Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 397
Tôi nhìn học sinh ấy.
Một thiếu niên tóc tẩy, đeo khuyên.
Trong truyền thuyết trường cấp ba có thể xâm nhập vào đêm không trăng bằng giấc mơ ấy, sinh vật mà khi không bị dõi theo thì giết người, còn khi có ánh mắt dõi theo thì đứng bất động.
Nhưng chỉ cần biết cách, vẫn có thể giao tiếp theo lối có trí tuệ và cảm xúc…
'Là người.'
Những học sinh—cư dân bị mắc kẹt trong Thành phố Đặc Thị Se-gwang.
Đầu óc tôi choáng váng.
Vậy thì mỗi lần đến đêm không trăng, tất cả những cá thể đã bị nhân viên Bách Nhật Mộng, bị đặc vụ Cục Quản lý Thảm Họa giết một cách thảm thương ấy…
“……”
Tôi đặt tay lên bộ đồng phục.
Tình trạng tôi bị ô nhiễm bởi Trường Cấp Ba Se-gwang không tràn ngập nỗi kinh hoàng rợn người, mà kỳ lạ thay lại như bị ràng vào một khuôn khổ nào đó, không thoát ra được.
Nếu không khởi phát “giận dữ” với tư cách là trình kích hoạt, thì về cơ bản là trạng thái rỗng không. (giờ chỉ mới có cảm xúc giận dữ)
May là vậy.
Nên cơn choáng này bớt đi.
Và tôi còn có thể tiếp tục đặt câu hỏi.
— Bây giờ cậu đang di chuyển kiểu gì?
— Những đứa khác đều nằm trên sàn mà.
Nhưng—
-- Tại cậu đấy.
— Vì tôi ?
-- Ừ.
Học sinh mặt mũi “bất hảo” liếc tôi, cau mày, viết lên giấy:
--Cậu đã chuyển tôi vào phòng y tế còn gì.
— Từ sau đó thì ngay cả khi không phải lễ tốt nghiệp, tôi cũng tỉnh lại.
“…!”
Tôi đã chuyển bạn cùng lớp này lên giường trống trong phòng y tế để được chữa trị.
Và mượn đồng phục…
'Hóa ra chuyện đó đã ảnh hưởng.'
Vì là tình tiết không có trong “Trong Đám Mây Đen Tối Tăm” chăng. Hay vì lỗi xâm nhập đã được “nhập tịch” thành học sinh nên xuất hiện kẽ hở?
…Khoan đã.
— Chỉ mình cậu là có thể cử động à?
-- Có thể là còn đứa khác.
-- Nhưng giờ thì chỉ có mình tôi.
— Giữa các khoảng trống giữa mấy đứa nằm dưới sàn, tôi thấy có chỗ trống.
— Đấy là chỗ của những người cử động được à?
-- Có thể.
-- Thỉnh thoảng trong thư viện có mấy nét vẽ bậy học sinh để lại.
-- Như tên này nọ.
— Sau khi lễ tốt nghiệp bắt đầu, cậu có thấy mấy đứa đó không?
Bạn cùng lớp vẻ ngoài bất hảo điềm nhiên viết:
-- Không.
-- Mấy đứa kiểu đó, khi lễ tốt nghiệp bắt đầu thì -- nằm xác trong hội trường.
“……”
Chúng đã bị Thư viện Hanbit nuốt chửng.
Những đứa không ra khỏi thư viện được cứ thế lang thang trong thư viện đi tìm những manh mối vốn không tồn tại, rồi vướng phải một lý do phạm quy nào đó. Bao nhiêu học sinh như thế…
Ngực tôi nhói lên.
Một cơn đau quái lạ như thể người bạn chí thân vừa bị sát hại dã man. Như thể có thứ gì đó đang chia sẻ mối hận và xúi giục tính hung hăng.
Nỗi bi ai chung của học sinh Trường Cấp Ba Se-gwang.
‘Không được.’
Tôi cố không để bị cuốn theo, hít sâu rồi đặt câu hỏi tận gốc.
—Tại sao ngôi trường này lại thành ra như thế?
-- Tôi không biết. -- Nếu biết thì tôi còn như thế này à.
—Những điểm đáng ngờ, hay chuyện khả nghi cũng được. —Trước khi thành ra thế này, có điềm báo gì không?
-- Không biết. -- Chỉ là đi học vào hôm trước ngày tốt nghiệp, thế thôi. -- Rồi… chả biết nữa. -- Tôi chỉ vào lớp, bắt đầu học rồi ngủ.
-- Tỉnh lại cái thì đã là đêm khuya, -- và bắt đầu làm lễ tốt nghiệp.
-- Rồi các thầy cô hóa quái vật, -- giết sạch bọn học sinh. -- Chuyện đó cứ lặp đi lặp lại.
Đôi mắt bạn cùng lớp đen sẫm lắng xuống. Trong đó thấm đẫm sự bình thản và chán chường khó tin ở một học sinh có vẻ ngoài bất cần.
-- Dù sao thì chuyện này -- đến lúc lễ tốt nghiệp bắt đầu lại -- tôi cũng sẽ quên thôi.
…….
— Cậu không giữ lại ký ức nào à?
--Việc bị mắc kẹt ở đây không ra được, -- việc mọi thứ cứ lặp lại thì tôi nhớ. --Thế thôi.
Đối phương ấn bút, ghi chữ mạnh lên giấy.
--Cho nên này, đồ học sinh chuyển trường, --cứ đi đi.
Ánh mắt đó hướng về cuốn sách thư viện tôi đang cầm. .
--Có vẻ cậu cũng tìm được cuốn đó nhỉ. --Đọc bao nhiêu lần cũng chẳng đổi được gì đâu.
Thứ có thể “đổi”.
…….
Khoan đã.
— Cậu có biết là lần trước — tôi đã làm lễ tốt nghiệp theo cách khác không? — tôi đã giết cô giáo đấy.
--Cái gì?
— Nghĩ kỹ lại đi. — Sau buổi lễ tốt nghiệp mà tôi xuất hiện, — có thay đổi nào khác không?
Đồng tử của học sinh hơi giãn ra. Như đang so sánh những trải nghiệm ở các buổi lễ tốt nghiệp trước. Như đang lần tìm ký ức. Rồi thì…
-- Có.
‘…!’
--Cô/Thầy* khởi hành từ hội trường sớm hơn.
Giáo viên.
--Để trừ điểm cho những học sinh vắng mặt, hiện tại “Giáo viên” đang rời hội trường.
Một con quái vật được ghép từ nửa thân trên và nội tạng của đủ loại giáo viên. Như một ác linh xuất hiện ở hồi cuối của game kinh dị.
Ra sớm hơn ư?
‘Ngược lại là điềm xấu còn gì.’
Khi tôi nuốt nước bọt—
--Và…
Và?
--Cái này có thể chỉ là trùng hợp thôi, nhưng từ sau đó thì “Giáo viên” chưa từng vào phòng y tế lần nào.
‘…!!’
‘Giáo viên’ không vào phòng y tế.
Mà phòng y tế… lại là nơi có cửa sổ duy nhất thông ra sân sau.
‘…….’
Khoan đã.
— Có khi “Giáo viên” mang theo mảnh giấy gì đó không?
--Mảnh giấy?
— Kiểu phiếu mượn sách ấy! Bị xé làm đôi, trên đó có vẽ bùa.
--Chưa từng kiểm tra.
Bạn cùng lớp nhìn thẳng vào mắt tôi.
--Nếu muốn thì giờ kiểm tra thử cũng được. Nhưng “Giáo viên” ở quanh hội trường.
…….
— Làm đi. Nhờ cậu đấy.
--Ừ, theo tôi.
Bạn cùng lớp chống tay bật dậy khỏi sàn phòng y tế—
Thịch.
Một bóng đen đè chặt bạn ấy xuống.
‘…!’
Tôi theo phản xạ định tấn công cái bóng đó—rồi nhận ra.
‘Là Đội trưởng Sói.’
Đúng vậy.
Đội trưởng Sói… hiện ra như một bóng đen. (học sinh, người mặc đồng phục hs sẽ thấy các đối tượng khác và ngược lại các đối tượng khác sẽ thấy người mặt đồng phục là quái vật)
Tựa như một cái bóng.
Không gợi thứ khó chịu hay cơn xung động bạo lực như lúc nhìn thấy người xâm nhập lỗi vào trường trong đêm không trăng.
Chỉ đơn thuần thấy nó là thứ dị thường.
Nguy hiểm.
Thuộc về “bên ngoài”.
Không thể giao tiếp…
‘Vì thế nên cậu bạn học sinh này mới định chạy.’
Không—chạy là đương nhiên.
Tôi ghìm lại phản xạ vô thức muốn tránh xa cái bóng đen—thứ tôi đoán là Đội trưởng Sói—rồi mở tờ giấy ghi cuộc trò chuyện của chúng tôi ra cho anh xem.
Và tôi thêm một dòng:
-Chúng tôi định thám hiểm khu vực quanh hội trường. -Đó là nơi nguy hiểm, cần hết sức thận trọng.
Lập tức, cái bóng đang giữ chặt bạn cùng lớp biến mất.
“Phù.”
Tôi và bạn cùng lớp bước ra khỏi phòng y tế; phía sau lưng, cái bóng đen lặng lẽ bám theo….
“……”
Chúng tôi men theo cầu thang, chậm rãi đi lên tầng 5.
Vừa đặt chân đến tầng 4, giữa những dãy “trưng bày” các anh chị khối 12 trên sàn, tôi thấy khá nhiều khoảng trống.
Bạn cùng lớp thì có vẻ đã quen nên cứ thế đặt chân đi qua, còn tôi cố chịu đựng cơn đau nhói ở ngực rồi lại nhấc chân lên bậc thang. Lên tầng 5.
Và rồi—
[Ôi showbiz.]
Ngay khoảnh khắc bước vào tầng 5,
tôi hiểu ra vì sao bạn cùng lớp gọi là “các giáo viên”.
[Khá… có thẩm mỹ đấy.]
Thứ được “xếp trưng bày” trên sàn tầng 5 không phải học sinh.
Mà là người lớn.
Mà trong ngôi trường này, người lớn chỉ có một loại.
Là giáo viên.
…Giáo viên.
Và chúng không “nguyên vẹn” như đám học sinh.
“……”
Nửa thân trên chảy nhão cùng đủ loại nội tạng.
Những cơ thể méo dạng không thể nào còn sống—mặt có cái chảy xệ một nửa, có cái hốc hác đến khô đét—nằm ngay ngắn trên sàn với đôi mắt mở trừng trừng….
Như thể bị tách ra khỏi “Khối Giáo Viên” rồi đem cất giữ riêng rẽ.
Có kẻ chỉ còn một mảng thịt vô nghĩa, một con mắt, một đống tóc, hoặc độc mỗi đống ruột gan.
…Là một học sinh Trường Se-gwang, tôi không ói; thay vào đó, nỗi sợ và buồn đau dâng oằn lên.
- Chúng có bao giờ tỉnh lại không?
--Không. --Đến rơi khỏi sàn cũng không.
Và tôi nhận ra.
'Họ đang nắm tay nhau…'
Những cơ thể nào còn tay thì đều đang siết chặt tay nhau.
Như thể đang cố chống chọi lại điều gì đó.
“……”
Tầng 5 vẫn là cảnh tượng quái dị phủ kín thịt và bùa như lần trước, nhưng các mảng thịt giờ như đã mất sức sống, chất dịch khô quắt lại giống cổ họng của xác ướp.
Còn bùa thì…
Nhìn hình vẽ ấy, tôi chắc chắn.
'Chính là lá bùa đó.'
Nửa tấm bùa rách ở đáy chiếc đèn thủy tinh vỡ chôn ngoài sân sau.
Như thể hình dạng hoàn chỉnh của nó đang được phản chiếu ra đây.
Tôi với tay chạm vào một lá bùa.
Nếu ở đây có một đặc vụ Cục Quản lý Thảm Họa từng được huấn luyện bài bản, hẳn đã đọc được ý nghĩa của bùa; còn tôi, chỉ vừa mới nắm được trọn vẹn hình dạng của nó.
Một chữ Hán biến dạng viết bút lông:
Chữ “Hộ” — nghĩa là “giúp đỡ, bảo hộ”.
[Hừm. Không phải là một chữ khá quen thuộc với cậu sao, Bạn tôi?]
……!
Ký ức ùa về.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
