Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 93
------------
Tôi đã quyết định sử dụng bồn tắm máu thêm một lần nữa.
- Nếu tôi trẻ lại thêm chút nữa, việc đi cùng bạn sẽ dễ dàng hơn nhiều đấy, bạn thân!
Tôi đã chấp nhận lời đề nghị này từ Braun.
Mặc dù con thú nhồi bông sẽ to lên một chút, nhưng... Ừ, thêm một lần nữa thì chắc cũng không sao. Vẫn chỉ là kích thước của một chiếc móc khóa bình thường thôi.
Tuy nhiên, tôi không thể đồng ý với việc Braun không định sử dụng máu của tôi như nước tắm.
- Trời ạ! Tôi thật sự phải từ chối lời đề nghị này. Thật không thể tin nổi, xung quanh chúng ta có biết bao nhiêu thể dịch của sinh vật thông minh mà sao bạn cứ cố gắng dùng máu của mình thế?
‘Ừm, lần này tôi cũng không định cho quá nhiều đâu…’
Có chút hối hận vì đã làm hắn hoảng sợ. Nhưng dù sao thì cũng đã nói vậy, nên chúng tôi đã thống nhất sẽ tìm cách khác để lấy máu.
- Được rồi, tốt rồi... Hãy cùng tìm một nước tắm khác thích hợp nhé, bạn thân!
Ừ, có vẻ như việc này giúp tôi tạm thời quên đi những rắc rối công ty.
‘Cứ vậy mà làm thôi, ít nhất là có thứ khác để phân tâm.’
Tôi thở dài rồi đi làm.
À, cũng cần phải nói thêm là hôm qua Baek Sa-heon đã không quay lại kí túc công ty. Tôi sẽ xem nó có thể trụ được bao lâu nữa.
Dù sao thì tôi không biết Giám đốc Cheong sẽ chờ đợi bao lâu, nên tôi cũng phải nhanh chóng đưa ra quyết định….
“Sol-eum-sii…!”
Hả?
Khi tôi đang đợi thang máy và quay đầu lại, tôi thấy đồng nghiệp đang cầm mặt nạ con bò tiến vào.
Đây là nhân viên mà tôi đã gặp vào tối qua tại trường cấp ba Seokwang, chúng tôi đã đồng hành một khoảng thời gian ngắn - đầy sóng gió.
“Anh không sao chứ!”
“Ừ. Cậu cũng thoát ra được phải không?”
“Vâng, vâng! Cảm ơn. Mọi thứ đều đã qua….”
Hôm qua tôi đã quá choáng váng với đủ loại cú sốc, không kịp nghĩ gì nhiều về những người khác, nhưng dù sao gặp lại như thế này cũng thật vui.
Hơn nữa, có vẻ như anh công chức đã để lại ấn tượng khá tốt với đồng nghiệp, và khi đề cập đến vấn đề này, cậu ấy trả lời với khuôn mặt sáng sủa.
“Anh ấy, thật ra là một người tốt hơn mình tưởng. Không hề dùng mình làm mồi nhử… Cuối cùng còn giải thích về Cục Quản lý nữa.”
Chẳng phải tiêu chuẩn của cậu ấy hơi thấp sao….
Dù sao đi nữa, có vẻ như cậu ấy đã có chút thất vọng với công ty Mộng Mơ Ban Ngày, Có thể việc đồng hành với một người có nhân cách tốt đã giúp thay đổi chút ít suy nghĩ của cậu ấy.
Dù sao thì tình hình cũng không tệ.
‘Biết đâu sau này lại có thể bán tiếp đồ ăn quái dị cho anh ta nữa cũng nên.’
Bất chợt tôi cảm thấy có chút hy vọng về một nguồn thu nhập phụ.
“Và... người đó, người đồng đội đó…”
“…?”
Tôi á?
Lúc đó, cậu ấy nắm chặt tay lại và mở miệng với biểu cảm vui mừng.
“Sol-eum-sii. Tôi đã được điều chuyển về nhóm thường…!”
(từ đội tốt thí)
“…!”
“Thật sự là sau 3 tháng kiên trì, họ đã thay đổi cho tôi. Thật sự, thật sự… cảm ơn anh. Chính nhờ anh mà tôi mới có thể chịu đựng được!”
Ôi!
Vì trong mùa thay đổi nhân sự có quá nhiều sự cố nên tôi không có thời gian kiểm tra nhóm của người khác, nhưng nghe tin này thật là một việc tốt.
Tôi vui mừng hỏi lại.
“Chúc mừng, chúc mừng! Cậu được chuyển về nhóm nào thế?”
“Tôi được phân vào nhóm F…!”
“…….”
Hừ.
“Cậu cùng nhóm với Baek Sa-heon à?”
“Vâng! Cậu ấy rất tử tế.”
“…….”
Có vẻ như người này, sau khi trải qua nhóm tốt thí, đã hạ thấp tiêu chuẩn của mình một cách không giới hạn…
‘Hèn gì trong câu chuyện kị dị trường học, cậu ấy đi cùng anh ta.’
Không phải chỉ tình cờ gặp nhau, mà là cùng nhóm luôn à.
Tôi mỉm cười nói.
“Đúng là một sự trùng hợp thú vị. Tôi và cậu ấy cùng dùng chung nhà ở ký túc xá. …Lần sau chúng ta có thể tụ họp ăn tối với nhau nhé.”
“À, cảm ơn… Vâng!”
Và ngay lúc này, trước thang máy, một cuộc gặp bất ngờ xảy ra lần nữa.
“Chào anh, trưởng nhóm Lee Jae-heon!”
“Vâng. Chào anh.”
Tôi đã gặp trưởng nhóm Lee Jae-heon, người đang trên đường đến công ty.
Trưởng nhóm Lee Jae-heon cúi đầu chào đồng nghiệp tôi, rồi ngay lập tức đi vào vấn đề chính. Điều này có nghĩa là ông ta đang gọi tôi.
“Sol-eum, có một cuộc gọi cho cậu.”
Lại nữa à??
“Không cần phải ghé qua văn phòng… tôi chỉ cần đi thẳng luôn phải không?”
“Đúng vậy.”
Tôi cảm thấy như mình đang mắc phải một chứng lo âu nghiêm trọng vì những cuộc gọi này, nhưng cuối cùng tôi cũng ấn nút 25 thay vì nút tầng 13 như bình thường, làm theo lời trưởng nhóm Lee Jae-heon.
‘Lại ra khỏi khu vực của đội thám hiểm hiện trường rồi…’
Hy vọng là không có chuyện gì nghiêm trọng.
“Chúc anh một ngày tốt lành, Sol-eum-sii!”
“Vâng. Cậu cũng vậy, Heo-un-sii.”
Sau khi tiễn bạn cùng khoá, tôi cùng trưởng nhóm Lee Jae-heon đi xuống tầng 25.
Cạch.
“Đi theo tôi.”
“Vâng.”
Tôi đi theo trưởng nhóm, bước đi chậm chạp.
‘Có vẻ xa hơn tôi nghĩ.’
Mấy lần rẽ quanh các góc hành lang, thay vì vào phòng họp, tôi lại thấy một cánh cửa lạ.
Trên cửa có một tấm biển tên làm từ gỗ, với sắc màu ấm áp…
Phòng tham vấn linh hồ
“…….”
Chờ đã.
“trưởng nhóm, đây là… phòng gì vậy?”
Bùm.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi bị ép chặt vào tường bởi Trưởng nhóm Lee Jae-heon.
…?!
“Sol-eum -sii. Từ bây giờ, cậu phải trả lời mọi câu hỏi ngay lập tức mà không suy nghĩ.”
- Ồ không! Liệu tôi có cần giúp đỡ trong tình huống này không, bạn tôi?
‘Chờ đã…!’
Bầu không khí có vẻ không ổn chút nào.
Tôi nhìn về phía trưởng phòng thằn lằn.
Đôi mắt dọc đỏ của nó nhìn chằm chằm vào tôi, không chớp mắt.
“Cậu có nhớ cuộc trò chuyện mà tôi đã có với cậu hôm qua không?”
Tôi nuốt nước bọt.
“…Vâng.”
“Cuộc trò chuyện kết thúc với chủ đề gì?”
“Đội D có thể trở thành đội tinh anh…”
“Đó không phải là chủ đề cuối cùng. Hãy trả lời lại đi.”
Cái gì cơ?
“Chủ đề cuối cùng là cái đó mà!”
“Không phải. Sau đó chúng ta đã nói về một chủ đề khác.”
Không thể nào!
Tất nhiên là đã có một cuộc trò chuyện khác, nhưng chỉ là những câu chuyện vu vơ mà thôi…
“Đừng suy nghĩ nữa.”
“…!”
“Trả lời đi.”
Chết tiệt!
“Chắc chắn là tôi không nhớ rõ!”
“…….”
“Chỉ là chuyện tầm phào… không phải sao?”
Im lặng nặng nề và áp lực tiếp tục bao trùm.
Và rồi…
Sự lặng lẽ ấy bị phá vỡ.
“Được rồi.”
Trưởng nhóm Lee Jae-heon thả tôi ra khỏi bức tường.
Không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng ít nhất tôi có thể thở phào nhẹ nhõm...
“Sol-eum.”
“Vâng.”
“Cậu đã bị ô nhiễm.”
“…….”
Hả?
Nhưng điều đó...
“…Chắc là khi làm khám hiểm, có một mức độ ô nhiễm nào đó cũng là chuyện bình thường…”
Nhưng tôi không thể nói hết câu.
Phập.
Trưởng nhóm Lee Jae-heon mở cửa phòng tham vấn một cách đột ngột, rồi túm lấy cổ áo tôi và đẩy vào bên trong.
“…!”
“Cậu sẽ không được ra ngoài cho đến khi kết thúc buổi tham vấn. Tôi sẽ chờ ngoài cửa.”
Rầm.
Và rồi cửa đóng lại.
“…….”
Không thể tin được.
Không thể nào!!
- Làm sao có thể bất lịch sự với bạn tôi đến mức này!!
Từ từ.
Đừng có làm quá lên như thế, hãy bình tĩnh đi…
‘Không sao đâu. Có vẻ như có một sự hiểu lầm gì đó.’
Tôi cố gắng kiềm chế một tiếng thở dài và ngẩng đầu lên.
Dù không muốn chút nào...
‘Chắc là chỉ là một buổi tư vấn thôi mà. Có ích cho sức khỏe tinh thần cũng tốt mà.’
Còn tác dụng phụ thì… thôi đừng nghĩ đến nó, xác suất xảy ra chắc là rất thấp.
- Hmmm... Nếu bạn nghĩ vậy, thì được thôi!
Hừ.
Quyết định rồi.
Tôi bước đi với tâm trạng không mấy vui vẻ, chân bước nặng nề…
Trước mắt tôi là một không gian trông giống như phòng thay đồ.
Và trên một chiếc bảng hoa trang trí, có một tấm biển viết:
Chào mừng quý khách đến với buổi tư vấn!
Hãy thay đồ vào áo choàng và bước vào nhé ^^
Rồi, những chiếc áo choàng bệnh viện có hoa văn màu xanh lá được xếp gọn gàng theo các size khác nhau trên kệ.
Khám sức khỏe...?
- Nếu trang phục này chỉ theo đuổi sự thoải mái, thì có lẽ chúng ta nên ra ngoài mà chẳng mặc gì cả.
- Theo nghĩa đó, cái này chẳng khác gì một mảnh vải vô dụng. Nó chỉ có tác dụng che thân, ngoài ra chẳng có gì hữu ích.
Tôi hiểu rồi.
‘Dù sao thì cũng phải mặc vào thôi.’
Bên ngoài, con thằn lằn, kẻ phá hủy mọi câu chuyện kinh dị bằng vũ lực, vẫn đang canh gác. Tôi phải vào trong tư vấn rồi mới ra được.
Tôi thay xong.
‘Chắc chắn cái rèm kia dẫn tới khu tư vấn.’
Và khi tôi vừa định vén rèm ra khỏi cửa phòng thay đồ…
Có một dòng chữ dán trên đó.
**Từ đây chỉ dành cho khách hàng được phép vào^^
Bạn bè, gia đình, người bảo vệ không được phép vào!**
‘À…’
Hmm… Dù có là chế độ phúc lợi đi nữa thì đây là một nơi đầy những câu chuyện kinh dị, tốt nhất là tôi không nên vi phạm quy tắc.
“Braun, anh có thể chờ ở đây không?”
- Ôi, nếu không lo lắng gì thì tôi cũng sẽ nói dối, nhưng trong trường hợp này, chắc chắn tôi phải bảo vệ sự riêng tư của bạn rồi!
Ok.
Tôi đặt Braun cẩn thận lên bàn gần lọ hoa trên bàn thay đồ rồi vén rèm lên.
Tia nắng tràn ngập trên đầu tôi.
“…!”
Một không gian nhỏ ấm cúng hiện ra trước mắt.
Một căn phòng giữa trưa ấm áp, khiến tâm hồn cũng được an yên
======================
[Phòng Tham vấn linh hồ]
: Câu chuyện trong Hồ Sơ Thám Hiểm Bóng Tối đề cập đến một huyền thoại liên quan đến Công ty Mộng Mơ Ban Ngày có mã nhận dạng là Qterw-E-925.
Phòng tư vấn này được trang trí với cửa sổ đón ánh sáng mặt trời, ghế sofa màu pastel êm ái, và một chiếc chuông cửa nhỏ có âm thanh trong trẻo như chuông bạc. Đây là một không gian dành riêng cho việc phục hồi tinh thần, giúp giảm căng thẳng và cải thiện tình trạng "ô nhiễm" sau các nhiệm vụ thám hiểm.
Phòng tư vấn này là một phần trong phúc lợi của nhân viên cấp E tại Công ty Mộng Mơ Ban Ngày, có tác dụng khá tốt đối với việc phục hồi tinh thần và cải thiện tình trạng ô nhiễm. Bạn có thể tham khảo thêm hồ sơ sử dụng phòng này trong các tài liệu liên quan.
======================
Thật sự, phòng này có không gian rất dễ chịu và dễ làm người ta thư giãn.
- Chúc bạn có một buổi tư vấn hiệu quả, bạn của tôi!
Hy vọng như vậy thật. Tôi nhẹ nhàng thở dài và bước vào bên trong sau khi kéo lại rèm cửa.
Lần này, tôi lại thấy một thông báo khác.
**Hãy ngồi thoải mái trên ghế sofa và thưởng thức phong cảnh bên ngoài!**
Tôi làm theo, ngồi xuống ghế sofa theo đề nghị, cảm nhận sự yên tĩnh và thư giãn của không gian xung quanh.
Và tôi khoanh tay lại.
Ừm, không khí ở đây cũng không tệ...
‘Dù sao, tôi cũng biết trước mọi chuyện sẽ xảy ra.’
Thật kỳ lạ. Nó giúp tôi tìm lại động lực đã mất và gợi lại những ký ức tôi đã quên...
Cả cuộc phỏng vấn sau buổi tư vấn này của trưởng phòng....
Phòng Tham vấn hoạt động như sau:
Bên ngoài cửa sổ, một người nào đó xuất hiện và bắt đầu tư vấn cho tôi.
Cái gì sẽ xuất hiện thì mỗi người sẽ sự tùy chỉnh riêng.
Dù sao đi nữa, khả năng cao là tôi sẽ được thấy một nhân vật hay đồ vật liên quan đến nỗi ám ảnh của mình, và có thể sẽ là một tình huống giúp tôi giải quyết được vấn đề đó.
Những người thực sự chìm đắm vào sẽ có được hiệu quả chữa lành tâm lý, rồi rời đi với gương mặt thoải mái hoặc khóc lóc nức nở. Đó là một trong những tình huống điển hình trong hồ sơ các vụ "Tham vấn linh hồ" của phòng này.
‘Mình đã biết hết rồi, liệu có thật sự hiệu quả không?’
Nghĩ lại, tôi cũng cảm thấy hơi nghi ngờ về việc này.
Tôi khoanh tay và nhìn ra ngoài cửa sổ lớn, nơi có thể nhìn thấy khu vườn ngoài trời ngập tràn ánh sáng mặt trời...
Và ngay lúc đó.
Một ai đó xuất hiện bên cạnh khu vườn.
“…!!”
Đó là...
Là tôi.
Cái "tôi" mệt mỏi và có vẻ u ám ấy đứng trong khu vườn ngoài trời ngập tràn ánh sáng mặt trời, nhìn lại về phía tôi trong phòng.
Rồi nó vẫy tay.
“…!”
Tôi vô thức giơ tay lên rồi lại hạ xuống.
‘Cái quái gì vậy.’
Chẳng phải là cái chuyện do người khác nhìn giống mình đâu.
Cảm giác khó chịu và cự tuyệt dâng lên.
Tuy nhiên, "Kim Sol-eum" đang đứng trong khu vườn ngoài trời không dừng lại ở đó, mà bắt đầu nhìn quanh rồi chọn một chiếc ghế phù hợp, mang lại gần cửa sổ rồi ngồi xuống.
Và rồi, nó cười tươi tắn, đối diện với tôi.
“…….”
‘Hay là tôi đứng lên đi?’
Dù phải đợi một giờ nữa mới có thể mở cửa, nhưng chắc tôi cũng có thể đứng chờ ở cửa mà.
Đúng lúc tôi cảm thấy chỗ ngồi ngày càng khó chịu.
“Kim Sol-eum tiên sinh.”
“…!!”
“Cảm ơn tiên sinh đã đến tham gia buổi tư vấn hôm nay. Tôi là người tư vấn cho tiên sinh.”
Một thứ giống tôi đang nói chuyện từ ngoài cửa sổ.
“Hôm nay trông tiên sinh có vẻ rất mệt mỏi, không biết gần đây tiên sinh ngủ như thế nào? Thường thì tiên sinh ngủ bao lâu một đêm?”
Tôi nghiến răng.
“……Cũng tạm thôi.”
“Vậy sao... Tiên sinh có thể cho biết một con số cụ thể không? Hơn 5 tiếng không?”
“……Có khi là như vậy.”
“Vậy sao. Liệu... việc tiên sinh ngủ ít có liên quan đến công việc ở công ty không?”
Wow!
‘Thật là điên rồi.’
Tôi cố gắng trả lời.
“Tôi không muốn trả lời câu hỏi này. Thật sự, khi nghe một người giống hệt tôi nói như vậy, chỉ khiến tôi cảm thấy phản cảm thôi.”
“Vậy sao tiên sinh lại cảm thấy phản cảm khi nghe chính mình nói như vậy?”
“Con người khi nhìn thấy một người giống hệt mình thường sẽ cảm thấy sự đe dọa về sự tồn tại, không phải sao?”
“Nhưng... tôi và tiên sinh rõ ràng có sự khác biệt…”
“Gì cơ?”
“Có muốn thử nhìn xem không? Liệu sẽ có sự khác biệt gì không?”
Tôi vô tình lướt mắt nhìn đối phương.
Mắt, mũi, miệng, cơ thể, trang phục.
“……Giống hệt nhau mà.”
“Vậy thì, liệu chúng ta có thể so sánh rõ hơn bằng cách nhìn vào gương không?”
Rầm...
Ngay lập tức, chiếc kệ sách bên cạnh tôi di chuyển, và một chiếc gương toàn thân xuất hiện từ trong đó.
Tôi vô thức nhìn vào trong gương.
Một người làm việc mệt mỏi.
“…….”
“Thử so sánh xem sao nhé?”
So sánh hay không thì cũng chẳng có sự khác biệt gì… hoàn toàn giống hệt nhau…
“…….”
“Cảm giác thế nào?”
“……Cảm giác là,”
Tôi nhìn vào trong gương.
“Có vẻ như... sắc mặt tôi có vẻ tệ hơn một chút…”
Chắc là do tâm trạng… Hay là không phải?
“Vậy sao.”
Nhưng người ngoài cửa sổ gật đầu.
“Vì sao lại có sự khác biệt như vậy nhỉ?”
“Tôi không biết.”
“Vậy chúng ta thử quan sát thêm xem. Biết đâu sẽ có điều gì đó lộ ra.”
Tôi tiếp tục nhìn qua lại giữa tôi trong gương và tôi ngoài cửa sổ.
Mắt, mũi, miệng, vai, tay...
Cổ tay.
“Hình xăm.”
Tôi lẩm bẩm như bị thôi miên.
“Ở người kia không có hình xăm nào.”
Hình xăm mà tôi còn nhớ từ công viên giải trí thì vẫn còn.
Nhưng...
: :
Cái này không có.
Hình xăm từng đóng vai trò như một kho đồ trong bộ sưu tập của tôi.
“Là hình xăm gì vậy? À, là cái đó đúng không?”
“Vâng.”
“Chắc hẳn có lý do nào đó mà tiên sinh lại xăm cái này, không biết nó có tác dụng gì không?”
“Có thể lưu trữ đồ đạc bên trong.”
“Vậy sao. Bây giờ tiên sinh có đồ đạc gì trong đó không?”
“Có.”
“Tiên sinh có thể cho tôi xem thử không? À, nếu tiên sinh ngại, có thể để chúng ở nơi tôi không thấy cũng được.”
“……Vâng.”
Tôi lấy đồ đạc từ trong hình xăm ra.
Các vật phẩm, trang bị, đồng tiền...
Tất cả đều là những thứ tôi quen thuộc.
“Đã lấy hết rồi.”
Tôi không hiểu tại sao mình lại làm cái việc này.
Cái này khác gì với cái tôi ngoài cửa sổ chứ?
“Kim Sol-eum tiên sinh.”
“Vâng?”
“Theo tôi thì có vẻ như vẫn còn cái gì đó trong hình xăm đấy.”
Im lặng!
“Có thể thử đưa tay ra cho tôi xem không?”
Tôi không muốn biết.
“Không sao đâu, tiên sinh muốn biết thì có thể làm được mà.”
“…….”
Tôi đứng dậy khỏi ghế sofa.
Rồi tiến lại gần cửa sổ...
Và đưa tay ra.
“Thật sự là tiên sinh đã vất vả rồi.”
Người ngoài cửa sổ nắm lấy tay tôi.
Rồi.
Hắn thọc tay vào trong hình xăm của tôi.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
