Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 407: Hoàn Thành Lễ Tốt Nghiệp (1)

Chương trước có câu "tôi chết đứng" chỉ sự bàn hoàng của Lộc, mà sốp đánh thiếu chữ 'Đứng' nên thành tôi chết. Mong mọi người đừng hiểu lầm (24/10/2025)

====

Đầu óc tôi như trống rỗng.

Ngoài cửa sổ phía hành lang của lớp học là một con quái vật. Nó là hiện thân của nỗi kinh hoàng bi thương rợn gáy—vô số bộ phận cơ thể người bị trộn lẫn bừa bãi thành một khối—và ở chính giữa phần thân bị xẻ toạc, nửa thân trên đang tụ lại đó nhìn chằm chằm về phía này.

Chủ nhân của ánh nhìn ấy—

Đội trưởng Đội Huyền Vũ 1.

Nửa thân trên đã sụp đổ của bậc tiền bối.

Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!

Sao lại ở đây?

Như để trả lời cho thắc mắc đó, tôi chợt hiểu ra.

‘Là Đặc thị Segwang.’

Thảm nơi bậc tiền bối đánh mất nửa thân trên—chính là tại đây.

Trong số các đặc vụ đã tự ý xin nghỉ để xâm nhập trái phép vào Đặc thị Segwang, có cả Đội trưởng Park Hong-rim.

Và người đã dùng Ngọn Lửa Yêu Tinh của mình để làm bùa cũng là—

‘Là đội trưởng.’

Thậm chí, nửa thân trên ấy có lẽ cũng là thứ cố ý “đánh mất”.

Trong lúc vội vàng dùng phiếu mượn sách của Thư viện Hanbit để tạo bùa, đã lấy chính phần thân trên của mình làm cái giá.

‘Cả những “giáo viên” nằm ở tầng 5 cũng…’

Phải chăng họ đã cử hành một dạng trận giữ/phòng hộ, một nghi thức để bảo vệ học sinh?

Nhưng đã xảy ra trục trặc.

Khi lá bùa giấy chôn ở sân sau và đèn lồng thủy tinh bị hỏng…

Mới thành ra bộ dạng như bây giờ.

Kết thúc rồi—nhanh lên, nhanh hơn nữa, nhanh lên! Ở kia kìa. (chữ in đậm là lời mà con quái vật phát ra)

Hình dạng của ô nhiễm.

Nó đang tới gần.

Học sinh mặc đồng phục bị nghiền nát giữa hành lang khi bỏ chạy và chết. Thứ đó xuất hiện sớm hơn trật tự của “trò chơi”.

Tựa như khuôn thức game kinh dị cũng không còn đủ để ngăn đà xâm lấn sự ô nhiễm nữa.

Hành lang bị thịt vụn phủ kín rồi vặn vẹo.

Ngôi trường mất hình dạng và bị nuốt chửng.

Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!

Nó đến.

Đến rồi, ngay bây gi—

Bịch.

Tôi quay đầu.

Trong lớp học, Trưởng phòng Lee Ja-heon đang 'bắn hạ' mọi người.

‘!’

Đã quá nửa số người bị bẻ gãy cổ mà chết.

Tôi rùng mình theo phản xạ—rồi chợt hiểu ra.

Đó là việc tôi đã nhờ.

Trước khi bị giáo viên giết…

- “Phải giết sạch để có thể tỉnh dậy ở Thế giới thật.”

Như bị dội nước lạnh, ý thức tôi bừng tỉnh thêm lần nữa.

Đây là ác mộng. Đây là trong mơ. Chết là tỉnh. Đừng quên. Nhưng nếu chết bởi tay giáo viên ở đây thì sẽ bị xóa khỏi hiện thực—không, thậm chí khuôn mẫu game kia cũng có thể sụp…!

Nhanh lên.

“Các đặc vụ,”

Tôi lập tức nắm lấy người bên cạnh, thì thầm:

“Đặc vụ Ha-geum, chỉ cần đưa đèn lồng thủy tinh cho tôi. Và mọi người lấy bảng tên, mỗi người một cái, rồi tự…”

Nhưng cùng lúc ấy, tôi nhận ra—

Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!

Những người này tuyệt đối không thể làm thế.

Ngay từ đầu, nếu là kiểu người có thể làm thế thì họ đã không trở thành đặc vụ; và cho dù có sẵn lòng tuân theo chủ trương gần đây của Cục—ưu tiên mạng sống đặc vụ—thì…

“Nho này.”

…chỉ cần nhìn thấy cảnh kia là họ sẽ không làm nổi.

“Nhờ cậu một việc khó. …Hãy đưa mọi người thoát ra khỏi đây đi. Dù vất vả, cố cứu được vài người cũng được.”

Khoan đã.

“Bọn tôi sẽ chỉ ở lại xem Đồng thêm nét bùa vào đèn lồng thủy tinh rồi đi. Rõ chưa? …Chị Ha-geum.”

“Nhận đây.”

Đặc vụ Ha-geum nhấc đèn lồng thủy tinh đặt lên bàn. Đốm Ngọn Lửa Yêu Tinh thoát ra từ đèn run rẩy như sợ hãi, rồi liền quấn lấy cổ Ha-geum, chui vào lòng và biến mất.

“Nho, nhanh lên! Không còn thời gian đâu.”

Tôi chật vật đưa chiếc đèn lồng vỡ đã lấy ở sân sau cho Đặc vụ Đồng.

“Còn sân sau thì xử lý thế nào—”

“Bọn tôi tự lo. Giờ đi mau!”

Và ngay khoảnh khắc tiếp theo—

KHÔNG CÓ LỄ TỐT NGHIỆP

…trên khung cửa sổ hành lang.

ĐẾN—ĐẾN ĐÂY—XÂM NHẬP—KẾT THÚC—TRÒ CHƠI KHÔNG CHẶN NỔI—ĐẾN ĐÂY

Áp sát, nó nhìn chòng chọc chúng tôi.

Một khuôn mặt người mất nửa đầu.

Nửa thân trên còn lại của đội trưởng Huyền Vũ 1 lắc lư, dõi qua ô cửa sổ nhìn vào lớp học.

“…Chị Hong.”

Chị Hong là ai? Tìm được rồi. Ha-geum là ai?

“…….”

Bên cạnh, tôi thấy bàn tay Đặc vụ Ha-geum siết chặt lấy chuôi kiếm…

Rồi—

Vù—

Từ thân thể Ha-geum, Ngọn Lửa Yêu Tinh tuôn ra, bao trùm lấy cả phòng học.

Một màn ảo thuật của bóng tối và ánh lửa xanh.

Vì sao còn ở lại? Sao vẫn còn? Sao không gỡ ra? Sao không gỡ ra? Sao không gỡ ra?

Thịch. Thịch.

Ngay trước lớp, trong bóng tối là bóng dáng một thứ đang lảng vảng tìm cửa.

“Các cậu. Đội trưởng của bọn cậu, giờ đã thành ‘bậc tiền bối’, đang ở Bệnh viện Hy Vọng Xanh, bình an.”

“…….”

“Bên kia… nó có nói gì đi nữa, thì nó là thảm họa siêu nhiên. Rõ chưa?”

“…….”

“Tôi hỏi rõ chưa.”

“Rõ ạ.”

Rồi Đặc vụ Đồng nghiến răng, hạ mắt xuống đèn lồng thủy tinh, bắt đầu lần tìm những nét bùa còn hữu dụng trên chiếc đèn đã vỡ.

Nhưng trò đùa của yêu tinh do Ha-geum giăng ra đã chớp tắt.

ĐANG GỠ.

Đối thủ “kia” vốn đã quen với những trò đùa mạnh hơn thế, nên tấm màn này không thể cầm cự lâu.

“Chị, còn dùng Kiếm Ấn được không—”

“Không khớp điều kiện. Không dùng được.”

Ha-geum hấp tấp bước ra, nói với Trưởng phòng Lee Ja-heon:

“Sắp gỡ mất rồi. Chờ ở cửa sau. Hai người lao ra đưa mọi người rút nhanh!”

Khoảnh khắc kế tiếp—

ĐÃ GỠ.

Bóng tối tràn vào, nuốt chửng lớp bóng của trò đùa Yêu Tinh.

“…….”

Thịch… thịch.

Tiếng bước chân.

đến rồi—đến rồi—nhanh, nhanh

Cửa trước bật mở.

“Nho, bây giờ!”

Tôi lao ra khỏi lớp qua cánh cửa ấy.

“…!”

Thịch. Giữa cánh cửa tôi vừa trượt qua và con quái vật, rơi phịch xuống là bàn tay của “cô giáo” với cái đầu đang gào thét dính trên đó.

“Đồ điên, không phải lối đó—ra cửa sau…”

Nhưng tôi vừa chạy vừa hét:

“Cô giáo!”

“…!”

“Tôi đi làm Lễ Tốt Nghiệp đây! Nếu chặn nổi thì cứ thử chặn xem!”

“Này!”

Rõ ràng.

‘Mình định liều chết.’

Để vậy, đám đặc vụ kia cũng sẽ sẵn sàng chết. Vậy thì…

‘Phải nhử nó đi.’

Tôi quay đầu, chạy ngược trở lại. Cùng lúc đó, Trưởng phòng Lee Ja-heon đuổi theo tôi, lấy sức mạnh vô lý mà giật phăng bàn tay “cô giáo”…

‘Chết tiệt!’

Không ăn thua.

Cánh tay “cô giáo” nổ tung rồi liền lại, còn toan nuốt trọn bàn tay của Trưởng phòng Lee.

Như khối thịt phủ kín cả hành lang vậy.

Điều đó có nghĩa là đòn tấn công vật lý không còn tác dụng.

‘Khốn kiếp!’

Tôi thò tay vào túi, ném thứ đầu tiên chạm được.

Thứ tôi mang theo “phòng khi cần”.

‘Với lại vốn dĩ cũng là đồ trả lại từ sếp…!’

Vật phẩm thưởng sau lần “phá đảo” Lễ Tốt Nghiệp trước: một trong các viên bi thủy tinh khắc chữ (Hộ) giống lá bùa bị xé.

Và ngay khoảnh khắc viên bi tôi ném chạm vào “cô giáo”—

“…!”

cộp.

Viên bi bật ngược ra, lóe ánh xanh nhạt, đổ bóng lên khối thịt và mặt sàn.

Giữa mảng bóng, như thoáng hiện hành lang trường nguyên vẹn…

Rồi tắt phụt.

“…!”

Nhưng tranh thủ khoảng khắc đó, Trưởng phòng Lee đã xé được khối thịt “cô giáo” mà thoát ra.

“Chạy đi!”

“Vâng.”

Rồi anh bám theo hướng tôi chạy.

‘Đừng có theo tôi chứ!’

Nhưng không còn thì giờ chần chừ, tôi chỉ biết cắm đầu lao lên trên.

Thịch. Thịch.

‘Phải nhử nó.’

Mình làm được.

Đã từng làm một lần thì sẽ làm được.

Trước khi chính ngôi trường này bị bóng tối của Đặc thị Segwang hay Thư viện Hanbit nuốt chửng.

Khi nó vẫn còn vận hành theo khuôn thức game kinh dị.

‘Lễ tốt nghiệp…!’

Nếu game ending, “quái vật” sẽ tạm thời bị xua đuổi.

‘Vậy mình sẽ tranh thủ được thời gian để làm bùa!’

Đúng—còn việc đặt ở sân sau, không phải tôi thì nhờ bất kỳ học sinh nào cũng được…

Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!

Tôi vừa chạy vừa ném viên bi ra phía sau.

Mỗi lần nó sắp đuổi kịp—lại ném một cái.

Khi có vẻ tôi ném không trúng, Trưởng phòng Lee Ja-heon bất thần chộp giữa chừng rồi ném tiếp với tốc độ kinh hoàng.

Nhưng trong tay Trưởng phòng Lee, viên bi không tạo hiệu ứng đặc biệt nào, chỉ phát huy sức mạnh vật lý điên rồ như một mũi tên mà thôi.

‘Tại sao?’

Vì mình mới là người từng phá đảo nên nó chỉ phát huy với mình ?

Nhưng tôi không có thì giờ để để nghĩ lâu hơn.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 407: Hoàn Thành Lễ Tốt Nghiệp (1)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...