Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 356
“Nho à?”
…….
“Sao không trả lời. Tôi tò mò chết đi được về talkshow do bạn của cậu—Brown—dẫn ấy.”
Mình có cảm giác như đang tắm trong mồ hôi lạnh—dù với cơ thể này vốn không thể toát mồ hôi.
[Ồ. Có vẻ đã xem buổi phát sóng trực tiếp lần này rồi nhỉ. Nhân dịp này mà có một buổi gặp gỡ khán giả cũng chẳng tệ đâu!]
[Nhưng giữ chặt cái thân thể nhồi bông của tôi thế này thì hơi quá đà rồi. Niềm yêu thích của fan đúng là số phận phải gánh, nhưng làm ơn bảo người kia đặt tôi xuống được không, bạn thân?]
Vẫn thấy như sắp túa mồ hôi lạnh.
“À, hay là làm kiểu này nhỉ? Xin chào, các bạn nhỏ! Tôi là Brown đây!”
[Ôi trời.]
“Thưa đặc vụ.”
Đặc vụ Đồng, người can ngăn Đặc vụ Choi đang bắt chước giọng Brown, nhấc con thỏ bông lên như thể giằng lại.
Tuy vậy, động tác cẩn trọng hệt như đang bế một quả bom; rồi lập tức đặt nó lên hiên gỗ lớn.
[Hừm. Chỗ này không tệ!]
Khoan đã—nhìn kỹ thì trên sàn đã trải sẵn một chiếc khăn tay bằng lụa.
Trên đó họ xếp những viên sỏi xanh thành một vòng tròn như pháp trận trấn trạch, đặt Brown đúng ngay chính giữa.
Ai nhìn cũng biết đây là kiểu xử trí để tạm thời xoa dịu hoặc ngăn chặn thứ gì đó tà quái….
Rồi họ nhìn tôi.
“…….”
…….
Ánh mắt gần như muốn đục thủng người—không, phải nói là:
‘Sao họ biết được nhỉ?’
Các đặc vụ Đội Huyền Vũ số 1 đáng ra còn chẳng biết talkshow đêm khuya của Brown tồn tại.
Dù có biết đi nữa thì việc liên hệ nó với con thỏ bông của tôi cũng quá là nhảy cóc logic…!
Huống hồ buổi phát sóng trực tiếp lần này, đối ngoại thì là Trưởng phòng Lee Ja-heon dẫn chương trình cơ mà!
‘Là họ đang thăm dò à?’
Thôi trước mắt cứ vòng vo né tránh….
“Nho à, tiếng cậu đang vắt óc tận đây tôi cũng nghe đấy.”
Chết tiệt.
“…Trước hết, đi chỗ khác đã nhé.”
Thế là các đặc vụ Đội Huyền Vũ số 1 lặng lẽ đứng dậy, giẫm lên một cơ cấu gì đó của đơn vị rồi đưa tôi cùng Brown ra ngoài.
Lờ mờ cảm nhận được ý định muốn tách Brown khỏi trụ sở chính của Cục Quản lý Thảm họa để phòng bất trắc.
Trong suốt quá trình, không ai nói với ai lời nào….
À không, khi tôi toan nhặt Brown lên thì có nghe đúng một câu.
“Xin bỏ tay ra.”
Vâng….
Điểm an ủi là, các đặc vụ không hề có ý định tấn công hay xử lý Brown.
Họ chỉ nâng con búp bê bằng thái độ cực kỳ cẩn trọng, gần như cung kính mà di chuyển. Nhờ thế, đã không xảy ra sự cố gì do Brown gây ra.
Dĩ nhiên, so với rước khách quý thì trông giống kiểu khiêng một con búp bê nguyền rủa chuẩn bị phong ấn trong chùa hơn….
‘Ngược lại, có vẻ họ nắm rất rõ mức độ nghiêm trọng của tình hình.’
Dù không có nước bọt, tôi vẫn thấy như muốn nuốt khan, và cứ thế tôi được đưa đi.
Địa điểm lần này là ven rìa Seoul, gần một con ngõ xuống cấp, vắng người, đang rộ tin đồn tái phát triển.
Đó là một trong các điểm nghỉ cho lực lượng xuất kích mà Cục Quản lý Thảm họa sử dụng—một khoang container nhỏ, cũ kỹ, không gây chú ý.
Và tại chỗ đó, tôi đã hiểu được đầu nguồn của tai họa này là do đâu.
“Lộc con à.”
Bởi vì đối diện chiếc bàn cũ trong container, Phó phòng Eun Haje đang ngồi!
Như bị sét đánh, tôi bừng hiểu.
‘Thông tin bị lộ từ hai hướng!’
Phó phòng Eun Haje—người biết Chương trình đố vui thứ Ba và talkshow đêm khuya—gặp các đặc vụ biết con búp bê “người bạn tốt” của tôi tên là Brown; thế là bi kịch này xảy ra là điều chắc chắn.
Và điều đó có nghĩa là….
‘Hết đường chạy rồi.’
Toang rồi.
“Ngồi đi.”
…….
Tôi lặng lẽ ngồi vào chiếc bàn đã chuẩn bị.
Phó phòng nhìn con thỏ bông trên khăn tay bằng ánh mắt rối bời.
“Cái Brown đó… có phải Brown này không?”
…….
[Vâng…….]
Khẳng định
Ánh mắt phó phòng đang… chửi thề.
Cô ấy đã thấy tôi làm việc trong tình trạng ô nhiễm toàn phần ở talkshow đêm khuya; mà giờ lại thấy tôi mang theo con thỏ bông mang đúng tên MC của chương trình—không biết cô ấy đang nghĩ gì, thật đáng sợ….
Vả lại, tôi bảo đi cứu Trưởng phòng Lee Ja-heon, rồi lại để một chương trình hẹn hò giống hệt talkshow đêm khuya kia lên sóng—nếu cô ấy đã xem được thì….
‘……Phù.’
[Ôi kìa. Cậu Lộc con, trông có vẻ đang vướng bận nhiều suy nghĩ.]
[Hay là nhân cơ hội này, cậu thử giới thiệu xem “người bạn tốt” của mình hữu ích và cuốn hút đến mức nào xem?]
Cái đó thì….
Khoan.
Khoan đã…!
[Yêu cầu: giấy và bút Lý do: giải trình tình hình]
Phải rồi. Chẳng phải mình đã ngộ ra khi giao tiếp với Baek Sa-heon bằng những con thuyền giấy đó sao. Nếu là giao tiếp bằng chữ, mình cũng có thể nói chuyện như người bình thường!
Và ngay lúc này, những câu chữ giải thích cực kỳ chính xác để tháo gỡ vụ này—vụt hiện lên trong đầu.
“…Ờ, ở đây có giấy không ạ?”
“Phù.”
Tôi cầm cây bút Phó phòng Eun Haje đưa cùng tờ giấy Đặc vụ Đồng trao, vội vã bắt đầu viết.
Tức là, Brown thì…!
- Brown là một tồn tại tương tự ngài Tướng quân Hổ.
“…???”
“Lại còn chuyện gì nữa đây.”
- Ý tôi là—một thực thể siêu nhiên đang giúp đỡ tôi.
Đúng vậy.
- Con búp bê này thực ra không phải Brown tặng; là món đồ tôi tự kiếm được, đóng vai trò như một vật trung gian hai giới linh thiêng.
“Gì cơ?”
Xin hãy nghe hết đã!
- Anh còn nhớ chứ? Tôi từng nói mình mất tích suốt một tháng và bị xử lý thôi việc do “tử vong” tại Công ty Mộng mơ Ban Ngày ấy.
- Và anh còn nhớ tôi đã làm chứng trong ngục kính rằng chuyện đó là thật chứ…!
Tôi nhìn chằm chằm Đặc vụ Đồng. Đối phương giật mình.
“…Tôi có nhớ.”
- Sự thật là trong tháng ấy tôi không chỉ đơn thuần mất tích, mà còn làm việc bên trong hiện tượng siêu nhiên gọi là chương trình talkshow đêm khuya.
- Trong lúc đó, tôi đã thuyết phục Brown—người dẫn chương trình.
- Kết quả là Brown chấp thuận yêu cầu nghỉ việc của tôi, rồi trú ngụ trong con búp bê này, từ đó hỗ trợ tôi trong quá trình thám hiểm các thảm họa siêu nhiên….
Như là.
- Như kiểu một đặc vụ được yêu tinh trợ giúp vậy.
“…!”
Đúng—đó là cách “đánh” vào Cục Quản lý Thảm họa.
‘Dù gì các đặc vụ cũng mượn sức thực thể siêu nhiên nếu dụ dỗ được mà…!’
Trong số đó có không ít tồn tại vừa mạnh vừa nguy hiểm. Như Hổ Tướng Quân mà Đặc vụ Choi từng triệu đến cũng là một hiện thân kiểu “Bạch Hổ Đại Sát” có thể ăn thịt người.
‘Brown cũng đâu khác!’
[Hô.]
Dù đương sự trông chẳng hề thích thú, nhưng nếu ví von được đến mức này mà qua cửa thì….
“Cậu ấy nói thế đấy?”
“Xạo hết. Thằng nhóc đó suýt toi trên chương trình talkshow đó.”
Không!
- Nhờ Brown mà tôi cũng đã thoát chết nhiều phen.
- Phó phòng còn nhớ cái triển lãm điên rồ đó chứ? Khi ấy Brown đã dùng loa phóng thanh góp phần, nhờ thế cả bọn chúng ta mới rút êm được…!
- Với cả chuyện tôi sống sót ở công viên giải trí cũng là nhờ Brown!
“Nhưng rồi xài sai nên suýt chết còn gì.”
Cái đó là…
- Không phải chết—mà là ô nhiễm.
“Cậu nói nghiêm túc đấy à?”
Khự.
‘Ừ thì. Chính tôi nghe cũng thấy vô lý….’
Nếu là Phó phòng Eun Haje, người đã tận mắt thấy trạng thái ô nhiễm của tôi, lại càng thế.
Nhưng mà.
- Dĩ nhiên, vì là thực thể siêu nhiên nên cảm tính khác con người—điều đó đôi khi cũng gây rắc rối.
- Nhưng xét cho cùng, tình trạng hiện tại của tôi cũng tương tự đó thôi.
“…!!”
Tôi cảm nhận làn khói rịn qua mặt nạ phòng độc; cặp sừng rậm trên đầu; những khối thịt vô định hình dưới lớp áo.
- Chỉ riêng việc có một thực thể có thể ở cạnh tôi trong lúc bị cách ly—đã là chỗ dựa rồi.
…Cũng lạ thật. Rõ ràng để thuyết phục nên tôi đang bịa một luận điệu nghe xuôi tai, vậy mà viết ra rồi, bản thân tôi lại thấy trong đó cũng có phần thật lòng.
- Tôi không dám cam đoan là không nguy hiểm, cũng không có nghĩa là tôi hoàn toàn tín nhiệm Brown.
- Nhưng hiện giờ, tôi tin chắc mình đã khá hơn trước.
- Và có được điều này là nhờ Phó phòng, Chủ nhiệm và Trưởng phòng đã lần tìm được tôi tận bóng tối cấp cao. (chương trình Talk Show)
- Xin cảm ơn.
“…….”
- Tôi nghĩ Brown trú trong con búp bê này là bạn của tôi.
Ít nhất, lúc này gọi như thế cũng không sao.
Tôi đặt bút xuống.
Bầu không khí nặng nề, phức tạp vẫn lắng lại trong chiếc container.
Và rồi—
[Cậu Lộc Con.]
[Tôi có thể nhờ cậu một chuyện không? Với tư cách là một người bạn.]
…….
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
