Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 75
“Chào cậu….”
“…….”
“Chào cậu.”
Tôi mở mắt to.
Trong tầm mắt, một gương mặt quen thuộc xuất hiện.
“…Giám sát viên an ninh?”
“Vâng….”
Một người có thân hình mảnh khảnh, mặc đồng phục an ninh, tóc nhạt màu, và cái bảng tên trên ngực có ghi "J3".
Anh ta chính là nhân viên đội an ninh mà tôi đã gặp khi đi tìm nhân viên quản lý điều chỉnh sổ tay hướng dẫn và là người bị cuốn vào câu truyện hổ Jangsam cùng tôi.
Tôi vội vàng cố gắng đứng dậy.
Một cơn đau đầu kinh khủng ập đến… Ồ?
Xoẹt.
Tôi khựng lại.
Hai tay tôi chống xuống sàn, và tôi cảm nhận được một sợi chỉ đỏ có chùm chuông bạc đang cuốn quanh tay tôi.
‘Chỉ len?’
Sự quen thuộc trong cách sử dụng và hình dáng… À.
‘Đây là thiết bị của đội an ninh….’
====================== Hồ Sơ Thám Hiểm Bóng Tối / Công ty Mộng Mơ Ban Ngày / Vật phẩm Mèo Hoài Niệm Vật phẩm dạng trang bị hình sợi len đỏ có treo chuông bạc . Khi mặc vào, nó giúp người sử dụng quay lại trạng thái cơ thể và tinh thần khỏe mạnh nhất trong 10 năm qua. Biến dị càng mạnh, nó sẽ càng nhanh chóng đứt. ※ Tiêu chuẩn về sức khỏe tham khảo từ hồ sơ sử dụng. ======================
Đó là một vật phẩm giúp người ta tạm thời hồi phục lại "trạng thái tốt đẹp ở quá khứ ."
Chẳng hiểu sao, tâm trạng tôi bỗng trở nên dễ chịu hơn.
Tôi thả lỏng cơ thể…
“…….”
“…….”
Chờ một chút.
Tại sao tôi lại bị còng tay như thế này?
Tôi lập tức ngẩng đầu lên.
Ánh mắt tôi gặp phải khuôn mặt của Giám sát viên An Ninh, với vẻ mặt dường như lúc nào cũng chán chường nhưng tôi lại thấy lúc này có chút vui mừng lộ ra.
Anh ta vẫy tay một cách nhẹ nhàng.
“Lại gặp nhau rồi…”
“Vâng. Nhưng mà…”
Tôi cố gắng nâng cánh tay mình lên hết mức có thể.
“Cái này là gì vậy?”
“Cậu không phải là nhân viên bị ô nhiễm à… cứu ra rồi mà…?”
“Không, nhưng sao tôi lại…”
Giám sát viên An Ninh chỉ vào tôi.
À.
“…Chắc anh nghĩ tôi bị ô nhiễm, đúng không?”
“Có lẽ là… vâng đúng vậy … dù sao đâu còn ai khác nữa.”
Và rồi Giám sát viên An Ninh nâng cả hai tay lên, vẻ mặt không rõ là kỳ vọng hay xấu hổ, dường như ngập ngừng một chút.
“Ờ, chào mừng vào đội an ninh…?”
À, không phải.
Người này chắc đang hiểu nhầm tôi là lính mới vào đội!
“Không phải tôi.”
“...Hả?”
“Không phải tôi.”
Sau khi nhấn mạnh hai lần, cuối cùng tôi cũng lấy lại được bình tĩnh và bắt đầu quan sát xung quanh.
‘...Có phải đây là khu cách ly không?’
Không gian trong phòng được bao quanh bởi những bức tường màu xám, không có gì ngoài bức tường trơn. Thậm chí, đén cũng được lắp đặt kín ẩn trên trần nhà, không có phần nhô ra.
‘Có vẻ như đội an ninh đã đến đúng lúc.’
Điều này có nghĩa là tôi đã gọi đúng số điện thoại.
[Kho mượn thiết bị của đội an ninh]
Kể từ khi tôi được thăng chức lên làm trưởng phòng, tôi đã được phép sử dụng cơ sở này, nơi có thể mượn các thiết bị của đội an ninh thông qua điện thoại hoặc việc đến tận nơi.
Tuy nhiên, nếu đội an ninh xác định tình huống cần phải "kiểm soát", họ có thể tự động can thiệp và làm như thế này...
‘Thế là tôi trúng số rồi.’
Bây giờ tôi đang bị giam trong cơ sở của đội an ninh mà không hiểu lý do.
Tôi từ từ gật đầu.
“Vậy đây là tòa nhà của công ty phải không? Nhìn vẻ mặt của anh, chắc là anh đã đến đây lâu rồi?”
“Ừ... Mắt tinh thật đấy…”
“......”
Tôi nuốt nước bọt.
Nếu không lầm, trong hình xăm trên cổ tay tôi hiện giờ có chứa đựng giám sát viên Park Min-seong, người đã bị ô nhiễm.
‘Phải đưa anh ấy ra và chuyển giao cho đội an ninh để xử lý ô nhiễm...’ Việc tôi có hình xăm này được chính thức đăng ký với đội an ninh liệu có phải là một hành động quá ngớ ngẩn về lâu dài không?
Cuối cùng, tôi khẽ thử dò xét và hỏi:
“Có lẽ ở đây có lắp đặt CCTV không?”
“Chắc là không đâu…”
Đúng vậy.
Có lẽ vì đây là lần đầu tiên một người bị ô nhiễm từ câu chuyện kinh dị xuất hiện ngoài đời thực, nên họ chắc chắn không lưu lại các phương tiện ghi hình.
Bởi vì ngay cả video từ CCTV cũng có thể bị ô nhiễm.
‘Đặc biệt là câu chuyện về Người Treo Cổ Đói Khát này có tác động tâm lý rất mạnh…’
Dù sao đi nữa, có vẻ như không ai biết rằng hiện giờ, trong cánh tay tôi đang chứa đựng một nhân viên bị ô nhiễm, Giám sát viên Park Min-seong.
Tôi nuốt một ngụm nước bọt.
“…Giám sát viên.”
“Gọi tôi là J cũng được mà… Giờ trong đội an ninh, chỉ còn mỗi tôi là J thôi…”
“Vâng, J-ssi.”
Tôi nghiêm túc nhìn vào và hỏi:
“Liệu có thể giữ bí mật về những gì sẽ xảy ra từ giờ trở đi không?”
Chắc chắn là anh sẽ từ chối.
Hoặc là sẽ tỏ ra do dự một chút rồi cuối cùng đồng ý, và sau đó báo cáo ngay lập tức, giả bộ như đã bị thuyết phục vậy.
Dù sao, tôi cũng chuẩn bị sẵn phương án để thuyết phục…
“Thì cũng được thôi…”
“…”
“Chỉ cần không phải là chuyện phá hủy công ty gì đó… À, nhưng mà cũng không sao… Vậy thì giữ bí mật chuyện tôi sẽ nghe thấy nhé…”
“…”
Đây có phải là tinh thần của một nhân viên bị phán phải làm việc suốt đời không…
‘Công ty này… thật là.’
Tôi cố gắng tập trung lại, lấy lại tinh thần, và kiên quyết nói:
“Không phải chuyện phá hủy công ty gì đâu.”
“Vậy thì…?”
“Thực ra, tôi đã cứu một nhân viên bị ô nhiễm và hiện đang áp dụng biện pháp kiểu như phong ấn.”
“….”
“…?”
Giám sát viên nhìn tôi với vẻ mặt không hiểu tôi đang nói gì.
“Có phải cậu bị rối loạn tâm lý…?”
“Tôi vẫn bình thường. Mà tôi còn mang theo thiết bị chuyên dụng để chế ngự ô nhiễm mà.”
Tôi nâng cánh tay lên.
“Cái sợi dây len với chuông này… chắc hẳn là thiết bị chế ngự ô nhiễm.”
“Ừm… đúng rồi.”
“Vậy thì anh hẳn là biết tôi đang nói bằng sự tỉnh táo rồi chứ.”
Giám sát viên nhìn tôi chằm chằm.
Tôi nuốt một ngụm nước bọt. “Nếu anh đã sẵn sàng, tôi sẽ đưa nhân viên bị ô nhiễm ra đây.”
“A.”
Anh ta chớp mắt, nhìn tôi với vẻ nghi ngờ như thể không mấy tin tưởng vào lời tôi nói, rồi từ từ mở miệng.
“Ừ… thử đi.”
“Anh không cần chuẩn bị gì thêm sao? Tôi cũng chỉ có một cơ hội duy nhất với thiết bị này thôi.”
“Gì…?” Giám sát viên vỗ tay nhẹ lên người mình. “Có tôi là được.”
Dù câu nói có vẻ tự mãn, nhưng giọng anh ta lại có chút mệt mỏi, như thể không còn chút hứng thú nào.
‘Mà cũng đúng, anh ấy là người của đội an ninh mà.’
Kỹ năng của anh ta, với tư cách là đội chuyên trách "chế ngự bóng tối", tôi đã thấy được trong vụ án kinh dị lần trước…
…Tốt. Nếu vậy thì. “Vâng.”
Tôi hít sâu một hơi.
Sau đó, lập tức đưa tay vào trong hình xăm.
“…!”
Mặc dù không cần phải tìm kiếm, nhưng tôi đã nắm được mục tiêu ngay lập tức. Giam giữ đồng nghiệp ư? Quy tắc đâu có cấm việc này!!
‘Kéo đi!’
Khi tay tôi kéo ra ngoài khỏi hình xăm, những gì tôi nắm được cũng theo đó mà ra.
Tút tút tút tút.
Một âm thanh kỳ lạ vang lên khi “giáo viên” bắt đầu chui ra từ hình xăm.
Và sau đó.
Tạch.
Ngay khi cái chạm đất, sợi dây len bị đứt.
Máu phun ra từ cánh tay tôi như suối.
Vết thương mà con dao hút máu để lại giờ đây quay trở lại.
“~!”
Chết tiệt! Mặc dù tôi muốn kiềm chế lời nói, nhưng đau quá!! Ô nhiễm, ô nhiễm cũng đang quay lại. Tuy nhiên, điều quan trọng hơn là…
“Sol-eum, thầy giáo! Việc làm như thế này ở trường mầm non của chúng ta sẽ bị xử phạt đấy…”
Dừng lại.
Gương mặt đang cười nhẹ của Giám sát viên Park Min-seong, ‘thầy giáo’, đột nhiên cứng đờ.
Rồi anh ấy ngơ ngác nhìn xung quanh, như thể đang không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“….” “….”
“Không phải trường mẫu giáo đâu!!” Chết tiệt.
“Không phải trường mẫu giáo đâu! Không phải trường mẫu giáo! Tôi đã ra ngoài mà không xin phép, tôi đã ra ngoài mà không xin phép, tôi không phải là một giáo viên hoàn hảo... tôi đã phạm quy rồi…!”
Tôi không thể đối phó được, chỉ biết… cảm giác tội lỗi dâng lên như sóng vỗ.
Thực sự xin lỗi. Thầy ạ, tôi đã có quyết định sai lầm. Lẽ ra không nên như vậy, tôi sẽ chịu phạt thay thầy và đọc sách hướng dẫn. Tôi cầm lấy cuốn sách giáo khoa...
“Ôi chao.”
Chộp. Ai đó nắm lấy mặt tôi. Sau đó, có cái gì đó được đưa vào tai tôi.
“Gây mê… ừm kiểu như vậy.”
… …
Lấp lánh.
Tôi chớp mắt.
“Kìa.” “….”
“Kìa…” ***
Tôi lại mở mắt ra.
Mọi thứ xung quanh đều yên tĩnh.
“Cậu ổn không?”
“Tôi ổn.”
Tôi lập tức nhận ra.
“Anh đã khiến tôi mất đi ý thức à?”
“Vâng…”
Tôi nhìn xuống và thấy vỏ viên thuốc rơi xuống sàn, ngay trong tai tôi.
‘Đã cho thuốc vào rồi sao?’ Chắc hẳn tôi đã bị một loại thuốc gây ngất tác dụng trong thời gian ngắn. Nó có vẻ giống như loại quả táo Bạch Tuyết tôi từng có, nhưng là bản thấp hơn.
‘Bình tĩnh lại.’
Có vẻ như tôi đã thoát khỏi ảnh hưởng của sự ô nhiễm.
Tôi hít một hơi thật sâu, rồi nhìn xuống cánh tay mình. Vết thương cũ đã được băng lại.
Và sợi len mà tôi đã mang lúc trước…
“….”
Khi tôi ngẩng đầu lên, giờ đây sợi chỉ đó đã quấn quanh tay của Giám sát viên Park Min-seong, người đang nằm ở góc phòng.
Đúng vậy. Không phải là hình ảnh của thầy giáo nữa.
Là Giám sát viên Park Min-seong!
‘…Đã thành công.’
Giám sát viên Park Min-seong, người đang mặc bộ vest đen và đeo mặt nạ, trông có vẻ bình thường như sắp bước vào một câu chuyện kinh dị.
Mặc dù đây chỉ là hiệu quả tạm thời từ thiết bị khống chế.
“Hừ.”
Tôi cảm thấy toàn thân mình như mềm nhũn ra, dựa vào tường.
‘…Chuyển giao thành công.’
Tiếng nói của Giám sát viên Park Min-seong vọng đến từ bên cạnh.
“May thật đấy, cậu… Không ngờ có thể ra ngoài nhanh như vậy sao… thật đáng ghen tị…” (J đội an ninh nói)
Chờ đã. “Vì anh ấy ra nhanh như vậy, liệu có thể hoàn toàn hồi phục khỏi ô nhiễm không?” (Kim Sol-eum nói)
“Ừm…”
Giám sát viên Park Min-seong cúi đầu như thể cảm thấy khó nói, nhưng khi ánh mắt tôi nhìn chằm chằm vào anh ấy, cuối cùng anh ấy cũng lên tiếng như thể đang tiết lộ một bí mật. “Cái đó là cấp độ rất cao mà….”
“Hả? Đúng rồi. Cấp B.”
“Vậy thì không sao đâu…” (J đội an ninh)
Cấp B sao?
“Công ty có kinh nghiệm rồi… Ừm, nếu trường hợp này bình thường, có thể sẽ chuyển bộ phận.” (J đội an ninh)
“….” Đúng vậy. Làm ở đội an ninh có lẽ vẫn tốt hơn là chết.
‘Hy vọng là anh ấy có thể hồi phục tốt và quay lại công việc, hoặc thậm chí rời công ty cũng được….’
“….”
Tôi lại nhìn về phía Giám sát viên Park Min-seong.
Lúc này, có vẻ như sự căng thẳng trong tôi đã dịu đi một chút.
Cảm giác này thật kỳ lạ.
Chỉ mới ngày hôm qua thôi, anh ấy là đồng nghiệp cùng văn phòng, chúng tôi còn trao đổi trò chuyện, chọc ghẹo nhau, nhưng giờ đây, có cảm giác như anh ấy sẽ đột nhiên biến mất khỏi cuộc sống của tôi từ ngày mai.
“…Cảm ơn rất nhiều.”
“….”
Giám sát viên Park Min-seong khẽ gật đầu. Biểu cảm của anh ấy thật khó đoán.
……Và lúc này, cuối cùng tôi cũng nhớ lại được cảnh tượng cuối cùng tôi nhìn thấy.
…Chết tiệt, là Phó phong Eun! “Anh có biết chuyện xác của người nằm bên cạnh tôi là sao không? Là xác không có tay trái…”
“Không rõ…” (J đội an ninh)
Không lẽ… không lẽ bị đốt rồi sao? Không, không thể nào.
‘Chỉ mất tay thôi mà, chắc chắn họ đã nghĩ là có gì đó kỳ lạ.’
Nhưng vì sự lo lắng, tôi ngay lập tức thúc giục được ra ngaoif và bước ra khỏi khu cách ly.
“Cùng đi ra thôi…”
“À, vâng.”
Với sự đồng hành của một số nhân viên an ninh được gọi đến, tôi đi ra khỏi khu vực cách ly, bước đi giữa an ninh và giám sát. Ngay khi bước ra ngoài, tôi nhận ra rằng mình đang ở trong khu vực cách ly liền kề với kho mượn thiết bị của đội an ninh.
[Cách ly B]
‘Trong hồ sơ của Đội Thám Hiểm Bóng tối, đã có những tài liệu riêng dành cho khu này…’ Tất cả chúng đều khiến tôi rùng mình.
Hai nhân viên được gọi đến đi sau tôi một bước, họ bước đi với từng bước chân bình tĩnh, và tôi, dù lòng đầy lo sợ, vẫn phải cố gắng bước theo.
Kít kít kít kít.
Á á á á á! Xin Ngài, xin Ngài chiếu sáng con.
Cứu con, cứu con, cứu con.
Những âm thanh đáng sợ vang lên từ các phòng cách ly ở hai bên hành lang.
‘Đừng, đừng nhìn vào đó.’
Tôi cố gắng không nhìn vào các căn phòng, chỉ chăm chú nhìn vào ánh sáng từ cửa phòng ở phía trước, nhưng…
……
Ai đó trong hành lang?
Aaaaaaaaaaah!
Ai đó trong hành lang? Ai đó trong hành lang? Ai đó trong hành lang?
Làm ơn đi nhanh một chút! Nhanh lên!!
Nhưng mấy nhân viên an ninh cứ giữ tốc độ ổn định, không hề vội vã, cho đến khi họ bước ra khỏi cửa.
Và tôi, hoàn toàn mệt mỏi, như một chiếc lá héo tàn, cuối cùng cũng phải thực hiện thủ tục rời khỏi kho mượn thiết bị…
"……."
Phòng tiếp nhận của kho mượn thiết bị trông chỉ như một hành lang trống không, chẳng khác gì hành lang của bộ phận kỹ thuật.
Khi tôi đến quầy, nhân viên an ninh không nói gì, chỉ lôi đồ của tôi ra từ nơi cách ly và đưa cho tôi.
"Cảm ơn."
Tôi nhận cặp tài liệu, trên bề mặt có dán một sticker ghi [Đạt tiêu chuẩn / Mức độ nguy hiểm D].
‘Có vẻ như họ không kiểm tra từng món đồ của tôi.’
Không có thêm kiểm tra gì dù một người độ an ninh đã thấy tôi lấy người ra từ cánh tay. Thật ngạc nhiên, đội trưởng an ninh J dường như đã hoàn toàn giữ lời hứa.
‘Nhưng không biết chừng nào anh ta sẽ nói.’
Cái đó thì tôi có thể chấp nhận được. Dù sao thì tôi cũng đã nói rõ rằng đó là thứ dùng một lần.
Quan trọng là cách ứng phó.
‘Mình sẽ làm tốt thôi.’
Tôi hít một hơi sâu.
‘Giờ thì phải nhanh chóng tìm hiểu tình huống của phó phòng Eun Ha-je!’
- Bạn ơi! - Bạn ơi!
Hả?
- Bạn à!! -Bạnnnnnnnnnnnnnnnnnn!
"……."
Braun!!!
"Đây là tất cả đồ đạc của tôi sao?"
Nhân viên chỉ ngón tay về phía chiếc thùng ở góc quầy tiếp nhận.
[Thùng rác chất thải]
Bên trong, chiếc áo khoác vest của tôi bị ướt sũng và bị nhét đầy lộn xộn, cùng với một con thỏ nhồi bông nhỏ bị vùi trong đó…
Hứ...
- Không phải là phòng thu mà sao họ lại ném tôi vào cái chỗ này! Đây là sự lạm quyền và sỉ nhục! Khi còn là người mới, tôi còn chưa từng gặp phải chuyện như thế này!
Mấy thằng điên!
Tôi cảm thấy như có thể tắm trong mồ hôi lạnh.
Vội vã, tôi lấy áo khoác ra và chỉnh lại con búp bê, rồi bỏ vào túi áo sơ mi.
‘Cảm ơn, xin lỗi.’
- Hừm… Lộc Con không cần phải xin lỗi. Chính bọn họ mới là những kẻ hành động tùy tiện!
Cảm giác lo lắng có vẻ đã dịu đi một chút. Tôi vội vã quay người và bước đi.
Nhưng đằng sau tôi, một giọng nói lạnh lẽo vẫn đeo bám…
- Nhưng người bạn tốt sẽ không quên…
"……."
Cảm giác bất an tiếp tục tràn về, và tôi tự nhủ rằng mình sẽ phải giữ Braun càng xa khỏi đội an ninh càng tốt…
Và ngay khi tôi chuẩn bị bước ra khỏi cửa, tôi nghe thấy tiếng gọi.
"Kim Sol-eum!"
“…!!”
Trước quầy tiếp nhận của đội an ninh, có một người đang chờ đợi.
“…Trưởng nhóm.”
Trưởng nhóm thằn lằn nhìn tôi bằng con ngươi dọc.
“Anh đến để đón tôi sao?”
“Vâng.”
“Đưa tôi đi đâu vậy? À, anh hãy cho tôi biết là đang đưa tôi đi đâu vậy.”
“Đến phòng y tế. Phó phòng Eun Ha-je đang nằm trong đó.”
“…!!”
Tôi,
do dự vài lần, cuối cùng mới lên tiếng.
“…Cô ấy còn sống chứ?”
Trưởng nhóm thằn lằn quay lại nhìn tôi.
Và anh ấy trả lời chắc chắn.
“Còn sống.”
“……”
Cảm giác gì đó không thể giải thích bất chợt dâng lên trong cổ họng tôi.
“……Trưởng nhóm, Giám sát viên Park Min-seong cũng đã ra ngoài.”
“Vậy sao.”
Trưởng nhóm Lee Ja-heon dường như suy nghĩ một lúc, rồi lại hỏi.
“Anh ấy còn sống không?”
“…còn sống.”
“Vậy thì tất cả đều sống sót.”
“……Vâng.”
Chỉ cần như vậy thôi cũng đã đủ đáng giá.
Chắc chắn là như vậy.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
