Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 299: Nho... lấy được vé điều ước rồi. - cậu ấy đi rồi

“Đặc vụ .”

“Vâng.”

Ryu Jae-gwan – người đang chờ sẵn – ngẩng đầu lên.

“Tôi sẽ dẫn đường.”

Chỉ mới một ngày kể từ khi sự cố “người đàn ông trong màn hình” được xử lý. Tổng cục Quản lý Thảm họa Siêu nhiên vẫn còn khá hỗn loạn do công tác dọn dẹp hậu trường.

Không chỉ đội Huyền Vũ 1 – nhóm trực ngày hôm đó – mà cả đội Huyền Vũ 2 (Cô đặc vụ chương trước) đang nghỉ cũng bị gọi khẩn cấp do sự kiện thảm họa bùng phát đồng loạt.

Hơn nữa, lại còn liên quan đến đài truyền hình, suýt nữa đã dẫn đến thảm họa chết người quy mô lớn, chỉ vừa kịp ngăn chặn nhờ sức mạnh pháp luật.

Và… diễn biến cũng rất đáng ngờ.

‘Nghĩ lại thì thời điểm báo án cũng quá chuẩn.’

Thông thường, khi thảm họa siêu nhiên mới phát sinh, việc liên lạc ngay với Cục Quản lý Thảm họa Siêu nhiên là rất khó.

Người dân thường đâu biết số liên lạc đó, và nhất là ở giai đoạn đầu bùng phát, Cục cũng không có phân phát số diện thoại khắp nơi vì sẽ xuất hiện nhiều trường hợp gọi điện đùa giỡn hoặc khiến người dân tin vào những truyền thuyết đô thị và biến nó thành sự thật.

Vậy mà họ lại gọi đến trước cả khi xác nhận có người chết.

‘Quá kỳ lạ rồi.’

Và đúng như dự đoán, sau khi thẩm vấn PD chương trình:

Anh ta khai rằng có những "chuyên gia mặc vest và đeo mặt nạ" đã can thiệp vào phòng dựng phim, sau đó phía “công ty” kia cung cấp luôn số của Cục Quản lý Thảm họa Siêu nhiên.

Nhìn thế nào cũng giống như họ đang cố thu thập tàn dư thảm họa siêu nhiên đã từng kết thúc một cách tự nhiên, rồi khi mọi chuyện vượt tầm kiểm soát thì đổ trách nhiệm cho Cục. (chứ thật ra là do cty thả ổng ra để có thể thu được 1 bóng tối xịn xò)

Dù bên công ty cực lực phủ nhận.

Đặc vụ Đồng nhấn vào vùng quầng thâm dưới mắt.

‘Đúng là công ty rác rưởi.’

Vậy nên việc đưa một nhân viên của Mộng Mơ Ban Ngày về để khai thác thêm thông tin đã được khen là quyết định sáng suốt.

…Dù thực ra, không chỉ vì mục đích đó.

Càng tiếc hơn là trong số hai người đó có một người trông như nhân viên tinh anh đã kịp dùng vật phẩm để tẩu thoát, chỉ chệch một bước là bắt được.

Thật sự rất đáng tiếc.

“Nhưng mà… dù sao cũng xử lý ổn rồi, thật may quá.”

“…Vâng.”

Một nhân viên văn phòng dẫn đường mở lời như một cách giao tiếp thường ngày.

“Tôi nghe nói là quyết định không dùng tên ‘tập 6’ nữa, đúng không ạ?”

“Vâng. Nghe nói sẽ chuyển thẳng sang tập 7.”

Biện pháp xử lý được đưa ra như sau:

Cho đến khi "người đàn ông trong màn hình" biến mất hoàn toàn, sẽ không sử dụng cụm "tập 6".

Còn phía đài truyền hình thì giả vờ làm rùm beng như đang tận dụng truyền thuyết đô thị "người đàn ông trong màn hình" để viral, tung ra chiến dịch marketing bỏ qua tập 6.

Dù có bị chửi là thiếu tinh tế hay thất bại trong quảng bá, nhưng như vậy cũng có thể xóa sạch không khí ghê rợn còn sót lại.

Hai nạn nhân thiệt mạng sẽ được xử lý kín đáo dưới dạng tử vong vì tai nạn hoặc kiệt sức, và sau đó, ký ức của toàn bộ người liên quan sẽ bị xóa, giúp đài truyền hình sớm ổn định trở lại.

Dù quy mô có khác, nhưng cảm giác quen thuộc trỗi dậy.

Bởi cách xử lý này khá giống với phương pháp mà một đặc vụ tân binh từng được gọi là “Vua hủy diệt” đã làm khi còn ở đây.

“……Ờ, thưa đặc vụ? Chúng ta tới nơi rồi ạ.”

“À… Cảm ơn.”

Vậy nên cảm giác bất an của Đặc vụ Đồng càng lớn.

Một thứ gọi là… cảm giác tồn tại.

Gợi nhớ đến cấp dưới trực thuộc đã biến mất nửa năm trước, chỉ để lại một bức thư viết vội và đống vật phẩm.

Đặc vụ Nho.

…Kim Sol-eum.

Cảm giác như một dấu hiệu cảnh báo rằng mình không được phạm sai lầm ở đây.

“Anh có thể vào rồi.”

Anh bước vào nơi được hướng dẫn.

Một khu vực cách biệt khỏi nơi xác minh người từng trải qua thảm họa siêu nhiên – nơi tạm thời giam giữ “đối tượng có nguy cơ” dựa trên lời khai.

Còn gọi là phòng bảo vệ.

Là bước trước khi đưa vào nhà giam thủy tinh

“Chà, rất vui được gặp anh, đặc vụ!”

Trong phòng bảo vệ, Đặc Vụ Đồng đối mặt với một người vẫn còn cười toe toét.

Là nhân viên đội thám hiểm hiện trường, người từng đeo mặt nạ ngựa con.

“Jajangmyeon (mì tương đen) ở đây ngon ghê á! Cơm ở đây phục vụ tốt lắm luôn. Haha, mà lại còn miễn phí nữa chứ.”

Không cần khai tên thật, nhưng đặc điểm của cô đã được nắm rõ.

“Nên nếu giá hợp lý thì tôi nói những gì tôi biết cho mà nghe.”

Một kẻ vật chất đến mức cực đoan.

“Có điều chuyện hôm đó mà dính trực tiếp tới công việc của tôi thì… ừm, có thể tôi sẽ bị công ty kỷ luật hoặc đuổi việc ấy chứ. Một chút thành ý thì hơi khó mà…”

“…….”

Đặc vụ Đồng vốn đã quá quen với kiểu người như vậy.

Dù trường hợp cực đoan thế này thì hơi hiếm.

“Thưa công dân. Đây không phải là một cuộc thương lượng.”

Đặc vụ Đồng nhìn thẳng và nói bằng ánh mắt trầm lặng.

“Thứ mà chúng tôi cung cấp chỉ là quà cảm ơn mang tính tượng trưng cho thông tin quý giá. Việc giữ quyền im lặng là hành vi không thể chấp nhận được vì lý do an toàn trong Cục.”

“…….”

“Và việc liên tục né tránh lời khai sẽ bị phán định là tình huống nguy hiểm.”

Đặc vụ Đồng cảm thấy kể cả mọi chuyện có đến mức đó thì cũng chẳng có gì phải tiếc nuối cả.

“Nghĩa là sẽ có thể áp dụng các biện pháp xử lý khác, chứ không phải là bảo vệ nữa.”

Tuy vậy, nhân viên Mộng Mơ Ban Ngày chẳng hề chớp mắt lấy một cái.

“Sau đó thì có khi tôi lại đòi thêm một khoản lớn hơn với lý do tổn hại tinh thần cũng nên đấy chứ!”

“……”

“Tất nhiên thay vì để mọi chuyện đến mức đó, tôi nghĩ chúng ta hoàn toàn có thể thỏa thuận một cách suôn sẻ về khoản tiền mà! Ha ha ha!”

Đúng là một loại người khiến người ta cạn lời.

Nhìn tên nhân viên trẻ của Mộng Mơ Ban Ngày trước mặt – kiểu người ích kỷ điển hình – đặc vụ Đồng phải cố nén một tiếng thở dài.

Một kẻ bị phán định là ác nhân, nhưng vẫn chưa phạm quá nhiều điều ác.

Cán cân ác chưa hoàn toàn nghiêng hẳn về một phía, nên ngay cả Cục Quản lý Thảm họa Siêu nhiên cũng sẽ không điều người này đến chỗ cần phải hy sinh.

Thông thường thì sẽ bị giam trong Ngục giam Thủy Tinh để không thể nói dối, rồi tiến hành thẩm vấn… nhưng…

‘…Hay cứ gửi đi nhỉ.’

Vào Mê Cung Ác Mộng.

Chỉ cần trải nghiệm một lần thôi, chắc chắn thái độ sẽ khác hẳn.

Khi đang cân nhắc xem có nên tìm vị trí thích hợp ngay bây giờ hay không… Cạch.

Cánh cửa phòng bảo hộ mở ra, một người khác bước vào.

“…Đặc vụ-nim.”

“Ui giời, mệt ghê.” Vừa cười toe toét vẫy tay chào mình, vừa quay sang vẫy luôn cả nhân viên Mộng Mơ Ban Ngày, rồi kéo ghế ngồi xuống — chính là đặc vụ Choi. Nhìn thấy cảnh ấy, đặc vụ Đồng lại một lần nữa cố nén một tiếng thở dài.

“Làm xong việc nên ghé qua đây một chút. Dù gì tôi cũng góp phần trong vụ bắt người này, ít nhất cũng nên trò chuyện vài câu thì mới có tình nghĩa chứ, đúng không, đồng chí?”

“Thôi bỏ tình nghĩa đi, tôi chỉ nhận vàng thôi, ha ha ha!”

“Ha ha ha, cô nói dứt khoát thật đấy!”

Đặc vụ Choi ngồi phịch xuống ghế, dáng vẻ tùy tiện, rồi hạ thấp giọng lại một cách nghiêm túc.

“Nhưng mà, kể cả muốn đưa vàng thì cũng được nhưng… cô cũng phải nói cho tôi biết cái gì có ích thì mới gọi là trao đổi chứ.”

“…”

“cô nghĩ cái thông tin mà một nhân viên thám hiểm hiện trường chưa đầy hai năm kinh nghiệm mang đến lại đáng giá như vậy sao?”

Kang I-hak bật cười hề hề.

“Chứ không phải thấy có giá trị nên các anh mới bắt tôi về đây à?”

“Cược vào xác suất thôi.”

Đặc vụ Choi chống cằm như đang đắn đo điều gì, rồi khẽ nhún vai, giơ hai tay lên như thể chịu thua.

“Được rồi! Trước mắt, hãy kể hết mọi thứ cô biết ra đi. Giá cả tôi sẽ cố cân đối cho hợp lý.”

“Ồ!”

“Ứng trước nhé, vàng thì sao? Có cả ngọc nữa đấy.”

“Trời ơi, tuyệt vời luôn!”

Đặc vụ Đồng nhìn đặc vụ Choi với vẻ mặt như không tin nổi, nhưng đặc vụ Choi vẫn giữ thái độ vừa lịch sự vừa bất đắc dĩ.

Và đúng là anh ấy mang một món trang sức bằng vàng và ngọc thật từ trong kho bảo quản ra.

“…!”

Kang I-hak vồ lấy món đó rơi vào tay mình.

Chạm vào là biết ngay.

"Vàng nguyên chất."

Cầm lên là cảm nhận được.

"Ít nhất cũng phải mười chỉ."

Chưa tính tiền chế tác hay giá trị lịch sử, chỉ riêng vàng không thôi cũng đáng giá trên năm trăm.

Nếu tính cả ngọc… thì đây là—

“Ngầu không? Nếu buổi hỏi đáp này diễn ra suôn sẻ thì lúc ra về cô được mang theo nó. Bọn tôi sẽ không bắt lại đâu.”

“Đặc vụ à…”

“Với cả, nếu thông tin mà cô cung cấp đủ giá trị thì sao nhỉ? Biết đâu tôi lại ‘vô tình’ để rơi thêm một hai món thì sao.”

“Đặc vụ, tôi hiểu rồi. Cục Quản lý Thảm họa đúng là một tổ chức tuyệt vời, không chỉ vì chính nghĩa và cống hiến cho người dân, mà còn biết linh hoạt xử lý công việc một cách hiệu quả…”

“Tất nhiên rồi.”

“Muốn biết gì, cứ hỏi đi! Tôi còn sẵn sàng cung cấp cả số lô hòm tro cốt của ba tôi nữa là!”

“Ấy chết, cái đó thì không cần đâu.”

Đặc vụ Choi cũng không ngăn Kang I-hak đang vội vàng cất món trang sức vào người.

Chỉ hỏi lại như thể chuyện chẳng có gì to tát:

“Thế thì… để thử xem, tôi hỏi câu này trước nhé…”

Câu hỏi đó là—

“cô biết gì về 'Lộc' không?”

Đặc vụ Đồng lập tức dừng tay.

Và phải gồng mình mới không siết chặt nắm tay trong căng thẳng.

Lộc.

...Đặc vụ Nho.

Suốt nửa năm qua không có bất kỳ dấu vết nào.

Go Yeong-eun – người từng bị nghi là gián điệp – cũng chỉ luôn lặp lại rằng không biết tung tích, và lời đó hoàn toàn là sự thật.

Trong thư, Nho từng nói muốn về nhà, rằng cậu ấy sẽ đến công ty để lấy vé điều ước. Vậy mà sau đó, cậu hoàn toàn biến mất như chưa từng tồn tại.

Và hôm qua—giọng nói có chút run rẩy của đặc vụ Choi khi gọi điện khẩn cấp nhờ bắt giữ nhân viên của Mộng Mơ Ban Ngày.

- Nho... lấy được vé điều ước rồi.

- ...


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 299: Nho... lấy được vé điều ước rồi. - cậu ấy đi rồi
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...