Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 378

Tòa nhà phụ Mộng Mơ Ban Ngày.

Đêm khuya sắp bước sang rạng sáng.

“Phù…”

Nhân viên mới “của năm” bên đội thám hiểm hiện trường vừa hoàn tất quản lý mớ Bóng Tối nhận trong ngày và bước ra.

Trên tay cầm một Tinh chất giấc mơ cấp F, nhưng người thì rã rời mệt lử….

‘Về ngủ nhanh thôi.’

Vì nỗi sợ vừa dịu xuống và sự căng thẳng được thả lỏng, cậu càng uể oải.

Nhưng ngay khoảnh khắc sắp bước qua sảnh để ra ngoài, cậu thấy ba bóng người đi vào qua cửa và khựng chân như bị sét đánh.

Bởi vì ấn tượng của người đi đầu quá mức… “biểu tượng”.

Mái tóc đen cột tóc đuôi ngựa, dáng cao mảnh, móng tay sắc sảo sặc sỡ, và… đôi đồng tử lóe lên sát khí.

Chính là Phó phòng Jin Na-sol.

‘Đội tinh anh…!’

Nhân viên mới nuốt nước bọt.

Chuyện hai người trong số “đợt bổ sung” giống như cậu đã theo chân đội A vào thám hiểm rồi những gì họ phải trải qua—đã lan truyền rộng rãi trong đám “bổ sung”….

Nhất là khi một người trong số đó đến giờ vẫn còn hôn mê nằm viện do công ty liên kết chăm sóc.

“Lối này, đội trưởng.”

Và phía sau cô là đội trưởng đội A đeo mặt nạ vịt trời đã quá nổi danh, cùng một nhân viên vẻ mặt hơi cứng nhưng trông điềm tĩnh theo sau.

Nghe nói người đó mới được điều sang đội A gần đây.

‘…Ghen tị thật.’

Những người gần như có “vé điều ước”.

Đặc biệt khi nhìn đội trưởng đội A—người được đồn đã chạm tay vào “vé điều ước”—nhân viên mới lại nuốt khan.

Cũng muốn mon men bắt chuyện một câu.

‘Tạo chút mối quan hệ biết đâu có ích chứ?’

Một ảo tưởng của người còn chưa kịp nếm trải tận da thịt mức “sùng bái năng lực*” đến tàn nhẫn của giới tinh anh đội thám hiểm hiện trường. (người nào có ích mới giữ lại)

Vì thế, nhân viên mới kia hắng giọng rồi lén lút tiến lại gần cửa ra vào… nhưng vừa trông thấy món đồ mà ba người phía sau đang “khiêng” thì cậu ta khựng lại.

Thứ bị bao phủ trong khói đen.

Bị trói chặt trên một chiếc xe lăn, nó đeo mặt nạ phòng độc, và đôi mắt vàng lóe sáng tứ phía…

‘Cái đó…!’

Con quái vật đã thấy trong buổi định hướng.

Sinh vật kỳ dị và áp đảo từng trú ngụ ở tầng hầm 13 của tòa nhà phụ.

Giờ thì cậu biết đó là một “nhân viên đặc biệt” của đội an ninh, nhưng phản xạ khiến cậu vẫn đông cứng.

Rè rè rè…

Nhân viên thuộc bộ phận đặc biệt ấy đang bị kéo đi, bị trói chặt vào thứ trông như xe lăn….

“…….”

Nhân viên mới nuốt nước bọt, thoáng do dự định bỏ chạy, nhưng cuối cùng không thắng nổi lòng tham, bèn mon men lại gần bắt chuyện với đội A.

‘Mình còn có chuyện “hay ho” để nói cơ mà!’

Tất nhiên là nhắm vào cấp bậc cao nhất!

“Chào… chào Trưởng phòng ạ…!”

“…….”

“Tôi, tôi là nhân viên mới đội Q, tên Lee Seung-jo ạ.”

“…….”

“Trưởng phòng?”

Không có câu trả lời.

Nhưng cũng không hẳn là bị phớt lờ.

Bằng cách nào đó, đội trưởng đội A chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm cậu…!

‘Ơ, ơ ơ??’

“Tránh ra.”

“…!”

Đúng lúc đó, phó phòng Jin Na-sol hích cậu sang bên rồi thẳng tiến vào sảnh.

“Đội trưởng, vào thôi ạ.”

“Vâng.”

Lúc này đội trưởng đội A mới rời mắt khỏi cậu và bước đi.

Còn vị nhân viên thì lướt qua mà chẳng thèm liếc cậu lấy một cái.

‘……??’

Không…

Nếu bảo buồn vì bị ngó lơ hay thấy lạnh gáy vì bị phớt lờ thì… phản ứng của họ có gì đó hơi lạ…?

“Xin cấp thẻ đi lại xuống tầng hầm 3.”

“Vâng. Các anh muốn tiếp cận Bóng Tối nào ạ?”

“Mã 1575, bóng tối ‘Chim c* c*’.”

“Xin chờ một lát.”

Khi phần đối đáp ở quầy bảo vệ—chàng nhân viên tóc nâu—kết thúc, nhân viên mới lại lấy can đảm mở miệng:

“À, có phải mọi người sẽ xuống tầng 13 của tòa nhà phụ không ạ?”

“…Cái gì?”

“Thực ra tôi từng chạm trán nhân viên đặc biệt đó trong buổi định hướng. Suýt chết, mà tôi sống sót được…”

Vừa toan lấp lửng kể chuyện “giả vờ bình thường” như kiểu “đi chung thang máy rồi tôi đã xử lý khéo” để gây hứng thú—

“Ra vậy.”

Đội trưởng đội A đáp vậy.

“…….”

“…….”

…??

Khoảnh khắc ấy—

“Rồi sao?”

“…Dạ?”

“Rồi cậu muốn gì.”

Giọng nói như cố nén bực bội chen ngang.

“Tránh ra. Loại chẳng làm được việc chỉ tổ… vướng chân. Ha.”

Phó phòng Jin Na-sol liếc cậu đầy khó chịu, phắt tay chộp lấy thẻ ra vào bảo vệ đưa, rồi lộp cộp bước thẳng vào hành lang tòa nhà phụ.

Những người còn lại của đội A cũng y hệt.

“…….”

Nhân viên mới đứng đực ra nhìn cảnh đó.

Tất nhiên cậu hoàn toàn không hay biết rằng, ngay sau lưng mình, Park Min-seong—người ngồi ở quầy bảo vệ—đang thét lên trong lòng vì nhẹ nhõm…

‘Uaaaaaa!’

****

Và sau khi “đội A” bước vào hành lang tầng hầm 3 của tòa nhà phụ—

“Phù.”

Ba người tháo ảo ảnh.

Lập tức, những hình bóng mà Kim Sol-eum đã quen thuộc hiện ra.

Đội thám hiểm Thành phố Đặc Thị Se-gwang.

— Dùng cái này là sẽ bị nhận diện là đội A đó.

Họ đã dùng “dung dịch cải trang” dạng ảo ảnh của Mộng Mơ Ban Ngày do Ho Yoo-won đưa, nhờ thế qua cửa suôn sẻ, vào được tòa nhà phụ.

Phó phòng Eun Hajae—đang đóng vai Phó phòng Jin Na-sol—xoay cổ tay.

“Ơ kìa Trưởng phòng, sao lại trả lời chứ…! Mình đã thống nhất là người ngoài bắt chuyện thì đừng đáp lời rồi mà! Suýt rớt tim ra ngoài.”

“Ra thế. Tôi làm theo phát biểu ba ngày trước của Phó phòng: ‘Ừ. Nếu là cuộc nói chuyện có thể moi thông tin thì thử vừa nghe vừa hùa theo chút xem.’”

“…Cái đó trừ Trưởng phòng ra ạ.”

“? Ừm.”

Eun Hajae thở dài thườn thượt.

‘Nhớ cậu quá, Min-seong à…’

Những lúc như này phải có đàn em bắt nhịp ăn ý thì mới thú vị chứ; đằng này đứa em út ngồi xe lăn chỉ giao tiếp bằng bút giấy, còn thằng kéo theo thì là con dê non một mắt. Haiz.

Dẫu vậy, cậu út đang ngồi trên xe lăn vẫn đang tỉ mỉ kiểm tra tiến độ “chôm đồ”.

— Đã kiểm tra CCTV: Đang tắt (ghi giấy)

CCTV ở tầng hầm 3 đang trong tình trạng “tình cờ hỏng và tắt” do trò của Giám đốc Ho, còn Giám Sát Viên Park Min-seong ở quầy sẽ khai rằng “hình như chẳng nghe thấy gì”.

Còn về “đội A” mà họ đang giả dạng thì—

“Hôm nay họ đã vào Bóng Tối rồi nhỉ.”

Đúng vậy.

Đội A được đưa vào một “lời đồn dạng dự án” theo chỉ thị của Ho Yoo-won theo kiểu “bí mật lén lút”, và việc này không hề được thông báo cho người trong công ty….

Kết quả là, dù mang diện mạo đội A đến tòa nhà phụ, nguy cơ bị ai đó hỏi “sao các anh lại ở đây được” đã loại bỏ thành công.

“Vì đội A thuộc phe Giám đốc Ho nên vừa khít đấy chứ. Chứ nếu không thì vị Trưởng phòng đội A đó chẳng đời nào làm chuyện có lợi cho Trưởng phòng của chúng ta đâu.”

Phó phòng Eun Ha-ja nhún vai, nói rằng nhờ có nhân vật khét tiếng tên Jin Na-sol mà bọn tôi mới có thể bắt chước được.

Rồi cô nhìn về vị trưởng nhóm cũ của mình—từ giờ sẽ cực kỳ đáng tin cậy.

“Từ bây giờ kiểm quân số xong thì sẽ tiến lên tầng trên.”

“Rõ. Thế thì… Lộc con?”

Khi ấy.

Từ Kim Sol-eum—đang có hình dạng 130666 ngồi trên xe lăn—làn khói bỗng rung lên một cách gượng gạo.

“Ổn chứ?”

……

— Ổn (Gật đầu )

“…Vậy à.”

Phó phòng Eun không thể biết tình cảnh rằng, đàn em của cô đã bị nhốt dưới tầng hầm 13 tòa nhà phụ này, cứ lượn lờ trong hành lang y hệt như thế suốt nửa năm.

Nhưng vì sang chấn gần như là triệu chứng chung của mọi đội thám hiểm hiện trường, nên cô chỉ lưu tâm kiểm tra rồi cho qua.

“Tốt. Nghe nói hôm nay gã J3 đó là quản lý tầng hầm 3, vào là gặp ngay thôi.”

— (Gật đầu)

Vậy là mọi thứ cần kiểm tra đã xong.

Chỉ còn việc thực thi.

— Gợi ý: Trưởng phòng Cá Heo (ghi giấy)

“Rõ. Bắt đầu đi.”

Lập tức.

“130666”, vốn tưởng như bị trói vào xe lăn, bỗng hiện ra phía sau xe lăn như tan vào rồi nổi lên—như không có gì.

Và—

“Xin chờ chút ạ.”

Cót két.

Từ khoảng trống bên trong chiếc xe lăn nặng trịch nơi “130666” giả vờ ngồi, Trưởng phòng Lee Seong-hae ló đầu ra.

Nhờ bộ đồng phục đen tối của 130666 và làn khói đen che chắn, cô đã được “tuồn” vào thành công.

“Phù. Cảm ơn nhiều ạ.”

“Có gì đâu.”

Rồi—

“Giờ thì chọn đi nào.”

Nhà chế tạo đồ chơi của Viện Nghiên cứu Vui Vẻ / Qterw-E-07 Bộ hạt giống thân thiện / Qterw-E-99

“Từ giờ chúng ta phải lẩn tránh các Bóng Tối đã cách ly thất bại ở tầng hầm 2 để đi tìm, trong đó có chỗ e là không thể tiếp cận. Vì vậy…”

Cần sắp thứ tự ưu tiên.

— Câu hỏi: Bóng Tối dùng chế tạo trang bị mà mọi người muốn ưu tiên nhất là cái nào?

“Hừm…”

Trưởng phòng Lee nhanh chóng chỉ vào một nơi.

“Lấy cái này.”

Nhà chế tạo đồ chơi của Viện Nghiên cứu Vui Vẻ / Qterw-E-07

“…!”

Biệt danh: “Cửa hàng đồ chơi bị bỏ hoang”.

Đây là Bóng Tối dùng chế tạo trang bị mà đội nghiên cứu sử dụng thường xuyên nhất.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 378
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...