Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 324

Tóc… tóc…

…….

Tóc tóc tóc.

Âm thanh.

Có tiếng động.

Tiếng khớp xương rắn chắc bọc dưới lớp da mềm cử động, rồi gõ nhẹ vào kim loại.

Tiếng gõ cửa.

……

Tiếng gõ.

Một người.

Tôi kéo cánh cửa ra.

“Híc!”

“Á… á á!”

Cánh cửa sắt phòng số 666 mở ra.

Những kẻ đang nắm tay nắm cửa hốt hoảng ngã nhào ra hành lang, giơ tay run rẩy chỉ về phía tôi rồi…

“A… a… ưm.”

Bịt chặt miệng lại.

Và cúi đầu.

“Xin, xin chào, xin chào anh ạ.”

“Chúng tôi là… là nhân viên mới. Rất… rất hân hạnh được gặp anh.”

Bọn họ cất lời.

Dù giọng nói cứng ngắc như học thuộc, nhưng rõ ràng đó là giọng người thật.

Tôi chợt nhận ra: Đây là lần đầu tiên sau rất lâu tôi mới lại nghe thấy giọng nói của người còn sống.

Không… Thật sự là người sống sao?

“Nếu… nếu anh không phiền… chúng tôi xin phép được vào thăm một lát….”

Không, đó là giọng của người đã chết.

Âm thanh lọt vào tai tôi nghe như thể bị rè, méo mó, hệt như giọng phát ra từ đoạn băng hướng dẫn cũ kỹ.

Như thể đã qua một lớp lọc, như thể đang xem cảnh quay, hay nghe từ sau lớp mặt nạ phòng độc; mọi thứ trở nên mờ nhòe, không thể nhận rõ từng người.

Và rồi….

“……Anh…”

Phía trên bộ vest của họ… không có khuôn mặt.

Không, đúng hơn là không thể nhận ra khuôn mặt.

Phần mặt chỉ như một mảng nhòe nhoẹt, đỏ đen, biến dạng tựa như lớp phim bị hỏng đang cố ghép lại.

Tại sao nhỉ?

Có lẽ là do hợp đồng lao động quy định tôi không cần nhận diện họ, hoặc do cơ thể đổ nát của tôi khiến cả hệ thống nhận thức cũng bị hỏng.

Nhưng cũng chẳng sao.

Dựa vào quần áo, dáng người, ngữ điệu… tôi vẫn nhận diện được.

Vẫn đủ để hiểu tình hình.

Nhân viên mới. Vest đen. Nhóm ba người. Hoảng loạn, hoang mang, không đeo mặt nạ.

Và thêm một điều nữa.

“…….”

Tôi quay đầu nhìn người vừa mở lời trước tiên.

Lắng nghe hơi thở dồn dập của hắn, rồi đưa tay đeo găng đen ra.

“Hức…!”

Tôi rút ra một thứ từ túi áo vest trước ngực hắn.

Một mảnh giấy.

“… xuống tầng hầm 13…”

“…đến phòng số 666…”

“…gõ cửa rồi bước vào…”

Hóa ra là vậy.

=== ‘Tên thí nghiệm: Định hướng nhân viên mới’ – lần thử thứ 21

: Phân công nhiệm vụ bằng cách sử dụng Hộp bốc thăm vận may (Qterw-E-382). Khám phá tầng hầm tòa nhà phụ và chạm trán với đội an ninh phụ trách khu vực .

=====

Từ cái đầu méo mó của tôi, ký ức bật ra như tia lửa, rồi tan ra, để lại dư âm như thể đang nhấm nháp.

Tôi ‘hiểu’ đây là tình huống gì.

“Híc!”

Tôi đút mảnh giấy trở lại vào túi ngực của hắn. Người kia run lên khi ngón tay tôi, bọc trong găng tay đen, chạm vào.

Người đứng phía sau, thân hình to lớn, như muốn trấn tĩnh, bước lên phía trước, rồi khẽ đẩy đồng nghiệp ra sau lưng, cất giọng điềm tĩnh:

“…Đây là nhiệm vụ công ty giao cho chúng tôi.”

“…….”

“Chúng tôi… đang thực hiện công việc.”

Đúng vậy.

Nếu coi buổi “Định hướng nhân viên mới” này cũng là một phần công việc.

Tôi nhìn ba người tội nghiệp vừa “tham gia” chương trình định hướng đó.

Và rồi…

Tôi lùi một bước, mở rộng cánh cửa, như thể đang mời.

“…….”

“…….”

“C… chúng tôi… vào… được chứ ạ…?”

Nhân viên công ty có quyền ra vào, điều đó không vi phạm quy định lao động.

“C… cảm ơn… cảm ơn anh….”

Vừa run rẩy, vừa dò xét phản ứng của tôi, ba cơ thể cứng đờ ấy bước vào căn phòng số 666, để thực hiện điều đã được viết trên mảnh giấy.

Và rồi, như vừa dẫm phải lửa, lập tức nhảy ngược ra.

…Không cần phải sợ đến mức đó.

“Híc!”

Họ suýt đẩy ngã nhau để thoát ra, tay chân quấn lấy nhau, ngã dúi dụi trên sàn. Tôi đưa tay ra định đỡ, nhưng bọn họ đã bò lê lết chạy đi trước khi tôi kịp chạm.

Phải, họ chạy trốn.

Vì có một lối thoát.

Thẳng tới thang máy.

“Híc, híc!”

“Khoan, bình tĩnh đã…”

Dường như người to con cố giữ bình tĩnh, nhưng họ đã liên tục bấm.

Nút thang máy.

Thì ra có nút thang máy.

Chỉ là với người thuộc đội phụ trách an ninh như tôi thì không nhìn thấy được.

Ngay sau đó, cùng tiếng chuông nhẹ, cửa thang máy mở ra, ánh sáng tràn ra hành lang.

Bên trong, sáng trưng.

“Đ… đóng lại! Đóng…!”

Tôi bước về phía họ, mỗi bước chân bốc lên khói đen từ mặt nạ phòng độc.

Khi làn khói đen ấy tràn vào buồng thang máy…

[Anh không được rời khỏi khu vực làm việc đã được chỉ định! Anh không được rời khỏi khu vực làm việc đã được chỉ định! Anh không được rời khỏi khu vực làm việc đã được chỉ định! Anh không được rời khỏi khu vực làm việc đã được chỉ định!]

Âm thanh vang dội trong đầu.

[Anh không được rời khỏi khu vực làm việc đã được chỉ định! Anh không được rời khỏi khu vực làm việc đã được chỉ định! Anh không được rời khỏi khu vực làm việc đã được chỉ định! Anh không được rời khỏi khu vực làm việc đã được chỉ định!]

[Anh không được rời khỏi khu vực làm việc đã được chỉ định! Anh không được rời khỏi khu vực làm việc đã được chỉ định! Anh không được rời khỏi khu vực làm việc đã được chỉ định! Anh không được rời khỏi khu vực làm việc đã được chỉ định!]

…….

Không.

Đây không phải là rời khỏi khu vực.

Thang máy này hiện đang dừng tại tầng hầm 13, và tôi chỉ đang bước vào không gian liên thông của tầng 13.

Không có quy định nào ghi rằng thang máy bị loại khỏi “khu vực làm việc tại tầng hầm 13.”

…….

…….

Không gian lại chìm vào im ắng.

“A… a… xin… xin chờ…” (nhân vật tôi đang nghe thấy tiếng người nói rất rè)

Tôi bước vào buồng thang máy.

Cửa khép lại.

“Rầm.”

Khói đen tràn ngập bên trong.

“A… aaaaa.”

“Ô… ô… … ng… ngài… ”

Tôi nghe thấy tiếng r*n r* và lẩm bẩm của họ. Có lẽ vì khó thở? Tôi nín thở, để mặt nạ phòng độc hút lấy khói đen.

Qua làn khói, những khuôn mặt méo mó như hiệu ứng mosaic hiện ra.

Từ mắt, mũi, miệng dường như rỉ ra dịch thể… Nhưng vẫn còn thở được.

Tôi cố đẩy làn khói lên tường, giữ cho nó ổn định. Một người trong số họ run rẩy lên tiếng:

“Đâ… đây… có… ý bảo… chúng tôi im lặng… sao ạ…?”

Ý?

Hành động tôi vừa làm… liệu có mang nghĩa gì sao…?

À.

“…….”

Hóa ra… nên thế này.

Một cử chỉ vô nghĩa.

“C… chữ Hàn Quốc!”

Những kẻ mang gương mặt méo mó hoảng loạn khi nhìn thấy dòng chữ tôi tạo ra bằng khói.

Dù vậy, trong tiếng nhiễu rè vẫn thấy phảng phất chút nhẹ nhõm, cảm giác dễ chịu khi “thứ vô danh” bỗng trở nên dễ hiểu.

Tiếng thở phào vang lên, đục ngầu như vọng qua một lớp lọc.

Rồi một câu hỏi khác vang lên.

“Vậy… vậy… ngài… định… đi đâu…?”

“…….”

Tôi nhìn bảng điều khiển của thang máy.

Thứ mà ngoài hành lang tầng hầm 13 tôi không thấy được.

Trong đó, có một nút mà mấy nhân viên mới, vừa nhìn tôi vừa rụt rè đưa tay ra bấm.

Tầng 1.

“…….”

Không được.

Hiện tại, tôi không thể đặt chân lên mặt đất. Nếu bước ra khỏi thang máy, đó sẽ là sự rời bỏ hoàn toàn khu vực làm việc – điều duy nhất tôi có thể từ chối, là lách luật đến giới hạn cuối cùng. Tôi không thể rời đi.

Vậy thì, tại sao tôi lại bước vào thang máy?

“…….”

Bởi có những việc… tôi vẫn có thể làm dù không bước ra khỏi thang máy.

Tôi đưa tay ra.

****

Trong thang máy, tân binh vẫn còn đang cứng đờ, th* d*c.

Cái quái gì đang xảy ra vậy? Cái quái gì thế này?

Khói đen dày đặc tràn ngập thang máy, và giữa làn khói đó…

Ánh mắt vàng, giống như đèn khí gas.

Đcm, đcm…!

Những chiếc sừng khổng lồ, trông như cành cây mục hay xương sườn, vươn lên từ chiếc mặt nạ phòng độc. Cơ thể được bọc kín trong bộ đồng phục đen không để lộ chút da thịt nào, trông giống như một cơn ác mộng bị ép vào hình dáng con người.

Trên ngực áo, tấm bảng tên ghi “Đội An ninh” chỉ càng khiến cảnh tượng thêm rùng rợn, như một trò đùa b*nh h**n.

Chính thứ đã ở trong phòng số 666, tầng hầm 13.

'Phải… phải giữ lễ phép thì cơ may sống sót sẽ cao hơn…'

Hắn ta liếc nhìn đồng đội tự xưng là “Jang Heo-un”, trong đầu thầm chửi rủa.

Jang Heo-un thậm chí chẳng buồn nhìn hắn, chỉ nhìn chằm chằm vào con quái vật ấy.

'Vẫn còn giả vờ bình tĩnh sao?!'

hắn ta cố tình quên đi sự thật rằng mình vẫn chưa chết, và quên luôn việc chính đồng đội này đã đẩy mình vào hoàn cảnh điên rồ này – chỉ để tiện bề oán giận.

Đồng thời, hắn cũng chợt hiểu ra tại sao lại thấy những thi thể trong thang máy.

'Tất cả bọn họ… đều bị đuổi theo tới tận thang máy…!'

Nhưng… chẳng phải có thứ gì cùng lên thang máy với họ.

hắn ta nuốt khan.

Chẳng lẽ vì không kịp lên thang máy nên nó giết họ để trút giận?

Vậy… thứ này… đã lên thang máy kiểu gì?

Điều duy nhất hắn còn thấy an ủi, đó là dường như vẫn có thể… giao tiếp được. …Khốn kiếp.

'Liệu mình có thể đưa thứ này… quay lại sảnh tầng 1 không?'

Trong phim kinh dị, thể nào cũng sẽ kéo theo tai họa giết sạch người đang đợi ở sảnh. Mồ hôi lạnh rịn ra trên cằm, nhỏ giọt xuống sàn.

Nhưng bản năng sinh tồn mạnh hơn.

Chỉ muốn trở về. Mình phải trở về. Phải thoát khỏi cái tầng hầm điên khùng này!

'Đúng, đúng vậy!'

Chỉ cần chưa chết là còn may mắn!

Cứ mặc kệ lũ còn lại đang ở sảnh! Không thể để mình chết ở đây!

hắn ta, trong cơn hoảng loạn đến mức mất trí, đưa tay ra… và ấn nút tầng 1.

Ánh mắt chạm nhau.

“A.”

Ánh mắt vàng đó, trong làn khói đen, nhìn thẳng vào cậu.

Hắn lại cứng đờ.

Nhưng kẻ quái dị cầm đèn ấy không ngăn cản hắn bấm tầng 1.

Ngược lại, chính đối phương cũng đưa bàn tay đen kịt ra.

Và cạch – bấm nút tầng hầm 12.

“Ơ…?”

Sau đó, đối phương lướt tay như thể đang chơi đàn piano.

Tầng hầm 11, 10, 9, 8… cho đến tầng 1.

Kẻ quái dị đó bấm hết tất cả các nút


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 324
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...