Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 295: Người đàn ông trong màn hình
[Ồ, thật vậy sao! Người đàn ông trong video từ thập niên 2000, vốn không thể ra khỏi phòng dựng phim bị phong tỏa, giờ đây lại có thể ghé thăm tận những căn nhà cách đó hàng nghìn dặm…]
[Các biên tập viên thế kỷ 21 lại vô tình gửi lời mời cho hắn.]
Máu như đông lại.
Nếu tôi có cơ thể con người, thì đây hẳn là lúc phải dùng đến cách diễn đạt ấy.
Tôi đang nằm trong chiếc hộp đựng di động, được hai nhân viên đội điều tra hiện trường, trong cơn hoảng loạn, mang theo lao ra khỏi đài truyền hình.
Một trong hai người đã lập tức liên hệ với đội bảo vệ của công ty.
Nhưng đây không còn là một cuộc cầu cứu đơn thuần nữa. Nó gần giống như một bản báo cáo về một thảm họa không thể kiểm soát.
Sự lan truyền chết người của một câu chuyện kinh dị.
[…Cái gì cơ?]
Ngay khi nghe báo cáo, đội trưởng đội an ninh Mộng Mơ Ban Ngày lập tức nhận ra mức độ nghiêm trọng.
[Chờ đã... Xin đợi một chút.]
Sau đó, anh ngắt liên lạc để trao đổi kỹ hơn với bên công ty.
Trong lúc đó, tôi đang suy nghĩ.
Làm sao để cách ly những file dựng chương trình, vốn có thể đã bị chia sẻ qua đám mây và lưu trữ trên ổ cứng của ít nhất vài người, nếu không muốn nói là hàng chục?
Nhưng điều đó… không phải việc mà chỉ vài người có thể xử lý được.
Cần đến sức mạnh của một tổ chức lớn.
Tuy nhiên, việc chỉ ngồi chờ công ty hành động không phải là bản chất của một người lao động hợp đồng… Không, chính xác hơn là, chỉ chờ đợi thì sẽ quá muộn.
“Người đàn ông trong màn hình” đã bị kích động khi trải qua quá trình cách ly trong phòng dựng phim.
Trong kịch bản tệ nhất, tiến trình để đi đến thảm họa có thể đã được rút ngắn.
Vì thế, việc cần làm ngay lập tức là:
[Liên lạc với bên khách hàng.]
“Vâng!”
Ngay khi Lee Seong-hae đang báo cáo cho đội điều tra, Kang Yi-hak đã cầm điện thoại lên và gọi cho PD chương trình.
[Xin chào, tôi gọi vì có chuyện gấp cần hỏi.]
“…! Xin chào. Tôi cũng đang có chuyện gấp cần hỏi nên mới gọi…”
Kang Yi-hak nhanh chóng bắt nhịp, đọc từng chữ khói đen đang hiện lên.
“Hôm nay, ở phòng giải trí đài PBS, có ai đang làm việc từ xa hoặc dựng video tại studio cá nhân không ạ? Ý tôi là những tập có thể xuất hiện ‘người đàn ông trong màn hình’, tức là các tập có số kết thúc bằng 6.”
Đặc biệt là vào thời điểm hiện tại.
“Nếu giờ này còn có người đang làm thì lại càng khẩn cấp.”
— Chắc chắn là có chứ. Nhưng mà… sao lại hỏi vậy?
“Làm ơn hãy liên lạc với họ. Đây là việc rất gấp.”
— À, vâng.
Giọng của PD hơi ngập ngừng, nhưng có vẻ như anh ta đã bắt đầu nhận ra bản chất vấn đề mà mình từng yêu cầu xử lý.
Anh ta có vẻ đang liên lạc khắp nơi qua tin nhắn và các công cụ khác, trong tình trạng lo lắng.
Rồi—
—…Sao người này không bắt máy nhỉ?
……
Giọng nói lúng túng, xen lẫn tiếng gõ bàn phím.
—Ủa? Đợi chút. Sao lại thế này? Không bắt máy là sao?
“PD-nim, nghe kỹ cho tôi.”
Đã muộn rồi.
Trong lúc PD còn đang sững người vì cảm giác rợn người, Kang Yi-hak vội vã nói:
“Hãy gỡ toàn bộ các file có đuôi tập là số 6 khỏi kho lưu trữ đám mây mà tổ biên tập đang dùng chung. Nếu có thể, hãy xóa sạch.”
Và tiếp tục:
“Xin hãy truyền đạt điều này đến tất cả các biên tập viên của phòng giải trí: từ giờ trở đi, tuyệt đối không được động vào các tập kết thúc bằng số 6. …Nếu chẳng may đang bật lên thì…”
Giọng nói của Kang Yi-hak, đọc những dòng khói đang trôi như nước lũ, dồn dập vang lên:
“Hãy nói với họ: tuyệt đối không được cố ý xem ‘người đàn ông trong màn hình’, cũng không được cố xóa video đó.”
—…Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
“Tôi sẽ giải thích chi tiết sau. Chỉ cần tôi nói chuyện với anh thôi cũng có thể dẫn đến vận xui. Bên anh đã mắc một sai lầm nghiêm trọng.”
Dù chưa từng có thỏa thuận gì, nhưng Kang Yi-hak vẫn tự nhiên đổ hết trách nhiệm cho bộ phận giải trí, rồi tiếp lời:
“Dù sao cũng đã nhận tiền từ bên anh, nên tụi tôi sẽ cố gắng khắc phục ở mức có thể. Giờ trước tiên, hãy cho tôi địa chỉ của người đang mất liên lạc.”
PD, trong cơn hoảng sợ, lập tức gửi địa chỉ cho đội điều tra.
Một căn hộ officetel cách đó 20 phút ở Seoul.
Khi đang lao như điên đến nơi trên chiếc taxi vừa bắt được, Lee Seong-hae khẽ thì thầm vào chiếc hộp đựng nơi tôi đang nằm:
“Liệu họ có báo cảnh sát rồi không nhỉ…?”
Cộp cộp.
Tôi thả ra một làn khói nhẹ từ bên trong hộp đựng.
[Khó xác định Lý do: yếu tố tâm lý]
Con người, trong tình huống này, thường muốn tin vào điều tích cực hơn.
Gọi cảnh sát đồng nghĩa với việc thừa nhận đây là “sự việc nghiêm trọng thực sự”, vượt qua ranh giới của nỗi sợ siêu nhiên – vì vậy, khả năng cao là họ vẫn còn đang do dự.
Và rồi—điểm đến đầu tiên cuối cùng cũng hiện ra.
Ngay khoảnh khắc họ bước vào thang máy…
Tít—
“…!”
Là đội an ninh.
Nhân viên đội điều tra hiện trường vội vã cầm lấy bộ đàm, nhưng...
[Tôi đã gửi yêu cầu hỗ trợ rồi... nhưng mà, thật sự thì không rõ khi nào mới có thể triển khai được...]
Thông báo đầy "phong cách Công ty Mộng Mơ Ban Ngày." vang lên.
[Phía trên... ừm, họ đang trì hoãn quyết định…]
“…!”
[Ồ, ra là tiếc tiền xử lý hậu quả à. Thật rẻ tiền, nhưng đúng là phản ứng điển hình của một công ty tư bản đấy.]
Gương mặt Lee Seong-hae khẽ cứng lại.
“Vậy thì, chí ít những người thuộc đội an ninh của ‘nhân viên’ phụ trách có thể cùng hành động với bọn tôi được không ạ?” (Ý chỉ J3 và GSV Park)
[Đội an ninh thì… vào ban ngày không được tự ý ra khỏi công ty đâu... vì còn phải mặc đồ chuyên dụng.]
“……”
[Nhưng mà—]
Giọng của đội trưởng an ninh bỗng trở nên rõ ràng hơn.
[…Tôi thì, do tính chất công việc, đang mặc loại thiết bị cho phép ra ngoài vào ban ngày. Thế nên nếu có tình huống cần ra ngoài theo nhiệm vụ thì… ừm.]
“…!”
[Này, người đang nằm trong cái hộp di động kia ấy... kiểm soát được không? Tôi đoán là khó đấy, đúng không?]
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía tôi.
[→ Xác nhận.]
“…Đúng rồi ạ!”
“Cực kỳ khó kiểm soát luôn! Bọn tôi đang rất, rất cần hỗ trợ để khống chế!”
Hai thành viên đội điều tra vừa giữ thang máy, vừa đồng thanh hét lên.
[…Ra vậy.]
Dường như có chút cảm động, hoặc tán thưởng.
Trong giọng nói của đội trưởng an ninh, thoáng hiện một nụ cười rất mờ nhạt—rồi biến mất.
[Tôi sẽ xuất phát.]
Và ngay khoảnh khắc Lee Seong-hae và Kang Yi-hak bước vào thang máy—
Tít.
Từ trong bóng của chiếc bộ đàm trên tay họ, một bóng người đen sì trồi lên.
“…!”
Là đội trưởng an ninh.
Bộ đồng phục bao phủ toàn thân giờ được thay bằng một chiếc áo choàng có mũ trùm sâu, họa tiết kỳ dị, khác hẳn với trang phục thường thấy khi đi làm nhiệm vụ.
Tạch.
Camera trong thang máy tắt phụt. Một cảm giác đè nặng và bất thường bao trùm không gian kín.
“……”
Đội trưởng an ninh chìa tay ra và nhận lấy hộp di động từ tay họ.
“Việc báo cáo cho công ty… đã có người khác xử lý liên tục rồi, nên đừng lo.”
“Vâng ạ.”
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
