Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 322

“Cố lên nào!” “Bọn tôi ba đứa sẽ đi trước nhé. Đi thang máy này đúng không?” “Đi thôi, xuống tầng hầm 6!”

Không khí lúc ấy thật sự rất phấn khởi.

. . . Ba mươi tư phút sau. Khi cửa thang máy trở lại mở ra, tất cả chỉ còn lại… nửa th*n d*** của đồng nghiệp.

“Aaaaaaa!” “Aaaack!”

Và rồi, thảm kịch tiếp diễn.

Đinh. Đinh. Đinh.

Âm thanh báo thang máy tới nơi.

Mỗi khi nghe thấy tiếng cửa thang máy mở ra, tiếng hét xé họng của mọi người lại vang lên, thành một thứ hợp âm kinh hoàng vang dội cả sảnh tòa nhà phụ.

Tiếng thét, nỗi sợ, sự hoảng loạn.

Những thang máy cứ lần lượt tới, và cứ cái này đến cái kia lại trút ra… “thứ từng là cơ thể người.”

Những hình hài kinh khủng mà chưa ai từng nghĩ sẽ thấy ngoài đời: máu, chất bẩn, mảnh ruột gan, đôi khi cả tro tàn và băng đá, hoặc những mảnh da người chi chít chữ viết bằng bút bi.

Có nhân viên còn cố dùng chính máu của mình để vẽ lên gương trong thang máy những ký tự hay hoa văn kì dị, rồi chết vì mất máu quá nhiều.

“Aaaaaa!”

Những người may mắn sống sót trở lại thì cũng không còn tỉnh táo.

“Phải chạy! Chạy đi! Chạy mau!” “Xin… xin lỗi. Tôi xin lỗi, tôi đã gõ cửa… xin lỗi….”

Người thì lẩm bẩm, hồn vía bay mất.

Rồi giữa cơn hỗn loạn, cũng có người còn tỉnh táo xuất hiện.

“Người này vẫn còn nguyên vẹn!” “……” “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện quái gì?! Cái này… rốt cuộc là cái gì?!”

Một tân binh tái mét, còn đang dựng thi thể của đồng nghiệp chết trước cửa thang máy như tấm khiên, thều thào:

“Có ai đó ở dưới đó.”

Ở tầng hầm mà họ đã xuống, đằng sau cánh cửa kia…

“Ai… ai cơ? Là ai chứ?!”

……

“Nhân viên… kỳ quái.”

Và lời kể kinh hoàng của những người sống sót bắt đầu.

Khi cửa thang máy mở ra, trước mắt họ là hành lang tầng hầm tĩnh lặng và lạnh lẽo.

Nơi đó đầy những cánh cửa sắt, nhưng chỉ trước cánh cửa họ cần đến mới có ký hiệu kỳ lạ. Chỉ từ đó mới nghe thấy âm thanh, mùi tanh, và ánh đèn lập loè….

Và khi họ nhìn qua chiếc lỗ nhỏ trên tấm biển số phòng—

Họ thấy “nhân viên.”

“Mặc đồng phục nhân viên đấy… nhưng trông kỳ lạ lắm. Kỳ lạ….”

Hình dáng như trẻ con, người mặc áo blouse bác sĩ, kẻ đeo bình oxy, có kẻ ôm cả chùm bóng bay, đội mũ cao bồi và có cánh tay gỗ, kẻ thì đội mặt nạ sư tử Bukcheong…

Mỗi lời kể càng khiến sống lưng mọi người lạnh buốt.

Và—

“Nó… nó phản ứng kìa.” “…!” “Phản ứng với hành động của chúng ta! Nó… đuổi theo… đúng như vậy!”

Ánh mắt mọi người lần lượt hướng về phía những thang máy, bên trong vẫn đầy những mảnh thi thể.

“……” “……”

Tân binh bắt đầu nhận ra.

Cái “nhiệm vụ” làm đúng câu vừa rút được…

Thực chất chỉ là một cách tự sát như phim kinh dị.

Họ đã bị cuốn vào một thảm kịch không tưởng.

“Không được!”

Khoảng nửa số nhân viên mới chưa kịp xuống làm nhiệm vụ còn lại, mặt mày tái mét nhìn nhau, rồi vội vàng chạy về phía cửa chính.

Nhưng…

Cánh cửa duy nhất của tòa nhà phụ đã bị khóa chặt tự lúc nào.

Mọi người đổ xô bám lấy cánh cửa cuốn đã đóng sập.

“Cứu chúng tôi với!” “Ơ… điện thoại mất sóng rồi! Giờ sao?” “Chắc… chắc đây chỉ là một show thực tế gì đó thôi… Đúng rồi, chắc chắn quanh đây có camera…” “Mở cửa đi! Làm ơn mở cửa đi mà!”

Thình! Thình! Thình!

Họ đập cửa đến tóe cả máu, nhưng vẫn không hề có hồi đáp.

Một vài người chợt nhớ ra.

“Loa! Loa phát thanh!”

Họ vội vã lao về phía những chiếc loa phát ra giọng “trưởng nhóm Kwak Je Kang” khi nãy, rồi gào lên cầu cứu, van xin trong hoảng loạn.

Nhưng…

[(bíp-) Người phụ trách hiện vắng mặt, hệ thống trả lời tự động được kích hoạt.]

Từ loa, không còn giọng của “trưởng nhóm Kwak Je Kang,” chỉ còn âm thanh thu sẵn, vui vẻ và vô cảm.

[Cửa chính sẽ mở lại sau khi tất cả người tham gia đã thực hiện nhiệm vụ. Sau 30 giây, mọi nỗ lực cưỡng chế mở cửa sẽ bị hệ thống an ninh xử lý, dẫn đến tử vong.] [Các nhân viên mới, hãy cố gắng lên nhé!]

Bíp bíp bíp bíp – bíp!

“Aaaaaa!”

Hai người cố phá cửa lập tức bị nổ tung đầu mà chết ngay tại chỗ.

Một cảnh tượng địa ngục.

“Ơ… Ơ ơ ơ…” “Hức…”

Chẳng ai hiểu bằng cách nào, tại sao lại thành ra như thế.

Khung cảnh tàn nhẫn và vô nghĩa tới mức, dần dần, đám đông cũng không còn đủ sức để kêu la.

Từ đó, những người còn lại co cụm lại gần quầy lễ tân, run rẩy chen chúc nhau suốt mấy tiếng đồng hồ.

Thi thoảng vẫn có tiếng bàn tán, có người thử tìm cách thoát, nhưng không một ai dám bén mảng đến thang máy nữa.

Không ai muốn tự nộp mình cho “nhiệm vụ.”

Và rồi, lời đe dọa khủng khiếp tiếp theo vang lên.

[Vì đã chậm trễ nhiệm vụ hơn 6 tiếng, xin thông báo:] [Trong vòng 5 phút nữa, nếu không có người tham gia tiếp theo đi thang máy, hệ thống an ninh sẽ xử tử.]

“……” “……”

Nhân viên mới nhìn nhau, mắt ai cũng run lên.

Bây giờ, nhất định phải… đẩy ai đó đi.

Phải đẩy ai đó vào thang máy. Phải có người đi.

“Đệt….”

Gã tân binh ban nãy còn làm ra vẻ “có bạn làm ở công ty này” giờ lại cố lẩn tránh ánh mắt mọi người, rúc sâu vào một góc.

Trán hắn túa mồ hôi lạnh, mắt dán chặt vào tờ giấy nhiệm vụ của tổ mình.

Tôi sẽ xuống tầng hầm 13 Trước cửa phòng 666 Sau khi gõ cửa, tôi sẽ bước vào.

Chết chắc rồi.

Cầm phải con số xui rủi như vậy, sống sót làm sao được.

‘Phải… chạy thôi….’

Ngay lúc đó—

“Người rút được số tiếp theo! Những người đó!”

Chết tiệt!

“Bọn họ ở kia, chính họ đấy!”

“…!”

Mọi người xông tới, hung hãn đẩy tổ của hắn về phía thang máy.

Dù hắn giãy giụa điên cuồng cũng không chống lại nổi số đông. Trong tay họ chẳng có vũ khí, nhưng lực vẫn áp đảo.

“Không… đừng mà!”

[Cửa đang đóng.]

Hắn bật dậy, trong cơn hoảng loạn đập điên cuồng nút mở cửa, thì—

Một người cùng tổ nắm lấy tay hắn, giữ lại.

“…!”

“Đã muộn rồi.”

Cạch.

Cửa khép lại.

“Hức!”

Hắn quay đầu, run rẩy trong sợ hãi, bắt gặp ánh mắt của người cùng tuổi, khuôn mặt hốc hác ấy đang nhìn thẳng vào mình.

Người đó từ nãy vẫn im lặng một cách kỳ lạ, giờ mới bình tĩnh cất lời, như thể đang giải thích.

“Có người chết vì hệ thống an ninh rồi. Vậy thì dù ở lại trên sảnh, sớm muộn cũng chết thôi….”

“……”

“Giờ đã đến nước này, chúng ta phải hành động thôi.”

“K-không…!”

“Bình tĩnh nghĩ xem. Vẫn có người xuống rồi mà vẫn nguyên vẹn quay lại đấy thôi.”

Người đó nắm lấy vai hắn, giọng bình tĩnh, như muốn kéo hắn tỉnh lại.

“…Chắc anh còn nhớ, có một trong ba nhóm đã nói ‘không có chuyện gì xảy ra cả.’”

“…!!”

Đúng thật.

– Không có chuyện gì xảy ra….

– Chỉ có… có ai đó mặc đồng phục kiểu đặc vụ cứ lặng lẽ nhìn chằm chằm chúng tôi thôi.

– Tôi đã nói rồi, bên trong chẳng có ai cả!

“Những nhóm gặp chuyện cũng còn sống sót được một nửa. Nên… so với chết chắc trên sảnh, xuống dưới vẫn còn cơ hội hơn.”

“……”

“…Dựa vào lời kể của những người trước, chúng ta cứ cẩn trọng mà làm.”

Cả hai hít một hơi sâu, rồi khẽ gật đầu.

Sự bình tĩnh ấy khiến hắn thoáng nghĩ, người này hình như… từng trải chuyện gì đó tương tự.

Không kìm được, hắn buột miệng hỏi:

“Tên… tên cậu là gì vậy….”

Người kia im lặng một thoáng, rồi đáp:

“Tôi là Jang Heo-un.”

Đinh.

Thang máy dừng lại ở tầng hầm.

Trước hành lang cũ kỹ với hàng loạt cửa sắt, những tân binh bước ra, chân run bần bật.

Họ nhanh chóng tìm ra căn phòng cần tìm.

666

Nín thở, một người giơ tay lên, gõ cửa.

Cộc cộc cộc.

.

.

***


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 322
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...