Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 480: Thu nhỏ sao hay là phiên bản quá khứ
“Vừa nãy là tin nhắn thảm họa đúng không?”
“kh*ng b* đó, kh*ng b*!”
Ngày 4 tháng 5 — ngày xảy ra thảm họa ở Đặc thị Segwang.
Một thời điểm trong quá khứ.
Khu phố trên đại lộ Byeonhwa của Segwang, gần Trung tâm thương mại Hanbit nơi tôi vừa chạy ra vào buổi sáng, vẫn chưa rơi vào cảnh địa ngục hỗn loạn.
Nhưng bầu không khí thì đã khác.
Nó bất ổn.
Ngay trước khi một chuyện kinh khủng sắp sửa bùng nổ, đứng tại điểm khởi đầu ấy, tôi ngửi thấy mùi của nỗi sợ — một cảm giác kỳ lạ.
Sự căng thẳng.
Tất cả được tạo nên bởi tin nhắn thảm họa với nội dung:“Xảy ra kh*ng b* sinh–hóa học gần Tòa thị chính.”
“Tra trước mấy chỗ trú ẩn gần đây đi.”
“Junseong, đừng xem nữa, về nhà đi. Nhanh lên!”
“Giờ mình đi tàu điện ngầm hả? Làm sao đây?”
“Không thấy bên kia cứ có tiếng gì à? Có ai đang hét lên kìa. Đằng kia, bên đó….”
Nghe câu nói cuối, tôi phản xạ quay đầu lại.
Ở phía xa cuối con phố, chỉ nhìn thấy phần trên của một tòa nhà kính hình chữ nhật.
Kinh nghiệm sống lặp lại 613 ngày bình yên của ngày 4 tháng 5 tại Segwang lập tức cho tôi biết đó là gì.
Tòa thị chính Segwang.
– Đang vào tiết một thì tự dưng có tin nhắn thảm họa. Nói là có kh*ng b* xảy ra ở tòa thị chính.
Nhưng tòa nhà vẫn hoàn toàn bình thường.
Sạch sẽ, nguyên vẹn, không hề giống như vừa trải qua một vụ kh*ng b*. Bề mặt kính phản chiếu ánh nắng lấp lánh.
Vì thế, người đi đường cũng liên tục liếc nhìn về phía tòa thị chính, trông có vẻ bối rối.
“Hay tin nhắn thảm họa bị lỗi?”
“Ê, nhưng nói là kh*ng b* sinh–hóa mà. Dù gì thì cũng đừng lại gần….”
Nhưng—
Thình.
“…Hả?”
Tôi cảm nhận được.
Một rung động kỳ lạ truyền lên từ mặt đất.
Thình.
Âm thanh dội lên theo nhịp ngắn, giống như tiếng mưa lớn gõ lộp bộp xuống mặt đất.
“Cái gì vậy?”
Những người xung quanh cũng nhận ra, tiếng xì xào bắt đầu lớn dần.
Nhưng âm thanh kia còn lớn hơn.
Thình.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo—
“Ơ ơ ơ?”
“Này, cái kia….”
Người đi đường cuối cùng cũng hiểu ra bản chất của âm thanh đó.
Là tiếng bước chân.
Tiếng của rất nhiều người đang đi tới.
Thình.
[Ồ, nhìn bên kia kìa, bạn của tôi! Cảnh này cần phải zoom cận hơn rồi.]
Tôi quay đầu lại.
Từ hướng tòa thị chính, một đám đông đang rẽ qua ngã tư và tiến về phía này.
Họ không chạy trốn, cũng không la hét.
Nhưng chỉ riêng số lượng đông đảo ấy cũng đủ thu hút ánh nhìn, khiến mọi người xung quanh vừa nhìn vừa bàn tán suy đoán.
“Gì vậy?”
“Chắc phong tỏa đường.”
Nào là do kh*ng b*, nào là cảnh sát chắc chắn đã tới, trên SNS nói có cả xe cứu hỏa… đủ loại lời bàn tán vang lên khắp con phố.
Tôi nuốt khan, chăm chú nhìn đám người đang tiến lại gần.
Và rồi—
“…Hả?”
Một cảm giác sai lệch len lỏi trong lòng.
Tất cả bọn họ đều mang vẻ mặt bình thản, lặng lẽ bước đi, không trò chuyện với nhau.
“…Kỳ quái thật.”
Trang phục thì đủ kiểu: nhân viên nhà hàng, dân văn phòng, đồ thể thao, đồng phục quán cà phê…
Thế nhưng, tất cả đều bước song song trên vỉa hè, không hề có chút bất an, lo lắng hay do dự nào.
“Này, này, nhìn kìa.”
“Sao ai cũng vậy hết?”
Nhưng sự bất thường chưa dừng lại ở đó.
Dòng người như tràn ra khắp vỉa hè, và những bộ trang phục mới tiếp tục xuất hiện ở phía sau—
“……”
“…Lính cứu hỏa?”
Lính cứu hỏa.
Họ mặc bộ đồ cứu hộ màu đỏ cam, bình thản bước đi.
Thậm chí phía sau còn có cả cảnh sát.
Xa hơn nữa là các nhân viên cứu thương.
Tất cả đều nở nụ cười mờ nhạt.
Sau đó là những người bị thương.
Những người lẽ ra phải được đưa lên xe cứu thương lại đang trộn lẫn vào đám đông, bước đi như những người bình thường….
Những người từng tập trung tại hiện trường kh*ng b*, mang nguyên dáng vẻ của một tình huống khẩn cấp, giờ đây đang… diễu hành.
“…….”
“Này… kỳ lắm.”
Con người có thể cảm thấy sợ hãi chỉ từ cảm giác sai lệch.
Những người đang đứng ở khu phố sầm uất gần Trung tâm thương mại lúc này mới bắt đầu chùn bước, lùi lại, hoặc vội vã giơ điện thoại lên quay video.
‘Chết tiệt.’
Tôi chậm rãi lùi về sau.
Tim đập thình thịch.
Và ngay khoảnh khắc tiếp theo—
Bíp——!
Âm báo tin nhắn thảm họa vang lên khắp nơi.
Tôi run tay kiểm tra điện thoại.
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
[Đặc thị Segwang]
Hủy cảnh báo khẩnKhông phải kh*ng b*Không phải vũ khíKhông phải nổXin hãy yên tâm
Cùng nhau đi nào
Và rồi—
“Ơ, ơ ơ…?”
Giữa lúc âm báo tin nhắn dần lắng xuống… một âm thanh khác vang lên.
Tiếng húm hừ.
Một giai điệu khe khẽ lan tỏa trong không khí.
‘Tiếng này… từ đâu ra?’
Và ngay khoảnh khắc sau, tôi hiểu ra.
Từ miệng của tất cả mọi người.
Tất cả những ai đang nhìn vào tin nhắn thảm họa đều đang ngâm nga.
Cả miệng tôi cũng đang phát ra âm thanh đó.
Giai điệu nghe quen quen, từ âm thanh mơ hồ nhòe nhoẹt dần trở nên rõ ràng, có nhịp điệu—
‘Đ* mẹ…!’
Tôi dùng chính chiếc điện thoại đập thẳng vào mặt mình.
“…!”
Cơn đau nặng nề ập tới, và ngay khoảnh khắc ý thức quay lại—
“Ááááá!”
Tôi lập tức quay đầu, bắt đầu chạy hết sức về phía sau.
Sau lưng tôi, tiếng hét vang lên, rồi kéo theo những âm thanh kỳ quái.
“Cậu—cậu làm gì thế?? Ơ, ư ư….”
“Sao lại chạy!”
“Mẹ ơi!”
Những tiếng gào mơ hồ vang lên từ xa ban nãy giờ đã ở ngay sau lưng tôi.
Tiếng thịt da dính lại với nhau, tiếng răng nghiến răng rắc, tiếng gào thét hòa lẫn với tiếng bước chân….
“Ph—phình lên rồi… híc!”
Da đầu tôi tê dại.
‘Đừng quay lại.’
Phải rời xa. Phải rời xa nữa…!!
Bản năng sinh tồn đẩy mạnh từ phía sau. Tôi chạy không kịp thở.
Hơi thở nghẹn cứng trong cổ họng.
Bíp——!
[Đặc thị Segwang]
Không phải tin nhắn thảm họaHãy tham gia sự kiện “Dạo bộ thư giãn”Cùng nhau bước đi
Đến thiên đường
Tiếng báo vang lên khắp nơi. Tôi không đọc tiếp, nhét điện thoại lại vào túi.
Không—khoan đã. Ngay từ đầu, tại sao tôi lại vừa chạy vừa rút điện thoại ra đọc làm gì…?
…Chờ đã.
……Sao cửa Trung tâm thương mại lại xuất hiện nữa?
Và tôi nhận ra.
Tôi đang chạy ngược hướng.
Không biết từ lúc nào, tôi đã quay đầu lại và đang chạy về phía tòa thị chính.
…Cửa kính Trung tâm thương mại đang ở bên phải tôi.
“Ơ ơ ơ?”
“Đi tiếp đi.”
“Yunjin à! Yunj—.”
Tôi khựng lại. Gượng đứng vững sau khi suýt ngã, rồi lùi từng bước về sau.
Tôi cố cúi đầu, tuyệt đối không nhìn về phía trước—nhưng vẫn thoáng thấy.
…Chân của một người vừa nhập vào đoàn người đi từ tòa thị chính đang phình to lên.
Từ miệng tôi, một tiếng ngâm chậm rãi và rõ ràng đang tuôn ra…
‘Không được.’
Có ai đó xô mạnh tôi rồi lao lên phía trước.
“Hự.”
Tiếng ngâm trong miệng tôi lập tức dừng lại. Nỗi sợ, sự hỗn loạn và hoảng loạn lan ra khắp nơi như một căn bệnh truyền nhiễm. Tôi đưa ra quyết định trong tích tắc.
‘Phải tránh xa.’
Nhưng nếu không thể cứ thế chạy ngược lại đoàn người kia—
‘Phải rời khỏi mặt đường!’
Tôi bẻ ngoặt hướng, lao thẳng trở lại bên trong Trung tâm thương mại.
“Áááá!”
“Á!”
“Đóng cửa lại!”
Sau lưng tôi vang lên tiếng cửa kính đóng sầm, rồi âm thanh thứ gì đó mềm nhão đập mạnh vào mặt kính.
Không chút do dự, tôi điên cuồng chạy xuyên qua toàn bộ tầng một của Trung tâm thương mại Hanbit, lao thẳng về phía lối ra đối diện.
“Á!”
“Cái gì thế?”
Những người còn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình chỉ kịp liếc nhìn, rồi nhanh chóng nhận ra sự hỗn loạn trong sảnh và bắt đầu hét lên.
Bỏ lại phía sau tiếng báo tin nhắn thảm họa vang khắp đại sảnh, tôi tiếp tục chạy.
Không lâu sau, bãi đỗ xe ngoài trời dành cho xe hàng hiện ra.
“Hộc….”
Tôi thoát khỏi Trung tâm thương mại.
Dưới bầu trời xanh và ánh nắng, bãi đỗ xe ngoài trời trông yên bình—nhưng từ phía xa vọng lại tiếng la hét và những âm thanh vỡ nát.
Tôi nhìn chiếc điện thoại đã im lặng trở lại.
‘…Có phải chỉ cần đến gần hiện tượng đó quá một bán kính nhất định thì mới nghe thấy âm thanh không?’
Chết tiệt, chết tiệt!
Tại sao tôi lại rơi đúng vào buổi sáng của ngày thảm họa chứ?
Đầu óc choáng váng.
‘Mình phải làm gì bây giờ?’
Đặc thị Segwang sắp sửa diệt vong—phải sống sót thế nào đây? Không, trước hết phải tìm tung tích của trưởng phòng Lee Ja-heon và hai người đã ở trong hình xăm….
[Ôi chà, bạn của tôi. Càng vội vàng thì càng lãng phí thôi.][Đừng phung phí những ý tưởng và suy nghĩ quý giá của bạn—hãy suy nghĩ hiệu quả hơn nào….]
[Trước hết, thử sắp xếp lại những gì cậu biết đi, Lộc con.]
…Những gì tôi biết?
‘Đúng rồi!’
Như có tia lửa bắn lên trong đầu.
Tôi biết về Đặc thị Segwang này.
Sau hơn sáu trăm lần lặp lại một ngày 4 tháng 5 yên bình, tôi đã vô thức nắm rõ địa hình, vị trí, giao thông của nơi này….
Chưa kể vài tháng gần đây, tôi còn trực tiếp thăm dò khu vực ngầm của Segwang sau khi nó trở thành thảm họa cấp diệt chủng.
Tôi biết ở đâu có gì, và sau ngày thảm họa, các mốc địa danh của thành phố đã biến dị ra sao.
Suy ngược lại—
‘Tức là… mình biết hết mọi đặc điểm của nơi này!’
…Vậy thì, dựa vào đó, tôi có thể thử làm bất cứ điều gì.
“Phù….”
Tôi đứng thẳng dậy.
Trước hết—
‘Tìm người.’
Tìm những người đã cùng tôi rơi xuống trung tâm Đặc thị Segwang sau khi ra khỏi đoàn tàu.
‘Khả năng cao là họ cũng đang bị mắc kẹt trong quá khứ này.’
…Tôi buộc mình phải tin như vậy.
Và nơi này đã là thảm họa.
Nếu ngày 4 tháng 5 điên loạn này đang lặp lại vô hạn tại Đặc thị Segwang, thì bằng mọi giá tôi phải tìm ra cách thoát.
Thăm dò và thoát ra.
“…Đi thôi.”
Tôi đã quyết.
Tôi hít sâu, bước chân đi tiếp.
Sau một hồi do dự, tôi không tắt điện thoại. Ít nhất, nó còn đóng vai trò như một dấu hiệu cảnh báo khi hiện tượng thảm họa lại gần.
‘Trước hết, phải tránh xa nơi được cho là điểm phát sinh thảm họa—tòa thị chính Segwang.’
Và tôi biết chắc ít nhất một nơi mà thảm họa bị trì hoãn về mặt thời gian.
‘…Trường Trung học Kỹ thuật Công nghiệp Segwang.’
– Giáo viên đã vội vàng thu hết điện thoại của bọn tôi. Còn rút cả dây TV.– Rồi họ bảo chúng tôi nhắm mắt, bịt tai và nằm im.
Điều đó có nghĩa là—ít nhất cho đến khi mọi việc đó hoàn tất, học sinh vẫn còn an toàn.
‘…Họ còn bật nhạc cổ điển.’
Và yêu cầu nhắm mắt, bịt tai….
Giờ đây tôi mới mơ hồ hiểu được ý nghĩa của những hành động đó.
Và rồi—
– Có một giáo viên đã định ra ngoài.
Giáo viên tư vấn.
Tôi cũng có thể gặp được Ho Yoo-won ở đó.
“…….”
[Cậu đã chọn điểm đến rồi nhỉ, bạn của tôi.]
‘Xe buýt thì không được.’
Đi men theo đường lớn lúc này chẳng khác nào hành động ngu xuẩn — giờ này đường xá chắc đã biến thành địa ngục hỗn loạn.
Còn tàu điện ngầm thì… chẳng biết lúc nào cửa vào sẽ bị phong tỏa.
‘Khoan đã.’
Tôi đảo mắt nhìn quanh khu bãi đỗ xe ngoài trời công cộng nối liền với bãi xe hàng của trung tâm thương mại, rồi phát hiện ra thứ gì đó.
—
Giá để xe đạp.
Ở một góc khuất, có chừng bảy, tám chiếc xe đạp bị khóa lại….
.
.
.
.
.
.
Và rồi, không lâu sau.
‘Xin lỗi nhé…!’
Tôi đang đạp xe lao đi.
Tôi chọn chiếc cũ nhất, bụi bám dày, trông như đã bị chủ bỏ quên — ít nhất thì sẽ không có chuyện chủ xe đang trốn chạy rồi quay lại thấy xe bị mất mà chết lặng!
‘Phải đi đường hẻm là chính.’
Tránh dòng người, tôi không chạy theo đường lớn mà len qua các con hẻm nhỏ và lối giữa các dãy cửa hàng, hướng thẳng về phía trường trung học.
“Gì vậy? Gì thế?”
“Này! Rẽ vào đường quán cà phê kìa!”
“Mấy người đó làm sao vậy….”
Tôi điều khiển xe khéo léo, ép mình qua những lối hẹp, lướt qua đám người đang hoảng loạn.
Kỹ năng đạp xe đạp được rèn ở Cục Quản lý Thảm họa bỗng phát huy tác dụng ở một nơi không ngờ tới.
Nghĩ lại thì… đi tìm người giữa một thảm họa siêu nhiên, đúng là quá hợp hoàn cảnh rồi còn gì….
“Ááá!”
Tôi giật mình ngoái đầu lại.
Chết tiệt!
Tôi suýt thì ngã theo, phải gắng lắm mới nhảy qua được.
Có chừng năm, sáu người ngã chồng lên nhau. Tôi vừa giữ thăng bằng xe vừa hét lên:
“Có sao không ạ?!”
Có vẻ họ đang chạy trong hẻm thì có người ở khúc cua vấp ngã, kéo theo cả đám đổ nhào.
Một người trong số đó không đáp lời, vội vã bật dậy rồi chạy thẳng đi.
Tôi hét theo:
“Đi ngược hướng tòa thị chính! Tránh đường lớn ra!”
“Đứng dậy!”
“Híc!”
Những người còn lại cũng xô đẩy, đỡ nhau đứng lên rồi bắt đầu chạy, nhưng có một người trung niên không thể đứng dậy.
“Ư….”
Cậu học sinh trung học bị đè dưới cùng lại quay sang đỡ người trung niên đó đứng lên.
‘Chết tiệt, chết tiệt.’
Có thể đây là hành động vô nghĩa, nhưng cuối cùng tôi vẫn dừng xe lại, định giúp họ. Và ngay khoảnh khắc tôi xoay người—
—
Có ai đó đang đứng ở con hẻm bên cạnh.
—
“…….”
Hình dáng một người đang cầm điện thoại.
Chiếc điện thoại trong tay họ liên tục phát ra âm báo tin nhắn thảm họa.
Một công dân của Đặc thị Segwang, ăn mặc rất đời thường — váy liền hoa văn.
Nhưng—
‘À.’
Cơ thể đang phồng lên.
Tiếng ngâm nga vang lên.
Giai điệu ngày càng rõ ràng hơn.
Vừa phát ra âm ngâm dịu nhẹ, vừa lảo đảo tiến về phía này….
Điện thoại của tôi cũng vang lên tin nhắn thảm họa.
‘Ha….’
Da đầu tôi tê dại. Tôi xuống khỏi yên xe, đẩy xe chắn ngang lối hẻm nơi thứ đó đang đứng.
“Chạy đi!”
Cuối cùng, người trung niên được cậu học sinh đỡ dậy cũng hốt hoảng bỏ chạy.
Tôi cũng muốn gào lên rồi chạy trối chết theo họ.
‘Đã xâm nhập tới cả hẻm rồi.’
Ít nhất thì số lượng còn ít, đó là điều may mắn duy nhất.
‘Phải rút ngay.’
Tôi nghiến răng, định quay người chạy tiếp — trước mắt cứ dùng hai chân, tìm được xe đạp khác thì tính sau.
Nhưng đúng lúc đó, tôi thấy—
Cậu học sinh vừa đỡ người trung niên đang đi về phía chiếc xe đạp mà tôi đẩy ra.
“…!”
Tôi lập tức túm lấy cậu ta, đá mạnh chiếc xe đạp ra xa.
Cố nén tiếng ngâm đang trào ra khỏi miệng, tôi quay phắt người lại và chạy.
Cậu học sinh bị kéo theo nửa chừng, rồi tự mình bắt đầu chạy.
Và khi tôi chắc chắn rằng điện thoại không còn phát ra tin nhắn thảm họa nữa—
“Hộc….”
Tôi chỉ dừng lại khi thấy một giá để xe có vài chiếc xe đạp công cộng.
Tôi quay đầu nhìn cậu học sinh vẫn đang bám theo mình.
“Em có ổn kh—”
Rồi tôi khựng lại.
“…….”
Bộ quần áo mà cậu học sinh đang mặc — là đồng phục quen thuộc.
‘Trường Segwang…?’
Tôi phản xạ ngẩng đầu lên.
Và hoàn toàn đứng sững lại.
“Ha… Dạ, cảm ơn anh….”
—
Ryu Jae-gwan.
Đặc vụ Đồng, trong hình dạng một học sinh trung học, đang th* d*c trước mặt tôi.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Story
Chương 480: Thu nhỏ sao hay là phiên bản quá khứ
10.0/10 từ 12 lượt.
