Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 312: Tầng thứ 99 - viện nghiên cứu vui vẻ
Bên trong viên thủy tinh nhỏ, một phòng giam hình tròn hiện ra.
Và “cách thoát ra” trong đoạn video kia giờ đây như đã in hằn trong đầu tôi.
Giờ đây, một cách kỳ lạ, tôi đã biết được cách để gây ra một biến cố kinh hoàng trong nhà tù thủy tinh khét tiếng này và thoát ra ngoài.
Nếu cứ thế mà thực hiện, có lẽ sẽ trở thành một sự kiện dị thường đủ để được ghi vào .
Nhưng mà...
…….
“Không.”
Tôi đã đắn đo.
Và đi đến kết luận.
Chọn phương án tốt nhất mà tôi có thể làm vào lúc này.
– Đừng nói là cậu định chấp nhận để bị thẩm vấn như thế này đấy chứ?
…….
“Đúng là vậy.”
Tôi ngồi trở lại ghế.
“…Tôi sẽ nhận hết mọi cuộc thẩm vấn.”
“……”
****
Đặc vụ Choi cúi đầu.
Mã số giam giữ: 37-999 Tù nhân: Kim (Biệt Danh : Nho) Đơn vị: Đội Huyền Vũ 1 – Đội giải cứu hiện trường (đang tạm ngưng)
Bản ghi thẩm vấn đã được cập nhật đang nằm trong tay anh.
Lật từng trang, từng trang, những bản ghi chất chứa một tuần thẩm vấn kinh hoàng dần hiện ra.
Từ chối khai báo, sức khỏe suy sụp. Hình thức thẩm vấn ngày càng cực đoan.
Nhưng nếu vượt qua được quãng thời gian đau đớn đó, bắt đầu xuất hiện sự thay đổi.
Cụ thể như sau:
Ngày thứ 8. Tình trạng tù nhân: Kém (có xu hướng hồi phục)
Sau cuộc thẩm vấn hôm trước, quan sát thấy có sự thay đổi đáng kể trong thái độ của tù nhân.
Phản ứng bất hợp tác như cố tình tạo ra hỗn loạn để không nghe câu hỏi hoặc giữ im lặng tuyệt đối đã giảm mạnh.
Thời gian ăn ngủ tăng lên tương đương mức khuyến nghị, có ghi nhận hành động chăm sóc ngon lửa yêu tinh hoặc kiểm tra búp bê (gọi là “bạn”).
Giả định rằng sự thay đổi bắt nguồn từ việc thay thế thẩm vấn viên bằng một đặc vụ thân quen.
Từ khi Ryu Jaegwan đến.
Ý kiến cá nhân của người phụ trách: Tù nhân rõ ràng đang dần lấy lại sự ổn định. Thay vì tăng cường mức độ thẩm vấn, việc để họ tự nhiên thổ lộ có lẽ sẽ hiệu quả hơn.
Nhiều người liên quan đồng tình với ý kiến này.
Cứ như thế, các trang giấy tiếp tục chồng lên nhau.
Ngày thứ 9. Tình trạng tù nhân: Kém (có xu hướng hồi phục)
Được phép cung cấp bữa đặc biệt (canh sườn bò). Thẩm vấn viên mang cùng món ăn và tiến hành thẩm vấn khi ăn chung với tù nhân.
Tù nhân trả lời nghiêm túc các câu hỏi.
Thừa nhận rằng các dấu vết ô nhiễm của bản thân xuất phát từ một thảm họa siêu nhiên mà họ từng trải qua trước khi vào làm ở Cục Quản lý Thảm họa.
Kẻ bị giam trong nhà tù thủy tinh đã bắt đầu kể ra nhiều điều hơn, và khắp nơi đều có dấu hiệu cho thấy họ đã có những cuộc trò chuyện sâu sắc với thẩm vấn viên.
Từ chuyện cá nhân, tính cách, thiện cảm dành cho Cục Quản lý Thảm họa, nỗi sợ thảm họa siêu nhiên, đến sự nhẹ nhõm và tự hào khi cứu được dân thường.
Cứ thế, vài ngày trôi qua…
Và rồi, cuối cùng đã đến được đây.
Ngày thứ 12.
Tù nhân khai rằng mình từng làm việc tại công ty .
Xác nhận rằng trong quá trình ứng tuyển vào Cục Quản lý Thảm họa Siêu nhiên theo dạng tuyển dụng công khai, đã có áp lực mang tính cưỡng ép từ bên ngoài, và trong thời gian làm việc cũng có một mục tiêu riêng biệt buộc phải hoàn thành.
Tuy nhiên, cũng khai rằng có một cấm lệnh mạnh mẽ tương đương với tuyệt mệnh được áp đặt lên bản thân, không có ý định gây hại cho Cục, và trên thực tế, trong suốt quá trình làm việc, chưa từng gây ra bất kỳ tổn hại thực sự nào cho Cục – điều này được xác minh là sự thật.
Xác nhận rằng tù nhân có mong muốn tiếp tục làm việc tại Cục, bất chấp mục đích ban đầu khi gia nhập.
Thẩm vấn viên đã báo cáo lời khai này lên cấp trên.
“……”
Đặc vụ hơi run tay, nhưng đã nhanh chóng trấn tĩnh lại và lật sang trang tiếp theo.
Trang cuối cùng.
Ngày thứ 13. Tình trạng tù nhân: Tốt.
Và rồi...
Lời khai thu thập được trong quá trình thẩm vấn đã vượt qua bài kiểm tra độ tin cậy.
Lệnh gỡ bỏ tình trạng giam giữ và khôi phục thân phận đặc vụ của 37-999 (mật danh: Nho) được phê duyệt.
Dự kiến sẽ được thả vào ngày mai.
Và cái “ngày mai” đó, chính là hôm nay.
.
.
Tạch.
Đặc vụ Choi gập tập hồ sơ lại.
Trên gương mặt mỏi mệt là sự đan xen giữa căng thẳng và nhẹ nhõm.
“Giờ sắp ra rồi đấy.”
“Phải.”
“Thôi đi lại nữa đi.”
“Phải thế rồi.”
Thế nhưng đặc vụ Choi vẫn không ngừng đi qua đi lại trong phòng chờ.
Bởi vì trong đầu anh, kế hoạch cho tương lai đã hiện rõ một cách cụ thể.
‘Chuyện này vẫn chưa kết thúc.’
Việc từng là gián điệp gần như đã được xác thực, nên có thể sẽ phải trải qua một quá trình khá gian nan.
Nhưng đó là phần thưởng và kỷ luật dành cho một đặc vụ.
Kim Soleum sẽ phải chịu điều tra với tư cách là đặc vụ thuộc Đội Huyền Vũ 1...
‘Như vậy thì mình sẽ giúp được cậu ấy.’
Đó mới là điều quan trọng.
Giờ đây, người phụ trách Nhà giam Thủy tinh sẽ thu hồi viên thủy tinh giam giữ đặc vụ Nho, gỡ bỏ cấm lệnh, và chuyển giao người cho bọn họ.
Trước khi kỷ luật bắt đầu, sẽ cần một cuộc nói chuyện cởi mở về công ty Mộng Mơ Ban Ngày, về những bí mật, vật phẩm, và năng lực mà cậu ấy đã giấu kín...
‘Cứ từ từ rồi làm cũng được.’
Quan trọng là quá trình thẩm vấn đã kết thúc suôn sẻ, và Kim Soleum đã lấy lại sự ổn định.
Dù phải đi một vòng xa, cuối cùng cũng đã thành công.
Đặc vụ Choi thở phào nhẹ nhõm.
Hai tuần căng thẳng đến mức khô máu đã kết thúc.
Không biết mình đã phải làm bao nhiêu việc trái khoáy chỉ để đạt được kết quả này. Và...
“…Jaegwan à.”
“……”
“Cảm ơn. Vất vả rồi.”
Đặc vụ Đồng ngồi đối diện chỉ khẽ gật đầu.
Dù thái độ có phần lạnh lùng, nhưng Choi đã nhận ra trong đó là một cử chỉ hòa giải nhẹ nhàng, và anh chỉ yên lặng nhìn người đàn em của mình.
Trên khuôn mặt đặc vụ Choi nở một nụ cười.
Giữa sự áy náy và biết ơn đan xen.
“Trước mắt, cả ba chúng ta phải đi tắm suối nước nóng đã. Thật đấy. Mọi chi phí ở đó để lo.”
“Vâng.”
Ngay lúc đó, khi Choi vỗ nhẹ lên lưng Ryu Jaegwan. Cốc cốc.
“…!”
Cánh cửa mở ra, người phụ trách xuất hiện.
“Lệnh giam giữ đã được gỡ bỏ.”
“Vậy thì…”
“Vâng. Đặc vụ Nho hiện đang chờ trong phòng chờ.”
“Cảm ơn.”
Đặc vụ Choi vội vã bắt tay với người phụ trách, rồi nhanh chóng bước đi.
“Ch- chờ đã….”
Anh đã biết rõ vị trí của phòng chờ. Không chút do dự, đặc vụ Choi tiến thẳng vào bên trong hang động, hướng về cánh cửa sắt gắn bảng tên gần lối vào.
Cậu ấy sẽ ở trong này.
Kim Soleum.
“……”
…Vẫn chưa biết nên bắt đầu câu chuyện từ đâu.
Thật lòng mà nói, thậm chí còn chưa hiểu được thân phận thật sự của cậu ấy.
‘Rốt cuộc tất cả chuyện đó là gì chứ.’
Từ phòng thí nghiệm kỳ lạ đó, cho đến hình dạng của những thực thể siêu nhiên.
Nhưng có một điều anh chắc chắn: vào đêm hôm đó, khi bị cấm lệnh áp chế, Kim Soleum đã cố gắng cứu anh.
Dù biết rõ rằng điều đó có thể dẫn đến cái chết.
“……”
Cho nên là…
‘Từ giờ trở đi, mình sẽ dần dần tìm hiểu.’
Không một chút chần chừ, đặc vụ Choi mở cánh cửa sắt ra trong một lần.
Và...
Trong đó không có ai cả.
“……”
Phòng chờ trống rỗng, không còn dấu vết của con người.
Như thể chưa từng có ai ở đó ngay từ đầu.
“Thưa đặc vụ?”
Choi đứng chết lặng một lúc, rồi quay lại nhìn quanh căn phòng.
Trên chiếc ghế sắt, một vật thể trắng tinh nằm một cách bất thường.
Một tờ giấy gấp gọn.
Ngay mặt trước, có viết một từ.
Đơn xin nghỉ việc.
Choi cầm lấy tờ giấy.
Những món đồ nhỏ được kẹp trong đó rơi lộp bộp xuống sàn.
Từ kẹo cho đến ống tiêm hình que.
Nhìn có vẻ là đồ lặt vặt, nhưng đều là vật phẩm cả.
“……”
Anh lại đứng lặng thêm lần nữa, rồi mở tờ giấy ra.
Những dòng chữ được viết bằng nét bút nắn nót, mạnh mẽ.
---
Xin chào, đặc vụ.
Tôi muốn gửi lời xin lỗi chân thành nhất về tất cả những chuyện đã xảy ra.
Thật sự xin lỗi.
---
Bức thư của đặc vụ Nho, bắt đầu như thế.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
