Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 415: Đường hầm ma không lối thoát (1)

Tối hôm đó. Tòa nhà trụ sở Mộng Mơ Ban Ngày.

“Cậu đã nắm hết thông tin trong cuốn sổ tay rồi chứ?”

“Dĩ nhiên.”

‘Chẳng lẽ lại chưa?’

Thay vì lườm ngược gã nghiên cứu viên nói điều hiển nhiên, Baek Sa-heon mỉm cười, ngoan ngoãn ngồi xuống.

Không chỉ vì phép tắc xã giao.

Mà còn vì người ngồi đối diện—một phó phòng có đôi mắt trong veo và lấp lánh đến kỳ lạ.

Lee Seong-hae.

Đội Tinh Anh đeo mặt nạ cá heo, đúng như tuyên bố ở Phòng Tham vấn Linh Hồ, suốt mấy ngày qua đã giám sát cậu ta đến phát khiếp!

Không phải kiểu tay mơ bám đuôi lẽo đẽo.

-"Anh Dê, đội B lại gọi anh nữa kìa?"

Họ thẳng tay “chỉ định” mang theo luôn…!

Nhờ vậy, Nhờ vậy, dù nghe phong thanh rằng “dự án của Giám đốc Ho” đã mang về mẻ “tinh chất giấc mơ” cấp rất cao, cậu ta cũng chẳng moi được lợi lộc nào bằng cách rò rỉ thông tin liên quan.

Đổi lại…

Đi theo Đội Tinh Anh, cậu ta lại đang tích điểm khá thuận lợi nhờ thu thập tinh chất “giấc mơ” cấp cao hơn.

‘Không phải vì tốt bụng đâu.’

Biết chứ.

‘Thế thì sao?’

Thì cũng kệ. Quan trọng là có lợi cho việc thu thập tinh chất giấc mơ.

Và hôm nay cũng vậy.

“Vậy nhờ cậu giúp đỡ.”

“Vâng.”

Đội nghiên cứu kết thúc phần thuyết minh về “bóng tối” sẽ thâm nhập hôm nay rồi rời đi, để lại chỉ còn Lee Seong-hae và cậu ta ngồi đối diện.

“…….” “…….”

“Phó phòng. Có… cần gì không ạ?”

“Không.”

‘Đ*, chết tiệt.’

Baek Sa-heon gượng cười, cố vượt qua cảm giác áp lực kỳ quái tỏa ra từ ánh mắt của Lee Seong-hae.

Dù có hơi toát mồ hôi lạnh.

Đúng lúc đó.

Cốc cốc.

Có người gõ cửa.

Beak Sa-heon ngoảnh nhìn về phía ấy, thoáng mừng thầm, nghĩ rằng có khi Đội A—đội nói sẽ cùng xâm nhập lần này—không đến điểm vào “bóng tối” mà ghé đây trước.

“Vâng, mời vào ạ!”

Được Lee Seong-hae gật đầu cho phép, cửa mở ra, và người bước vào là…

“Xin chào.”

Một người đàn ông đeo mặt nạ họ mèo màu đen.

Trong Đội Thám Hiểm Hiện Trường có đủ kiểu người mang đủ loại mặt nạ làm việc; tính cả các chi nhánh thì việc còn những nhân viên đeo mặt nạ mà Beak Sa-heon chưa biết cũng chẳng có gì lạ… nhưng—

“Hử?”

Có gì đó quen quen.

Beak Sa-heon theo phản xạ nhấc nhẹ miếng che mắt, liếc thật khẽ đường viền “vầng sáng”…

…!!

“Đ-đợi đã.”

Đúng lúc rùng mình chạy dọc sống lưng, giọng của Lee Seong-hae vang lên bên cạnh.

“Ngài Linh Vật?”

Người đàn ông quay sang “phó phòng Cá Heo” mỉm cười.

“Chào phó phòng Cá Heo.”

Rồi nhìn sang cả cậu ta mà chào:

“Chào.”

…?!

“Có vẻ nhàn nhã quá ha, cậu Dê à.”

Chết tiệt.

Là Kim Sol-eum.

Cái quái gì vậy.

Mặt nạ riêng của hắn ta vứt đâu, còn cái này là gì nữa. Với lại…

Mới mấy hôm trước còn ở Đội An Ninh cơ mà…!

Sao lại lù lù xuất hiện với dáng người bình thường!

Trong lúc nổi da gà, phát điên hơn là “phó phòng Cá Heo” lại sáng mắt tươi cười, bước đến gần Kim Sol-eum như gặp người quen.

“Giờ ngài ăn được rồi nhỉ!”

“Ừ. Đúng vậy.”

Cái đó mới là quan trọng hả??

“Thế bọn mình đi ăn nhé? Tôi biết quán ngon lắm. Cơm trộn bào ngư!”

“…Được.”

Sao lại nhìn tôi?

“Rủ thêm người khác đi ăn cùng cũng được.”

“Oa! Quá được!”

Rồi “phó phòng Cá Heo” cười rạng rỡ:

“Miễn là họ là người tốt.”

……

“…phó phòng, chúng ta chuẩn bị xuất phát vào bóng tối rồi mà.”

“À.”

Nghe Beak Sa-heon nói, “phó phòng Cá Heo” như sực tỉnh, vỗ tay.

“Vậy ngài đi cùng nhé?”

Cái gì??

“Lần này có ngài Linh Vật thì an toàn tuyệt đối luôn, xong là đi ăn trưa liền!”

“…Hay đấy?”

Đừng có đi!

“Wow! Vâng ạ!”

Beak Sa-heon gào thét trong lòng.

Từ kẻ sát nhân hàng loạt đến “mèo”, có tồn tại nào khiến đầu óc người ta choáng váng đến vậy không.

…Còn đây, nguồn cơn của tiếng thét câm kia trong lòng Beak Sa-heon. . .

Nếu nói về tinh thần của Kim Sol-eum thì—

'Nói chuyện được!'

Cậu chỉ đang thấy… hài lòng!

Tìm đến vài người quen đang rảnh, cậu còn nhờ Giám đốc Ho kiếm cho món đồ “giống mặt nạ của Đội Thám Hiểm Hiện Trường” để mang.

'Muốn vào trụ sở công ty thì phải có cái này.'

Chứ không thể liều đi loanh quanh với gương mặt “Kim Sol-eum”.

'Vả lại, về mặt thu thập thông tin, mình cũng cần một thân phận có thể tự nhiên hòa vào Mộng Mơ Ban Ngày.'

Thế là cậu đi lại những nơi mà thân thể 130666 không thể đặt chân, quan sát tình hình và thấy… thỏa mãn nho nhỏ.

Hơn nữa, đề nghị của Lee Seong-hae khiến Kim Sol-eum nảy ra một kế hoạch khá hiệu quả.

Thám hiểm bóng tối.

'Phải thử xem với cơ thể này có trích xuất ‘tinh chất giấc mơ’ được không.'

Nếu trích xuất được, cậu định nhờ Ho Yoo-won đổi thành tiền thưởng.

'Dù không được, thì với cơ thể này chắc mình cũng ‘clear’ bóng tối dễ hơn nhiều chứ?'

Vì cơ thể này cho phép dùng thứ sức mạnh thể chất đáng gờm.

Thế nên Kim Sol-eum thấy chỉ có lý do để nhận lời đề nghị của Lee Seong-hae.

“Vậy mình đi nhé?”

“Được.”

Và thế là cậu gia nhập đội thám hiểm bóng tối hôm ấy.

Trải nghiệm bóng tối an toàn cùng cô phó phòng Cá Heo!

“…Ừm?”

Một cảm giác như déjà-vu lướt qua, nhưng Kim Sol-eum bỏ qua.

Rồi cậu sẽ phải trả giá cho nghiệp ấy. . . .

“Đến nơi rồi. Đây này!”

“……”

Con đường trên núi khi trời đã tắt nắng.

Một đường hầm đen kịt như cái hang, xuyên ngang qua sườn núi, đang chờ ở đó.

[Biển báo STOP – tai nạn đường hầm – cấm vào]

“Nghe nói người ta thấy ma suốt với lại liên tục có người mất tích nên họ chặn hẳn rồi thì phải. Vì chuyện chứng kiến ma nhiều nên nơi này cũng nổi tiếng đấy.”

“……”

“Nhưng mà không sao đâu. Đây là loại ‘Bóng Tối’ chỉ cần đi bộ cả đêm ở trong đó rồi kể chuyện kinh dị là xong ấy!”

Thứ lướt qua trong đầu tôi là cảnh lần đầu gặp phó phòng Cá Heo.

Truyền thuyết con ma điên rồ vỗ tay bằng mu bàn tay.

“Dù cái gì có xuất hiện cũng cứ phớt lờ là được. Cầm lấy!”

À.

A!!!


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 415: Đường hầm ma không lối thoát (1)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...