, anh nghe rõ tiếng tim mình đập.


Chỉ trong chớp mắt, thiếu niên đã biến mất, chỉ còn lại biển lửa.


Như thể khoảnh khắc vừa rồi chỉ là ảo giác.


Hoắc Khoảnh nhìn vào chỗ cậu biến mất, giọng hơi nghẹn: “Người đó là ai?”


Trần Lê vỗ mạnh vào mặt, vẻ bất lực.


“Không biết. Nhưng tôi biết tổng bộ chắc chắn sẽ không bỏ qua một dị năng giả như vậy.”


Bằng sức một mình mà hủy diệt toàn bộ khe nứt.


Mẹ kiếp, lại thêm một kẻ b**n th**.


Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới Truyện Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới Story Chương 7
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...