Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 394
Để không dẫm lên học sinh dù chỉ vô tình, tôi cố hết sức nhảy đúng vào những khoảng trống trên sàn. Nhờ quầng sáng xanh nhạt tỏa ra từ vệt lửa yêu tinh, tôi còn nhận ra được đường nét nên mới làm nổi.
“Phù.”
Dấu vết xanh ấy không theo quy luật, lúc bám tường lúc bám trần, rồi cuối cùng hướng lên trên.
Tới thẳng tầng 3.
“……”
Ở đây, trên nền hành lang cũng đầy học sinh nằm bất động như xác; nhưng có một điểm khác:
Tôi nhìn thấy vài gương mặt mình nhận ra.
[Kim So-ra]
Đó là nữ sinh đã chết trước đó.
Nhìn bảng tên của cô bé—người từng chết bởi tay một nhân viên Mộng Mơ Ban Ngày trong bóng tối "Trong Đám Mây Đen Tối Tăm”*—tôi nén tiếng thở. (tên của bóng tối trường cấp Ba Segwang) ====================== Hồ Sơ Thám Hiểm Bóng Tối / Truyền Thuyết Kinh Dị
[Trong Đám Mây Đen Tối Tăm]
: Truyền thuyết trong Hồ Sơ Thám Hiểm Bóng Tối, mã nhận dạng của Công ty Mộng Mơ Ban Ngày là Qterw-()-62, mã số đăng ký của Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên là 2845PSYA.2016.Ha53. Nếu bạn đọc văn bản trên internet và đi ngủ, bạn sẽ tỉnh dậy tại Trường cấp ba kỹ thuật Se-gwang vào ban đêm và bị một thứ gì đó không phải là con người đuổi theo cho đến khi chết. Mọi cố gắng tìm kiếm ngôi trường này trong thế giới thực đều thất bại, và hiện tại nó đã bị coi là không tồn tại ở Hàn Quốc.
====================== Vậy là chắc chắn rồi.
Đúng cùng một nơi.
“Thế thì khi không phải đêm không trăng, nơi này có lẽ ở trạng thái này.”
…Vì sao ngôi trường trong Thành phố đặc thị Se-gwang lại hóa ra thế này?
Rốt cuộc Se-gwang đã xảy ra chuyện gì?
Vượt qua cảm giác rờn rợn và khó chịu khó tả, tôi ngẩng đầu lên.
Vệt lửa yêu tinh hội tụ về một chỗ.
Cuối hành lang tầng 3.
[Phòng Y Tế]
……
Tôi nắm tay nắm cửa, mở ra.
Khung cảnh từng thấy trước đây lại hiện ra.
“Học sinh bị thương khi vận động thì nằm lên giường chờ cô y tế đến!”
Cả dòng chữ tôi từng “tận dụng” ngày trước vẫn còn nguyên.
Chỉ khác là giờ cả ba chiếc giường trông có vẻ đều trống.
“……”
“Vừa nãy chắc đã có người nằm ở đây. Mới gần đây thôi.”
Vết lửa yêu tinh lại lóe lên ở phía sau đó.
Cửa sổ phòng y tế.
Ngay bên dưới.
[Luống hoa]
…Mở ra sân sau của trường.
Qua khung cửa, tôi thấy những bụi đỗ quyên chỉ còn trơ cành giữa khu sân sau rậm rạp chìm trong bóng tối.
Và tôi chợt hiểu ra:
“Đây là lối duy nhất thông ra sân sau.”
Nếu mọi cửa ra vào của tòa nhà đều bị khóa, sẽ không thể ra sân sau theo đường “bình thường”: lối đó bị chặn.
Tầng 1 và tầng 2 thì cuối hành lang không có cửa sổ, không dẫn ra sân sau…
Kỳ lạ là chỉ có cửa sổ phòng y tế tầng 3 là có thể ra đó.
Và việc dấu vết lửa yêu tinh dừng ngay ở đây có nghĩa là—
“……”
Tôi trèo qua cửa sổ, nhẹ nhàng nhảy xuống sân sau.
“Nhân viên Rồng?”
Tôi bấu theo tường, giảm tối đa tiếng động và chấn động, tiếp đất an toàn trên nền đất.
Rồi tôi với tay vào một bụi đỗ quyên.
Ngay dưới gốc, có một ụ đất “không đều” so với xung quanh.
Tôi bắt đầu bới lớp đất ấy lên.
[Ồ.]
Phụp.
Không lâu sau, tay tôi chạm phải thứ gì đó. Tôi nuốt nước bọt, lôi nó ra từ gốc đỗ quyên. Thứ lấp lánh ấy là…
Một mảnh thủy tinh vỡ.
“…!!”
Những mảnh đồ thủy tinh bị vỡ vụn, dính bùn, dần lộ ra. Hình dáng của nó—tôi quen thuộc lắm…
Đó là đèn lồng ngọn lửa yêu tinh.
“……”
“Đồ của Cục Quản lý Thảm Họa nhỉ.”
Đúng như Đội trưởng Sói—đã theo sát đến cạnh từ lúc nào không hay—nói. Đó là chiếc lồng đền thủy tinh của họ. Nhưng nó vỡ tan tành, và ngọn lửa yêu tinh lẽ ra phải nằm bên trong thì không thấy đâu.
Điều đó có nghĩa là…
“Chờ đã.”
“…!”
Theo phản xạ, tôi kéo chiếc lồng đèn vỡ về phía mình.
Trong gang tấc, bàn tay người đeo mặt nạ sói quét qua không trung.
“……” “……”
“Đã hành động bột phát rồi còn thiếu hợp tác nữa à?”
“Xin lỗi.”
“Có vẻ cậu quen chỗ này nhỉ. Nếu coi tôi là người cùng đội thì tối thiểu cũng phải nói trước khi cậu hành động mới phải phép. Rõ chưa?”
Giọng điệu thiên về nhắc nhở hơn là trách móc, dù vẻ mặt hơi khó khăn.
“Phù.” Đúng. Tôi biết người này không phải đến từ quá khứ thật, chỉ là vật sinh ra từ cái bóng tối này; nhưng tỏ ra cảnh giác quá mức thì không khôn ngoan.
…Với lại vừa mới khiến đối phương mềm lại, tôi cũng không nỡ.
“…Vâng ạ.”
“Được. Thế để tôi thử một lần xem.”
Gì cơ?
Khoảnh khắc tiếp theo—
Trong tay Đội trưởng Sói đã cầm sẵn chiếc lồng đèn thủy tinh.
“…!”
“Dạo này người ta bắt đầu dùng Bóng Tối để chế tạo những món đồ kỳ dị, còn thời các cậu chắc cũng phổ biến rồi. Nhớ làm sẵn một món như thế này. Có lợi đấy.”
Rồi ở tay kia, cây bút trong túi áo trước.
“Thiết bị đổi vị trí.”
“Tách.”
Đầu bút chỉ biến mất.
Cầm chiếc đèn thủy tinh vỡ, Đội trưởng Sói khẽ lắc, như lắng nghe âm thanh, dò xét một lúc rồi…
“Cạch.”
Tách phần đáy ra.
“Xem nào, thứ này kẹt ở đáy.”
Trong tay anh nhấc lên một tờ giấy cũ mèm.
Bị xé đôi, chỉ còn nửa, mục rữa.
Và tôi nhận ra ngay nó là gì.
“Phiếu mượn sách.”
Thứ bên trong chiếc phong bì phiếu mượn—danh sách người dân đã mượn sách.
Mặt trước đúng là như thế.
Nhưng vừa lật sang mặt sau…
“…!”
Trên nền giấy vàng úa, những nét bút đỏ thô ráp khắc nghệnh hiện ra.
Hình dạng ấy…
“Bùa chú.”
“……”
“Trông quen không? Nom giống kiểu các đặc vụ Cục Quản lý Thảm Họa hay viết…”
Và tôi đã từng thấy bùa ở ngôi trường này.
Tầng 5 của trường.
Tầng có hội trường—nơi bị phủ kín bùa chú.
- Xin lỗi xin lỗi tôi xin lỗi đã đào bùa lên ở sân sau trường rồi xé mất tôi xin lỗi tôi là học sinh trường đang chuẩn bị lễ tốt nghiệp xin lỗ… không không! Lễ tốt nghiệp không phải nghi lễ! Không phải tế sống! Không phải!! Cứu tôi với cứu tô—
“……”
Khoan.
Khoan đã!
Vậy thì… những tiếng “ảo thính” kỳ dị nghe từ tầng 5 hồi đó chính là thứ này ư?
“Cục” lại đi chôn bùa ở sân sau ngôi trường này?
Và khi bùa bị xé thì sự cố phát sinh ư?
“……”
Hàng loạt câu hỏi xoáy trong đầu.
Rồi tôi chợt hiểu ra câu trả lời.
- Việc bên bạn đang đọc được thứ này nghĩa là ngọn lửa yêu tinh đã nhận ra bạn là một đặc vụ, và rốt cuộc việc cứu hộ ở Thành phố Đặc Thị Se-gwang đã được khởi động lại.
Mong ít nhất học sinh còn có thể được cứu.
Đừng tìm bọn tôi.
Đã thất bại.
Rõ ràng họ đã thực hiện một biện pháp nào đó để ít nhất cứu được học sinh, giúp họ phần nào chống chọi trước “thảm họa” ở Thành phố Đặc Thị Se-gwang.
‘Nhưng khi bị xé rách thì mới phát sinh vấn đề sao.’
Đúng.
Nghĩ như thế thì cũng hợp lý… nhưng rắc rối là ở chỗ này.
Đội Xuất kích Cứu hộ Thanh Long
Tại sao lại dùng tên “Đội Thanh Long”?
Sao không phải “Đội Huyền Vũ”?
‘Đội Cứu hộ là Đội Huyền Vũ cơ mà.’
Chính là nơi tôi trực thuộc.
Điều này trong cũng ghi rất rõ. Vậy sao đột nhiên lại xuất hiện cái tên lạ lẫm và vô duyên vô cớ “Đội Thanh Long”?
‘Là đội đặc biệt ư? Riêng cho Se-gwang?’
Và đúng lúc đó, giọng điềm tĩnh quen thuộc vang lên.
“Phải. Có vẻ các đặc vụ Xuất kích Cứu hộ đã cố bảo vệ học sinh khỏi Bóng Tối nên mới nảy sinh trục trặc.”
“……”
Khoan đã.
“Anh có vẻ khá rành về Xuất kích Cứu hộ?”
“Ừ. Đụng nhau ở hiện trường thì biết đến mức đó đấy”
Chớp mắt, tôi chợt hiểu ra một điều.
Nếu người đeo mặt nạ sói này thật sự là dáng dấp quá khứ của Đội trưởng an ninh…
‘Anh ta là người trước khi Se-gwang bị phong ấn.’
Một người không bị ảnh hưởng bởi “xóa nhận thức”.
Thế mà anh ta tiếp nhận “Đội Xuất kích Cứu hộ Thanh Long” một cách hết sức tự nhiên…!
Là sao?
‘Bình tĩnh đã.’
Tôi cố giữ không dao động rồi mở miệng:
“Anh đã từng gặp các đội khác chưa? Có vẻ anh đã gặp Đội Thanh Long.”
“Rồi.”
Đã gặp Đội Thanh Long ư?
Nhưng lời của Đội trưởng Sói chưa dừng ở đó.
“Bọn tôi cũng từng có chút xích mích với một cái đội chỉ chăm chăm kéo quân đến để xóa sổ Bóng Tối… ý tôi là đội muốn phong ấn truyền thuyết đô thị hoặc tiêu diệt thẳng nó”
“……”
“Vì họ chẳng muốn nhượng bộ, nên với một công ty cần thu thập tinh chất như ta thì những vị quan chức chính phủ ấy chẳng đáng hoan nghênh mấy. Có nhà nghiên cứu còn khóc lóc om sòm nữa kìa.”
Nhưng trong Cục Quản lý Thảm Họa siêu nhiên, không có đội nào lấy “chấm dứt thảm họa” làm mục tiêu phòng ban cả.
‘Mà vậy cũng lạ.’
Vì lẽ dĩ nhiên, Cục Quản lý Thảm Họa siêu nhiên đặt mục tiêu chấm dứt thảm họa. Thế sao lại không có một đội chuyên trách việc ấy?
Chẳng lẽ.
Chẳng lẽ là…
“Đội đó là Đội Huyền Vũ, phải không?”
“Đúng thế.”
“……”
“Cậu từng thuộc Đội Huyền Vũ à?”
***
Cùng thời điểm.
Chi nhánh tỉnh Gangwon của Cục Quản lý Thảm Họa siêu nhiên.
Tầng hầm 33 của kho tư liệu tuyệt mật.
“……”
Đọc vụt xong tập hồ sơ mình cần, đồng tử của đặc vụ Choi lóe lên ánh xanh.
“Thưa đặc vụ.”
Ryu Jae-gwan hối thúc vội.
Ngay bên cạnh người đang canh gác, một ngọn lửa yêu tinh rực rỡ khổng lồ lập lòe.
U——ng—
Đặc vụ Choi giật đầu lên, đưa tay che miệng cười tinh nghịch.
“Ấy da, xin giữ bí mật cho tôi nhé, ngài Yêu Tinh. Đã móc ngoéo, thề bằng thạch miến rồi đó~”
Ngọn lửa yêu tinh tung tăng quay một vòng.
Con yêu tinh phụ trách tầng hầm 33 của kho tuyệt mật vốn đáng sợ hơn thế nhiều, nhưng cứ mỗi năm một lần, vào tuần trước ngày Đông chí, nó lại phấn khởi ra chợ phiên rong chơi, nên hôm nay là “ca trực thay”.
Anh canh đúng lượt ngọn lửa yêu tinh thân thiết, dễ dỗ, để vào đây.
Để moi cho ra chuyện về một thảm họa siêu nhiên cấp Diệt Chủng.
Để tìm cho bằng được hồ sơ liên quan đến “Thành phố Đặc Thị Se-gwang”.
“Ta phải đi ngay.”
“Ừ. Những gì cần xem tôi xem hết rồi.”
Cạch.
Khép hồ sơ, đút lại đúng chỗ và khởi động một thuật phong ấn đơn giản, nét mặt đặc vụ Choi lạnh hẳn.
"Đồng à.”
“……”
“Hình như bọn mình đã quên mất một thứ rất quan trọng.”
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
