Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 65
Một nhân viên công sở, dù là ai, cũng luôn mang theo lá đơn từ chức bên mình — dưới dạng hữu hình hoặc vô hình.
Nhưng thông thường, người ta sẽ giấu kín điều đó… 'Sao lại nói với nhân viên mới chứ?
' Lại còn là lời thổ lộ trực tiếp từ chính sếp nữa.
“Đạt đủ điểm rồi.
Nhớ đừng nói ai nhé.
” “…….
” Tôi đã nghĩ phó phòng Eun, với phong thái điềm tĩnh của mình, sẽ đi làm như không có gì xảy ra cho đến tận ngày nghỉ việc rồi mới thông báo.
Nhưng không… “Chị không ngại khi nói điều này với tôi sao?
” “Có gì đâu mà ngại?
Đây đâu phải chuyện xấu.
Dù gì ở công ty này cũng đầy người rêu rao mình đã tích được bao nhiêu điểm mà.
” Phó phòng vỗ mạnh vào vai tôi như để trấn an.
“Chỉ là tôi muốn thông báo trước với các thành viên trong đội mình thôi.
” “Ôi trời!
Nghe mà cảm động quái!
” (GSV Park) “Được rồi, dẹp đi.
” Nhìn sang, tôi thấy trưởng phòng Park Minseong đang sáp lại gần, làm trò ầm ĩ một cách thái quá.
Tôi chỉ lặng lẽ thở dài.
Có vẻ như anh ấy đã biết trước điều này.
“Là đặc thù của công ty chăng?
” Bản chất công việc ở đây là giải quyết những điều không tưởng, là thực hiện những điều mà người ta khao khát đến mức sẵn sàng liều mạng như trong "trò chơi" con quay Nga, xoay vòng để tìm ra hy vọng.
Khi tất cả đều mơ đến ngày thoát khỏi đây, thì việc thông báo cũng chẳng cần giữ bí mật một cách căng thẳng.
Điều đó có lý.
Dù vậy, sự ra đi của một cấp trên chu đáo như phó phòng Eun vẫn khiến tôi cảm thấy tiếc nuối.
Nhưng đây là một tin vui với cô ấy, và tôi cũng mừng thay.
Chỉ có một điều khiến tôi thắc mắc.
“Phó phòng này.
” “Ừ?
” “Nghĩa là chị đã tích đủ 500.
000 điểm rồi sao?
” “Cái gì?
Năm trăm nghìn á….
” Phó phòng Eun hoảng hốt, sau đó như ngộ ra điều gì, bật cười nhẹ.
“À, cậu nghĩ tôi định mua vé điều ước, đúng không?
” “…?
” Chẳng phải ai ở đây cũng có cùng suy nghĩ sao?
Tìm được người không nhắm đến vé điều ước còn khó hơn tìm cây kim trong bể.
“Ừ thì, lúc mới vào tôi cũng nghĩ vậy.
Nhưng mà, sau một thời gian, tôi nhận ra có cách khác đơn giản hơn.
” “…!
” “Thì ra là thế.
” Nghĩ kỹ lại, cũng có những mong muốn không nhất thiết phải dùng đến vé điều ước.
Nếu chỉ cần mua thứ gì đó từ Cửa hàng phúc lợi nhân viên để đạt được điều mình muốn, vậy thì quá đủ rồi.
“Tôi chỉ cần một trong những dược phẩm cao cấp của công ty thôi.
” Cũng đúng.
“…Tôi có thể hỏi là loại thuốc đó bao nhiêu điểm không?
” “170.
000.
Còn chưa tới 5.
000 nữa là xong.
Dù sao thì, tôi cũng nhờ may mắn từ cậu mà kiếm được kha khá điểm trong thời gian này.
Nhưng chắc tôi vẫn phải làm thêm vài tháng nữa.
” Phó phòng nháy mắt, trông chẳng khác gì đồng nghiệp thân thiện lâu năm.
“Tôi sẽ nói với trưởng phòng để cố gắng giữ cậu lại đội này sắp đến đợt điều động nhân sự tiếp theo.
” Chỉ cần trụ qua đợt điều động, tôi sẽ có thể tiếp tục ở lại đội D.
Vì khi phó phòng nghỉ, số lượng nhân sự vừa khít.
“Thật sự là một lời hứa đầy chu đáo.
” Lại còn tự tin rằng tôi sẽ muốn ở lại đội này nữa chứ.
“À mà trước khi nghỉ, mình phải tổ chức một bữa tiệc chia tay thật hoành tráng nhé.
Sau này mình vẫn giữ liên lạc, đi xem bóng chày cùng nhau chẳng hạn…!
” (GSV Park) “Ừ, làm vậy đi.
Cậu cố gắng vài năm nữa là xong thôi.
” “Tôi á?
Trời ơi, tôi chịu chết.
Phải cày đủ 500.
000 điểm thì làm sao mà nổi.
”Giám sát viên Park gãi đầu gãi tai nhưng mặt vẫn tươi tỉnh.
“Dù sao… thế là chắc chắn Lộc Con sẽ được ở lại đội chúng ta rồi!
” “Chuyện đó phụ thuộc vào trưởng phòng của chúng ta.
” Ngay sau đó, trưởng phong quay lại từ buổi họp cấp trưởng phòng và xác nhận với vẻ bình thản.
“Vâng.
Khả năng đó cao hơn.
” “Ồồồ!
” “Nhưng đây vẫn chỉ là xác suất.
Đừng lập kế hoạch làm việc với giả định rằng cậu sẽ chắc chắn ở lại.
” “…Cậu nghe rõ rồi đấy, Lộc Con…” “Vâng…” Đúng là phong thái của một “thủ lĩnh thằn lằn.
” “Dù sao, chúc mừng cô, phó phòng Eun.
” “Cảm ơn.
” Phó phòng Eun mỉm cười rồi bước ra ngoài để hút thuốc.
Dáng đi của cô ấy đã mang vẻ thoải mái như thể gánh nặng được trút bỏ.
“…Những nhân viên đã nghỉ việc sẽ ra sao nhỉ?
” Cũng may, chưa từng có lời đồn nào về việc công ty tước bỏ nhân quyền để giữ bí mật, nhốt họ vào phòng thí nghiệm hay "xử lý" một cách âm thầm.
“Có vài trường hợp được miêu tả là nghỉ hưu ổn thỏa mà.
” Kiểu như những nhân viên được mọi người yêu quý, đến mức khi rời đi cũng nhận được cái kết êm đẹp như trong một câu chuyện cổ tích vậy.
'…Hy vọng cô ấy cũng có được kết cục như thế.
' Tôi lặng lẽ mong ước rồi quay lại công việc dang dở của mình.
Điều đó đồng nghĩa với việc trưởng phòng đã được giao nhiệm vụ mới sau cuộc họp.
“Vùng Bóng Tối lần này là loài nhện cấp C, thuộc nguồn cung cấp đã được lập sẵn trong Hồ Sơ Thám Hiểm Bóng Tối.
” “Ồ… Thế thì mỗi người cũng được khoảng sáu, bảy trăm điểm nhỉ?
” “Đúng vậy.
” “Lộc Con, đúng là nhờ mấy đợt nhận nhiệm vụ như này, chúng ta kiếm điểm tốt thật.
” Những dự án thám hiểm nhằm phục vụ hoàn thiện Hồ Sơ Thám Hiểm Bóng Tối vốn dồn dập trước đây giờ cũng giảm dần số lượng với đội D.
“Các vùng Bóng Tối mới thường xuất hiện ồ ạt theo thời kỳ.
Đến gần hạn nộp báo cáo, đội Phát triển Nguyên liệu thô sẽ ào ào đăng ký.
” “À…” Đúng kiểu.
chẳng khác gì một công ty bình thường.
Nhưng là nhân viên mới, tốt nhất tôi không nên lên tiếng góp ý gì.
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng và nói: “Vậy thì cả đội mình sẽ có một thời gian làm việc an toàn hơn rồi.
” “Đúng vậy!
Lộc Con lúc nào cũng lạc quan, thế mới tốt chứ~!
” Giám Sát viên Park cười lớn và đưa cho tôi chiếc máy tính bảng hiển thị Hồ Sơ Thám Hiểm Bóng Tối dưới dạng PDF.
“Dù có hồ sơ hướng dẫn, nhưng đây vẫn là một nhiệm vụ cấp C.
Sơ suất là nguy hiểm đấy.
Đọc kỹ xong thì báo lại nhé.
” “Vâng.
” “Coi bộ chỉ cần cầm cự ở một địa điểm nào đó trong một ngày thôi.
” Hừm.
Tôi nhận lấy máy tính bảng và bắt đầu đọc.
Hồ sơ hướng dẫn được viết gọn gàng, vẫn theo cấu trúc quen thuộc.
Thông tin này được xây dựng dựa trên các dữ liệu thu thập từ thực địa, giống hệt những gì tôi từng thấy trong Hồ Sơ Thám Hiểm Bóng Tối hoặc các bài đăng trong diễn đàn Truyền Thuyết Kinh Dị.
“Xem nào.
” "Đây là một không gian được đồn đại là có thể lạc vào nếu đi nhầm đường trong các tòa nhà thương mại với nhiều phòng trống.
Trên mạng, nó thường được gọi là Backroom.
" “……” Khi đọc tới đoạn tiếp theo, một linh cảm mãnh liệt như muốn đập thẳng vào đầu tôi.
“Cái này thì…” Mấy tháng nay, tôi đã quen việc sử dụng Hồ Sơ Thám Hiểm Bóng Tối để phán đoán danh tính của các câu truyện Kinh Dị trong nhiệm vụ.
Việc đoán trúng không khiến tôi bất ngờ nữa.
Nhưng lần này thì khác.
Thay vì cảm giác sợ hãi thường trực như khi gặp những tình huống kiểu Chương trình Thứ Ba Đẫm Máu hay mấy lần suýt bị xử tử trực tiếp, điều này lại khiến tôi bất ngờ vì lý do khác hẳn.
“Cái này.
không tệ chút nào!
” Trời đất ơi, đây là một câu chuyện kinh dị… dễ thở!
Nếu đo mức độ kinh hãi, chắc chỉ là 0.
Nếu đã đọc hết mọi thông tin về nó, ngay cả những người nhát gan nhất cũng sẽ đủ bình tĩnh để vượt qua.
“Nhưng mà.
tại sao lại là cấp C?
” “Vì Công ty Mộng Mơ Ban Ngày nhầm lẫn mà phân loại sai cấp độ thôi!
” Đây là một trong những câu truyện kinh dị hiếm hoi mang lại cảm giác dễ chịu.
Một dạng câu chuyện được gọi là “câu truyện nhầm lẫn kinh dị”!
Bề ngoài trông có vẻ nguy hiểm, nhưng thực chất đây lại là một hiện tượng vô cùng ôn hòa và lịch thiệp.
Nó chỉ đơn giản là một câu truyện kinh dị an toàn, nhưng vì những định kiến và hiểu lầm, mọi người thường cho rằng nó đáng sợ.
Chính sự hiểu nhầm này tạo nên sự hài hước.
“Nói là kinh dị, nhưng thật ra đây giống như một trải nghiệm kỳ diệu thì đúng hơn.
” Dĩ nhiên, Hồ Sơ Thám Hiểm Bóng Tối không có nhiều ví dụ về dạng này.
Tim tôi khẽ đập nhanh.
Vậy là tôi sẽ được trải nghiệm nó?
“Khoan đã.
” Nếu tôi xử lý tốt chuyện này.
“Không chỉ là cảm giác dễ chịu tạm thời đâu, có khi còn khiến cuộc đời mình dễ thở hơn rất nhiều!
” Tôi bắt đầu suy nghĩ thật nhanh.
Muốn tận dụng cơ hội từ câu truyện kinh dị này, chắc chắn sẽ cần chuẩn bị một thứ rất quan trọng.
Và đó là… “Chúng ta sẽ vào đó vào chiều mai, nên thời gian chuẩn bị vẫn dư dả.
Cứ từ từ đọc kỹ đi.
Dù sao thì, với Lộc Con, chắc cũng chẳng cần dặn dò gì thêm!
” Anh Park vừa nói vừa cười.
“Vậy thì.
nếu được, tôi xin phép đi ra ngoài một lát trong giờ nghỉ trưa trước nhiệm vụ ngày mai, có được không ạ?
” “Hử?
Cũng không phải vấn đề gì to tát.
Cả trưởng phòng lẫn phó phòng đều không phải kiểu người quá để ý những chuyện như vậy.
Sao thế?
Nếu là đi bệnh viện thì cứ nói rõ để bọn anh tính thời gian thoải mái hơn cho cậu.
” “À không, không phải chuyện đó.
Chỉ là….
” Tôi lặng lẽ nghĩ đến số dư trong tài khoản ngân hàng của mình và bắt đầu nhẩm tính.
“Em cần mua một vài thứ.
” “.
” Để thật sự tận dụng được cơ hội từ câu truyện dễ chịu này, tôi phải chuẩn bị một món đồ cực kỳ đắt đỏ!
*** Và rồi sau giờ nghỉ trưa hôm sau.
Chúng tôi lên xe của phó phòng Eun để di chuyển đến địa điểm nơi Bóng Tối sẽ xuất hiện.
"Đã chuẩn bị hết những gì cần thiết chưa?
" "Vâng, đã xong.
" Thứ "đắt tiền" mà tôi mua trong giờ nghỉ trưa cũng được cất gọn gàng trong chiếc cặp tài liệu.
Ngồi ở ghế lái, phó phòng kiểm tra lại.
"Lộc Con, đây có phải lần đầu tiên cậu tham gia vào một câu chuyện kinh dị xảy ra tại một không gian thực tế, thay vì liên quan đến những vật bị nguyền rủa hay bị lạc trong các không gian kỳ lạ?
" À không.
Thực ra, lần trước tôi đã vào một Biệt Thự Chân Trời, giả vờ làm kẻ giết người hàng loạt với các phần thi thể bị cắt rời.
Tôi suýt nữa thì nôn mửa đấy.
…Nhưng tốt nhất là không nên đề cập đến chuyện đó.
"Vâng, đây là lần đầu tiên đi thực địa của tôi.
" "Ha ha, lộc con mới ngoài 20 phải không?
Đây là công việc đầu tiên của cậu nhỉ.
" Bầu không khí trên xe khá dễ chịu, chúng tôi trò chuyện rôm rả trong suốt quãng đường.
"Cậu có biết không?
Trưởng phòng của chúng ta đã từng làm hỏng vô lăng xe đến ba lần trong khi làm việc.
Nên trừ khi có đại dịch zombie, anh ấy chắc sẽ không ngồi ghế lái nữa đâu.
Đấy là tin đồn thôi…" ".
" Tốt hơn hết là không nên kiểm chứng tin này.
Sau khoảng 40 phút, xe của chúng tôi đến đích mà không gặp vấn đề gì.
"Đến nơi rồi.
" Đó là một con phố với các khu thương mại chen chúc ở ngoại ô Seoul.
Tuy nhiên, khu vực này đã trở nên vắng vẻ và hoang tàn sau khi cơn sốt bất động sản qua đi, nhường chỗ cho các khu phát triển đô thị mới.
Nơi này mang một không khí u buồn và vắng lặng—một "khu đô thị cũ kỹ của thời kỳ mới".
Hàng loạt cửa kính trống trơn được dán kín bằng các thông báo bán hoặc cho thuê từ các công ty bất động sản.
"Một trong những tòa nhà này là nơi mà câu chuyện kinh dị diễn ra.
Vào một ngày đẹp trời khi hoàng hôn buông xuống, nếu bước vào, cậu sẽ gặp phải những chuyện kỳ lạ.
" "Vâng.
" Cùng với những lời giải thích chi tiết từ các đồng nghiệp, tôi tiến đến một tòa nhà thương mại được chỉ định trong tài liệu.
"Họ đã dựng các thiết bị của Đội An Ninh để ngăn chặn dân thường tiếp cận.
Khi chúng ta đến, thiết bị sẽ nhận diện mặt nạ và cho phép chúng ta đi vào.
" "Rõ rồi.
" "Khi vào trong, nhớ cẩn thận.
" "Chú ý khi đi vào nhé.
Không ít bản ghi chép rất đáng sợ, nên hãy thật cẩn thận.
" ".
" Có phải ý anh là mấy thứ như thế này không?
--- Hồ sơ thám hiểm #12 Một nhân viên tham gia thám hiểm (nhân viên Jeong Sejong) phát hiện một quán cà phê đang hoạt động tại phòng 404, ngay cạnh cửa thoát hiểm tầng 4.
Biển hiệu trước quán ghi tên là Cà phê.
Tuy nhiên, khi tiếp cận quán, nhân viên bắt đầu nghe thấy những âm thanh kỳ lạ không phải từ quán cà phê phát ra.
Đó là tiếng sủa, tiếng la hét, và tiếng hú của động vật, tất cả chồng chéo lên nhau, ngày càng lớn dần.
Khi nhân viên đứng trước cửa quán, âm thanh như có thứ gì đó lao đến gần.
Trong cơn hoảng loạn, nhân viên đã kịp chạy thoát xuống cầu thang khẩn cấp ngay trước khi cửa quán mở.
Tuy nhiên, sau một tiếng động lớn, nhân viên mất liên lạc.
Sau đó, nhân viên được phát hiện bất tỉnh gần khu vực xung quanh tòa nhà, với hai chân bị gãy xương nghiêm trọng và tổn thương nặng ở lưng.
Kết quả là được tạm miễn công tác.
Sau sự cố, nhân viên liên tục báo cáo tình trạng ám ảnh tâm lý kéo dài.
------ Nhìn qua thì đúng là đáng sợ và kinh dị thật.
Nhưng bạn có nhận ra điều này không?
'Chẳng qua là.
quán cà phê cho thú cưng thôi mà.
' Tiếng chó sủa làm anh ta hoảng loạn, rồi trượt chân trên cầu thang dẫn đến chấn thương.
Và điều thú vị là, "câu truyện kinh dị" này còn tốt bụng đến mức giúp đưa anh ta ra khỏi không gian đó một cách an toàn.
Cơ bản thì, cái Vùng Bóng Tối này chỉ là một khu vực có vài cửa hàng cũ vẫn đang hoạt động một cách kỳ lạ mà thôi.
Nhưng vì quá sợ hãi và suy diễn mọi thứ theo hướng tiêu cực, những người thám hiểm thường tự làm phức tạp vấn đề, dẫn đến những hậu quả đáng tiếc.
Và hiện giờ, đồng đội của tôi – những người đang cảnh báo tôi – chính là kiểu người như vậy.
"Phải thật cẩn thận.
Đã có nhiều bản ghi chép về việc không gian này làm hại người vào đó.
" Không đúng đâu ạ.
"Đặc biệt là đừng mất ý thức.
Nếu bị thương nặng, cũng đừng để ngất.
" Thật ra, nếu có bất tỉnh vì bị thương nặng, không gian này sẽ lịch sự "tiễn" bạn ra ngoài vào đúng giờ mà thôi.
Nơi này, như tên gọi của nó, chỉ là một khu phức hợp với những cửa hàng.
Khi đến giờ đóng cửa, họ cũng sẽ lịch sự yêu cầu khách rời đi.
"Đúng vậy.
" Nhưng tôi quyết định không chia sẻ suy nghĩ đó ra ngoài, sợ rằng mọi người sẽ lập tức nghĩ rằng: "Ồ, hóa ra câu chuyện kinh dị này còn có khả năng gây ô nhiễm tinh thần!
", rồi lại tự tưởng tượng ra hàng loạt tình huống oái oăm khác.
Đành ngậm miệng lại cho lành.
Thay vào đó, tôi nhanh chóng đồng ý với kế hoạch phân tán để thám hiểm hiệu quả hơn.
Theo đó, mỗi người sẽ nhận một thiết bị liên lạc và tự do di chuyển đến các khu vực khác nhau trong tòa nhà.
"Cậu ổn chứ, Lộc con?
" "Vâng.
" Bình thường, tôi có lẽ sẽ bám lấy mọi người mà không buông.
Nhưng hôm nay là Ngày của Kẻ Nhát Gan, nên tôi tự tin hơn.
"Nếu có vấn đề gì, hãy gọi ngay.
" "Rõ rồi.
" Tôi đeo theo chiếc bộ đàm mà đội an ninh đưa cho.
Chiếc bộ đàm này vô tình khiến tôi liên tưởng đến món đồ chơi bán trong Cửa hàng đa cấp của người ngoài hành tinh.
Rồi tôi bắt đầu bước vào cuộc thám hiểm.
- Cậu muốn ghé thăm cửa hàng nào chứ?
Có vẻ ở đây vẫn còn một vài nơi đang hoạt động.
Câu hỏi đó.
chính xác!
'Nhưng để tìm được chúng, tôi cần một chút mẹo nhỏ.
' Không gian trong tòa nhà này bị bóp méo một cách kỳ lạ, khiến các tầng và hướng đi trở nên hỗn loạn.
Tuy nhiên, vẫn có những quy luật nhất định.
Và một trong số đó là: Khi đi thang máy từ tầng 7, nút bấm dẫn đến tầng hầm sẽ thỉnh thoảng xuất hiện.
Sau vài lần thử, cuối cùng tôi cũng phát hiện ra nút bấm với dòng chữ "B1" trên bảng điều khiển.
- Ồ bạn à, đây là một địa điểm ẩn sao?
Điều này khiến tôi nhớ đến buổi triển lãm đầy phong cách lần trước.
' Chúng ta nhất định phải nhắc đến chuyện đó à?
Chuyện triển lãm ấy vẫn còn ám ảnh tôi.
Bị nhốt dưới tầng hầm, đi vòng vòng mà không tìm được lối ra, để rồi chạm trán với con nhện máy khổng lồ và mất luôn một phần nội tạng.
Đúng là cơn ác mộng không hồi kết!
‘Đây là một nơi tử tế… một nơi yên bình…’ Tôi cố gắng trấn an bản thân, đẩy lùi những ký ức ác mộng trong đầu, rồi nhấn nút.
“Ting!
” Cửa thang máy mở ra, để lộ một tầng hầm đỗ xe mờ tối.
‘Nghe nói từng có người bị tiếng còi xe dọa cho ngất ở đây thì phải.
’ Nhưng đó không phải điều tôi cần quan tâm lúc này.
Tôi nhanh chóng bắt đầu di chuyển theo chỉ dẫn mà mình nhớ rõ.
‘Quẹo trái ba lần.
’ Nếu đi vòng quanh bãi đỗ xe này, bạn sẽ thấy xuất hiện một khu vực mới với biển số không có trong sơ đồ lúc trước.
‘A19.
’ Khi biển số ấy xuất hiện, có nghĩa là tôi đã đến đúng nơi.
Lòng tôi tràn ngập sự hồi hộp khi tiến tới đích.
Ngay cạnh khu vực đỗ xe này, có một cánh cửa dẫn vào khu thương mại.
Nhưng thay vì đi thẳng đến thang máy, tôi rẽ sang một bên.
Ở đó, xuất hiện một cửa hàng nhỏ.
“Tiệm Xăm Ánh Trăng.
” Một địa điểm kỳ diệu hiện ra trước mắt tôi.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
