Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 373

Phòng VIP của “Casino đổi xác”, nơi chúng tôi đã tăng số xu sở hữu lên tới 2.772 bằng một chiêu gần như lừa đảo để vào được.

Vừa rồi, dealer đề nghị một canh bạc đặc biệt dành cho VIP.

Cò Quay Nga.

Người tham gia: hai người trong nhóm chúng tôi.

[Ồ, trò này càng chơi càng lỗ đấy. Không phải sao?] [Sau khi trả phí cho casino thì thực chất chỉ là trò qua lại xu với nhau thôi mà. Trừ cái việc một trong hai người chắc chắn sẽ chết!]

Nhưng để đạt mục tiêu, nhất định phải chơi canh bạc này.

Tôi nhìn những bộ phận cơ thể và nội tạng đang đung đưa trên đường ray treo.

‘Trong đó có cả mảnh cơ thể của Trưởng phòng Lee Seong-hae.’

Thông qua Cò Quay Nga, ít nhất phải gom đủ… để được hệ thống phán là ‘của chính đương sự’, rồi ghép lại.

Quả nhiên.

“Trước tiên tôi xung phong.”

Người giơ tay lập tức xuất hiện.

Đặc vụ Choi, mắt sáng quắc.

“Anh Choi!”

“Xác suất tôi ‘thật sự’ chết thì thấp, mà xác suất cứu được người thì cao~ Đã là đặc vụ, biết làm toán thì phải làm chứ.”

Đúng vậy.

‘Theo kinh nghiệm trước đây, chúng tôi chỉ cần chết trong tuyến tàu điện ngầm Segwang là sẽ tỉnh lại ngoài đời và thoát ra.’

Vấn đề là—

‘…Liệu lần này có chắc còn hiệu lực không, 100% cơ chứ?’

Dù chỉ một phần vạn khả năng mà chết thật.

Là xong đời.

……

“Để tôi trước.”

Khi ấy, phó phòng Eun Haje phủi áo bước ra.

“…!”

“Công dân, chờ một lát….”

“Không, gan lì vốn là sở trường của tôi.”

Rồi cô quay lại với chúng tôi, vẫy vẫy bàn tay đang đeo trang bị.

Bàn tay thay thế.

“Dù sao tôi vốn cũng không có tay. Khỏi phải đi tìm lại—coi như tiết kiệm xu.”

“…!”

“Với cả, anh tuyệt đối không được ra cuối cùng.”

Cánh tay giả của phó phòng Eun chỉ vào Đặc vụ Choi.

“Hả? Ê này, công dân, cô vừa ngầu lòi xung phong xong mà bảo thế thì mất mặt tôi quá….”

Tôi lắc đầu.

“Anh Choi. Chỉ có anh nhận diện được các bộ phận cơ thể.”

“……!”

Đặc vụ Choi mấp máy môi rồi thở dài.

“Lộc con, cũng khôn ra phết.”

Phó phòng Eun khẽ cười, nhưng không khí vẫn căng như dây đàn.

“Này, mấy người chỉ đổi ngón áp út ấy, đi dùng xu mà đổi lại đúng ngón mình đi. Đừng có ra ngoài rồi khóc vì không cử động được.”

“Dạ?”

“Tình trạng bây giờ có thể ảnh hưởng lúc ‘tỉnh lại’, nên cái gì không cần mạo hiểm thì đừng mạo hiểm.”

Phó phòng Eun cứng rắn bước lên trước.

“Tôi sẽ chơi.”

“…….”

Nhưng—

“Trò này là một trò mà trong số khách tham gia chắc chắn sẽ có một người tử vong. Cô thật sự muốn chơi chứ ạ?”

Ơ?

“Vâng. Tôi sẽ chơi.”

“…Có cần tôi giải thích lại về Cò quay Nga không ạ?”

“Sáu nòng, nạp một viên, thay phiên nhau chĩa vào mình bóp cò, ai trúng đạn thì chết. Bóp liền ba phát mà không chết thì được thưởng một mảnh cơ thể. Đúng chứ?”

“Vâng ạ! Ngoài ra còn có cách bỏ lượt bằng cách từ bỏ một phần cơ thể để chuyển lượt bắn cho đối thủ….”

“Không cần. Ở đây sẽ không ai dùng cách đó đâu.”

“…….”

Và 15 phút 20 giây sau—

ĐOÀNG!

Chúng tôi—đã tận mắt thấy đầu của phó phòng Eun Haje văng đi ngay trước mắt….

“…….” “…….”

Người chiến thắng. Đặc vụ Đồng mặt tái mét đứng đó, cố đè cơn run tay, đôi mắt u tối nhìn quang cảnh trước mặt.

Nhìn cái xác bê bết máu—người đã liều bắn liền ba lần ngay từ đầu.

Tách.

“Xin chúc mừng! Anh đã thắng!”

Không được.

Không ổn rồi. Cú sốc lớn hơn tưởng.

Dù cố nhắc mình sẽ tỉnh lại ngoài đời, nhưng “đúng kế hoạch” mà nhìn người quen chết trước mắt thì…

‘…Còn nặng hơn cả lần thòng lọng.’ (Người Treo cổ đói khát)

Bầu không khí đông cứng.

“Còn vị này đã bắn liên tiếp ba phát nên phần thưởng là… à, đã tử vong ạ.”

Dealer đang đếm quay sang chúng tôi.

“Là người đi cùng đúng không ạ? …Vậy hãy nhận phần thưởng thay cho cô ấy.”

Mọi ánh mắt dồn về phía Đặc vụ Choi.

Người duy nhất phân biệt được bộ phận, anh ấy bước ra với gương mặt cứng đờ, nhìn dọc các mảnh cơ thể treo trên ray.

Và chọn một món.

“Vai.”

“…….”

Bộ phận có thể gắn ngay lên cổ.

Mảnh ưu tiên số một mà chúng tôi đã bàn sẵn.

Mồ hôi lạnh chảy trên khuôn mặt bình tĩnh của Đặc vụ Choi.

“Thế thì….”

Cái đầu của trưởng phòng Lee Seong-hae quay về phía chúng tôi, hỏi:

“Quý khách có thể dừng tại đây và rời phòng ạ. Hay làm thế nào?”

“…….”

Chúng tôi đã đặt cược rồi.

Rằng nếu chết trong Thành Phố Đặc Thị Segwang thì sẽ tỉnh lại bên ngoài.

Nếu vậy—

“Tôi tiếp tục.”

“Vậy tiếp theo ai sẽ đặt cược ạ?”

Tiếp diễn.

Tôi giơ tay, bóp cò.

Lách cách— tiếng rỗng của buồng đạn trống vang lên lạnh lẽo.

‘Không được dừng.’

Phải bắn liền ba phát thì mới nhận được mảnh cơ thể.

Tôi không ngừng tay, tiếp tục kéo cò. Để nỗi sợ sinh tồn không làm run tay, tôi làm thật nhanh.

Lách cách.

Phát kế tiếp……

Lách cách.

“…….”

Mồ hôi lạnh rơi dọc cằm.

‘Sống rồi.’

Và điều đó có nghĩa—

đối thủ của tôi trong ván Cò quay Nga này chắc chắn sẽ chết.

“…Anh Đồng.”

“…….”

Đối thủ nhặt khẩu súng tôi đặt xuống bàn, chĩa vào thái dương mình và bóp cò.

Rồi—

ĐOÀNG!

Ngay phát kế tiếp nổ.

“…….”

Tử vong.

[Trong chớp mắt đã thành hai xác rồi.]

“Xin chúc mừng! Quý khách thắng rồi ạ. Vị khách vừa bắn liên tiếp ba phát sẽ nhận phần thưở—”

Mồ hôi lạnh rờn rợn.

Đặc vụ Choi bước rất nhanh tới dãy ray, chọn mảnh cơ thể. Cần thêm bao nhiêu nữa? Dù chúng tôi có tiếp tục thì số mảnh có thể lấy cũng chỉ là năm—chừng đó có đủ không? Cái đó thì…

“Đứng dậy.”

……

“…sao vậy?”

“Nghỉ đi.”

Ngẩng lên, tôi thấy trưởng phòng Lee Ja-heon.

“trưởng phòng Thằn lằn” nhanh chóng kéo dọn xác của Đồng, rồi tự ngồi xuống chính chiếc sofa ấy.

“Chuyển chỗ của cậu cho Cậu Dê.”

“…!”

Baek Sa-heon lập tức quay lưng định chạy.

‘Thằng này…’

Tôi lao ra túm lại.

“Á—”

“Cậu biết là kiểu gì cũng phải chết mới ra được mà.”

“Đm, lỡ mà chết thật thì sao…!”

“Ồ, thế cậu có cách khác à?”

“…….”

“Hay muốn bị kẹt một mình trong chốn tối tăm này?”

Dù có bỏ mặc chúng tôi, tự nó cũng khó mà một mình thám hiểm được cái tuyến tàu địa ngục cấp diệt chủng này.

Cuối cùng hoặc là bị ô nhiễm hoàn toàn rồi thành như trưởng phòng Lee Seong-hae hiện giờ, hoặc là uống thuốc an lạc rồi tỉnh ngoài đời; chẳng đáng cho nó mạo hiểm như thế.

…Tất nhiên—

‘…nhỡ lần này chết là chết thật thì sao?’

Cái xác suất rất nhỏ ấy khiến gai người thật.

Nhưng xét cả lý lẫn tình, chúng tôi chỉ còn cách này.

Sống lưng lạnh toát, tôi vẫn không buông tay. Thả ra để câu ta chạy giờ chỉ khiến cậu ta gặp một cái chết dài và đau đớn hơn thôi.

“Tôi uống thuốc an lạc cũng được mà…! Sao nhất định phải bắn vào đầu tôi chứ!”

……

“Vậy thì làm thế đi.”

“Hả?”

Ừ.

Dẫu sao cũng không thể ép người ta chết theo kiểu này. Còn có lựa chọn thuốc an lạc kia mà.

‘Với lại ban đầu cậu ta cũng đâu phải người cùng nhóm.’

Đây không phải chuyện đạo đức.

…Trừ phi thuyết phục bằng phần thưởng.

“Xu cậu thắng được ở máy đánh bạc, tôi cho cậu nhận gấp đôi.”

“…!”

[Hồ hô!]

“Nghĩ xem. Chơi tiếp ở đây thì vẫn còn dư chừng đó.”

Thực ra khả năng cao là còn dư quá 2.000 xu nữa….

Tôi hạ giọng:

“350 xu.”

“…….”

“Cậu sẽ nhận chừng đó. Dự án này còn phải tiếp tục… Lần ‘sau’ vào lại, có cả mấy trăm xu trong casino để mua đồ, chẳng phải tốt hơn sao?”

Im lặng trôi qua.

Sau lưng, tiếng Đặc vụ Choi chọn cơ thể, rồi vừa tán gẫu vừa khai thác dealer nghe như chuyện phiếm mà toàn thông tin.

“…500 xu.”

“Được.”

“Chết tiệt.”

Buột miệng chửi rồi giật mình, Baek Sa-heon đầm đìa mồ hôi cũng quay lại ngồi xuống chiếc sofa tôi vừa ngồi.

“Vậy xin bắt đầu.”


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 373
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...