Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới

Chương 18


Một trận đánh khiến cả hai đều tổn hao nguyên khí nghiêm trọng, Hoắc Khoảnh bị nghiêm lệnh cấm dùng dị năng, Trần Lạc Lạc cũng mời vài thiên giả đến nên tạm thời ở nhà tĩnh dưỡng.


Vì chuyện này, để giám sát Trần Lạc Lạc mà Mạnh nữ sĩ dứt khoát "đóng gói" Mạnh Hàn đưa đến chỗ cậu, tiện thể cũng chăm sóc cậu luôn.


Trần Lạc Lạc lê đôi dép lông, mở tủ lạnh lấy một hộp sữa chua, uống một ngụm rồi ỉu xìu ngồi phịch xuống sofa. Cậu lười nhác nhìn tài liệu học tập thầy Lý gửi tới trong điện thoại, trong đầu toàn là một mớ hỗn độn.


Tại sao xin nghỉ rồi mà vẫn còn phải học chứ?


Cậu ngửa mặt thở dài, y như một con cá mặn không còn gì lưu luyến.


Trận chiến lần trước, tinh thần cậu bị tiêu hao nghiêm trọng, mấy ngày nay cả người cứ lâng lâng, mơ mơ hồ hồ. May mà nghe Mạnh nữ sĩ nói đối thủ của cậu cũng chẳng khá hơn là bao, vết bỏng đến giờ vẫn chưa lành.


Nghĩ vậy, trong lòng Trần Lạc Lạc liền cân bằng hơn nhiều. Đây gọi là thế lực ngang nhau, cậu tuyệt đối không thua!


Trần Lạc Lạc lồm cồm bò dậy, lấy giấy nháp ra, trước tiên làm toán bài hôm nay, chụp hình gửi cho thầy, sau đó lại bắt tay làm bài tiếng Anh.


Nghỉ bệnh mà còn mệt hơn đi học.


Nhưng vì chẳng bao lâu nữa là tới kỳ khảo sát tháng, mà Trần Lạc Lạc lại xin nghỉ ngay thời điểm này nên đương nhiên cậu liền trở thành đối tượng “chăm sóc đặc biệt” trong mắt các thầy cô.


Tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên, Trần Lạc Lạc quay đầu liền thấy Đại Hắc đang chăm chú nhìn chằm chằm vào cửa. Quả nhiên, không lâu sau, Mạnh Hàn xách túi lớn túi nhỏ bước vào.


“Anh! Chờ lâu rồi nhỉ, em vừa đi siêu thị mua đồ ăn về. Anh không biết đâu, hôm nay siêu thị chen nhau vỡ cả đầu.” Mạnh Hàn lau mồ hôi, đặt đồ ăn lên bàn. Nhìn thấy Trần Lạc Lạc đang gặm bút, nằm bẹp trên sofa thì giật mình: “Anh à, anh sao thế?”


Trần Lạc Lạc đờ mặt nhìn trần nhà:


“… Em thấy trên đó có gì không?”


Mạnh Hàn cũng ngẩng lên nhìn: “Cái đèn?”


“Đấy là hồn anh xuất khiếu đó.”


Mạnh Hàn: “……”


Cậu ta nhìn Trần Lạc Lạc, vẻ mặt nghẹn lời.


Hôm bị mẹ ném đến chỗ Trần Lạc Lạc, cậu ta còn chưa hiểu chuyện gì. Thấy sắc mặt Trần Lạc Lạc trắng bệch y như mới bò ra từ quan tài thì Mạnh Hàn sợ đến mức suýt gọi cấp cứu 120. May mà ngoài gương mặt kém sắc, cậu chẳng có vấn đề gì, Mạnh Hàn lúc này mới từ bỏ ý định gọi xe cứu thương.


Hai ngày nay tình trạng của Trần Lạc Lạc cũng khá hơn nhiều. Cậu ta từng hỏi Trần Lạc Lạc vì sao đột nhiên ngã bệnh nhưng Trần Lạc Lạc không nói, Mạnh nữ sĩ cũng giữ im lặng.



Thế nhưng, từ những dấu vết nhỏ thì Mạnh Hàn đoán ra được vài phần.


Ví dụ như mắt cá chân của Trần Lạc Lạc sưng vù. Ví dụ như mẹ dặn cậu ta ban đêm nhất định phải trông chừng không cho anh trai ra ngoài.


Cho nên——


Mạnh Hàn cảm thấy anh trai mắc chứng “trung nhị” nặng của mình chắc chắn là nửa đêm đi mạo hiểm, chẳng may chạm phải thứ gì không sạch sẽ, đang chạy trốn thì vặn trẹo chân nên thế mới thành ra thế này.


Nói thẳng ra là —— bị quỷ ám.


“Thôi được rồi anh, mau thu hồn về đi. À, em nói này, hôm nay đi ngang trường các ngươi mới biết Hoắc Khoảnh cũng xin nghỉ.” Mạnh Hàn nói.


“Nghe đâu còn nghỉ dài hạn cơ.”


“Cái gì?” Trần Lạc Lạc lập tức bắn người dậy khỏi sofa, bút rơi lăn xuống đất.


“Anh Hoắc xin nghỉ?!”


“Đúng vậy.” Mạnh Hàn gật đầu.


“Không phải hai người có liên lạc sao, sao anh không biết?”


Trần Lạc Lạc lại ngã vật xuống sofa: “Anh nhắn tin cho anh ấy rồi, nhưng anh ấy không trả lời.”


Nói rồi, cậu lại bật dậy, suýt chút nữa húc vào cằm Mạnh Hàn: “Em nói xem, có khi nào anh Hoắc mắc bệnh nặng không?”


Mạnh Hàn nghĩ ngợi, trong đầu hiện lên không ít kịch bản máu chó: “…… Cũng không hẳn là không thể.”


Đối diện ánh mắt lạnh băng của Trần Lạc Lạc, Mạnh Hàn khô khan giải thích:


“Không phải có câu nói ‘thiên tài đoản mệnh’ sao.”


Trần Lạc Lạc ngẫm nghĩ, cầm lấy điện thoại: “Không được, anh phải hỏi cho chắc.”


Thấy Trần Lạc Lạc dồn hết sự chú ý vào điện thoại, Mạnh Hàn lập tức phát huy bản năng “bảo mẫu”, ngoan ngoãn vào bếp nấu cơm.


Trần Lạc Lạc gửi tin cho Hoắc Khoảnh, lấy cớ hỏi một đề toán. Quả nhiên, mười phút trôi qua vẫn chẳng thấy hồi âm.


Cậu cắn ngón tay cái. Đại Hắc chui lại gần “ô ô ô” hai tiếng. Trần Lạc Lạc hoàn hồn, đưa tay xoa đầu nó, rồi tìm số liên lạc của Trần Lê, gửi một tin nhắn.


Trần Tiểu Lạc: Lê ca, nghe nói anh Hoắc xin nghỉ, anh ấy không sao chứ?



Trần Lê trả lời rất nhanh.


Pikachu khẩu trang: Yên tâm đi em trai Tiểu Lạc, thằng nhóc Hoắc Khoảnh kia không sao đâu, ổn cả.


Thấy vậy, Trần Lạc Lạc mới thở phào nhẹ nhõm.


Trần Tiểu Lạc: Vì mấy hôm nay không liên lạc được với anh Hoắc nên hơi lo lắng, giờ biết anh ấy không sao thì yên tâm rồi.


Trần Lạc Lạc vừa nhắn tin đi không bao lâu, điện thoại đột nhiên reo lên. Cậu giật nảy mình, nhìn thấy tên hiển thị thì vội vàng bắt máy.


“Lê ca?”


Đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi vang lên lại không phải giọng của Trần Lê, mà là một giọng nam trầm lạnh.


“Trần Lạc Lạc.”


Tai cậu nhột nhạt, sống lưng vô thức căng lên. Trong thoáng chốc, cậu lại chẳng biết phải nói gì, chỉ khe khẽ đáp: “Ừm.”


“Tôi ổn, cậu không cần lo.” Hoắc Khoảnh nói. Trầm mặc vài giây, hình như bên cạnh Trần Lê còn xen vào câu gì đó, rồi anh mới nói thêm: “Điện thoại không ở bên người, nên tôi không thấy được tin nhắn.”


Khóe môi Trần Lạc Lạc cong lên: “Không sao, anh không việc gì là tốt rồi.”


Hai người lặng im, chỉ còn nghe tiếng thở của nhau.


Hoắc Khoảnh: “Nếu không còn chuyện gì thì tôi cúp đây……”


Trần Lạc Lạc: “Hôm nay đến nhà em ăn cơm đi.”


“……”


Khoảng lặng lại kéo dài. Trần Lạc Lạc gãi mũi, nhỏ giọng nói: “Thật ra mấy hôm nay em cũng xin nghỉ, sắp tới là khảo sát tháng rồi mà còn nhiều đề không biết làm. Mời anh ăn cơm, nhân tiện dạy em một chút được không?”


Hoắc Khoảnh còn chưa kịp trả lời, bên kia đã vang lên giọng Trần Lê: “Em trai Tiểu Lạc, em không mời tôi à?”


Trần Lạc Lạc bật cười: “Mời chứ!”


“Thế thì được, có lời này của em thì Lê ca liền lập tức dắt Hoắc Khoảnh qua ngay!” Giọng Trần Lê đầy vẻ trêu chọc.


Mắt Trần Lạc Lạc sáng rực: “Nói vậy là hẹn rồi nhé!”


“Hẹn rồi, không gặp không về!”



Âm thanh vừa dứt, điện thoại cũng cúp.


Trần Lạc Lạc nhìn màn hình tối đen, rồi đột nhiên bật nhảy, nhảy nhót mấy vòng trên sofa. Đại Hắc nghiêng đầu, nhìn cậu kêu “gâu” một tiếng.


Cậu ôm lấy nó vò nắn một trận, sau đó chạy ào vào bếp: “Mạnh Hàn, chiều nay Hoắc Khoảnh tới!”


Mạnh Hàn đang xào ớt cay, sặc đến đỏ cả mũi: “Cái gì?”


Trần Lạc Lạc ho nhẹ: “Chiều nay Hoắc Khoảnh với Trần Lê tới, em gánh vác trọng trách.”


Mạnh Hàn: “……”


“Anh à, anh nói thẳng đi, có phải muốn em làm thêm vài món không?”


Trần Lạc Lạc cười hiền lành.


“Anh, anh thật quá đáng, em——”


Trần Lạc Lạc rút ra hai trăm đồng, đưa tới:


“Phiền em rồi, được không?”


Mạnh Hàn hừ lạnh: “Định dùng hai trăm đồng để sai khiến em? Em có phải cái loại vì tiền mà bán sức lao động không hả?”


“Em không phải à?”


“Đương nhiên là có!”


Mạnh Hàn lập tức rút tiền từ tay Trần Lạc Lạc, cười sáng như hoa hướng dương:


“Anh, anh muốn ăn món gì nào?”


Trần Lạc Lạc cảm khái, vỗ vai cậu ta: “Sau này em nhất định sẽ có tiền đồ lớn.”


Trần Lạc Lạc hớn hở chờ Hoắc Khoảnh đến, hết thay áo này lại thay áo khác. Mạnh Hàn nhìn không nổi nữa, túm cậu ấn xuống ghế: “Chân vừa mới khỏi, anh, anh bớt nhảy nhót đi.”


Chiều hơn sáu giờ, tiếng gõ cửa vang lên. Mạnh Hàn còn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy một cơn gió lướt qua, Trần Lạc Lạc đã lao ra mở cửa.


Trần Lê, vốn định gõ thêm lần nữa, cũng ngẩn người.


Đôi mắt Trần Lạc Lạc sáng long lanh, ngoan ngoãn chào: “Lê ca.”



Nói rồi, cậu nhìn sang thiếu niên đứng sau lưng Trần Lê, ánh mắt càng thêm sáng:


“Hoắc Khoảnh.”


Hoắc Khoảnh ngước mắt. Tầm mắt hai người giao nhau, trong nháy mắt, một cảm giác lạnh lẽo mơ hồ bò dọc sống lưng, lan ra toàn thân.


Nụ cười trên mặt Trần Lạc Lạc cứng lại, bàn tay vô thức siết chặt.


Đồng tử Hoắc Khoảnh khẽ co, tim hụt mất một nhịp.


Nhưng cái cảm giác kỳ quái đó chỉ thoáng qua, giống như ảo giác.


Trần Lạc Lạc rất nhanh lại cười tươi: “Mau vào đi.”


Trần Lê cùng Hoắc Khoảnh cùng nhau bước vào, Trần Lê đặt túi trái cây xuống:


“Dạo này tôi bận quá chưa để ý, em trai Tiểu Lạc cũng bệnh à? Nhìn sắc mặt em kém lắm. Hai người đúng là có duyên ghê, bệnh cũng rủ nhau bệnh một lượt. Hoắc Khoảnh cũng thế, mấy ngày nay làm tôi mệt chết……”


Lời còn chưa dứt, ngay khoảnh khắc Hoắc Khoảnh bước vào, một bóng đen bỗng lao tới anh mang theo sát khí.


“Gâu gâu gâu!!!”


Trần Lê và Hoắc Khoảnh đều giật mình. Nhưng cả hai đều không phải người thường, phản ứng cực nhanh. Trần Lê lập tức ra tay, song lại bắt hụt.


Một con chó becgie to lớn đáp xuống đất, chắn trước mặt Trần Lạc Lạc, nhe răng, trong cổ họng gầm gừ đe dọa, ánh mắt gắt gao dán vào Hoắc Khoảnh.


Sắc mặt Hoắc Khoảnh trầm xuống, Trần Lê cũng tối sầm lại.


Khí tức trên con chó này tuyệt đối không phải bình thường.


Trần Lạc Lạc cũng không ngờ Đại Hắc lại bất ngờ lao vào Hoắc Khoảnh. Cậu vội cúi xuống ôm cổ nó, dỗ dành v**t v*: “Đại Hắc, đây là khách nên phải lễ phép.”


Đại Hắc thè lưỡi l**m một cái, nhưng vẫn nhìn chằm chằm Hoắc Khoảnh, lông sống lưng dựng đứng.


Trần Lạc Lạc nắm dây cổ, gượng cười:


“Đại Hắc ngày thường rất ngoan, xin lỗi, để em nhốt nó ra ban công.”


Cậu kéo Đại Hắc ra ngoài, nó còn quay đầu lại, qua tấm kính vẫn nhe răng với Hoắc Khoảnh. Trần Lạc Lạc kéo rèm che một nửa, tranh thủ lúc hai người kia không nhìn thấy thì liền vỗ bốp một cái vào đầu Đại Hắc, ghé sát, giọng hạ thấp, ánh mắt nặng nề.


“Đại Hắc, mày mà dọa khách bỏ đi, tao đem mày nướng ăn thịt chó luôn.”


Đại Hắc lập tức cụp đuôi, ấm ức ư ử mấy tiếng rồi rúc vào chân cậu, cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn.


Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới Truyện Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới Story Chương 18
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...