Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 456: Quái đàm BỆNH VIỆN (1)- Dê bảo vệ anh đặc vụ của mình
Đinh–đoong.
– Xin thông báo! Tất cả những người đang ở trong tòa nhà phụ, xin đừng hoang mang vì sự cố mất điện đột ngột, hãy ở yên tại vị trí của mình….
Giọng nói phát ra từ chiếc loa gắn trên tường.
Đúng là giọng của “MC buổi định hướng”.
– Cho đến khi tìm lại được máy dung dịch giấc mơ, phong tỏa ở tòa nhà phụ sẽ không được gỡ b–ịịịkzz… ưk-kh… ưừừư… gzzzz…
– …… – ……
– Đã phong tỏa.
Tạch.
Tiếng thông báo tắt phụp.
“…….”
“Suỵt.”
Két.
Đội trưởng an ninh, giờ đã kéo khẩu trang lên, mở cửa phòng cách ly tạm rồi quay lại nói với tôi:
“Cậu cứ ngồi yên ở đây… Tôi ra xem tình hình một chút….”
“……Vâng.”
“Nếu thấy nguy hiểm thì… khóa lại.”
Cạch.
Đội trưởng để cửa phòng cách ly hé một khe rất nhỏ, rồi bước ra ngoài.
Một lúc sau, tôi nghe tiếng bước chân anh xa dần ngoài hành lang….
“…….”
Tôi tạm thời ngồi chờ.
‘Bình tĩnh nào.’
Bây giờ tôi đang ở đây dưới thân phận người khác. Phải tận dụng lợi thế đó.
Thông tin lúc này rất quan trọng, nên tôi định sẽ đợi đội trưởng an ninh quay lại báo cáo tình hình rồi tính tiếp.
Nhưng không khí bất an khiến tay tôi bắt đầu lạnh ngắt.
Và vài chục giây sau—
Tạch.
“…!”
Tầm nhìn biến mất.
Mất điện.
Không còn một tia sáng nào, tất cả bị nhấn chìm vào một màu đen kịt, chỉ còn lại cái lạnh buốt của bóng đen.
“…….”
Tôi ngồi cứng đờ trên ghế, im lặng, để mắt mình dần thích nghi với màn đêm đặc quánh….
Lần này, đèn không hề sáng lại.
Và rồi—
– ……
…Từ phía ngoài khe cửa phòng cách ly, hình như có tiếng ai đó vang lên.
“…Đội trưởng?”
Nhưng không có tiếng đáp.
Tôi khẽ đứng dậy, hít sâu mấy lần để trấn tĩnh, rồi ghé mắt nhìn qua khe cửa….
Làm cái trò chỉ có trong phim kinh dị này ngoài đời thật, tay tôi run bần bật.
Đến khi mắt đã quen với bóng tối, tôi mới lờ mờ thấy được đường nét mơ hồ trước mặt.
…Hành lang tối om.
– 2F –
“…….”
Không có ai cả.
‘Chuyện này… là do một bóng tối à?’
Chẳng lẽ việc cái máy dung dịch giấc mơ biến mất thật sự là do một “quái đàm” gây ra?
(Quái đàm* = câu truyện kinh dị = truyền thuyết đô thị | *từ này có vẻ hay và nghĩ bao phủ đúng nhất)
Vậy thì mấy câu tôi nói lúc nãy chẳng khác nào đã vô tình góp phần “suy luận ngược” cho nó rồi.
[Giờ thì bạn định làm gì tiếp theo, bạn tôi?]
Tôi lại một lần nữa nhìn ra ngoài qua khe cửa. Rồi tôi chợt nhận ra hành lang này không hoàn toàn trống trơn.
Dưới sàn có một thứ gì đó, là một thiết bị màu đen hình chữ nhật nằm chỏng chơ.
‘…Cái đó là gì?’
Nhưng vì tối quá nên tôi chẳng nhìn rõ được.
Tôi ngập ngừng một lúc, rồi thay vì lôi ô nhiễm ra dùng, tôi lẳng lặng bước ra ngoài hành lang.
Dù có bị ai bắt gặp đi nữa, nhiều lắm người ta cũng chỉ nghĩ: “Cái thằng nghiên cứu viên thần kinh này lại làm trò gì nữa đây.”
Tôi cẩn trọng bước đi dọc theo hành lang tối om, từ từ tiến lại gần món đồ đang nằm trên sàn….
Khựng.
Tới gần, tôi dừng chân, khom người xuống – và nhận ra được đó là thứ gì.
‘…Máy quay cầm tay.’
Một cái máy quay cũ kỹ, nhìn kiểu gì cũng không giống món đồ còn được dùng trong thời buổi này nữa.
Loại handy–cam có cái màn hình gập mở sang ngang ở bên hông.
[Ồ, một dụng cụ quay phim khá là có phong cách đấy chứ. Tuy hơi… tàn tạ.]
‘…….’
“Máy quay” và “quái đàm”.
Trong đầu tôi lướt qua mấy ứng cử viên khả nghi. Tôi đắn đo một hồi, rồi đang định không chạm vào nó mà đứng dậy thì—
“Ở đó…”
“…! Đội trưởng.”
Là anh J.
Tôi cố giữ bình tĩnh để không lỡ miệng gọi nhầm, nhìn đội trưởng an ninh J3 từ đầu hành lang đi lại phía này.
“Cậu không sao chứ?”
“Vâng… không có chuyện gì ạ….”
Đội trưởng an ninh từ từ tiến lại gần.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhìn anh một cái rồi đưa mắt xuống chiếc máy quay.
“Cái đó là…?”
“À, nó nằm dưới sàn nên tôi….”
Không có bóng.
“…….”
Đội trưởng an ninh đã đi tới ngay trước mặt tôi. Thế mà dưới chân anh, hoàn toàn không có cái bóng nào.
Vì hành lang tối om nên lúc ở xa tôi không để ý.
“Ờm…”
“…….”
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Trong đầu tôi như đang lật tung Hồ sơ Thám hiểm Bóng Tối để tìm cho ra quái đàm tương ứng. Rõ ràng, cái này, cái này là….
“……!!”
Tôi chộp lấy chiếc máy quay dưới đất.
Vừa sốt sắng bật phần màn hình gập sang ngang ra, máy quay lập tức lên nguồn, màn hình sáng lên.
Tôi giơ máy quay, chĩa thẳng vào “đội trưởng an ninh”.
“Cậu… đang làm gì thế?”
Trong màn hình máy quay.
Không phải mặt đội trưởng an ninh đang nhìn tôi.
Mà là một khuôn mặt khác.
Cười nhăn nhở.
Chiếm trọn cả khung hình, gằm gừ đảo tròng mắt, nhếch mép cười như điên – một khuôn mặt hốc hác, tóc tai bù xù, gò má nhô ra.
Bộ đồ bệnh nhân cũ kỹ.
…Và bên dưới lớp quần rộng thùng thình đó, không hề có chân – chỉ có những bó dây thần kinh và mạch máu đang lơ lửng quẫy đạp trong không khí.
Nhưng chỉ cần ngẩng đầu lên khỏi màn hình, trước mặt tôi vẫn là đội trưởng an ninh với vẻ mặt khó hiểu.
“Sao thế…?”
“…….”
Đ–đ.m.
Tôi quay ngoắt người, lao đi cắm đầu cắm cổ.
Tiếng chân đuổi theo rầm rập vang lên phía sau.
‘Chết tiệt,’
Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệtttt!!
Đây rõ ràng là quái đàm bệnh viện còn gì…!
======================
Hồ sơ Thám hiểm Bóng Tối / Quái đàm
“Chúng ta sẽ ghi lại đoạn kết của mình” — Quái đàm xuất hiện trong Hồ sơ Thám hiểm Bóng Tối, mã định danh tại Công ty Mộng Mơ Ban Ngày: Qterw-C-1004.
Bản ghi hình từ một chiếc máy quay cầm tay, ghi lại một sự việc xảy ra tại một bệnh viện điều dưỡng ở vùng buk-do.
Ngay khoảnh khắc có ai đó xem đoạn ghi hình này trong một tòa nhà kín từ tầng 5 trở lên, những gì đã xảy ra vào ngày làm việc cuối cùng của bệnh viện điều dưỡng ấy sẽ được tái hiện lại.
Chi tiết về vụ việc tại bệnh viện điều dưỡng đã đóng cửa này xin xem ở phần phụ lục.
Cuộc thám hiểm liên quan đã được ghi chép tới lần thứ 43.
======================
‘Cái thứ đó… vốn dĩ nằm trong tòa nhà phụ à?’
Không, quan trọng là sao nó lại được thả ra chứ. Không, khoan đã…
Tỉnh táo lại!
‘Chuyện đã khởi động rồi thì thôi, biết ơn vì mình đã kịp lượm cái máy quay đi!’
Nếu nhìn vào màn hình của chiếc máy quay có thể nhặt được ngẫu nhiên trong không gian đã biến dạng (trừ tầng 4), mình sẽ thấy được “sự thật” đang thực sự diễn ra.
Suýt nữa thì lại sưu tầm thêm một loại ô nhiễm mới vào người rồi.
…Mà giờ nguy cơ đó vẫn còn nguyên.
bịch bịch cộp cộp bịch bịch cộp cộp bịch bịch cộp cộp — (tiếng chạy)
Chết tiệt, chết tiệt!
Tôi cảm nhận rất rõ cái thứ “trông giống đội trưởng an ninh” đang bám riết phía sau, đuổi theo tôi không rời.
Tiếng bước chân của thứ đang truy đuổi, để tái hiện lại cái ngày mà chính nó từng mắc kẹt.
Không, không hẳn là “bước chân”… mà là tiếng gì đó quật vào tường, xuống nền như roi da!
‘Hà…’
Sởn hết cả gai óc.
Nhưng tôi vẫn cố bám lấy cái máy quay trong tay, dùng nó làm mắt trong bóng tối mà nghĩ kế.
Rẽ tới khúc cua này đã, tranh thủ cắt đuôi đã rồi—
Có thứ gì đó đẩy mạnh tôi một cái.
“…!!”
Không, vừa đẩy vừa kéo luôn thì đúng hơn.
Miệng bị bịt kín bởi đối phương, tôi như bị lăn hẳn vào trong một căn phòng làm việc nào đó. Ai đó xô tôi chui tọt xuống gầm bàn.
Tôi suýt nữa thì phản đòn theo phản xạ, nhưng kiểu hành vi này… hơi kỳ lạ nếu là quái đàm, nên tôi kìm lại.
‘Ai vậy?’
Tôi ngẩng đầu lên để nhìn cho rõ xem là ai đã làm vậy…
Là Baek Sa-heon.
“…!”
Tôi theo phản xạ giơ máy quay lên chĩa thẳng vào cậu ta, nhưng trên màn hình chẳng hiện ra thứ gì cả….
Là Baek Sa-heon thật.
Mặt cậu ta căng đầy vẻ bực bội, đưa tay chụp lấy cái máy quay của tôi.
“Đừng!”
Tôi hoảng hốt gập vội máy quay lại, ép người xuống thấp.
Người định giật lấy cái máy quay liếc tôi một cái như bảo “câm mồm”, rồi chính nó cũng co người trốn theo.
‘…Khoan đã.’
Thằng này sao lại có mặt ở tòa nhà phụ?
Với lại…
‘Chẳng lẽ vừa rồi là nó cứu mình?’
Lý do gì chứ? Tôi theo bản năng dán mắt lên mặt cậu ta, cố đọc nét mặt. Baek Sa-heon trừng lại, kiểu “nhìn cái gì mà nhìn”. Nhưng mà…
Kéttttt— (tiếng cửa mở)
“…….”
“…….”
Cả hai đứa cùng cứng đờ người.
“…Cậu gì ơi…?”
Cánh cửa mở ra.
“Ở đâu nhỉ… Rõ ràng là nó chạy về phía này mà…….”
…Có tiếng động.
Cái thứ “đội trưởng an ninh không bóng” đó đang bước đi.
Không phải tiếng bước chân bình thường, mà là thứ âm thanh kỳ quái như từng sợi gì đó mỏng dính bám xuống sàn rồi lại nhả ra….
lẹt xẹt lẹt xẹt—
Tôi nghẹn chửi tới cổ, mồ hôi vã ra.
Tôi và Baek Sa-heon nín thở, cùng nhau co rúm dưới gầm bàn. Căn phòng tối om, chúng tôi chỉ biết cố giữ im lặng tuyệt đối….
“Ở trong phòng bệnh này à….”
‘…Phòng bệnh?’
Rồi tôi từ từ nhận ra.
Không khí đã đổi khác.
Thứ mùi đặc trưng của văn phòng – mùi giấy tờ, mùi tinh dầu – giờ bị trộn vào một mùi khác rất lạ.
Một mùi lạnh và khó chịu.
…Mùi thuốc sát trùng.
Tôi chợt hiểu ra.
Lúc nào không hay, cả hai đứa tôi không còn trốn dưới gầm bàn làm việc nữa, mà đang chui dưới gầm… giường bệnh.
“…….”
Tôi cúi mắt nhìn xuống.
Máy Quay đã tự bật, đèn đỏ báo đang quay sáng lên—
“Ở đây rồi.”
Bàn tay của một bệnh nhân bất ngờ tóm chặt lấy chiếc Máy Quay trong tay tôi.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
