Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 318

‘Đã giao đúng chỗ rồi.’ Tôi nhìn ly đồ uống đã cạn sạch trong quán cà phê.

Đây là một quán cà phê trong khu mua sắm dưới lòng đất ga Gangnam.

Việc Go Yeong-eun lấy điện thoại từ tủ khóa ở tàu điện ngầm đã là chuyện của một tiếng rưỡi trước.

Trong khoảng thời gian đó không có điều gì đặc biệt xảy ra, có lẽ tôi có thể rời đi được rồi.

‘Vậy là xong.’

…Nếu là Go Yeong-eun, cô ấy sẽ không biển thủ điều ước mà sẽ trả lại cho người chủ thật sự.

Và vì cô ấy vẫn đang làm việc ở Cục Quản lý Thảm họa, nên chắc chắn sẽ có nhiều cơ hội tiếp cận hơn tôi.

‘…Cô ấy có vẻ hợp với công việc ở Cục hơn.’

Giờ khi công việc gián điệp đã kết thúc, nếu muốn, cô ấy có thể tiếp tục làm việc ở đó.

May thay, không có ai từ Cục Quản lý Thảm họa theo dõi.

…Xem ra mọi việc đã kết thúc êm đẹp.

Giờ tôi chỉ còn lại một lọ thuốc điều ước.

‘Vậy thì, giờ mình cũng có thể uống….’

Ngay lúc tôi nghĩ vậy—

Một dáng người quen thuộc chạy ngược trở lại phía tủ đồ.

“…!”

…Là Go Yeong-eun.

Có chuyện gì sai sót sao?

Nhưng Go Yeong-eun một cách bình tĩnh mở lại tủ khóa số 17, nơi từng chứa vé điều ước, rồi đặt gì đó vào trong và đóng nó lại chặt chẽ.

Sau đó, cô ấy rời đi như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

“……”

Cô ấy đã để lại gì trong đó?

‘Đừng bảo là… đã đặt lại vé điều ước vốn dành cho Jang Heo-un-ssi sao.’

Cũng có thể. Nếu là tôi, việc nhờ chuyển một món quà quý như vậy cho một người khác — nhất là người đó đang bị cách ly, chẳng biết khi nào mới gặp lại — cũng sẽ là một yêu cầu rất khó.

‘Ừ. Ngay từ đầu đã là yêu cầu quá mức rồi.’

Tôi đợi đến khi chắc chắn Go Yeong-eun đã rời khỏi hoàn toàn và không có ai theo dõi, rồi lặng lẽ rời khỏi quán cà phê, tiến về phía tủ khóa.

Tôi mở tủ số 17.

…Bên trong, đúng như tôi dự đoán, có một chiếc hộp.

‘Không còn cách nào khác nhỉ.’

Tôi cầm nó lên.

Nhưng… cảm giác có gì đó khác về trọng lượng.

“……?”

Tôi nhanh chóng vào nhà vệ sinh, cẩn thận mở hộp trong một gian riêng.

Nhưng thay vì ánh sáng lấp lánh ngũ sắc, là một ánh sáng nhẹ nhàng màu xanh lam hiện ra.

Xanh non như chồi non mùa xuân.

Đó là một lọ thuốc phục hồi cấp C.

“……”

Tôi sững người nhìn nó.

Bên trong hộp có kèm theo một mảnh giấy nhỏ.

Giống như cách tôi từng để lại.

[Tôi sẽ cố gắng hết sức. Cảm ơn anh. Hãy giữ gìn sức khỏe.]

Một cảm xúc khó diễn tả trào dâng bên trong tôi.

Cô ấy cũng chỉ có thể mua được một lọ nhờ tích điểm.

Có lẽ, cô ấy nghĩ rằng tôi bị mất tay… và sau khi rời khỏi Cục Quản lý Thảm họa thì cũng khó mà thay thế bằng ngọn lửa yêu tinh được nữa.

‘…Cảm ơn cô.’

Tôi cẩn thận cất chiếc hộp và ôm nó vào lòng như một vật quý.

.

Tối hôm đó. Tôi uống thuốc phục hồi.

Và với đôi tay đã lành lặn trở lại, tôi soạn lời từ biệt gửi đến mọi người.

Hẹn giờ gửi tin nhắn – vào sáng mai.

Gửi cho các cấp trên cũ ở tổ D… và một vài người từng giúp tôi.

‘Gửi cả cho đội trưởng an ninh một lần nữa.’

Nội dung chủ yếu là: đừng lo lắng, tôi đã rời khỏi an toàn rồi.

Khi viết tin nhắn gửi cho trưởng phòng Lee Ja-heon, tôi không tránh khỏi toát mồ hôi lạnh.

‘Trả góp của cửa hàng người ngoài hành tinh….’

Tôi thật sự xin lỗi. Vừa bắt đầu trả góp mà đã bỏ trốn trong đêm.

Thay vào đó, tôi để toàn bộ trang bị mình có vào tủ đồ trong tàu điện ngầm, gửi vị trí và mật mã cho trưởng phòng Lee Ja-heon. Mong rằng anh ấy sẽ tha thứ….

“Phù.”

Mọi việc đã hoàn tất.

Chỉ còn lại… ngọn lửa yêu tinh.

Tôi giơ cánh tay đã được phục hồi lên và nói với ngọn lửa nhỏ màu xanh luôn lượn lờ quanh mình, quan sát tôi làm việc với sự hứng thú:

“Giờ thì ổn rồi. Nhìn này, tay cũng có lại rồi đúng không? Mày có thể quay về rồi đấy.”

Nhưng ngọn lửa yêu tinh chỉ sáng lên như thể từ chối, rồi ngồi xuống trước bàn làm việc của tôi.

Dù có hơi rắc rối… nhưng tôi không thấy khó chịu.

“Vậy thì ở lại thêm một chút nữa thôi. …Khi tôi biến mất, mày hãy quay về Cục nhé. Nhớ chưa?”

Ngọn lửa khẽ rung nhẹ như thể gật đầu một cách yếu ớt.

Vậy là giờ đây, thật sự chỉ còn lại một điều cuối cùng.

Điều cuối cùng.

Tôi lấy ra một con thỏ bông nhỏ mềm mại, có màu hồng nhạt.

“……”

Hít một hơi sâu, tôi dựng con thỏ bông "Người bạn tốt" ở chân giường rồi chiếu đèn để nó in bóng xuống.

Để có thể trò chuyện ngay cả trong thế giới thực.

– Ồ, bạn thân mến!

Giọng nói vui vẻ của người dẫn chương trình vang lên. Giọng điệu và ngữ điệu đầy cuốn hút ấy giờ đã trở nên quen thuộc, trôi chảy tiếp lời:

– Khách sạn hôm nay không tệ chút nào. Không gian nhỏ nhắn và ấm cúng khiến tôi nhớ tới căn phòng từng ở cùng cậu Lộc. Phải chăng là đêm kỷ niệm thành tựu có vé điều ước?

“Gần giống thế.”

Giờ thì tôi không còn cần phải tiết kiệm tiền nữa.

Và…

“……”

– Bạn ơi?

“Còn anh thì sao? anh ổn chứ?”

– Ý bạn là gì vậy?

“Ý là, việc tôi dùng thẻ điều ước ấy.”

Một câu hỏi cứ mãi day dứt trong lòng, nhưng vì sợ nghe phải câu trả lời khủng khiếp mà tôi chưa từng dám thốt ra.

“anh biết điều ước của tôi là gì mà.”

Người dẫn chương trình đã biết rõ.

Nếu đã có thể phần nào nhìn thấy suy nghĩ và ký ức của tôi — hay chí ít, từ lúc nói chuyện với đội trưởng bảo an — hắn hẳn đã nhận ra rồi.

Rằng điều tôi ước là… rời khỏi thế giới này.

“Thế mà không hỏi gì cả.”

Tôi tiếp tục nói, mắt vẫn dán vào cái bóng khổng lồ của con thỏ bông.

“Lạ thật đấy.”

– Ồ…

“Làm mình cứ tưởng anh nghĩ tôi sẽ thất bại, nên im lặng chờ đợi để tận hưởng cái kết kịch tính vậy.”

– Trời đất ơi. – Tôi xin nhắc lại, bạn thân mến, tôi chưa bao giờ mong bạn thất bại cả… Tôi chỉ không muốn can thiệp vô duyên, phá hỏng mạch truyện và cảnh tượng mà thôi! – Và trong trường hợp lần này thì chỉ đơn giản là…

(Tiếng gõ nhẹ như thể tiếng bàn tay có đeo găng tay vang lên.)

– Vì tình huống hiện tại quá rõ ràng, nên không cần thiết phải hỏi gì cả. – Bạn không muốn quay về nhà, đúng không? Nhưng cũng đã từ chối lời mời giới thiệu một ngôi nhà mới tốt đẹp hơn từ tôi – Brown này…

Một luồng lạnh sống lưng chạy dọc theo gáy tôi.

Thế nhưng, giọng điệu của người dẫn chương trình… vẫn nhẹ nhàng và vui vẻ như thường lệ.

– Nếu vậy, với tư cách là người dẫn chương trình, tôi nên tôn trọng và dõi theo lựa chọn của bạn hươu xem sẽ dẫn chương trình này đi tới đâu.

“……”

– Hãy làm điều bạn muốn, bạn của tôi. – Bạn đã nỗ lực đến tận bây giờ là vì điều đó, giờ là lúc nhìn thấy kết quả.

Bóng của con thỏ bông khẽ lay động, như thể đang giơ tay chỉ vào thứ gì đó.

Là lọ thuốc điều ước đang nằm trên bàn.

“…Phù.”

– Đi thôi nào. Tới cao trào và hồi kết thôi!

Tôi cầm lấy lọ thuốc điều ước.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 318
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...